Chương 52: Để Phụ Thành Làm Địa Chủ

Tạo Hóa Chi Vương

Chương 52: Để Phụ Thành Làm Địa Chủ

Tạo Hóa Chi Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Báo cha mẹ một tin vui, con nay đã trở thành đệ tử ngoại môn của Tề Vân Tông.
Dìu phụ mẫu vào trong phòng, Diệp Chân liền báo tin tốt cho phụ mẫu.
Điều ngoài dự kiến của Diệp Chân là, phụ mẫu nghe được tin vui này, vậy mà không có một tia kinh ngạc, ánh mắt bình tĩnh đến không thể nào bình tĩnh hơn.
Phải biết vài tháng trước, Diệp Chân còn vì thông qua đệ tử tạp dịch khảo hạch mà vật lộn, nhưng nay đã trở thành đệ tử ngoại môn, ai nghe mà không kinh ngạc?
- Chân nhi, tin này, trước đó vài ngày chúng ta đã biết, ta biết con trai mình là xuất sắc nhất.
Thấy nhi tử báo tin vui lại bị lạnh nhạt, Mễ Giang Tuyết vội vàng nói.
Diệp Thiên Thành thong thả lấy lại sức thì thở dài một tiếng:
- Thời vận không đủ a, trở về cũng tốt, ở trong nhà, dù sao cũng có thể an ổn qua một đời, dù sao cũng hơn đột tử ở trên giang hồ.
Diệp Chân càng nghe càng không hiểu, càng nghe càng cảm thấy kinh ngạc, hôm nay hắn trở về, vốn là một chuyện rạng rỡ tổ tiên, sao nay lại thành thời vận không đủ, đột tử giang hồ?
Kết hợp hôm nay trong tộc muốn thu hồi sản nghiệp tổ tiên, Diệp Chân cảm thấy, khẳng định có chuyện hắn không biết đã xảy ra.
- Phụ thân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhi tử nhớ tộc trưởng làm việc còn tính toán công bằng, sao đột nhiên sẽ ra lệnh thu hồi sản nghiệp tổ tiên của chúng ta?
Diệp Chân hỏi.
Diệp Thiên Thành than nhẹ một tiếng, không muốn nhiều lời, Mễ Giang Tuyết lại vội vàng nói.
- Là hai tên khốn kiếp Diệp Thắng, Diệp Siêu kia. Một tháng trước, hai hỗn đản đó xám xịt từ Tề Vân Tông trở về, bọn họ trở về không bao lâu, liền truyền tin con đã trở thành đệ tử ngoại môn.
- Nghe được con đã trở thành đệ tử ngoại môn, mẹ với con vừa mừng vừa sợ, còn bàn mời tộc trưởng mở từ đường, đi tế bái tổ tiên. Ai ngờ, không đợi chúng ta vui mừng bao lâu, hai tên khốn kiếp Diệp Thắng cùng Diệp Siêu đó nói, mặc dù con đã trở thành đệ tử ngoại môn, nhưng đắc tội một tên hung thần tên Hồng Báo, Hồng Báo đó, không chỉ xếp thứ hai trên Địa Bảng, mà còn có bối cảnh rất lớn trong Tề Vân Tông.
- Họ còn nói, Hồng Báo đó vì hận con, tuyên bố sẽ giết con không bỏ qua, còn giận lây đến các đệ tử Diệp gia khác trong Tề Vân Tông, Diệp Thắng cùng Diệp Siêu cũng vì không chịu được Hồng Báo gây phiền toái, mới lặng lẽ quay về nhà. Sau đó... Sau đó chúng ta ở trong tộc càng ngày càng khó sống...
- Con biết ngay, là hai tên hèn nhát đó!
Diệp Chân đột nhiên đứng dậy, phun ra nộ khí.
Trước khi về nhà, hắn cố ý đi tìm Diệp Thắng cùng Diệp Siêu, được đáp án là một tháng trước hai người đã về nhà thăm người thân, lúc đó Diệp Chân đã mơ hồ cảm thấy không ổn, không ngờ hai tên hèn nhát đó về đến nhà, vậy mà gây khó dễ cho cha mẹ mình.
- Chân nhi, Hồng Báo đó, không làm gì con chứ?
Mễ Giang Tuyết lo lắng hỏi.
- Mẹ thấy con giống như có chuyện gì vậy?
Cẩn thận nhìn Diệp Chân một chút, mẫu thân lại bóp vài cái trên cánh tay cơ bắp rắn chắc của Diệp Chân, rồi nhìn Diệp Thiên Thành:
- Ngươi xem, ta nói không nhầm chứ? Con đắc tội Hồng Báo, nhưng sao bị đánh về nhà không phải con, mà là hai hỗn đản Diệp Thắng Diệp Siêu đó? Rõ ràng, Diệp Thắng cùng Diệp Siêu là hai tên khốn kiếp thật!
