Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!?
Chương 12: Cỏ dại cũng nở hoa sen
Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!? thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tiểu Thần Y, ngươi còn ở đó không?" Vân Dao Dao khẽ gọi vào không gian.
【Oáp~ Thân ái, ta đây rồi~】
Một giọng nói lười biếng vang lên trong tâm trí, thậm chí còn nghe rõ cả tiếng ngáp dài.
Vân Dao Dao khóe miệng giật nhẹ. Hệ thống mà cũng biết ngủ ư?
"Đất ở đây khô khốc thế này, ngươi có cách nào giúp ta cải tạo không?"
【Ký chủ yên tâm, ở mục Hạt giống cấp E có một loại phân bón tên là "Thổ Nguyên Tán", chuyên dùng để xử lý đất xấu. Ký chủ tự tra hướng dẫn đi nha~ Ta ngủ tiếp đây, oáp~】
Nghe vậy, Vân Dao Dao lập tức nhập tâm vào không gian hệ thống, quả nhiên thấy một gói nhỏ đặt trong tủ Hạt giống cấp E, trên bao bì ghi rõ ba chữ "Thổ Nguyên Tán".
Gói nhỏ chứa thứ bột mịn màu nâu đất, nhẹ như tro khi cầm trên tay. Bên cạnh còn có một tờ giấy hướng dẫn sặc sỡ. Vừa mở ra, tiếng thông báo máy móc liền vang lên bên tai:
【Chi tiết vật phẩm】
Tên gọi: Thổ Nguyên Tán (土元散)
Hình dạng: Bột mịn, màu nâu đất. Khi rắc xuống đất, hóa thành từng tia linh khí vàng nhạt thấm sâu vào từng lớp đất, tựa như mưa xuân thấm nhuần vạn vật.
Hương vị: Phảng phất mùi gỗ cổ và khoáng thạch, ngửi vào khiến tâm thần thanh tịnh, đầu óc minh mẫn.
Công dụng: Biến đất khô cằn thành đất màu mỡ, phù hợp trồng hầu hết các loại thực vật; rút ngắn thời gian sinh trưởng còn một nửa; đảm bảo tỷ lệ nảy mầm 100%; cây non phát triển khỏe mạnh, không sâu bệnh; sau thu hoạch, đất tự phục hồi, không cần nghỉ vụ.
Cách dùng: Liều lượng – một túi (50g) dùng cho 3 thước vuông (≈ 3m²). Phương pháp – rắc đều lên mặt đất trước hoặc ngay sau khi gieo hạt. Sau khi dùng, không tưới nước trong sáu canh giờ để linh khí ngấm sâu. Tác dụng kéo dài – ba vụ liên tiếp. Sau đó có thể bổ sung hoặc nâng cấp phân bón tùy tình hình.
【Ghi chú của hệ thống: "Dù là đất nứt nẻ đến đâu, chỉ cần có Thổ Nguyên Tán, cỏ dại cũng mọc thành hoa sen."】
Vấn đề đất đai đã có hướng giải quyết, tâm trạng Vân Dao Dao nhẹ nhõm hơn vài phần. Nàng bước vào gian nhà bên phải, lấy ra một vài nông cụ quen dùng như cuốc, xẻng, giỏ đựng đá vụn, rồi một mình ra ruộng phía sau, chuẩn bị dọn dẹp mảnh đất đầu tiên.
Mặt trời đã lên cao, ánh nắng buổi trưa xuyên qua tầng mây mỏng, chiếu xuống bãi đất nứt nẻ, in hằn những vệt sáng nhạt.
Vân Dao Dao ngước nhìn mảnh ruộng rộng mấy mẫu trước mặt. Cỏ dại mọc cao ngang gối, đất đá lổn nhổn, nứt nẻ như chiếc bánh đa lâu ngày chưa ngâm nước. Nàng khẽ mím môi, ánh mắt hiện lên nét kiên định.
Nàng siết chặt cán cuốc, nhưng chưa vội ra tay. Thay vào đó, đặt cuốc sang một bên, rồi rút từ bên hông ra chiếc lưỡi hái tre, chuôi gỗ buộc bằng sợi vải đã sờn, rõ ràng là đồ dùng lâu năm của Trình Vãn Tịch.
Nàng bước đến mép ruộng, tay nắm chắc lưỡi hái, bắt đầu cắt từ góc ruộng gần nhất, từng nhát đều đặn.
"Xoạt... xoạt..."
Tiếng lưỡi hái xẹt qua cỏ vang lên đều đều. Dù động tác còn vụng về, nhưng mỗi nhát đều dứt khoát, cỏ ngã rạp thành từng mảng. Có chỗ dây leo dai quấn chặt, phải kéo mạnh mới đứt, khiến cổ tay nàng ê ẩm. Mồ hôi chảy ra hai bên thái dương, thấm ướt dải vải quấn đầu. Dưới nắng trưa, dáng người nhỏ bé cứ thế cúi gằm, miệt mài tiến dần vào sâu.
Khi cắt xong gần một phần ba, nàng mới dừng lại nghỉ ngơi. Vân Dao Dao lau mồ hôi, rồi gom cỏ thành từng đống nhỏ, kéo ra rìa ruộng. Dùng hai hòn đá đánh lửa, chỉ một lúc sau đã nhóm được lửa dưới đống cỏ khô. Lửa bén mạnh, khói đen cuồn cuộn bốc lên, mang theo mùi khét của lá mục và bụi đất tích tụ lâu ngày.
Xong việc, nàng lại trở về ruộng tiếp tục phát cỏ. Mỗi nhát lia xuống, cỏ dại đổ rạp từng lớp, nhưng thể lực cũng cạn dần. Thỉnh thoảng, nàng phải đứng thẳng người, lấy tay đấm nhẹ vào lưng đang nhức mỏi.
Nắng trưa càng lúc càng chói chang, như muốn thiêu đốt mọi thứ. Đến khi gần dọn xong mảnh ruộng thứ hai, lưng áo nàng đã ướt đẫm mồ hôi, thân thể cũng rã rời.
Biết không thể cố được nữa, Vân Dao Dao thu dọn sơ qua dụng cụ, gom cỏ thành đống gọn gàng rồi quay về nhà, trong lòng âm thầm tính toán sẽ tiếp tục công việc vào chiều mát.
Lúc này đã qua giờ Ngọ. Sau một hồi lao động ngoài đồng, bụng nàng bắt đầu kêu ì ạch, khiến nàng khẽ cười thành tiếng.
Ở thế giới cũ, nàng suốt ngày bận rộn trong bệnh viện, ăn uống thất thường, có khi cả ngày chỉ kịp nuốt vội một gói mì. Không ngờ hôm nay, lại có lúc được ung dung nghĩ xem trưa nay nên nấu món gì.