Tận Thế Vui Vẻ
Bộc lộ thực lực và Điểm Chôn Vùi
Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nguyễn Nhàn do dự một lát rồi quyết định bình thản thể hiện sự thờ ơ của mình.
Anh không hề tỏ vẻ sợ hãi, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu của người đàn ông vạm vỡ, ra hiệu anh đang lắng nghe, đồng thời cũng không hề phản đối chủ đề này.
Quả thật việc này đơn giản hơn rất nhiều so với những gì anh từng phải làm trước đây – anh không cần ngụy tạo vẻ sợ hãi hay tỏ ra mềm mỏng để đối phương an tâm.
Đã từng có vô số lựa chọn để anh dựa vào vô số nguyên tắc đạo đức trong lòng mà đưa ra phản ứng phù hợp nhất.
Giờ đây, những lựa chọn đó đang dần trở nên mơ hồ, bị anh quẳng vào nơi không thể chạm tới.
Bị đôi mắt đen thẳm kia nhìn, người đàn ông vạm vỡ vô thức rụt rè.
Người trẻ tuổi trước mắt không hề bị lời hắn ta dọa sợ, mà người bạn đồng hành có đôi mắt vàng của cậu ta còn nghiêng đầu, cực kỳ phấn khích đánh giá những người xung quanh.
Điều này khiến Cương Tử cảm thấy thất bại, hắn quyết định tiếp tục: "Ngươi có biết ba quy củ này từ đâu ra không?"
"Anh cứ nói đi." Nguyễn Nhàn rất nể mặt đáp lời. Mục đích ban đầu là muốn tìm hiểu thông tin từ phó thuyền trưởng, một người quá mạnh mẽ, nhưng giờ anh quyết định thuận theo tự nhiên.
"Thuyền trưởng có một người chị, đó là một người phụ nữ rất có bản lĩnh.
Thuyền trưởng không cha không mẹ, là chị ấy nuôi ông ta khôn lớn." Cương Tử thở dài, đưa mắt nhìn Nguyễn Nhàn: "Có thể nói thuyền trưởng rất ghê gớm. Trước khi đến đây, ông ta từng là đội trưởng đội giếng khoan trên biển.
Kết quả là khi ông ta đang làm việc bên ngoài, chị của ông ta lại bị một tên khốn nghiện ngập làm hại...!Thật thất đức, không chỉ chà đạp mà còn giết chết con gái nhà người ta nữa."
"Gia đình tên khốn nạn đó khá có thế lực, thông qua quan hệ nên hắn chỉ bị phán mấy năm tù.
Ngươi đoán thuyền trưởng đã làm gì? Ông ta không nói một lời, tìm một cơ hội trói tên khốn đó lại, mất mấy ngày đánh chết tươi hắn.
Cảnh sát còn chưa kịp bắt hắn, thuyền trưởng đã chặt đầu hắn rồi xách đi tự thú."
Nguyễn Nhàn dừng tay, đặt thìa xuống.
"Cho nên tôi không hề nói đùa đâu, tôi quen thuyền trưởng nhiều năm như thế, chưa bao giờ thấy ai phá hỏng quy củ mà có thể sống sót cả."
Thấy Nguyễn Nhàn cuối cùng cũng có chút phản ứng, Cương Tử thừa thắng xông lên.
"Với khuôn mặt này của hai ngươi thì không thiếu phụ nữ.
Nhưng quan trọng là đừng dính vào thuốc phiện – dưới mặt đất có không ít nấm gây ảo ảnh, còn có quả của cỏ sáng tắt kia, đừng chạm vào nó.
Cho dù có người trả giá cao thì cũng không được lén lút buôn bán nó."
"Chúng tôi sẽ không đụng vào." Nguyễn Nhàn ăn sạch thịt hầm trong bát, đặt thìa xuống: "Đường Diệc Bộ?"
"Ừm, không động vào.
Ta không cần thuốc phiện để duy trì trạng thái tinh thần." Đường Diệc Bộ tiếp tục quay đầu nhìn người phụ nữ bị thương kia, sau đó lại chuyển ánh mắt hiếu kỳ về phía Cương Tử: "Nhưng người phụ nữ kia lại thường xuyên dùng."
"Cô ta là người đến từ phía tây." Cương Tử thờ ơ "à" một tiếng, sự nhiệt tình giảng giải của hắn giảm hẳn đi: "Chắc là thấy không sống nổi nên mới đến bên này kiếm sống thôi.
