Tâm Can Của Đại Gian Thần
Chương 32
Tâm Can Của Đại Gian Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thế nhưng Đồng thị lại khác. Bà ta chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách để Tô Thanh Vũ phải chịu tội nhẹ hơn, đồng thời cứu vãn danh tiếng vốn đã lung lay của con gái mình.
Mà thủ đoạn của Đồng thị chẳng qua cũng chỉ có ba chiêu: một là cho người tung tin đồn bất lợi cho phủ Ung Quốc Công; hai là đến Đồng phủ khóc lóc với Đồng lão thái quân, mượn thế lực Đồng gia để dập tắt những lời đồn thổi bên ngoài; và ba là vào cung tìm Đồng phi giúp đỡ.
Đồng phi ở hậu cung và Vương Hoàng hậu cùng phe, chỉ cần Đồng phi nói tốt cho Tô Thanh Vũ vài câu trước mặt Hoàng hậu, sau đó tìm cơ hội để Tô Thanh Vũ diện kiến, dỗ dành Hoàng hậu vui vẻ là có thể thoát tội.
Tô Viên Viên đoán, có lẽ Đồng thị sẽ dùng hai chiêu là tung tin đồn và vào cung tìm Đồng phi.
Hôm nay vẫn chưa nghe các nha hoàn nhắc đến bất kỳ lời đồn nào. Có lẽ không phải phủ Bình Dương Hầu chưa hành động, mà là tin đồn vẫn chưa kịp lan rộng. Chỉ cần đợi thêm hai ngày nữa là có thể thấy được kết quả.
Không thể không nói, Tô Viên Viên đoán không sai chút nào. Chỉ là nàng không ngờ rằng vì gặp ác mộng hai đêm liền nên Đồng thị đã không thể thuận lợi vào cung bái kiến Đồng phi.
Cứ ngồi yên chờ chết như vậy sao?
Không được, nàng chết đi sống lại một lần, nếu còn để đối phương tự do thao túng thì đã không còn là nàng nữa rồi.
Nếu Tô Thanh Vũ và Đồng thị muốn mượn gió bẻ măng từ tin đồn để giữ gìn danh dự, thì cứ để bọn họ ngã một vố thật đau ngay trên chính con đường đó.
Cảm giác địch ngoài sáng, ta trong tối này khiến Tô Viên Viên vô cùng khoái trá.
Đã nghĩ ra đối sách, Tô Viên Viên liền thả lỏng cơ thể, thò tay xuống dưới gối lấy ra con thỏ bằng gỗ trầm hương mà ban ngày Tô Hoài Sanh tặng nàng, và cả thanh dao găm mà vừa nãy Tô Hoài Uyên vừa đưa.
Hương gỗ thoang thoảng từ chú thỏ tỏa ra, ngửi thôi cũng khiến lòng người cảm thấy bình yên.
Thanh dao găm được nạm bảo thạch, chạm khắc chỉ vàng lấp lánh dưới ánh đèn, tỏa ra một thứ ánh sáng mê hoặc, quả là vũ khí phòng thân tốt nhất.
Tấm lòng của hai vị ca ca khiến nàng càng thêm trân trọng sự ấm áp khó có được này.
Lúc đặt đồ vật trở lại chỗ cũ, không biết có phải là ảo giác của Tô Viên Viên hay không mà nàng phát hiện chú thỏ gỗ đang tỏa ra một vầng sáng màu vàng nhàn nhạt.
Nàng ngẩn người, đưa tay lên dụi mắt rồi nhìn lại chú thỏ nhưng lại thấy mọi thứ vẫn như cũ.
Quả nhiên là ảo giác của mình thôi sao?
Tự cười vì bản thân quá nhạy cảm, Tô Viên Viên cứ thế gối đầu lên thanh dao găm và chú thỏ gỗ, nhắm mắt lại rồi mang theo một tia mong đợi chìm vào giấc ngủ.
Lần này, Tô Viên Viên lại một lần nữa mơ thấy những chuyện ở kiếp trước.
Vẫn là phủ Bình Dương Hầu, vẫn là Hồng Chúc đang đặt điều trước mặt nàng. Mọi thứ chẳng khác gì giấc mộng đêm qua, chỉ là lần này Tô Viên Viên không còn cảm thấy tức giận hay đau lòng vì những gì xảy ra trong mơ nữa.
Nàng đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát, cảm giác như đang xem một vở kịch do chính mình diễn.
Khi “nàng” trong mơ bị một tấm chiếu cói cuộn lại rồi vứt ra bãi tha ma, lòng Tô Viên Viên chấn động, cái lạnh và nỗi sợ hãi lại một lần nữa ập đến.
Nhưng có lẽ vì biết sau gáy mình đang gối lên một thanh dao găm sắc bén nên trong lòng cũng có thêm dũng khí, lá gan của nàng cũng lớn hơn trước một chút.
