Chương 136: Diệp Chân – Kẻ Bị Kì Thị

Tạo Hóa Chi Vương

Chương 136: Diệp Chân – Kẻ Bị Kì Thị

Tạo Hóa Chi Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch: Hám Thiên Tà Thần
Biên: Hám Thiên Tà Thần
- ---------------------
- Lệnh cấm võ giả giết nhau trong Hắc Thủy Vương Thành? Ha ha!
Thấy Phan Uy hớn hở chạy về phía quân túc vệ, Diệp Chân không những không sợ hãi, khóe miệng còn nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
Lăn lộn giang hồ mấy năm, sao lại phạm sai lầm ngớ ngẩn đến vậy?
Hắc Thủy Vương Thành cấm võ giả tử hình, lệnh cấm võ giả giết nhau ngay trên đường, sao Diệp Chân lại không rõ luật lệ này?
- Diệp Chân, lần này ngươi xem làm thế nào! Trước mặt lệnh cấm võ giả giết người, người người đều ngang bằng, dù ngươi là đệ tử Tề Vân Tông, lần này cũng không thể chạy thoát!
Quân túc vệ bao vây Diệp Chân, Phan Uy không khỏi đắc ý.
Lần trước tại yến hội sinh nhật Thải Y, Diệp Chân đã làm hắn mất mặt không nói nổi, còn khiến hắn không ngẩng đầu lên trước mặt đông đảo quan khách Vương Thành, cái danh đồng tính đến giờ vẫn ám ảnh hắn không thôi.
Hôm nay thấy Diệp Chân xuất hiện trong tửu lâu, Phan Uy lập tức sắp đặt kế hoạch.
Nếu gia tướng của hắn có thể giết chết Diệp Chân, thì mọi chuyện sẽ yên ổn. Nếu không thể giết chết, hắn vẫn còn kế hoạch dự phòng.
Khi đó, chỉ cần Diệp Chân bước vào đại lao quân túc vệ, dù không chết cũng phải lột da!
- Ngốc nghếch!
Diệp Chân không để tâm cười nhạo, khiến Phan Uy tức giận đến toàn thân run rẩy, hắn quay sang Cao thống lĩnh đứng đầu quân đội mà gầm lên.
- Cao thống lĩnh, nhân chứng vật chứng đều ở đây, còn không hành động?
Cao thống lĩnh sắc mặt biến sắc, cũng quay sang Diệp Chân gầm lên.
- Kẻ không biết chết sống, dám giết người trên đường Hắc Thủy Vương Thành! Người ở đâu, mau bắt hắn lại!
- Đừng nóng vội, xem cái này trước đã!
Diệp Chân tiện tay ném ra ngọc phù chứng minh thân phận.
- Diệp Chân đệ tử nội môn Tề Vân Tông, Thiên Bảng thứ mười...
Nhận ngọc phù, sắc mặt Cao thống lĩnh lập tức biến đổi.
Đệ tử nội môn Tề Vân Tông không hiếm, nhưng Thiên Bảng thứ mười lại rất lợi hại, nhất là Diệp Chân mới chỉ mười bảy mười tám tuổi!
- Thiên Bảng thứ mười thì sao? Cho dù là Thiên Bảng thứ mười, nhưng phạm lệnh cấm trong vương thành, vẫn phải bị trừng phạt! Cao thống lĩnh, còn chưa động thủ!
Rõ ràng Phan Uy hiểu biết nhất định về Diệp Chân, nhưng chỉ hiểu biết chừng ấy thôi!
Cao thống lĩnh ngẩn người, nhìn Diệp Chân nói.
- Diệp Chân, ngươi dù là Thiên Bảng thứ mười, nhưng chuyện này nhất định phải có lời giải thích. Ngươi phải đi cùng ta về đại doanh quân túc vệ!
- Thật sao?
Diệp Chân nhếch môi cười, nhưng không phải nụ cười. Hắn thò tay vào túi lấy ra một ngọc phù màu vàng khác, vẫy vẫy trước mặt Cao thống lĩnh nói.
- Vậy ngươi nhìn cái này xem!
Đang kinh ngạc, Cao thống lĩnh tiến lên nhận ngọc phù màu vàng trong tay Diệp Chân, thần niệm động rồi đánh giá. Sắc mặt lập tức biến đổi.
