Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói
Chương 25: Tôi Sẽ Không Thất Vọng Về Cô Lúc Này
Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Hiểu Ngư một mình trở lại thư phòng. Cô vẫn chưa bắt đầu điều tra nên Minh Duyệt chưa đến ngay, cô mang đồ của Minh Duyệt đến đây trước.
Vừa đến gần, cô đã thấy Minh Kiều đang luyện tập gì đó dưới gốc cây cổ thụ cách thư phòng không xa. Từng chiêu từng thức đều có vẻ có quy luật, nhưng nhìn qua có vẻ hơi yếu ớt.
Cô không biết nhiều về cổ võ, không nhìn ra được chiêu nào với chiêu nào.
Minh Kiều dường như rất nhanh nhận ra cô đang đến gần, nàng quay đầu nhìn sang: "A, người bận rộn đã về rồi à."
Có lẽ để tiện việc hoạt động, nàng đã thay bộ đồ thể thao màu xám trắng mà nàng ít khi mặc, mái tóc cũng được búi cao, hiếm thấy không còn vẻ mạnh mẽ và độc đoán như trước.
Tuy nhiên, nàng vẫn rực rỡ như thường, nhưng còn pha thêm vẻ tươi tắn.
Hai cảm giác tưởng chừng đối lập lại hòa quyện hoàn hảo trong nàng.
Trên vầng trán nhẵn nhụi của nàng vẫn còn lấm tấm mồ hôi, không biết đã tập bao lâu. Có lẽ cũng đã khá lâu rồi.
Đường Hiểu Ngư phớt lờ lời trêu chọc của nàng và nói: "Một trong những đồng đội của tôi hiện đang rảnh rỗi, cô ấy sẽ cùng tôi thay phiên nhau chăm sóc sự an toàn của cô."
Minh Kiều nghĩ rằng người đồng đội mới này có lẽ là Minh Duyệt, một cô bé vẻ ngoài lạnh lùng, tính cách điềm tĩnh nhưng nội tâm lại rất nhạy cảm.
Nguyên chủ không chỉ làm tổn thương cô bé thậm tệ, mà sau đó còn lừa dối, lợi dụng, bắt cóc cô bé rồi đe dọa Đường Hiểu Ngư phải đến cứu người.
Nếu Minh Duyệt là dị năng giả, nguyên chủ chắc chắn sẽ không dùng vũ lực để bắt cóc cô bé. Vậy nên, có lẽ là dùng thuốc mê.
Nàng ta thực sự đã hạ thấp tiêu chuẩn đạo đức của cả khu phố, điều duy nhất tốt hơn dì út chính là ranh giới đạo đức cao hơn một chút thôi.
Hệ thống: [+1.]
Minh Kiều nói: [Không gặp cũng không sao. Cô bé có thể tránh bị tổn thương lần nữa, ta cũng tránh khỏi xấu hổ, cả hai bên đều vẹn toàn.]
Hệ thống: [Ký chủ, lần trước tôi đã muốn hỏi rồi. Cô còn có loại cảm xúc như xấu hổ nữa hả? Tôi thấy cô đối phó với nhân vật chính thong dong bình tĩnh như cá gặp nước ấy, nói láo nhiều không đếm được.
Ngay cả khi đối mặt với Thời Nhan cũng vô cùng thản nhiên nữa.]
Giọng điệu của Minh Kiều run rẩy: [Mi, sao mi lại xúc phạm sự trong sạch của ta như thế...]
Tiếp theo nàng còn cố nói, ta đây chỉ là vì kế sinh nhai mà thôi. Hệ thống lập tức cười rộ lên, không khí bỗng chốc vui vẻ hẳn lên.
Đương nhiên, Đường Hiểu Ngư không thể nghe thấy cuộc khẩu chiến giữa một người và một hệ thống. Cô chỉ thấy Minh Kiều gật đầu rồi chìm vào suy nghĩ. Thấy vậy, cô bèn để lại một câu 'Tôi đi nấu cơm' rồi định về phòng. Minh Kiều hoàn hồn, lẽo đẽo theo sau.
Nàng nhiệt tình hỏi: "Cô xách gì thế? Hành lí của người bạn mới à? Để tôi giúp cho."
Minh Kiều cảm thấy việc huấn luyện buổi sáng cũng đã đủ rồi, buổi chiều lại tập tiếp, phải chú trọng chất lượng.