Nàng cố gắng xem hết cảnh thi thể của mình bị chó hoang gặm nhấm, nghĩ đến mũi tên bất ngờ xé gió bay tới, dù đang ở trong mơ, nàng vẫn có thể cảm nhận được tim mình đang đập thình thịch.
Đây rốt cuộc là mơ, hay chỉ là tưởng tượng của nàng?
Mũi tên đã bắn xuyên qua đầu con chó hoang ấy liệu có xuất hiện nữa không?
Tô Viên Viên trơ mắt nhìn con chó hoang há cái miệng đầy máu, sắp sửa cắn đứt cổ mình thì một mũi tên lại xé gió bay tới, xuyên qua đầu nó, ghim chặt nó xuống đất!
Cảnh tượng bất ngờ này suýt làm Tô Viên Viên hét lên thành tiếng. Vì đứng ở khoảng cách gần, nàng nhìn rõ phần đuôi của mũi tên, phát hiện trên đó dường như còn khắc cả hoa văn và chữ viết.
Để nhìn rõ chữ trên đó, nàng bất giác trôi về phía trước, cố gắng căng mắt ra nhìn nhưng…
Bất chợt tỉnh giấc, Tô Viên Viên thấy tim mình đập rất nhanh, trên người lại toát một lớp mồ hôi lạnh.
Hình ảnh chó hoang cắn xé trong mơ vẫn còn lởn vởn trước mắt, nhưng lúc này nàng đã không còn tâm trí đâu để sợ hãi nữa mà chỉ cảm thấy vô cùng kích động.
Nàng đã nhìn thấy rồi! Nàng đã nhìn rõ hoa văn trên đó!
Phần đuôi của mũi tên ấy khắc những đám mây lớn, trên đó còn khắc một chữ “Vân”.
Là thật! Thật sự có người đã đến bãi tha ma để giữ lại thi thể nàng! Giúp nàng tránh được số phận phải chôn thân trong bụng chó!
Người sử dụng loại tên này, lấy đám mây lành làm biểu tượng, trong tên lại có một chữ ‘Vân’, rốt cuộc là ai chứ?
Tô Viên Viên cố gắng lục lọi trong ký ức những người từng có quan hệ với mình ở kiếp trước, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không thể tìm ra được manh mối nào.
Nàng bực bội vỗ nhẹ vào đầu mình, thầm mắng bản thân kiếp trước sao chỉ biết đấu đá với Tô Thanh Vũ mà không hề để ý đến những người xung quanh, đến nỗi bây giờ không thể ngay lập tức nhận ra ân nhân cứu mạng của mình là ai.
Nàng cắn răng, lại nằm xuống, định bụng quay trở lại giấc mơ vừa rồi. Nhưng vì tâm trạng dao động quá lớn, nàng trằn trọc mãi mà vẫn không thể ngủ được.
Đang lúc nghĩ có nên gọi Xuân Hiểu đến nấu cho mình một bát canh an thần hay không thì bên tai nàng bỗng nghe thấy một tiếng động rất nhỏ.
Tiếng động này không rõ ràng, nếu ở trong mơ thì sẽ chẳng thể nào chú ý tới.
Nhưng lúc này lại bị Tô Viên Viên nghe thấy.
Những trải nghiệm ở kiếp trước đã rèn cho Tô Viên Viên sự cảnh giác, nàng lập tức vén chăn lên, định bụng qua đó xem thử.
Lúc đứng dậy, nàng chợt nghĩ đến điều gì đó, liền rút thanh dao găm của Tô Hoài Uyên từ dưới gối ra, rút vỏ, nín thở rồi chân trần nhẹ nhàng tiến lại gần hướng phát ra tiếng động.
Tiếng động đó phát ra từ phía sau tấm bình phong mà ban ngày nàng vừa mới xem qua, ở đó có một ô cửa sổ.
Chẳng lẽ mình xui xẻo đến mức gặp phải trộm vào nhà chứ?
Thấy tấm bình phong ngày càng gần, Tô Viên Viên không khỏi nuốt nước bọt vì căng thẳng.
Cuối cùng cũng đến trước bình phong, nàng nắm chặt dao găm, lao vọt ra nhưng lại phát hiện phía sau không một bóng người, ô cửa sổ cũng được đóng chặt, trông không có gì khác thường.
Thế nhưng, Tô Viên Viên lại nhạy bén ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng còn sót lại trong không khí. Nàng còn thấy bên dưới cửa sổ có mấy đốm tròn màu nâu sẫm.
Nàng tiến lên, ngồi xổm xuống, dùng ngón tay quệt nhẹ lên đốm tròn đó, đầu ngón tay lập tức có cảm giác ấm nóng và dính nhớp.
Là máu!