- Ngươi mới Chân Nguyên cảnh, lại là....
- Cao thống lĩnh, chuyện này phải giữ bí mật, không thể nói được!
Một câu này khiến Cao thống lĩnh định nói câu tiếp theo nghẹn họng quay về.
- Thật có lỗi. Gây phiền toái cho ngươi, cứ tự nhiên!
Cao thống lĩnh vẫy tay phía sau, năm mươi vệ quân vây quanh Diệp Chân lập tức nhường ra một con đường.
Phan Uy vừa mới mong chờ thu thập Diệp Chân, lập tức tức điên.
- Cao thống lĩnh, ngươi làm cái gì vậy? Để cho trọng phạm thoát, ngươi không sợ quân pháp sao?
Nghe vậy, sắc mặt Cao thống lĩnh ảm đạm.
- Tam công tử, Diệp Chân không phải người chúng ta có thể xử trí được! Tam công tử, sau này khuyên ngươi đừng tiếp tục đối phó với Diệp công tử....
Nói xong câu cuối cùng, không ngờ lại khuyên Phan Uy.
- Mẹ nó, Cao Hùng ngươi ăn cây táo rào cây sung, còn khuyên lão tử, ngươi tin lão tử lập tức phái người lột da ngươi hay không....
Phan Uy gầm giận.
- Cao thống lĩnh, quên nói cho ngươi, chuyện vừa rồi, vẫn đang trong giai đoạn giữ bí mật, ngươi hẳn là người thứ ba biết chuyện này! Cho nên, ngươi cũng biết, nếu chuyện này bị tiết lộ ra ngoài, ta tin tưởng Tề Vân Tông chúng ta sẽ có người tìm cả nhà ngươi tâm sự!
Uy hiếp!
Đây là uy hiếp trắng trợn!
Nhưng chính là cái uy hiếp này khiến Cao thống lĩnh nuốt lời, chuẩn bị giải thích cho Phan Uy quay về, cười khổ.
Cái đó là hối hận!
Vì nịnh nọt Tam công tử mà dính vào một việc khó giải quyết như thế.
Sớm biết thân phận Diệp Chân kinh người, đánh chết hắn, hắn cũng sẽ không dính đến vũng nước đục này.
- Phan Uy, chuyện ngày hôm nay, Diệp Chân ta nhớ kỹ!
- Sau này đi đường cẩn thận một chút! Lần trước, để cái mông của ngươi nở hoa, nhưng lần sau, nở hoa có thể sẽ là đầu của ngươi!
Lời nói đầy sát khí khiến Phan Uy rùng mình.
Trong đám người, có kẻ nhớ đến lời đồn trước đó vài ngày, lập tức cười vang.
Nhìn Diệp Chân nghênh ngang rời đi, Phan Uy phiền muộn đến muốn thổ huyết, kế hoạch tỉ mỉ an bài hơn nửa ngày, lại bị Diệp Chân nhẹ nhàng phá vỡ không nói, còn bị Diệp Chân làm nhục một phen.
Không chỉ vậy, còn mất một gia tướng đắc lực, đây thật là tiền mất tật mang.
- Cao Hùng, ngươi thành thật nói cho ta biết, đến cùng tên khốn Diệp Chân kia cho ngươi xem cái gì?
- Tam công tử, cái này....
- Nói hay không, nếu không nói, hôm nay lão tử sẽ sắp xếp người đến hỏi ngươi nhà của ngươi...
Bị Phan Uy uy hiếp, trong lòng Cao thống lĩnh cũng có.
- Tam công tử, hắn cho ta xem chính là ngọc bài chuẩn chân truyền của Tề Vân Tông!
Nói xong, Cao Hùng mang theo khóc nức nở nói với Phan Uy:
- Tam công tử, chuyện này, ngươi nhất định không được nói cho người khác....
- Chuẩn chân truyền.... Một gia hoả Chân Nguyên ngũ trọng, điều này sao có thể....
Phan Uy lập tức sợ ngây người!
Thân phận chuẩn chân truyền của Diệp Chân, vẫn là do Liêu Phi Bạch tranh thủ cho Diệp Chân.
Bên trong, ngoại trừ Diệp Chân nhiều lần lập đại công cho tông môn, còn có quan hệ với Diệp Chân chú thành nửa mạch thần thông.
