Tạo Hóa Chi Vương
Chương 51: Gấp Mười Gấp Trăm Lần Trả Lại!
Tạo Hóa Chi Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi đến Cổ Đạo thông qua huyện Kim Thành, Diệp Chân phóng ngựa như bay, hận mình sao không mọc hai cánh để có thể bay về nhà ngay. Nhưng khi nhìn thấy tường thành huyện Kim Thành hiện ra trước mắt, Diệp Chân vẫn không thể cưỡng lại việc ghìm ngựa, giảm tốc độ, khiến lòng dâng lên nỗi nhớ thương lo lắng.
Tính cả thời gian trì hoãn trên đường, Diệp Chân rời nhà đã gần hai năm, không biết tình hình trong nhà như thế nào.
Mặc dù nửa năm trước, phụ mẫu có đến Tề Vân Tông thăm hắn và đều khỏe mạnh, nhưng Diệp Chân dùng ngón chân nghĩ cũng biết, từ trước tới nay phụ mẫu luôn dành cho mình những điều tốt nhất. Nếu có khó khăn hay khổ cực, nhất định sẽ không nói ra.
Kị mã vào thành, binh sĩ ở cửa thành định ngăn cản Diệp Chân, nhưng ngay lập tức, một nắm bạc vụn bay vào ngực họ. Dẫu Diệp Chân tỏ ra ngang ngược như thế, nhưng lại khiến binh sĩ thủ thành vô cùng khó chịu, mở miệng định mắng.
Tiếng mắng chưa kịp bật ra, Diệp Chân đã lạnh lùng nhìn chằm chằm, sát khí vô hình bao trùm khiến binh sĩ kia rùng mình, như rơi vào hầm băng, lông tơ sau lưng dựng đứng.
Bản năng chiến đấu của binh sĩ lập tức khiến thân thể họ đứng nghiêm, lời mắng bị dồn nén trở về.
Mãi đến khi Diệp Chân đi xa, binh sĩ ấy mới lau mồ hôi lạnh, vẫn còn sợ hãi. Cảm giác ấy, hắn đã từng trải qua khi phục vụ dưới quyền quận phủ Đô Úy, chính là Thiên phu trưởng từ chiến trường trở về.
Thực ra cái nhìn kia, Diệp Chân cũng không cố tình, chỉ là thấy binh sĩ thủ thành sắc mặt bất thiện, nên cảnh cáo nhẹ.
Nhưng Diệp Chân không biết, hắn ở Thanh Ngưu Sơn tàn sát mấy trăm sơn tặc, chỉ trong nháy mắt đã mang theo sát khí thiết huyết, lại kết hợp với võ công kinh người, không phải người bình thường có thể chịu đựng.
Diệp gia là đại tộc ở huyện Kim Thành, tộc nhân đông vô số. Nghe nói, một phần ba nhân khẩu huyện Kim Thành đều mang họ Diệp.
Do đó, ở huyện Kim Thành, thế lực của Diệp gia vô cùng mạnh mẽ. Khi huyện lệnh Kim Thành tới nhiệm kỳ, việc đầu tiên là đến bái kiến tộc trưởng Diệp gia và các vị tộc lão.
Diệp gia có vô số chi nhánh, một chi của Diệp Chân từng hưng thịnh, sở hữu một phủ đệ chiếm diện tích lớn. Theo thời gian, gia đạo dần suy bại.
Khi đến gần gia môn, Diệp Chân định sẽ báo tin vui cho phụ mẫu. Dẫu sao vợ chồng Diệp Thiên Thành cũng mong ngóng nhất việc Diệp Chân trở thành đệ tử ngoại môn.
Bây giờ, Diệp Chân không chỉ đạt được mục tiêu ấy, hơn nữa còn vượt xa, khiến phụ mẫu tự hào.
Vừa xuống ngựa bước vào đường tắt, trong tai Diệp Chân bỗng vang lên tiếng quát:
- Ai dám, ai dám tiến lên nửa bước nữa, lão nương sẽ liều mạng với kẻ đó!
- Đều cút ngay cho ta, một trăm mẫu ruộng đất kia là gia sản tổ tiên Diệp gia lấy máu đổi về, ai cũng không đoạt được!
Tiếng quát vô cùng thê lương, nhưng rõ ràng.
- Là mẫu thân!
Sắc mặt Diệp Chân biến đổi, ngay cả ngựa cũng không kịp cưỡi, thân hình chớp nhoáng phóng về nội viện.
