Chương 23: Kim Nguyên Bảo Hối Hận

Tạo Hóa Chi Vương

Chương 23: Kim Nguyên Bảo Hối Hận

Tạo Hóa Chi Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên đài đấu võ, Lý Học Long bị Diệp Chân đánh cho đấm đá dồn dập, xương cốt toàn thân gãy rụm, máu tươi bắt đầu tuôn trào từ miệng mũi, rồi bị Diệp Chân đá bay đi.
Ầm!
Tay chân của Lý Học Long đứt lìa rơi xuống trước mặt Mã Hồn, tiếng kêu thảm thiết của Lý Học Long mới khiến tất cả mọi người đang khiếp sợ bừng tỉnh.
Mã Hồn lại bị hình ảnh thê thảm của Lý Học Long làm cho giật mình.
Có lẽ vận khí của Lý Học Long không tốt, chân bị Diệp Chân đánh gãy từ đầu, khi bị đá bay, chân gãy lại đập vào chính cơ thể mình.
Xoạt!
Xương trắng cùng bọt máu phun ra từ chỗ gãy, máu tươi như suối chảy ra ngoài, tiếng kêu thảm thiết của Lý Học Long cũng dừng lại tại đây.
Tròng mắt trắng dã, đau đớn đến mức hôn bất tỉnh.
Mã Hồn tỉnh táo lại, vội vàng cầm máu cho Lý Học Long, sau đó nhìn về phía Diệp Chân gầm gừ:
- Diệp Chân, ngươi ra tay cũng quá tàn nhẫn thế à? Hắn đã tàn phế, tại sao ngươi có thể ác độc với đồng môn sư huynh đệ như vậy?
- Ta ác độc?
Diệp Chân cười lạnh.
- Ta chỉ cho hắn một bài học cả đời khó quên mà thôi, vừa rồi trên núi, hai người các ngươi còn muốn mạng của ta đó...
Lúc này, Diệp Chân cũng liền lột trần sự thật.
Nói thật, tình trạng của Lý Học Long hôm nay, còn là Diệp Chân hạ thủ lưu tình, bằng không, trong tình huống đó, nếu Diệp Chân buông tay, Lý Học Long chắc chắn đã chết.
Trong lòng Diệp Chân còn có chút lương thiện, hạ thủ không sát, để lại mạng cho Lý Học Long, nếu là người khác, trong tình huống suýt bị Lý Học Long hại chết, không đánh chết tại chỗ mới là lạ.
Có điều, dù Diệp Chân hạ thủ lưu tình, với tình trạng của Lý Học Long hiện tại, dù có linh dược của tông môn cứu chữa, cũng không nửa năm không thể khỏi được.
Hơn nữa, dù chữa khỏi vết thương, bây giờ Lý Học Long mất một tay, thành tựu cả đời này có lẽ chỉ dừng lại ở đệ tử ngoại môn.
Đến thời điểm này, các đệ tử ngoại môn mới chậm rãi tỉnh táo lại sau trận chiến kinh hoàng, nhất là những đệ tử ngoại môn vừa rồi quay đầu rời đi càng thầm hối hận, một trận đấu nghịch chuyển đặc sắc như vậy mà không được tận mắt chứng kiến.
Dưới đài đấu võ, Phùng Hạo Nhiên nhìn Diệp Chân, nhẹ nhàng nói:
- Tu vi của Diệp Chân, ta không bằng, ta phải đi khổ tu!
Nói xong, xoay người rời đi.
Thạch Thiên Giáp lại nhìn Lý Học Long tứ chi đứt lìa, mặt đầy đau đớn, cũng không ngờ, chỉ trong mười ngày ngắn ngủi, tu vi của Diệp Chân lại tăng vọt như vậy.
- Diệp sư đệ, ngươi ra tay có hơi nặng rồi...
Lý Vân Thông làm nhân chứng trên đài đấu võ, lúc này mới kịp phản ứng, nhớ lại vừa rồi hắn còn bảo Lý Học Long dừng lại, không ngờ Diệp Chân lại bộc phát ra chiến lực kinh người như vậy.
- Ta không muốn bị Lý Học Long ám toán thành một bộ thi thể lạnh lẽo!
Diệp Chân chỉ nói một câu, khiến Lý Vân Thông muốn nói gì cũng im lặng.
- Hồn ca, tay của ta...
Lý Học Long từ từ tỉnh lại, giơ tay gãy đầm đà máu tươi lên nói.
- Báo... báo thù... ngươi phải... báo thù cho ta!
Lý Học Long nói, tựa như nhắc nhở Mã Hồn, mọi người nhìn về phía Mã Hồn như điên lên, nhảy lên đài đấu võ, nhìn Diệp Chên gào thét:
- Diệp Chân, đến đây, có gan đấu với lão tử một trận!
- Mã Hồn, ngươi còn biết xấu hổ không!
Nhìn Mã Hồn nổi giận tiến tới, Diệp Chân khinh bỉ.
- Ngươi là đệ tử ngoại môn Địa Bảng, muốn đấu võ với một nhân vật mới vào môn hơn mười ngày như ta, ta rất nghi ngờ, mặt dày của ngươi có còn dày hơn đài đấu võ này không!
- Ha ha ha ha...
Rất nhiều đệ tử ngoại môn vây xem dưới đài đấu võ đều cười phá lên, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Mã Hồn, ngay lập tức khiến gương mặt Mã Hồn đỏ bừng.
