Chương 31

Tâm Can Của Đại Gian Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bệ hạ liền ban chiếu chỉ xuống Tuyên Thành, ra lệnh cho phụ thân phải lập tức giao nộp hổ phù, sau đó phong làm ‘Ung Quốc Công’, nhận chức Võ Thao Các Đại học sĩ, ban cho một tòa phủ đệ ở Thịnh Kinh và buộc phải trở về nhậm chức trong vòng một tháng.”
“Thương Huyền kẻ này chính là kẻ thù không đội trời chung của Tô gia chúng ta! Sớm muộn gì cũng có ngày ta sẽ chặt đầu tên gian thần đó, không cho hắn cơ hội mê hoặc thánh thượng nữa!”
Tô Hoài Uyên nói xong, gương mặt đã tràn đầy phẫn uất, ngay cả Vệ Lâm Lang đứng bên cạnh cũng vô cùng tức giận. Rõ ràng chuyện này đã để lại vết sẹo khó phai trong lòng họ.
Biết được tất cả, Tô Viên Viên chấn động đến mức suýt làm rơi cả thanh dao găm trong tay.
Không ngờ đằng sau mọi chuyện lại ẩn chứa nguyên nhân sâu xa đến vậy ư?
Từ xưa đến nay, vua chúa đối với võ tướng luôn vừa kính trọng vừa e dè. Kính trọng vì họ có thể cầm quân đánh giặc, bảo vệ biên cương; e dè vì họ công cao lấn chủ, khiến dân chúng “chỉ biết tướng quân mà không biết đến đế vương”.
“Đế tinh lu mờ, tây bắc có biến”, gán tội mưu phản cho người khác mà không cần chút chứng cứ nào, chỉ dựa vào thiên tượng là có thể định tội.
Quả không hổ danh là đại gian thần mà ai ai cũng muốn diệt trừ, thủ đoạn quả nhiên cực kỳ tàn độc!
Nghĩ thông suốt rồi, chiếc áo choàng trong mắt Tô Viên Viên lập tức mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Những gì xảy ra đêm qua lại hiện rõ trong đầu, nàng phát hiện thêm nhiều chi tiết mình đã bỏ sót.
Tại sao khi đó Thương Huyền lại tình cờ xuất hiện trong đình nghỉ chân như vậy? Hơn nữa sau khi nàng xuất hiện, hắn không hề tỏ vẻ kinh ngạc, thậm chí còn sai tùy tùng đi báo cho Mặc thị?
Hơn thế nữa, một người trước nay không hề qua lại với ai như Thương Huyền, tại sao lại bằng lòng đứng ra làm chứng cho nàng tại Thiên Thu Yến?
Lại còn thay nàng khiến hai huynh muội nhà kia bẽ mặt một phen, khiến cả hai phải trả giá?
Hắn muốn nhân cơ hội này để lôi kéo Ung Quốc Công phủ? Hay lại đang tính toán điều gì khác?
Nhị ca nói đúng, kẻ này lòng dạ đầy mưu mô, không thể kết giao. Lát nữa nàng sẽ cho người vứt chiếc áo choàng này đi!
Tô Viên Viên nắm chặt tay, nói với Tô Hoài Uyên: “Là người xấu!”
Tô Hoài Uyên thở phào nhẹ nhõm, vui mừng xoa đầu Tô Viên Viên: “Đúng vậy, là người xấu. Nguyên Bảo ngoan, sau này chúng ta tránh xa hắn ra một chút nhé.”
Có lẽ vì nhắc đến Thương Huyền mà Tô Hoài Uyên như mở cờ trong bụng, sau khi nói xấu Thương Huyền với Tô Viên Viên xong, hắn lại quay sang cùng Vệ Lâm Lang bàn tán chuyện khác.
Chuyện được nhắc đến đương nhiên là bữa tiệc Thiên Thu Yến của Thái hậu, và cả việc Nhị tiểu thư Tô Nguyên Nguyên của Bình Dương Hầu phủ trùng tên với Nguyên Bảo nhà họ.
Mấy lời này hai ngày nay Tô Viên Viên nghe đến mòn tai, nên tâm trạng cũng không còn gợn sóng vì chúng nữa. Có lẽ chính vì đã bình tĩnh lại, nàng mới nhận ra vấn đề nằm ở đâu.
May mà ở yến tiệc, Mặc thị chỉ gọi nàng là “Nguyên Bảo”, khiến mọi người tưởng tên nàng là “Tô Nguyên Bảo”.
Nếu để người của Bình Dương Hầu phủ phát hiện nàng trùng tên với “Tô Nguyên Nguyên”, e rằng sẽ mang đến cho Ung Quốc Công phủ không ít phiền phức không đáng có.
Dù sao thì kiếp trước, danh tiếng của nàng đã tồi tệ đến cực điểm, việc thân thể này trùng tên với chính mình của kiếp trước cũng chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.