Mễ Giang Tuyết nói.
Hàn huyên một lúc, Diệp Chân đã hoàn toàn hiểu ra, hóa ra là hai tên khốn kiếp Diệp Thắng cùng Diệp Siêu đó đang giở trò quỷ, tung tin đồn nói Diệp Chân tiếp tục như vậy sẽ mang đến tai họa cho gia tộc, nên mới có chuyện tông tộc ra tay.
- Hai tên khốn kiếp Diệp Thắng cùng Diệp Siêu đó, ta sẽ không bỏ qua cho bọn họ!
Vẻ mặt Diệp Chân hiện lên sát khí, cũng may kịp thời trở về, nếu không, e rằng phụ mẫu còn phải chịu thiệt hại gì nữa.
Diệp Thiên Thành lại lộ vẻ do dự.
- Kỳ thật, không hoàn toàn do Diệp Thăng Diệp Siêu, còn có đại tộc lão.
- Đại tộc lão?
- Đúng vậy, một chi của chúng ta cùng dòng chính của đại tộc lão, tổ tiên vốn có chút ân oán, sau này gia gia của con suýt đoạt được vị trí đại tộc lão, nhưng đáng tiếc, sau đó gia gia con ngoài ý muốn qua đời, mới để Diệp Hải Bình đó làm đại tộc lão.
Dừng một chút, Diệp Thiên Thành lại nói:
- Diệp Thắng lại là cháu trai ruột của Diệp Hải Bình, con đánh hắn, ảnh hưởng đến tương lai của hắn, hắn tự nhiên muốn trừng trị chúng ta. Ta cũng đã nghe nói, trong tộc hội, tất cả đều do đại tộc lão Diệp Hải Bình xúi giục.
- Chân nhi, thế lực của đại tộc lão Diệp Hải Bình trong tộc rất lớn, bây giờ con lại phế lão tam nhà hắn, con nên sớm quay về Tề Vân Tông đi, quy củ của Tề Vân Tông còn ở đó, chỉ cần con không gây chuyện, ai cũng không động được con...
- Phụ đừng nói nữa, hôm nay nhi tử đã khác xưa, chuyện này, phụ cứ giao cho con xử lý đi...
Diệp Chân còn chưa nói xong, trong nội viện đột nhiên đi vào một người, lớn tiếng hỏi:
- Thiên Thành đệ có ở nhà không?
- Là Tiêu hành Ngô tiêu đầu, mau ra đón tiếp đi.
Khi người nhà Diệp Chân ra ngoài, một hán tử vóc người năm ngắn đứng trong sân, thần sắc có chút nhăn nhó.
- Ngô tiêu đầu, mời vào nhà, sao không vào nhà ngồi một chút?
Diệp Thiên Thành thân thiện chào hỏi.
Thần sắc của Ngô tiêu đầu lại càng nhăn nhó, chà tay vài cái, Ngô tiêu đầu mới nói:
- Thiên Thành đệ, ngồi liền không cần, ta đến là thay tiêu hành thông báo cho ngươi một chuyện.
- Chuyện gì?
- Từ ngày mai trở đi, ngươi không cần đến tiêu hành làm việc nữa.
Ngô tiêu đầu nói.
Diệp Thiên Thành biến sắc, không nhịn được truy vấn:
- Tại sao? Diệp mỗ làm việc tự hỏi không có sai lầm gì...
- Diệp đệ, nguyên nhân ngươi hiểu, ta đi trước!
Vừa nói xong, Ngô tiêu đầu như làn khói biến mất, sắc mặt Diệp Thiên Thành cùng Mễ Giang Tuyết trở nên rất khó coi.
Thu nhập của gia đình, trăm mẫu ruộng đất đó chiếm một nửa, một nửa khác chủ yếu là Diệp Thiên Thành làm việc ở tiêu hành kiếm được, vốn trăm mẫu ruộng đất bị lấy đi, Diệp Thiên Thành còn có công việc ở tiêu hành có thể nuôi gia đình.
Nhưng nay, công việc ở tiêu hành cũng mất đi.
- Diệp Hải Bình, ngươi thật sự là khinh người quá đáng!
Lần này, ngay cả Diệp Thiên Thành luôn ôn hòa cũng không nhịn được nổi giận, Mễ Giang Tuyết tính tình nóng nảy càng tức giận muốn ra ngoài tìm đại tộc lão Diệp Hải Bình để lý luận, còn muốn cho người ta đường sống, nhưng lại bị Diệp Chân kéo lại.
Mễ Giang Tuyết bị kéo về ngồi xuống, vẻ mặt u sầu nhìn Diệp Thiên Thành, đều lo lắng cho cuộc sống sau này.