Vừa rồi mọi người còn nghĩ Diệp Chân ra tay có hơi nặng, nhưng bây giờ Diệp Chân nói ra mọi người mới hiểu, đây là Mã Hồn và Lý Học Long cố tình khi dễ Diệp Chân, không ngờ lại đá trúng sắt!
Lý Học Long đáng đời!
- Diệp Chân, bây giờ đang trên đài đấu võ, lão tử liền làm thịt ngươi!
Thù mới hận cũ lại mất mặt, khiến Mã Hồn nổi giận điên cuồng đánh về phía Diệp Chân.
Ầm!
Không có bất ngờ nào, Mã Hồn nổi giận bị Lý Vân Thông đá xuống đài đấu võ.
- Mã Hồn, ngươi quên quy củ của tông môn sao? Ngươi lại gây sự, ta sẽ báo cáo chuyện này cho Lưu chấp sự!
Lý Vân Thông nghiêm nghị quát.
Mã Hồn dường như bị một cước này đánh tỉnh, cơn giận dần lắng xuống, nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Chân lại rất âm độc.
- Diệp Chân, ngươi là kẻ hèn nhát!
- Diệp Chân, ngươi là kẻ hèn nhát h**p yếu sợ mạnh! Diệp Chân, có gan thì quang minh chính đại đấu với Mã Hồn ta một trận, nếu không dám, là chó cái nuôi!
Mã Hồn thay đổi sách lược, bắt đầu khiêu khích Diệp Chân.
- Mã Hồn, ta mới nhập môn mấy ngày, võ kỹ còn chưa học, ngươi ngu hay ta ngu?
Diệp Chân khinh bỉ nhìn Mã Hồn, đứng trên đài đấu võ, thần sắc lại trở nên nghiêm túc.
- Mã Hồn, ta là do mẹ mang thai mười tháng vất vả sinh ra, ngươi mắng ta chó cái nuôi, là đang mắng mẹ ta. Mắng ta được, nhưng mắng mẹ ta, ta tuyệt đối không bỏ qua!
- Chỉ bằng ngươi?
Mã Hồn cười nhạo.
Thần sắc Diệp Chân lại trở nên vô cùng trang trọng, mạnh mẽ chắp tay nói:
- Xin Lý sư huynh chứng kiến, xin chư vị sư huynh đệ chứng kiến, ba tháng sau, Diệp Chân ta, sẽ trên đài đấu võ này quyết sinh tử với Mã Hồn!
Nói đến đây, Diệp Chân gầm như sấm, nhìn Mã Hồn quát:
- Mã Hồn, ba tháng sau, ngươi dám tiếp chiến không?
- Ba tháng?
Mã Hồn l**m l**m đầu lưỡi.
- Ba tháng, tu vi của ngươi tăng được bao nhiêu, ngươi còn tưởng mình là Nhâm Tây Hoa, lão tử có gì không dám!
- Tốt, ngươi đã dám tiếp, sau ba tháng, ta nhất định đánh Mã Hồn ngươi thành chó cái nuôi!
Ném ra câu nói này, Diệp Chân nhảy xuống đài đấu võ, quay người rời đi, để lại một bóng lưng cho mọi người.
- Tiểu tử, ngươi nhất định phải chết!
Mã Hồn siết chặt nắm đấm.
Lý Vân Thông trên đài đấu võ khẽ nhíu mày.
- Ba tháng, thời gian quá ngắn, như vậy sẽ không đủ, Mã Hồn là người đã ngưng tụ được vài giọt Chân Nguyên rồi...
Theo Diệp Chân rời đi, nhiều đệ tử ngoại môn tụ tập quanh đài đấu võ cũng dần tan đi.
Sau khi nhiều đệ tử ngoại môn tan đi, thân hình to lớn của Kim Nguyên Bảo lại xuất hiện, gương mặt lúc này cực kỳ uể oải.
Bốp bốp bốp!
Vẻ mặt uể oải, Kim Nguyên Bảo tự tát mình ba cái.
- Bảo ngươi mắt mù!
- Bảo ngươi tầm nhìn hạn hẹp!
- Kim Nguyên Bảo à Kim Nguyên Bảo, ngày thường tự khôn khéo, sao hôm nay lại vô duyên vô cớ bỏ lỡ cơ hội phát tài, quả thực là mắt chó!
Vừa đi tiểu xong trở lại, Kim Nguyên Bảo hoảng hốt phát hiện Diệp Chân lại chiến thắng, Kim Nguyên Bảo hối hận đến chết.
Một cơ hội bài bạc phát tài, lại bị hắn bỏ lỡ.
- Tiểu tử Diệp Chân này có gì đó quái lạ, sau này chuyện của hắn, nhất định không thể bỏ qua!
Kim Nguyên Bảo âm thầm hạ quyết tâm.
...
Rời khỏi đấu võ trường, Diệp Chân không quay về tu luyện, mà đi về phía Tàng Kinh Lâu của tông môn, trận đấu võ hôm nay khiến Diệp Chân nhận ra điểm yếu của mình.
Không có võ kỹ thích hợp, càng không có thân pháp phù hợp.
Nếu hôm nay Lý Học Long không tự đại, thi triển thân pháp tinh diệu, có thể mòn chết Diệp Chân. Diệp Chân thắng Lý Học Long, là do tính toán kỹ lưỡng.
Bằng không, Diệp Chân chỉ có sức mạnh, không có võ kỹ, không biết thân pháp, thật sự không làm gì được Lý Học Long, chớ nói gì là đấu với Mã Hồn trên Địa Bảng.
Vì vậy, sớm học võ kỹ và thân pháp là cực kỳ cần thiết.
Trước cửa Tàng Kinh Lâu, Diệp Chân mang theo Bạch Ngọc phù đại diện thân phận đệ tử ngoại môn, bước vào lầu một của Tàng Kinh Lâu một cách thuận lợi.