3. Chương 3: Tuyệt đối không được nằm!

Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!?

Chương 3: Tuyệt đối không được nằm!

Tân Lang Của Ta Có Mạch Nữ Nhân!? thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vân Dao Dao từng đứng trước hàng trăm người để trình bày nghiên cứu khoa học, thảo luận chính sách hay giảng dạy cho sinh viên, thế nhưng lúc này – đối diện với một cuộc hôn nhân bất ngờ và một vị phu quân hoàn toàn xa lạ – hai lòng bàn tay nàng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tiếng bước chân trầm ổn từng bước tiến lại gần, rồi dừng lại ngay trước mặt nàng.
Trong lòng Vân Dao Dao rối như tơ vò, hàng ngàn suy nghĩ hỗn loạn ùa đến. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, khiến nàng không kịp phản ứng. Bỗng chốc bị đưa đến một nơi xa lạ, vừa tỉnh dậy đã thấy mình ngồi trên kiệu hoa. Vân Dao Dao cảm thấy mình thật thảm hại, nhưng nàng vẫn chưa biết phải làm gì tiếp theo.
Nàng nghĩ ngay đến việc nếu người trước mặt này có ý định động phòng, thì nhất định phải từ chối. Dù sao, với nàng, cuộc hôn nhân này chỉ là trò đùa khôi hài của số phận. Hư hư thực thực, khiến nàng cảm giác như đang trôi dạt trong một cơn mộng dài. Và trong giấc mộng ấy, nỗi sợ hãi lại vô cùng chân thực.
Nàng đã sẵn sàng tâm thế đối mặt, thế nhưng người kia lại chẳng hề có động tĩnh gì, khiến nàng càng thêm bất an.
Bỗng nhiên, một bàn tay nhẹ nhàng đưa ra, gỡ tấm khăn voan đỏ thẫm khỏi đầu nàng.
Vân Dao Dao vừa ngẩng đầu lên, chưa kịp nhìn rõ khuôn mặt người kia, thì hắn đã quay người đi đến bàn gỗ nhỏ phía sau. Sau đó rót một chén trà nóng rồi đưa tới trước mặt nàng.
"Nàng có muốn uống chút nước không?" – Trình Vãn Tịch khẽ hỏi, giọng nói ôn hòa, không một chút ý đồ khả nghi.
Vân Dao Dao sững lại một chút, rồi từ từ đưa tay nhận chén trà. Nước trà nhạt như nước lã, nhưng ấm áp lan tỏa từ cổ xuống tận bụng. Từ khi xuyên đến nơi này, tinh thần nàng luôn căng thẳng, thần trí như kẻ bị truy đuổi giữa chiến trường. Nhưng giờ đây, một ngụm nước đơn giản lại như cứu rỗi cổ họng khô khốc và tâm trí kiệt quệ của nàng.
"Đa tạ ngươi." – Vân Dao Dao nhỏ giọng đáp.
"Không cần khách sáo." – Trình Vãn Tịch khẽ cười, giọng trầm ổn. "Ta đã dọn dẹp căn phòng bên cạnh, giờ ta đưa nàng sang đó nghỉ ngơi. Đã muộn rồi, nên sớm nghỉ một chút. Nếu muốn tắm rửa thì nói với ta, nước nóng ta đã nấu sẵn, lát nữa sẽ có nước tắm."
Nói xong, Trình Vãn Tịch nghiêng người nhường lối. Dáng người tuy gầy guộc nhưng cử chỉ lịch thiệp, chừng mực. Vân Dao Dao khựng lại một chút rồi nhanh chóng đứng dậy, lặng lẽ bước theo sau.
Căn phòng nhỏ bên cạnh chỉ có một chiếc giường tre, trên trải tấm nệm mỏng, góc nhà kê một chiếc bàn gỗ chân lỏng, phía trên đặt sẵn chậu nước rửa mặt và ấm trà vẫn còn bốc khói. Người kia lúng túng chỉ vào giường:
"Ta... tự tay dọn hôm qua. Giường hơi cứng, nếu nàng ngủ không quen thì cứ nói với ta..."
Tảng đá trong lòng Vân Dao Dao như nhẹ bớt. Căng thẳng suốt một ngày dài dần tan đi trước sự chân thành, vụng về của người đối diện. Nàng nở nụ cười hiếm hoi từ sáng đến giờ, khẽ nói lời cảm tạ lần nữa.
"Không có gì, đừng khách sáo. Chúng ta đã thành thân, những việc này chẳng đáng gì. Nàng ở đây nghỉ ngơi một lát, ta ra xem nước nóng đã sẵn chưa."
Vừa dứt lời, Trình Vãn Tịch quay người bước nhanh về cửa. Vân Dao Dao chưa kịp nói sẽ đi cùng, thì bất ngờ thấy thân hình hắn loạng choạng, một tay chống vào mép bàn, tay kia siết chặt ngực áo, sắc mặt trong chốc lát trở nên trắng bệch như tờ giấy.
Chưa kịp thốt nên lời, tiếng ho khan đã vang lên từng hồi – khô khốc, đứt quãng, như lưỡi cưa gãy cọ xát vào cổ họng. Trình Vãn Tịch gập người lại, th* d*c từng hơi, rõ ràng đang cố gắng hít từng ngụm không khí.
Vân Dao Dao hoảng hốt, vội bước tới đỡ vai hắn. Đôi môi Trình Vãn Tịch đã tím tái, trán đẫm mồ hôi lạnh, từng hơi thở gian nan như dao cứa vào ngực. Toàn thân hắn co rút trong tư thế ngồi chống tay về phía trước – tripod position.
Vân Dao Dao lập tức nhận ra đây là cơn hen cấp. Nàng nhanh chóng đỡ Trình Vãn Tịch ngồi tựa vào tường. Ánh mắt nàng lo lắng nhưng không hề hoảng loạn:
"Nghe ta nói này, bình tĩnh, đừng hoảng. Hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng, mím môi lại, chậm thôi, chậm thôi... đúng rồi, giữ nguyên tư thế này, đừng nằm xuống! Ta đi tìm thuốc, ngươi chờ ta một chút!"
Trình Vãn Tịch cố gắng hé mắt, ánh nhìn mờ mịt, đau đớn. Hắn giơ tay run rẩy chỉ về một hướng. Vân Dao Dao không chần chừ, lập tức bật dậy. Trước khi chạy ra ngoài, nàng vẫn kịp dặn thêm một câu:
"Đừng lo, ta sẽ quay lại ngay. Cố gắng làm theo lời ta dặn, tuyệt đối không được nằm!"
____________________________________
*
"Tripod position" là thuật ngữ y khoa chỉ tư thế ngồi chống tay về phía trước, thường thấy ở bệnh nhân khó thở nghiêm trọng – đặc biệt là trong các trường hợp hen suyễn cấp, khí phế thũng, suy hô hấp hoặc chèn ép tim cấp.
Vân Dao Dao: "Vãn Tịch... Ta đứng không được nữa, ta muốn nằm."
Trình Vãn Tịch: "Không được nằm."