Xem ra, những ngày tháng sau này, ngoài việc tìm cách vạch trần bộ mặt thật của Tô Thanh Vũ để báo thù cho bản thân và cả nguyên chủ, nàng còn phải lấy lại sự trong sạch cho chính mình của ngày xưa.
Không thể để người khác dùng những lỗi lầm mà “Tô Nguyên Nguyên” đã phạm phải để trách cứ và chế giễu “Tô Viên Viên” được.
Tô Hoài Uyên và Vệ Lâm Lang ngồi trong phòng nàng thêm một lát nữa rồi mới đứng dậy ra về.
Lúc này cũng đã đến giờ đi ngủ, Tô Viên Viên được Xuân Hiểu và Hạ Lộ hầu hạ cởi áo ngoài, giày vớ, tháo trâm cài trên tóc xuống.
Mái tóc đen như thác đổ xõa sau lưng, trước bàn trang điểm, ánh nến lung linh khiến bóng hình thiếu nữ trong gương đồng càng thêm xinh đẹp đáng yêu.
Ừm… Chỉ là vì được nuông chiều quá nên trông có hơi tròn trịa một chút, đặc biệt là…
Ánh mắt dừng lại trên bộ ngực đầy đặn thấy rõ, gò má Tô Viên Viên bất giác cũng nóng lên.
Thế này còn đầy đặn hơn kiếp trước của nàng nhiều.
Một lát sau, chui vào chiếc chăn đã được sấy ấm áp, Tô Viên Viên lim dim đôi mắt đầy thỏa mãn như một chú mèo con. Xuân Hiểu đắp lại chăn cho nàng rồi nói:
“Tiểu thư, nô tỳ ở ngay phòng bên cạnh, người có cần gì thì cứ gọi một tiếng là được ạ.”
Thấy Tô Viên Viên gật đầu, Xuân Hiểu mới yên tâm đứng dậy lui ra ngoài.
Vì lo nàng sợ tối nên trong phòng vẫn thắp một ngọn đèn nhỏ. Tô Viên Viên không nhắm mắt ngủ ngay mà gối đầu lên tay, suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra ở Thiên Thu Yến.
Lần này, cuối cùng nàng cũng đã gỡ gạc lại được một ván thua trước Tô Thanh Vũ, không rơi vào cái bẫy mà đối phương đã giăng sẵn.
Vui không? Đương nhiên là vui nhưng trong lòng nàng luôn cảm thấy không yên ổn.
Lần này thắng có chút quá dễ dàng.
Hơn nữa, nàng luôn cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì đó.
Là gì vậy nhỉ?
Trước khi Thương Huyền xuất hiện, Tô Thanh Vũ đã mấy lần nói dối trước mặt Hoàng hậu, thậm chí còn gọi cả cung nữ lên đối chất, rõ ràng là đã vô cùng tự tin mình có thể thoát tội.
Điều đó có nghĩa là Tô Thanh Vũ đã chuẩn bị sẵn mọi đường lui cho mình.
Nếu không có Thương Huyền xuất hiện làm chứng, lại thêm Hoàng thượng ở bên cạnh đưa ra kết luận cuối cùng cho toàn bộ sự việc, thì đêm qua e rằng mọi chuyện đã không thể giải quyết ổn thỏa dễ dàng như vậy.
Kiếp trước Tô Viên Viên và Tô Thanh Vũ đã đấu đá qua lại suốt một thời gian dài nên nàng là người hiểu rõ đối phương nhất.
Người ta thường nói thỏ khôn có ba hang nhưng tâm tư của Tô Thanh Vũ còn lắt léo hơn cả mạng nhện, đối đầu với ả ta phải dốc toàn bộ tinh thần mới được.
Suy đi tính lại, nàng cho rằng điểm mà Tô Thanh Vũ có thể thêu dệt nhiều nhất chính là lúc nguyên chủ và ả ta chạm mặt.
Khi đó xung quanh không có ai, Thương Huyền cũng chỉ nhìn thấy Tô Thanh Vũ đẩy người chứ không biết nguyên nhân cụ thể ra sao, chỗ này có thể tha hồ bịa đặt.
Nghĩ đến đây, dòng suy nghĩ của Tô Viên Viên càng trở nên thông suốt hơn.
Tô Thanh Vũ nhất định sẽ tìm cách hợp lý hóa hành vi đẩy người xuống nước của mình khiến người khác phải bất bình thay cho ả ta!
Đúng rồi, với tính cách của Tô Thanh Vũ, sau khi trở về ả tuyệt đối sẽ không ngoan ngoãn chịu phạt mà nhất định sẽ đặt điều, thêm mắm dặm muối trước mặt Bình Dương Hầu và Đồng thị để dựng nên một hình tượng đáng thương cho mình.
Bình Dương Hầu Tô Sĩ An là người coi trọng quy củ và thể diện nhất, sự trừng phạt lại do chính Hoàng thượng và Hoàng hậu đưa ra, có cả Thương Huyền làm chứng nên ông ta sẽ chỉ bắt Tô Thanh Vũ và Tô Trạch Khiêm ngoan ngoãn chịu phạt mà thôi.