Trong đại viện Diệp gia, phụ thân Diệp Chân ngồi ở ngưỡng cửa, tay che ngực, khóe miệng còn vương vết máu, vẻ mặt đau đớn. Lúc này, mẫu thân Mễ Giang Tuyết tóc tai bù xù, cầm dao phay quơ về phía năm sáu tên đại hán, không ngừng mắng:
- Diệp Mễ Thị, đây là quyết định của tông tộc, ngươi không đối kháng được. Đừng nghĩ rằng ngươi hăm dọa ta là ta không đối phó được ngươi. Nếu không phải ta không muốn mang tiếng khinh thường nữ nhân, một ngón tay ta cũng có thể thu thập ngươi!
Diệp phủ đại quản gia Diệp Chí An quát:
- Nhanh giao khế đất, không nên ép ta động thủ!
- Ngươi dám!
- Ngươi dám!
Hai tiếng gầm đồng thời vang lên, tiếng đầu là Diệp Thiên Thành bị thương ngã xuống đất, tiếng sau là Diệp Chân chạy tới gầm lên như sấm mùa xuân, khiến người Diệp phủ đau nhức tai.
Đám người Diệp phủ quay đầu nhìn, Diệp Chân như gió vọt vào, hai tên gia đinh ngăn trước mặt bị Diệp Chân đấm bay ra ngoài.
- Mẫu thân, người không sao chứ!
Thấy Diệp Chân xuất hiện, một kẻ đối kháng Diệp phủ ngã quỵ, thân thể mẫu thân Mễ Giang Tuyết mềm nhũn, may mà Diệp Chân đỡ kịp, không thì đã ngã nhào trên đất.
Đỡ mẫu thân, Diệp Chân vội đưa tay bắt mạch phụ thân, cảm thấy an tâm, thương tích của phụ thân không quá nặng, chỉ là bị chấn thương nội phủ.
Thấy nhi tử trở về, Mễ Giang Tuyết như tìm được chỗ dựa, mềm nhũn ngã vào ngực Diệp Chân, không quên trao cho hắn một hộp gỗ.
- Hài tử, con trở về thật tốt. Đám người này, dám nói một trăm mẫu sản nghiệp kia là gia sản dòng họ, muốn thu hồi, con nhìn kỹ, dù liều mạng cũng không thể giao cho bọn hắn!
- Đừng nghe mẫu thân nói, giao cho bọn hắn đi...
Diệp Thiên Thành thở phì phò, đưa tay bám vào vai Diệp Chân nói:
- Phụ thân, mẫu thân cứ nghỉ ngơi đi, giao việc này cho nhi tử xử lý!
Tiện tay cho phụ thân uống một viên đan dược chữa thương, hai mắt Diệp Chân rưng rưng lệ, thân hình đột nhiên đứng lên.
- Diệp Chân, ngươi trở về rồi. Vừa vặn, ngươi coi như nhi tử trưởng của chi này, việc này ngươi cũng nên biết, đây là quyết định trong tộc, ngươi xem một chút đi!
Diệp Chí An ho nhẹ, đưa một tờ công văn về phía Diệp Chân.
- Ai đánh tổn thương phụ thân ta?
Thấy Diệp Chí An đưa công văn, Diệp Chân không nhận, nghiêm nghị quát:
- Nói, ai đánh tổn thương phụ thân ta!
Diệp Chân gầm lên, mấy tên gia đình Diệp phủ bị khí thế chấn nhiếp, ánh mắt đều nhìn về phía Diệp Chí An.
Thấy thế, Diệp Chí An hét phẫn nộ:
- Diệp Chân, nói năng cẩn thận, theo bối phận, ta là tộc thúc của ngươi, cha ngươi không chấp hành quyết định tộc, là ta đả thương, thì sao?
- Là ngươi?
Sắc mặt Diệp Chân dữ dội, ánh mắt nhìn chòng chọc vào Diệp Chí An, bước về phía hắn.
Bị khí thế chấn nhiếp, Diệp Chí An kinh hãi, sau đó gầm lên:
- Ngươi định thế nào vậy, ở bên ngoài học được ba chiêu hai thức, liền dám nhe răng với trưởng bối, xem ta không dạy dỗ ngươi?
Gầm lên, Diệp Chí An đánh tới ngực Diệp Chân một quyền.
Ánh mắt Diệp Chân lóe lên khinh thường. Luyện Huyết tứ trọng đỉnh phong, tốc độ quyền kia trước mặt hắn chậm đến buồn cười.
Chân Nguyên từ ngón giữa Diệp Chân lóe lên, nhớ tới phụ mẫu sau lưng, nhất là hôm nay mẫu thân lo lắng hoảng sợ, sát ý mãnh liệt bị Diệp Chân cưỡng ép đè xuống.
May mắn là Diệp Chí An không động thủ với Mễ Giang Tuyết, nếu không, Diệp Chân đã lấy đầu hắn rồi.