Bởi vì quan hệ trọng đại, Liêu Phi Bạch bẩm báo chuyện Diệp Chân chú thành nửa mạch thần thông cho chưởng môn Quách Kỳ Kinh.
Chưởng môn Quách Kỳ Kinh không nói hai lời, lập tức cho Diệp Chân ngọc phù lệnh bài chuẩn chân truyền.
Nếu không phải sợ ngọc phù lệnh bài chuẩn chân truyền quá kinh thế hãi tục, rất dễ đưa tới họa sát thân cho Diệp Chân thì Quách Kỳ Kinh đều sẽ trực tiếp có ý nghĩ cho Diệp Chân đệ tử chân truyền.
Ngọc phù lệnh bài chuẩn chân truyền hưởng thụ đãi ngộ, ngoại trừ không cho Diệp Chân ngọn núi chuyên môn tu luyện ra. Những thứ khác, đều không khác đệ tử chân truyền lắm.
Giống như đệ tử chân truyền mỗi tháng có thể nhận đến sáu khối Hạ phẩm Linh Tinh, Diệp Chân từ tháng trước đã bắt đầu hưởng thụ.
Có điều, chuẩn chân truyền vẫn không cách nào đánh đồng với đệ tử chân truyền.
Tu vi của Diệp Chân một ngày không cách nào đột phá đến Hóa Linh cảnh thì không cách nào trở thành chân truyền.
Thân phận chuẩn đệ tử chân truyền này chỉ là sớm cho Diệp Chân một ít đặc quyền mà thôi.
Giống như hiện tại!
Sau khi trở lại Hắc Thủy đạo tràng, Diệp Chân chào hỏi Bao trưởng lão một tiếng, sau đó ra tĩnh thất phía sau đạo tràng tu luyện, bắt đầu chuẩn bị tiến hành thí nghiệm nguy hiểm kia.
Thí nghiệm nguy hiểm của Diệp Chân rất đơn giản, chính là trực tiếp hấp thụ luyện hóa năng lượng trong Yên Đan để tăng tu vi của mình.
Dưới tình huống bình thường, trong Yên Đan ngoài ẩn chứa lực lượng tinh thuần do Yêu Thú chậm rãi ngưng kết ra, còn có rất nhiều mặt trái năng lượng như giết chóc, bạo ngược, độc tố.
Nếu như không có Luyện Đan Sư luyện hóa sạch sẽ mặt trái năng lượng có hại bên trong mà võ giả trực tiếp hấp thu, chỉ cần độc tố bên trong hơi lợi hại một chút cũng có thể làm cho võ giả độc phát thân vong.
Nhưng điểm chết người là, bên trong Yên Đan ẩn chứa mặt trái năng lượng như giết chóc, bạo ngược, khát máu. Những mặt trái năng lượng này một khi hấp thu sẽ ảnh hưởng đến Thần Hồn của võ giả.
Nếu hấp thu đạt tới trình độ nhất định, Thần Hồn võ giả sẽ bị mặt trái năng lượng nhiễm bởi giết chóc, bạo ngược, khát máu, đến khi đó võ giả này sẽ biến thành một Yêu Thú hình người. Không thuốc nào cứu được!
Trên cơ bản, chỉ cần không phải đầu rút gân, ở trên Chân Huyền đại lục, không có bất kỳ một võ giả nào dám trực tiếp hấp thu năng lượng trong Yên Đan.
Làm như vậy, nếu không bị hạ độc chết thì cũng bởi vì Thần Hồn bị mặt trái năng lượng nhiễm biến thành Yêu Thú hình người mà bị võ giả khác diệt sát.
Có điều, hôm nay Diệp Chân làm thí nghiệm như vậy, cũng không phải đầu của hắn căng gân.
Ý nghĩ này của Diệp Chân bắt nguồn từ lần đầu tiên hắn tiến vào Âm Sơn sơn mạch bị bọn người Sở Quân đuổi giết, phát hiện qua một cây Mộc Linh Chi.
Loại linh dược Mộc Linh Chi này, kỳ thật cũng có độc tính nhất định, nhưng không có ẩn chứa độc tố và mặt trái năng lượng khủng khiếp như trong Yêu Đan.
Lúc ấy, Diệp Chân vì tăng cao tu vi, trực tiếp đã nuốt cây Mộc Linh Chi kia.