Đừng nhìn nữa, cô ta không thể chống đỡ được bao lâu nữa đâu.
Nói đến đây, lúc hai ngươi lặn sâu có gặp được ai không?"
"Gặp phải mấy người thuyền Cực Lạc, bọn họ đang thu thập quả của cỏ sáng tắt." Nguyễn Nhàn không có ý định giấu giếm.
Cương Tử cười lạnh thành tiếng: "Đám súc sinh kia cũng nghiện đến điên rồi, còn lôi cả người nhà đến chỗ đó nữa chứ.
Bọn họ cũng mời hai ngươi đúng không?"
"Ừm."
"Nếu như hai ngươi muốn tùy tiện tìm vài thứ cứu mạng, nghiện thuốc đến chết thì cứ đi, chúng tôi không ngăn cản." Cương Tử liếm môi: "Tôi chỉ nói một câu thôi – nếu bọn họ chủ động đưa đồ ăn thì hãy coi chừng đó."
Cuộc hành trình sau đó không còn gì đặc biệt để nói nữa.
Cương Tử rất giống một hướng dẫn viên du lịch bị nợ ba bốn tháng tiền lương, hoàn toàn không có thành ý dẫn bọn họ đi lòng vòng xung quanh.
Nguyễn Nhàn đặc biệt để ý, không nhìn thấy máy móc tương tự như trên thuyền.
Những nơi bọn họ có thể nhìn thấy cũng chỉ ở quanh khu hoạt động của tặc đất, khu vực trung tâm lại không hề lộ diện.
Rời khỏi tầng ngoài Biển Phế Tích, bên trong phế tích rất khó phân rõ ngày đêm.
Đa số những nơi có người hoạt động thường thắp những ngọn đèn có mùi khó ngửi.
Gara tầng ngầm bị biến thành chợ bán đồ cũ, không ít người ngồi xổm trên bạt giao dịch những vật dụng hàng ngày hiếm hoi đào được trong phế tích.
Trên những thùng các-tông ép dẹp treo đầy ga trải giường thủng lỗ chỗ và đèn LED màu giá rẻ.
Đàn ông, đàn bà ăn mặc hở hang đứng dựa vào thùng hàng mà ngáp, thỉnh thoảng còn làm vài hành động trêu ghẹo thô tục với người qua đường, khuôn mặt họ u ám, không rõ nét dưới ánh đèn.
Trong căn phòng nhỏ cách đó vài mét truyền đến tiếng cười và tiếng hò hét, xen lẫn tiếng chửi rủa vì thất vọng, trên cửa sơn một chữ "Cược" rất to.
Ở chỗ bức tượng giữa một quảng trường nào đó có mấy người trẻ tuổi đang chất củi nhóm lửa.
Bọn họ kiếm được ở đâu đó một chiếc điện thoại kiểu cũ, bên ngoài nối với pin và loa ngoài, đang phát ra tiếng nhạc kinh khủng với âm lượng lớn nhất.
Bọn họ nhảy múa điên cuồng trong tiếng nhạc, đao súng bên hông lóe sáng.
Cũng có người không ngừng đi qua đi lại trong không gian tối tăm này.
Trên cổ bọn họ đeo một tấm vải buộc khay kim loại trước ngực.
Bên trong khay là những con vật nhỏ bị nướng cháy đen, mùi gia vị nồng đậm ám khắp người.
Mấy con mèo hoang gầy còm đang nấp trong khe hở của phế tích, đôi mắt xanh lóe lên trong bóng tối.
Nhưng Nguyễn Nhàn không nhìn thấy bao nhiêu dấu vết của cuộc sống ngày xưa.
Khu dân cư đầy ắp hơi thở con người này chắc chắn chưa tồn tại quá nửa năm.
Trong mùi phế tích còn trộn lẫn mùi vắng vẻ không người, cỏ rêu nấm mốc còn chưa hoàn toàn bong tróc hết, không ít căn phòng được sơn mới.
Chắc đám tặc đất mới chuyển đến đây.
Khu vực này khá đông người, tiếng bước chân lộn xộn.
Nguyễn Nhàn thử kiểm tra thính giác của mình, ngay lập tức đã nhíu mày lại.
Có người đang theo dõi bọn họ.
Nghe tiếng bước chân là một người đàn ông cao lớn.
Cân nặng khoảng trên 60kg, chiều cao khoảng 1m9.
Nguyễn Nhàn giữ chặt cổ tay Đường Diệc Bộ, theo sát Cương Tử nhẹ nhàng quen thuộc tiến lên phía trước.