Đường Hiểu Ngư tránh đi bàn tay đang định vươn ra của nàng, dùng đôi mắt đen yên lặng nhìn nàng. Tuy rằng không nói gì nhưng lại ẩn chứa ý 'Cô vừa khỏi đã lại nóng lòng muốn gây thêm vết thương mới rồi sao?'.
"Tôi đã khỏe rồi."
Đường Hiểu Ngư không tranh luận với nàng, chỉ hỏi: "Vừa rồi cô luyện cái gì thế?"
"Thái Cực Quyền." Minh Kiều cười, tràn đầy vui vẻ và tự tin: "Đừng nhìn tôi bây giờ ngay cả một con cá cũng không giết được, kỳ thật trước đây tôi đã luyện tập không ít chiêu tự vệ nhưng sau đấy lười nên quên nhiều lắm. Bây giờ thế giới nguy hiểm thế này, tôi nghĩ cứ luyện còn tốt hơn là chẳng làm gì cả."
Đường Hiểu Ngư biết nàng đã từng học võ tự vệ. Con cháu nhà họ Minh đều phải học, phải nói là con cái thế gia được bồi dưỡng kiểu gì cũng phải học.
Chỉ là Thái Cực Quyền vẫn hơi chút ngoài dự đoán của Đường Hiểu Ngư. Tuy rằng cô không hiểu Thái Cực Quyền nhưng cũng biết nó chủ yếu là để rèn luyện thân thể, ai có thể chân chính phát huy lực công kích của nó đều đã là cao thủ.
Nhưng rất phù hợp với Minh Kiều bây giờ.
Minh Kiều cũng nghĩ vậy: "Đừng xem thường nó, lợi hại lắm đấy, tôi tập từ sáng đến trưa, tay còn ấm đây này."
Nàng nói và nắm lấy bàn tay còn lại của Đường Hiểu Ngư.
Đường Hiểu Ngư nhất thời không nói nên lời, vận động cơ thể thì làm sao mà lạnh được chứ.
Minh Kiều chỉ cảm thấy bàn tay trong tay nàng ấm áp, tinh xảo như ngọc ấm, hơi kinh ngạc: "Tay cô cũng ấm thật."
Nàng tưởng rằng bàn tay của băng sơn mỹ nhân cũng phải lạnh chứ.
Đường Hiểu Ngư thực sự không muốn nói chuyện với nàng, cô vẫn chưa cảm nhận được lợi ích của việc tập Thái Cực Quyền, nhưng lại cảm thấy rằng những tác động tiêu cực đã bắt đầu ảnh hưởng đến Minh Kiều.
Nhưng nhiệt độ hơi lạnh từ đầu ngón tay Minh Kiều truyền đến rất nhanh khiến cô cau mày: "Cơ thể cô không thoải mái, nên đi bệnh viện kiểm tra xem sao."
Minh Kiều lắc đầu: "Không cần."
Cơ thể mình nàng biết, đã sớm ổn rồi, nhưng nguyên khí hao tổn cần thời gian để hồi phục.
Nàng nghĩ đến một chuyện khác. Nàng đã nhờ Thời Nhan đi thăm dò dì út nên Đường Hiểu Ngư không cần phân tâm, nàng chỉ muốn cô cảnh giác hơn thôi.
Hơn nữa, trực giác nói với nàng rằng Tạ Sở không phải là một kẻ thù dễ đối phó.
"Dạ Oanh, tạm thời không cần lo lắng chuyện dì út đâu, chí ít là hiện giờ không nên phân tâm."
Mái tóc đen của Đường Hiểu Ngư xõa xuống bờ vai, ánh mắt cô cực kỳ thâm thúy, giống như mặt hồ sâu thẳm lạnh lẽo: "Cô có từng nghĩ đến hay chưa?"
"Hmm..." Minh Kiều chờ đợi những lời tiếp theo của cô.
"Cô sẽ làm gì nếu dì cô thực sự làm điều gì đó vượt quá giới hạn đạo đức, thậm chí vi phạm pháp luật?"
Minh Kiều cảm thấy bây giờ dì út đã dẫm chân lên ranh giới này rồi, nhưng nàng biết chỉ với một chuyện nhỏ như vậy, ngay cả khi bị phơi bày trước công chúng cũng sẽ không khiến dì ta phải nhận bất kỳ hình phạt nào.
Vậy còn có thể làm gì nếu dì út tiếp tục phạm sai lầm? Đương nhiên là ngoan ngoãn đưa dì ta vào đồn cảnh sát, để dì ta nửa đời sau có chỗ ở, có cơm ăn thôi.
