13. Chương 13: Cậu có thiết bị định vị nào không?

Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!?

Chương 13: Cậu có thiết bị định vị nào không?

Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!? thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về đến nhà, Vân DaoDao rửa mặt mũi xong liền bước vào không gian riêng. Trong nhà còn sót lại ít khoai tây, nàng chọn thêm một túi rau muống, một túi tương đậu, cùng một túi vừng rang thơm lừng. Vân DaoDao định bụng trưa nay sẽ làm món khoai tây hấp ăn kèm rau xào tương vừng.
Nghĩ là làm, Vân DaoDao rửa sạch khoai tây rồi gọt vỏ, sau đó cho vào nồi hấp đặt lên bếp. Trong lúc chờ khoai chín, nàng tranh thủ sơ chế rau muống, nhặt bỏ phần già, ngắt khúc vừa ăn rồi đem rửa qua mấy lượt nước. Khi chảo nóng, nàng phi thơm ít tỏi giã nhỏ, rồi đổ rau vào xào nhanh tay. Khi rau vừa chín tới, nàng mới cho tương đậu và vừng rang vào đảo đều, hương thơm nồng nàn lan khắp căn bếp.
Rau vừa xào xong thì khoai cũng chín mềm. Nàng lấy hai chiếc đĩa rồi bày một đĩa rau, một đĩa khoai. Sau đó nàng lấy một cái giỏ tre, lót vải bên trong, đặt hai đĩa thức ăn, hai cái bát, cùng hai đôi đũa tre vào đó.
Vân DaoDao ôm giỏ tre rồi đóng cửa lại, nàng men theo con đường nhỏ hướng Tây, chính là con đường lúc sáng Trình Vãn Tịch đã đi. Nàng định bụng sẽ mang bữa trưa đến cho tỷ ấy, cùng ăn với tỷ ấy.
Vì không biết cụ thể ruộng nhà Quý bá ở đâu, nên nàng định bụng đi thêm một đoạn xem gặp ai thì sẽ hỏi đường người đó.
Đi được một đoạn thì quả nhiên phía trước xuất hiện hai bóng người. Một người là nam tử trẻ tuổi vai vác cuốc. Người còn lại là một phụ nhân trung niên, tay chân lấm lem bùn đất, chắc hẳn vừa từ ruộng về.
Vân DaoDao mỉm cười định bước đến chào hỏi, nhưng chưa kịp cất lời thì phụ nhân kia đã lên tiếng trước, giọng the thé, chua ngoa đến mức khiến người ta đau nhức lỗ tai.
"Đây là cái sát phu mà tiểu tử họ Trình mới cưới về đây mà."
Ánh mắt nữ nhân lướt qua Vân DaoDao đầy dò xét rồi hừ một tiếng khinh bỉ:
"Hôm thành thân ta có lén tới xem, đúng là cái mặt này rồi. Khiếp! Giữa ban ngày ban mặt mà còn dám vác mặt hồ ly tinh đi câu dẫn nam nhân. Nhà ta tuyệt đối không để cho loại như ngươi đến gần hài tử ta!"
Rồi nói nữ nhân hừ lạnh, kéo nam tử trẻ về phía sau, lại dằn giọng đầy ác ý:
"Đừng có hòng ám lên con ta. Mau tránh xa ra chỗ khác đi!"
Vân DaoDao vốn là người tri thức, lại sống ở thế kỷ hai mốt, cái thời đại mà lời nói cần có chứng cứ, hành vi cần đạo lý, nhục mạ người khác là phạm luật. Thế nên khi bị người khác mắng chửi không kiêng nể như vừa rồi, nàng thực sự sững sờ.
Sau khi hai người đó đi khỏi, thì suốt đoạn đường Vân DaoDao luôn nhận được những lời lẽ tương tự. Không là lời đay nghiến cay nghiệt, thì cũng là ánh mắt e dè, miệng thì không nói nhưng chân thì đã tránh sang bên, như thể nàng là điềm xui rủi nào đó vừa mới trút xuống thôn.
Vân DaoDao khẽ thở dài, mắt cụp xuống.
"Kiểu này... thì biết hỏi đường thế nào đây..."
Sau khi đứng lặng một lúc thì nàng chợt nhớ đến cái tên rắc rối mà lại hữu dụng kia, bèn cất giọng gọi:
"Tiểu Thần Y, cậu có cái thứ gì như thiết bị định vị không? Ta muốn tìm chỗ của Vãn Tịch."
【Có nha, ký chủ~ Trong phạm vi 30 dặm sẽ kích hoạt bản đồ chi tiết, bao gồm nhà cửa, sông suối, con người, động vật, cây cối, cả trâu bò gà vịt cũng thấy rõ nha~】
Giọng hệ thống vang lên vừa lanh lảnh vừa mang theo cơn ngái ngủ.
Ngay sau đó, một tấm bản đồ trong suốt hiện lên trước mắt nàng. Trên nền địa hình khắc chi tiết từng thửa ruộng, từng con đường mòn, có một chấm đỏ đang nhấp nháy nhẹ. Trên chấm đỏ hiện dòng chữ nhỏ: "Trình Vãn Tịch - đối tượng hôn nhân của bác sĩ Dao".
Vân DaoDao thấy dòng biệt danh thì khé miệng giật một cái.
Cái hệ thống này...
Vân DaoDao siết lại quai giỏ tre, thu hồi ánh mắt trên bản đồ. Nàng xoay người bước theo hướng chấm đỏ đó mà đi tới.
Khi trước mắt dần hiện ra hình ảnh những thửa ruộng nối liền nhau, bóng dáng người làm đồng lác đác rải rác, chấm đỏ trên bản đồ cũng ngày một gần hơn, thì Vân DaoDao bất ngờ bị chặn lại.