Nhưng anh còn chưa đi được mấy bước, một mùi nồng nặc đã ập đến từ phía sau.
Một người đàn ông buộc tóc đuôi ngựa đi đến chặn đường của hai người.
Cương Tử đi phía trước quay đầu lại, khoanh hai tay, dường như không định can thiệp.
"Cương Tử, anh em kiểu gì vậy.
Có hai người khách xịn thế này mà không nói cho ông anh đây một tiếng." Người đàn ông nhe răng nanh, trong miệng phả ra mùi hôi thối.
"Người mới đến đêm qua, bây giờ mới là sáng sớm." Cương Tử không mặn không nhạt đáp.
"Người mới? Vậy thì tốt quá, hai ngươi có muốn đi theo anh đây không."
Người đàn ông kia cao gần 2m, chắn trước mặt hai người như một bức tường chắn kín, cánh tay thô to gần bằng đùi Nguyễn Nhàn.
Nguyễn Nhàn miễn cưỡng cao 1m8 hoàn toàn không thể giành ưu thế, Đường Diệc Bộ cao hơn anh chút, nhưng vẫn thấp hơn gã ta.
Gã ta đặt một tay lên vai Nguyễn Nhàn, không thành thật lần mò xuống dưới: "Không lo ăn uống, không cần làm việc.
Muốn cái gì có cái đó, hai ngươi chỉ cần dành thời gian chơi với anh đây là được."
Nguyễn Nhàn thoáng kinh ngạc vì đây là lần đầu tiên trong đời bị quấy rối tình dục, chỉ nửa giây sau, anh đẩy bàn tay khiếm nhã kia ra: "Không cần.
Tôi nghĩ bạn của tôi cũng không cần.
Đường..."
Anh nghiêng đầu đi, vốn muốn bảo robot hình người kia cũng tỏ thái độ rồi sớm rời khỏi nơi thị phi này.
Kết quả vừa quay đầu đã thấy robot hình người "xui xẻo" kia đang ngồi xổm bên đường chọc ghẹo một con mèo hoang ngủ gật.
Hắn chuyên tâm lắng nghe tiếng mèo ngáy, hiển nhiên không quan tâm đến tình huống trước mặt.
"Ôi, anh đây chỉ muốn tốt cho hai ngươi thôi.
Chờ lần sau giám sát trật tự đến trừ khử những kẻ nghiện ngập, hai ngươi sẽ biết tốt xấu ngay.
Phí lên thuyền cũng không dễ đóng đâu.
Cương Tử, ông nói xem có phải anh Lôi tôi đáng tin nhất ở chỗ này không? Trước kia tôi chưa bao giờ chủ động ra tay, thật sự là dáng dấp hai cậu em đây rất hợp mắt tôi, nếu để chết trong nhiệm vụ...!Ai nha, đúng là lãng phí."
"Chúng tôi thật sự không cần, cảm ơn." Nguyễn Nhàn duy trì giọng điệu lễ phép, hai mày nhíu lên – bàn tay khiếm nhã kia lại dính tới, đang lần mò quanh eo anh.
Mà Cương Tử chỉ bình tĩnh đứng cách đó vài bước nhìn, rõ ràng đã quen rồi.
Đây là một sự thăm dò.
Lần này Nguyễn Nhàn không đẩy bàn tay kia ra, anh mỉm cười thò tay phải vào túi áo khoác màu trắng.
Ba tiếng súng vang lên, anh Lôi há hốc mồm vì kinh ngạc.
Gã ta còn chưa kịp rút tay khỏi eo Nguyễn Nhàn, trên người đã có thêm mấy vết máu.
Một viên đạn bắn sát qua huyệt thái dương của gã ta, máu tươi chảy từ trán xuống.
Hai viên đạn khác để lại hai vệt đỏ trên cổ gã, chỗ hai vệt đỏ giao nhau là động mạch cổ.
Mà gã căn bản không thấy rõ động tác của thanh niên xinh đẹp kia.
Người đàn ông tự xưng là anh Lôi vừa giơ nắm đấm lên, họng súng đã chĩa thẳng vào trái tim gã.
"Anh và anh Cương có quan hệ khá tốt, chắc cũng là một nhân vật lớn.
Nếu lại chết ở đây thế này...!Nói sao nhỉ? Cũng rất lãng phí." Nguyễn Nhàn lại nở nụ cười lễ phép, nhưng đi kèm với nòng súng lạnh như băng, nụ cười đã thay đổi hoàn toàn ý nghĩa: "Tiện thể nói luôn, người đằng sau tôi là người của tôi, anh cũng không cần phải bận tâm."
