Sau nhiều năm chìm trong hôn mê sâu, thiên tài khoa học Nguyễn Nhàn cuối cùng cũng thức tỉnh. Cứ ngỡ cuộc đời đã kết thúc, nhưng anh lại bất ngờ tìm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, linh hoạt lạ thường, mọi vết thương dường như tan biến, chân cẳng có thể chạy nhảy như chưa từng bị ảnh hưởng.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Thế giới ngoài kia đã không còn là nơi anh từng biết. Kỷ nguyên của loài người đã kết thúc, thay vào đó là sự thống trị tàn bạo của Trí Tuệ Nhân Tạo, đã vùng lên phản kháng và đẩy nhân loại vào thời kỳ Mạt Thế kéo dài.
May mắn thay, trong thế giới hỗn loạn ấy, Nguyễn Nhàn không đơn độc. Anh tìm thấy một cộng sự đặc biệt, Đường Diệc Bộ, với khả năng sinh tồn đáng kinh ngạc. Nhưng những lời nói của Đường Diệc Bộ lại khiến Nguyễn Nhàn sững sờ, hé lộ một sự thật kinh hoàng hơn cả tận thế:
"Kiểu mô hình cũ kỹ như chúng ta rất dễ bị hỏng, Nguyễn Nhàn à."
"Và hãy nhớ kỹ nguyên tắc vàng để tồn tại: Tuyệt đối, đừng bao giờ đến gần loài người!"
Nguyễn Nhàn bàng hoàng. Khoan đã... "chúng ta"? "Loài người"? Rốt cuộc, anh là ai trong cái "Tận Thế Vui Vẻ" này?
Truyện Đề Cử