Nhưng nàng không thể nói thẳng với Đường Hiểu Ngư như vậy, dù sao thì dì út vẫn luôn là người dì của riêng nàng. Nàng, một kẻ thủ ác độc địa chợt giác ngộ đại nghĩa diệt thân, là điều không hợp tình hợp lý chút nào.
Đường Hiểu Ngư nhìn thấy trên khuôn mặt nàng xuất hiện sự giãy giụa, không còn rạng rỡ như hoa hướng dương nữa, mà có một chút như sương mù u buồn.
"Tôi hi vọng dì ấy không sai càng thêm sai. Hi vọng rằng một số suy nghĩ xấu xa chỉ là mặt tối thoáng qua trong lòng mỗi người, không thực sự muốn làm vậy." Minh Kiều nói: "Giờ cho tôi nghĩ, nếu dì ấy thực sự đã gây ra sai lầm không thể cứu vãn, tôi nên làm gì bây giờ, tôi thực sự không nghĩ ra được."
"Nhưng nếu ngày đó đến, tôi nghĩ mình chắc chắn sẽ có một quyết định."
Nàng thở dài, nhẹ nhàng buông tay Đường Hiểu Ngư ra: "Có phải cô thấy hơi thất vọng về tôi không?"
Sở dĩ là "hơi", bởi nàng cảm thấy Đường Hiểu Ngư từ đầu đã chẳng kỳ vọng gì nhiều ở mình rồi.
Đường Hiểu Ngư không nói ngay. Dưới ánh mặt trời chói lọi, cô giống như một khối ngọc bích thượng hạng, khó có thể phủ lên chút hơi ấm nào.
Đôi mắt đen như mực, đẹp đẽ và sâu thẳm, ẩn chứa những cảm xúc khó hiểu.
Chỉ là trước khi buông tay, cô lại một lần nữa nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo kia: "Tôi sẽ không thất vọng về cô lúc này."
Rốt cuộc, cô vẫn không thể thoát khỏi lời nguyền phải đáp lại kỳ vọng của Minh Kiều.
Vì vậy... sau này xin đừng khiến tôi thất vọng.
Minh Kiều kinh ngạc nhìn cô. Họ đứng rất gần, gió thoảng đưa hương thơm thoang thoảng từ mái tóc cô. Nàng chợt nhận ra cô không phải là khối ngọc bích đắt đỏ không thể chạm tới, cũng không phải lạnh lùng đến tột cùng như vậy.
Suy cho cùng, cô vẫn còn là một người sống.
***
Những ngày sau đó, Minh Duyệt đảm nhận vai trò bảo vệ an toàn cho Minh Kiều thay Đường Hiểu Ngư, nhưng cô bé có khúc mắc và sự bài xích rất sâu sắc với nàng. Vì vậy Minh Kiều chưa từng thấy cô bé kể từ ngày cô bé đến, nhưng nàng chắc chắn rằng cô bé chỉ đang lẩn quẩn đâu đó thôi.
Tương tự vậy, Minh Kiều cũng chưa được gặp lại Đường Hiểu Ngư, cô ấy rõ ràng đang bận điều tra Tạ Sở và nhà họ Tạ thông qua nhiều kênh khác nhau.
Phòng đọc sách thường yên tĩnh như thể nàng là người duy nhất sống ở đó vậy.
Ngày này trời xanh mây trắng, vẫn là ngày cần chăm chỉ luyện tập.
Hệ thống quan sát một hồi, phát hiện tâm trạng ký chủ không hiểu sao lại tốt, có chút kỳ lạ.
Sau khi xem xét cẩn thận, nó hỏi: [Ký chủ, cô giấu tôi đi mua vé số trúng độc đắc rồi à?]
Minh Kiều rất ngạc nhiên: [Mi nghĩ gì vậy? Người châu Phi như ta đây mua xổ số thì bao giờ mới trúng.]
Mới ngày đầu xuyên sách đã bị giết, có lẽ trong giới xuyên sách cũng ít có người xui xẻo như nàng. Vận may này mà không xứng với làn da của người châu Phi, nàng cũng không phục.
[Vậy sao tôi lại thấy cô đang rất vui?] Hệ thống khó hiểu.
[Đó là, mi có cảm thấy...] Minh Kiều mắt lấp lánh, đầy vẻ tươi cười: [Đường Hiểu Ngư gần đây không còn ghét ta đến thế nữa, cô ấy dịu dàng hơn một chút.]