Đường Diệc Bộ còn ngồi xổm ở đằng sau, thảnh thơi dùng hai tay giơ con mèo hoang nửa mơ nửa tỉnh lên.
Mèo hoang xù lông, phát ra tiếng kêu bất mãn.
"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt." Sắc mặt anh Lôi như đêm đen, nhổ một bãi nước bọt xuống chân Nguyễn Nhàn: "Sau này sẽ có ngày chúng mày khóc lóc cầu xin."
"Cũng chúc anh buổi sáng tốt lành." Nguyễn Nhàn mỉm cười, họng súng vẫn không hề nhúc nhích.
Vẻ hờ hững trên mặt Cương Tử biến mất, xác định anh Lôi xám xịt biến mất sau khúc ngoặt của phế tích, hắn mới chuyển ánh mắt phức tạp về phía Nguyễn Nhàn.
"Tôi đoán Dư Nhạc không thích vị tiên sinh vừa rồi lắm." Nguyễn Nhàn cất súng, thả con mèo hoang trong tay Đường Diệc Bộ xuống, hận không thể kéo robot hình người với vẻ mặt "mềm yếu vô hại" kia dậy.
"Ừm, thuyền trưởng đã nói giết người phải trả giá." Cương Tử ậm ừ đáp.
Nguyễn Nhàn cười một tiếng ngắn ngủi.
Nếu hai người bọn họ ham mê an nhàn, sẽ không đến mức phải khó chịu với người vừa mang đến "đường lui" vừa rồi, mọi người đều bình an vô sự.
Nếu hai người bọn họ "có chút bản lĩnh" thì cho dù thế nào chắc chắn sẽ có ít xung đột hơn.
Ở đây không có quá nhiều công dân tốt và tuân thủ luật pháp, chắc chắn anh Lôi dùng chiêu "kiểm tra" kia đang gặp nguy hiểm đến tính mạng. Nếu bọn họ không làm tốt, có lẽ sẽ rước lấy rắc rối, để cho Dư Nhạc ngồi mát ăn bát vàng.
Nhưng tâm trạng của Nguyễn Nhàn không tệ, lần thăm dò này đã cho anh một cơ hội – đương nhiên là cơ hội để bộc lộ thực lực rồi.
MUL-01 sẽ không ngốc đến mức trực tiếp cắm gián điệp vào tầng lớp thấp kém không thể tiếp xúc với tin tức chính.
Người phụ thuộc vào não chủ chắc chắn đang ở trong tầng lớp quản lý.
Mà mục tiêu của anh – Đồ Duệ cũng thuộc cấp quản lý.
Anh cần phải tiếp xúc được với bọn họ.
Thấy Nguyễn Nhàn không còn nói gì, Cương Tử mới xoay người: "Mời tới bên này."
Lúc này giọng điệu của hắn ta đã khách khí hơn nhiều.
Điểm cuối cùng của bọn họ là một nhà kho được bảo tồn khá tốt.
Bên trong nuôi không ít máy móc hình cầu tròn vo, bọn chúng nhào lên cạnh rào chắn, gặm nhấm những mảnh kim loại trên rào chắn kêu ken két.
Cương Tử mở khóa ra, lôi một con từ trong rào chắn ra, nhét một cái hàm kẹp bằng thiếc vào cho nó.
Sau khi nhét con máy móc hình cầu to bằng quả dừa kia vào lồng sắt, hắn ta mới vẫy tay với hai người, dẫn bọn họ đi lên cầu thang xoắn ốc.
"Theo quy củ, lần này tôi phải nói rõ tình huống với hai ngươi."
Đến khi leo lên mặt ngoài Biển Phế Tích, sắc mặt Cương Tử rất nghiêm túc dưới ánh mặt trời.
Hắn ta kéo một chiếc xe ba bánh chở hàng đã được cải tạo ra, ném cái lồng chứa máy móc hình cầu vào thùng xe rồi chỉ về phương xa.
"Lần này không cần đặt cược mạng sống, thuyền Tẩu Thạch ủng hộ hai ngươi.
Lát nữa tôi sẽ đưa hai ngươi đến bến lặn sâu, vẫn là chỗ lúc trước, bệnh viện phải không? Chỉ cần thăm dò một kiến trúc kia là đủ rồi.
Vật tư sao, chỉ cần lấy được thuốc và cỏ sáng tắt, những thứ khác thuộc về hai ngươi."