Nhưng Diệp Chí An không biết, trong nháy mắt ấy, hắn đã dạo qua Quỷ Môn quan một vòng, nhưng đối với Diệp Chân, hắn đã là nửa cái chết người.
Ầm!
Một quyền của Diệp Chân không hề chống đỡ, thậm chí không dùng Chân Nguyên lực, toàn là lực lượng thuần túy của thân thể.
Răng rắc!
Cánh tay phải Diệp Chí An cong lại không thể tin nổi, trong nháy mắt khiến hắn kêu thảm thiết như heo bị làm thịt. Ác mộng của hắn giờ mới bắt đầu.
Rầm rầm rầm!
Liên tiếp đánh ra mấy chưởng, hai tay hai chân Diệp Chí An bị Diệp Chân đánh gãy. Một quyền cuối cùng, trực tiếp đánh Diệp Chí An bay ngược lên, cuồng phun máu tươi.
- Cái tay nào động phụ thân ta?
Diệp Chân tới trước người Diệp Chí An đang cuồng phun máu, rống giận hỏi.
- Diệp Chân, ngươi...
Diệp Chí An không ngừng kêu rên, muốn nói gì đó, nhưng Diệp Chân hung ác đạp lên.
Xoạt xoạt xoạt.
Âm thanh khiến người ghê răng vang lên, Diệp Chí An không nhịn được hét thảm.
Trong giây lát, cánh tay phải Diệp Chí An bị đạp nát bấy. Diệp Chân định đạp xuống, sau lưng truyền đến tiếng của phụ thân Diệp Thiên Thành:
- Chân nhi, đừng!
Đến lúc này, gia đình Diệp phủ mới phản ứng, kinh hô một tiếng, định chạy ra đại viện, nhưng Diệp Chân sao có thể để bọn hắn toại nguyện, một người một cước đá toàn bộ ra đại viện, nhẹ nhất cũng gãy ba xương sườn.
Đây là dưới tình huống phụ thân khuyên can, nếu không, sát tính của Diệp Chân trong khoảng thời gian này, kết cục của bọn họ sẽ không nhẹ hơn Diệp Chí An.
- Khoan đã, quay lại!
Đúng lúc gia đình Diệp phủ định chạy trốn, Diệp Chân quát quay lại:
- Mang lão cẩu này đi, miễn cho dơ bẩn nhà ta.
Mấy gia đình Diệp phủ què chân gãy tay kêu thảm giơ lên Diệp Chí An tứ chi đứt đoạn, định ra cửa, lại bị Diệp Chân gọi lại:
- Khoan đã!
Nghe tiếng Diệp Chân, Diệp Chí An còn đang gào thảm lông tơ dựng đứng, Diệp Chân kh*ng b* hắn triệt để để nếm mùi, sợ Diệp Chân lại muốn hành hạ hắn.
Đi tới gần, Diệp Chân lấy ra hộp gỗ khế đất mà mẫu thân liều mạng bảo vệ, nhìn Diệp Chí An nói:
- Không phải các ngươi muốn khế đất này sao, ta nói cho ngươi biết, chúng ta không thèm!
Diệp Chí An đã điên cuồng lắc đầu, hiện tại cho hắn mười lá gan cũng không dám cầm khế đất.
Páp! Diệp Chân ném hộp gỗ mang khế đất lên mặt Diệp Chí An, làm mặt hắn nở hoa, Diệp Chí An hoảng sợ không rõ, lại bị động tác Diệp Chân dọa cho choáng váng.
- Cút!
Diệp Chân quát một câu, mấy gia đình Diệp phủ vội vàng chạy đi, sợ chạy chậm một chút sẽ không còn mạng.
- Chân nhi, đây là gia sản các vị tổ tiên để lại, sao có thể nói cho liền cho?
Mễ Giang Tuyết không khỏi phàn nàn.
- Không có việc gì, Chân nhi làm rất đúng, khụ khụ khụ, chỉ là hôm nay...
Vừa nói một câu, phụ thân Diệp Thiên Thành lại ho khan kịch liệt.
Diệp Chân vội vàng chạy tới bên cạnh, vuốt lưng cho hắn.
- Cha mẹ yên tâm, hôm nay bọn hắn dám lấy đi bao nhiêu, ngày sau, bọn hắn sẽ trả lại gấp mười gấp trăm lần!
- Thực sự?
Mắt Mễ Giang Tuyết sáng lên, phụ thân Diệp Thiên Thành thở phì phò.
Diệp Chân cầm tay phụ thân, thề nguyền:
- Cha mẹ yên tâm, ngày sau, Diệp Chân sẽ trả lại gấp mười gấp trăm lần!