Hệ thống: [Có hả?]
Không phải nó cố ý gây sự với ký chủ, mà là nó không thấy thái độ của Đường Hiểu Ngư có chút thay đổi nào. Lúc đầu cô không nặng lời với ký chủ mà chỉ thờ ơ, nhưng lại chăm sóc người ta rất tốt. Bây giờ cũng vậy.
[Tất nhiên là có rồi.] Minh Kiều chắc chắn.
[Vậy đây là lý do tại sao ký chủ vui vẻ ư?]
[Đó không phải là điều đáng mừng sao?]
Hệ thống không thể nói không đáng. Nó cảm giác mình lại giác ngộ thêm một lần nữa, tuy rằng chưa hoàn toàn giác ngộ nhưng ngày đó chắc cũng không còn xa.
Khi Minh Kiều giao tiếp với hệ thống, cũng không dừng động tác cơ thể của mình chút nào. Chỉ khi luyện xong một bộ võ nữa, nàng mới chậm dần tốc độ lại.
Nhìn sắc trời, nàng nói: [Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay chúng ta đến studio xem một chút đi, chiều về vẫn có thể tiếp tục luyện công.]
Hệ thống hoàn toàn bị thuyết phục: [Ký chủ, cô thật sự là ký chủ chăm chỉ nhất tôi từng thấy.]
Nếu không phải Minh Kiều nhớ ra đây là ngày thứ ba của quá trình phục hồi chức năng, không phải năm thứ 30, nàng suýt bị giọng điệu của nó mê hoặc: [Mi từng có tổng cộng bao nhiêu ký chủ?]
Hệ thống có chiến thuật mà im lặng một lúc: [Cô là người đầu tiên.]
Minh Kiều im lặng, đột nhiên nói: [Yêu quái, mau trả lại hệ thống khóc tu tu vì ngày đầu tiên vào việc lại trễ giờ cho ta đi.]
[Không về được nữa rồi, nó đã không còn là thiếu niên năm đó nữa, tất cả đều đã đổi thay.] Hệ thống sâu sắc hát tuồng.
Một người một hệ thống cùng hợp xướng, cho đến khi Minh Kiều vào phòng thay quần áo, cuộc đối thoại này vẫn chưa dừng lại.
Dù sao cũng là nơi công sở, không thể ăn mặc quá xuề xòa được. Nàng chọn một chiếc áo khoác vest nữ màu be kết hợp với áo sơ mi trắng tinh, quần âu cùng màu với áo khoác.
Lúc đi đến trước gương ngắm xem mình đã ăn mặc chỉnh tề chưa, nàng bèn hỏi hệ thống: [Thế nào, nhìn có khí chất tổng tài bá đạo không?]
Hệ thống: [...]
Cái này khác với những gì nó nghĩ. Dù sao cũng là phải đi đến nơi liên quan mật thiết đến chén cơm sau này của nàng cơ mà. Nó còn tưởng ít nhất ký chủ cũng phải khẩn trương một chút, ít nhất là có ý lo lắng, hỏi nó xem có hợp, có đẹp hay không chứ.
Không ngờ ký chủ vẫn tự tin và bình tĩnh tràn đầy như vậy.
Cũng phải thôi, trừ những chuyện liên quan đến nhân vật chính khiến ký chủ có chút rối rắm, còn những lúc khác thì ký chủ đã từng hoảng sợ bao giờ đâu.
Vì vậy, nó cũng đưa ra một đề nghị nghiêm túc: [Cuộn tóc mái lên rồi tô son đỏ đậm hơn mới đủ chất.]
Minh Kiều: [Ta nghi mi là nội ứng do kẻ thù ta cài vào đây.]
Đương nhiên, cuối cùng nàng không trang điểm thêm, chọn một đôi hoa tai tua rua xinh đẹp làm vật trang sức, đồng thời mang theo chiếc túi xách, trong đó đựng chai thủy tinh mà Đường Hiểu Ngư đã đưa cho nàng, thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài.
Nàng dừng bước lại trước khi bước ra ngoài nhưng không quay đầu lại, cũng không nói gì. Nàng biết rằng một lúc sau, người vệ sĩ nhỏ thầm lặng kia sẽ đi theo.
Nhưng nàng có chút tò mò, nếu cô bé không đi cùng xe với nàng, vậy làm sao mà theo tới được? Đón taxi hay vốn là dị năng giả có năng lực độn thổ đi ngàn dặm?