Trong quá trình luyện hóa dược lực trong Mộc Linh Chi, Diệp Chân ngạc nhiên phát hiện, bên trong cây Mộc Linh Chi lại không có một chút độc tính nào.
Có điều, Diệp Chân rất nhanh phát hiện, cũng không phải bên trong Mộc Linh Chi không có độc tố, mà toàn bộ độc tố trong Mộc Linh Chi đã bị Thận Long Châu hấp thu hết.
Cũng bị nó hấp thu còn có một bộ phận dược lực trong Mộc Linh Chi.
Khi đó, Diệp Chân đã từng sinh ra ý nghĩ như vậy, có điều, Diệp Chân vẫn luôn không có gan thí nghiệm, quá nguy hiểm.
Lúc này, trong Hắc Thủy Vương Thành, Diệp Chân bị một đám Luyện Đan Sư mắt cao hơn đầu cho làm phát bực, ý nghĩ bị hắn dằn xuống đáy lòng, mới lại lần nữa nổi lên.
Có điều, lúc này thí nghiệm như vậy, Diệp Chân còn có lấy niềm tin chắc chắn.
Mặc dù phải mạo hiểm, nhưng dưới tình huống bình thường, Diệp Chân cũng sẽ không lấy mạng nhỏ của mình ra đùa.
Đầu tiên, Diệp Chân vì lần thí nghiệm này chuẩn bị Yên Đan của Tử Giác Thanh Dương ăn cỏ, trong đó mặt trái năng lượng và độc tính có phần ít.
Tiếp theo, tu vi Thần Hồn của Diệp Chân tiến nhanh đạt đến Nhiếp Vật chi cảnh nhất trọng, tương ứng, sức chống cự đối với những mặt trái năng lượng kia cũng mạnh hơn một ít.
Coi như thí nghiệm thất bại, Thận Long Châu không có tác dụng thanh trừ các loại mặt trái năng lượng trong Yên Đan, Diệp Chân cũng không gặp vấn đề quá lớn. Cao lắm là bệnh nặng một hồi, tĩnh dưỡng mấy tháng.
Nhưng nếu thành công....
Vậy thì chỗ tốt trong này quả thực khó có thể tưởng tượng!
Đợi gần một lúc lâu sau, Diệp Chân khôi phục trạng thái của mình đến tốt nhất, Giải Độc Đan cũng chuẩn bị tốt ở một bên.
Sau khi hít sâu một hơi, Diệp Chân lấy ra một viên Nhân Giai hạ phẩm Yêu Thú Tử Giác Thanh Dương Yên Đan, chuẩn bị phục dụng!
Rống!
Đang an tĩnh ở một góc trong tĩnh thất, Vân Dực Hổ con Tiểu Miêu đột nhiên phát ra một tiếng hổ gầm trầm thấp, nhào tới bên cạnh Diệp Chân.
Mắt to như bảo thạch chăm chú nhìn chằm chằm viên Yên Đan trong tay Diệp Chân, không ngừng lèm bèm đầu lưỡi, một dáng vẻ rất thèm.
- Ngươi muốn ăn cái này?
Thần niệm Diệp Chân khẽ động, bắt đầu giao lưu với tiểu Miêu.
- Đúng đấy, cái này ăn ngon...
Trong lòng Diệp Chân đột nhiên khẽ động.
- Chẳng lẽ nói, Yêu Thú có thể trực tiếp nuốt Yên Đan để đề thăng lực lượng?
Ngẫm lại Yêu Thú bên trong Âm Sơn sơn mạch, thường thường huyết đấu, bị Yêu Thú giết chết, bình thường là da lẫn xương thịt đều bị Yêu Thú đánh bại nuốt sạch sẽ.
Cái này, có khả năng ngay cả Yên Đan cũng nuốt xuống luôn.
- Thử một chút, nói không chừng, đây là một phương pháp để Tiểu Miêu nhanh chóng phát triển thì sao?
Trong đầu có ý nghĩ này, Diệp Chân ném một viên Tử Giác Thanh Dương Yên Đan vào trong miệng Vân Dực Hổ con Tiểu Miêu.
A đát một tiếng, ngay thời khắc tiểu Miêu nuốt xuống, thần niệm Diệp Chân tập trung trên người tiểu Miêu, trong ánh mắt c*̉a tiểu Miêu, sắc mặt biến đổi không ngừng.