- Cha, mẹ nhìn đây là gì?
Biết phụ mẫu ưu sầu, Diệp Chân không nhịn được lấy ra rương hoàng kim của Quá Sơn Phong, vợ chồng Diệp Thiên Thành liền bị dọa ngây người.
- Nhi tử, chuyện này... Nhiêu hoàng kim như vậy, là ở đâu ra?
- Nhiêu hoàng kim như vậy, còn đến cùng làm gì?
Diệp Thiên Thành vỗ bàn gầm lên.
Diệp Chân cười khổ một tiếng, không ngừng giải thích nguồn gốc của hoàng kim, hao hết miệng lưỡi, mới xem như làm phụ thân tin rằng mình tiêu diệt sơn tặc có được.
- Phụ, cứ tiêu ba ngàn lượng hoàng kim này đi, mua vài trăm mẫu đất, lại mua thêm chút cửa hiệu mặt tiền, an ổn thoải mái làm đại địa chủ.
- Mẹ, ngày khác lên chợ thuê mấy nha hoàn, nhà lớn thế này, chỉ một mình mẹ lo liệu, quá cực khổ.
- Ôi!
Mễ Giang Tuyết hạnh phúc lên tiếng, còn dùng cùi chỏ chọc Diệp Thiên Thành một chút.
- Nhìn không thấy, vẫn là nhi tử của ta có bản lĩnh, nhanh như vậy đã có thể để cho phụ mẫu hưởng phúc.
Diệp Thiên Thành cười khổ.
- Theo như Chân nói, mua chút điền sản ruộng đất, nhưng những vàng bạc này không thể tiêu hết, còn phải lưu một phần để Chân tu luyện, tu vi càng cao, đan dược quả thật là giá trời.
- Ách, đúng rồi, bây giờ đã có bạc, vừa vặn Chân lại trở về, chuyện kia cũng nên xử lý đi.
Mễ Giang Tuyết nhìn chằm chằm Diệp Chân, thần bí nói.
....
Trong Diệp phủ, mấy thê tử của Diệp Chí An mang Diệp Chí An gần như tàn phế khóc lóc kêu la trước mặt Diệp gia tộc trưởng Diệp Thiên Kỳ, khóc đến Diệp Thiên Kỳ nhíu mày.
- Tộc trưởng, ngài phải vì Chí An nhà ta đòi lại công bằng, vì gia tộc làm việc, lại bị tên sói con đó đánh thành như vậy, về sau bảo chúng ta sống thế nào.
- Tộc trưởng, ngài nhìn tay, ra tay cũng quá độc ác, tay phải vỡ thành bọt máu, đại phu nói, dù thương thế có khỏi, tay này cũng phế mất.
Chờ mấy nữ nhân đó khóc đủ, đại tộc lão Diệp Hải Bình đi theo Diệp Chí An vẻ mặt đau xót, đột nhiên đứng dậy nói:
- Tộc trưởng, đừng do dự, Diệp Chân phạm thượng, vô cớ ẩu đả trưởng bối, mở từ đường đi!
- Việc này, Diệp Chân quả thực làm hơi quá. Nhưng cũng coi như có lý do, hơn nữa đều là đồng tông...
- Tộc trưởng, đến lúc này, ngài còn nhớ tình đồng tông sao. Hôm nay Diệp Chân có thể đánh Chí An, ngày mai có thể đánh tộc lão như ta, từ nay về sau, ngay cả tộc trưởng như ngài cũng có thể bị mạo phạm. Huống hồ, Diệp Chân đó đắc tội Hồng Báo có bối cảnh trong Tề Vân Tông, nên sớm cùng hắn cắt đứt quan hệ, nếu muộn, sợ sẽ mang tai họa cho tông tộc đó!
Đại tộc lão Diệp Hải Bình đau đớn nói.
- Chuyện này không ổn lắm, đánh gãy xương cốt tộc nhân rồi chữa lành, không thể vì có chút mâu thuẫn mà bỏ rơi tộc nhân...
- Nhưng cũng không thể vì Diệp Chân mà để cả tộc bị liên lụy, sẽ hủy hoại tương lai của thiếu niên khác trong tộc. Tộc trưởng, cứ quyết định như vậy đi, sáu ngày nữa là tộc hội hàng năm, đến đó sẽ trục xuất chi nhánh Diệp Thiên Thành ra khỏi tộc!
Nói xong, đại tộc lão Diệp Hải Bình nặng nề dừng một chút, rồi long hành hổ bộ đi ra, để lại tộc trưởng Diệp Thiên Kỳ phiền muối không thôi.
Tu vi của Đại tộc lão không tầm thường, nay ỷ vào cháu trai Diệp Hạo xuất sắc, lại càng ngày càng ương ngạnh.