Vẻ mặt của Nguyễn Nhàn nghiêm túc hẳn lên.
Anh không nhìn về phía Cương Tử, chỉ nhìn chằm chằm vào vị trí mà Cương Tử chỉ.
"Ồ, cậu nhìn thấy sao." Cương Tử nhếch miệng cười, "Đó là Điểm Chôn Vùi."
Hướng Cương Tử chỉ có một hình tròn đen thẳm trống rỗng.
Nó cứ trôi lơ lửng giữa trời, hút mọi ánh sáng, đen đến mức khiến người ta phải sợ hãi.
Bọn họ cách điểm cuối của Biển Phế Tích rất xa, nhưng cảm giác áp bách khó tả này vẫn khiến người ta không thở nổi.
Biển Phế Tích đang ầm ầm tiến về chỗ trống rỗng kia giống như một con mãng xà khổng lồ không đầu đang chậm rãi đi vào hang động.
"Não chủ làm đấy, tôi cũng không hiểu nguyên lý.
Dù sao nó chỉ có thể hút những vật không có sinh mệnh."
Cương Tử vỗ vỗ lồng sắt chứa máy móc sự sống.
"Bây giờ điểm lặn sâu của hai ngươi cách Điểm Chôn Vùi năm sáu cây số, phải mang nó theo – chúng tôi gọi nó là Châu Sắt.
Nếu cách Điểm Chôn Vùi quá gần, nó sẽ thét lên.
Đến lúc đó hai ngươi nhanh chóng phát tín hiệu, chúng tôi sẽ ném áo lặn xuống."
"Chỉ có thể hấp thu phế tích không có sự sống, vậy nếu sinh vật sống tiếp xúc với nó sẽ như thế nào?" Nguyễn Nhàn đặt câu hỏi.
Anh nhìn hình tròn hư không khiến người ta dựng hết tóc gáy kia, trong lòng đã loáng thoáng có đáp án.
"Còn có thể thế nào nữa, bị xoắn nát chứ sao.
Trước đó có người không sợ chết thử qua, kết quả chúng tôi chỉ kéo về một nửa thi thể.
Là một nửa thật đấy, tách đôi ra từ giữa đầu." Cương Tử khoa tay múa chân bằng hai bàn tay to, "Nếu không phải cỏ sáng tắt thích sinh trưởng ở gần chỗ đó, ai lại muốn đến gần nó chứ.
Thứ lỗi nhé, người anh em, người mới thì phải làm một vài công việc bẩn thỉu."
"Tôi hiểu." Nguyễn Nhàn bước vào thùng xe.
Đường Diệc Bộ tựa ở bên cạnh thùng xe, hắn nhìn Điểm Chôn Vùi đen sì một lát rồi mới nghiêng mặt qua.
Đường nét trên mặt hắn rất ôn hòa, khiến người ta rất dễ có ấn tượng tốt.
Hắn chớp mắt mấy cái với Cương Tử, lo lắng nói: "Chúng tôi phải làm bao lâu? Lúc nào mới có thể làm công việc trong phòng?"
Chắc chắn tên này muốn bắt đầu kế hoạch quan sát của mình sớm hơn, Nguyễn Nhàn nghiêm mặt nghĩ.
Không ngoài dự đoán Cương Tử đã bị lừa: "Chúng tôi không chú ý nhiều đến vậy, cứ thăm dò một tuần đi, đến lúc đó cũng đã tích đủ điểm rồi.
Về sau phải xem hai ngươi muốn làm cái gì."
Dứt lời hắn ta nhìn về phía Nguyễn Nhàn: "Thực lực của cậu không tệ, tôi nói thêm mấy câu – đồ đáng giá thì giữ cho kỹ vào, đừng đổi quá sớm.
Nếu như lần này hai ngươi có thể còn sống trở về thì sẽ có tư cách tham gia buổi họp mặt.
Tôi không giỏi ăn nói lắm, đến lúc đó lão Đồ sẽ nói rõ với hai ngươi."
"Nói rõ cái gì?"
Người đàn ông vạm vỡ cười, nụ cười rạng rỡ trong ánh nắng và hình tròn hư không phía sau có vẻ hơi quái dị.
"Còn có thể là cái gì?" Cương Tử lộ ra hàm răng vàng, "Nói rõ làm thế nào để tiếp tục tồn tại dưới sự giám sát của trật tự chứ sao.
Nếu không phải vì mạng sống, bây giờ ai còn muốn mở rộng hoạt động?"