Studio, cuộc gặp gỡ và thói quen mới

Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Studio tọa lạc tại một vị trí khá đẹp trong một tòa nhà văn phòng bề thế. Mà nói thế vẫn chưa đủ chính xác, phải nói là toàn bộ tòa nhà này thuộc quyền sở hữu của Minh Kiều, và nó được dùng hoàn toàn cho studio của nàng.
Minh Kiều ngước nhìn tòa nhà cao chót vót, sang trọng: [Trước kia ta vẫn nghĩ nhà họ Minh rất giàu, cực kỳ giàu có, nhưng vì vừa xuyên qua đã ở trong Tường Vi Viên nên không có nhiều trải nghiệm. Giờ nhìn thấy tòa nhà này, ta đột nhiên có chút cảm giác chân thực hơn.]
Hệ thống thở dài: [Không trách được nguyên chủ có tâm lý bất ổn, từ giàu có mà trở nên nghèo khó thật sự rất khổ sở.]
Minh Kiều đẩy cánh cửa kính sạch sẽ trước mặt ra: [Ngươi cảm thán nhầm người rồi. Mặc dù nàng ấy đã từ con gái ruột trở thành con gái nuôi, nhưng đãi ngộ vẫn không thay đổi. Người đáng lẽ phải uất ức là Đường Hiểu Ngư mới đúng.]
[Mười tám năm đầu đời, cô ấy chưa một ngày nào được hưởng thụ cuộc sống như thế này. Sống ở bên ngoài hơn chục năm, ít nhất một nửa thời gian cô ấy phải chịu đựng khổ sở.]
Hệ thống thở dài: [Đúng vậy, nhưng nếu ai cũng có tư tưởng thông suốt, hiểu rõ đạo lý, thì trên đời làm sao có nhiều mâu thuẫn đến vậy.]
Minh Kiều khẽ cong môi cười: [Đúng vậy, thế nên ta mới ngưỡng mộ và trân trọng những người tốt sống có lý lẽ.]
Các cô gái ở quầy lễ tân của studio đã được thông báo trước về việc Minh Kiều sẽ đến, vì vậy họ không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy nàng.
Minh Kiều lướt mắt nhìn khắp đại sảnh sáng sủa và mọi khu vực nàng đi qua, tất cả đều sạch sẽ, ngăn nắp.
Gia tộc Minh từ trước đã biết nguyên chủ không có kinh nghiệm quản lý kinh doanh, nên khi giao tòa nhà, họ cũng chu đáo sắp xếp thêm một người quản lý. Đó chính là quản lý Hồ, người đang nhanh chóng bước ra đón tiếp nàng.
Quản lý Hồ là một phụ nữ trung niên mặc đồ công sở, tóc ngắn ngang tai, ăn nói thân thiện.
Quản lý Hồ là một trong số ít người trong studio biết chuyện gì đã xảy ra với Minh Kiều. Nhưng chị ta là người có giáo dục, chưa từng nói xấu sau lưng ai. Mặc dù rất ngạc nhiên khi nhìn thấy nàng vào lúc này, chị ta vẫn không lộ ra bất kỳ biểu cảm khác thường nào trên mặt.
Chị ta đi theo Minh Kiều, báo cáo cho nàng về các sắp xếp trong tháng trước, tình hình chung về chi tiêu và thu nhập, thời điểm bắt đầu dự án tiếp theo, v.v.
Minh Kiều hoàn toàn không hiểu gì cả, nàng chỉ bảo quản lý Hồ cứ làm theo cách chị ấy vẫn làm, bản thân nàng đến đây chỉ để tham quan thôi.
Quản lý Hồ thấy phong cách làm việc của nàng vẫn như trước, không đột nhiên muốn can thiệp hay thông báo giải tán studio. Trong lòng chị ta nhẹ nhõm thở phào.
***
Để quản lý Hồ tiếp tục công việc, Minh Kiều quyết định đi dạo xung quanh.
Nguyên chủ trước nay chỉ quanh quẩn ở hai nơi: phòng thiết kế cá nhân và phòng khách cá nhân. Những nơi khác nàng không hề để ý, nên bây giờ Minh Kiều nhìn đâu cũng thấy lạ lẫm, mới mẻ.
Nàng đi tham quan khắp nơi, hệ thống lẩm bẩm bên tai nàng, rằng các studio bình thường sẽ phụ trách những lĩnh vực khác nhau.
Chẳng hạn như studio thiết kế, studio trang phục chuyên nghiệp, studio thiết kế và đặt may theo yêu cầu, studio tư vấn thiết kế, studio thiết kế mẫu... Mỗi loại studio đều có sự khác biệt.
Còn studio của họ thuộc loại thiết kế đặt riêng, nơi liên tục cho ra đời nhiều kiểu dáng trang phục và có thương hiệu riêng.
Minh Kiều nghe xong, suýt nữa không biết hai chữ "thiết kế" viết thế nào nữa rồi.
Ngay khi đầu nàng đang đau nhức, một vệt đỏ rực đã thu hút sự chú ý của nàng.
Nàng tiện đà nhìn sang, đột nhiên cảm thấy hai mắt sáng bừng.
Đó là một cô gái rất xinh đẹp mặc đồ màu đỏ, đi đến từ một ngã ba khác trong hành lang. Cô ấy rẽ ngược hướng với nơi Minh Kiều đang đi, nên Minh Kiều chỉ kịp liếc nhìn một cái vội vàng.
Nhưng dù chỉ nhìn nghiêng, cũng có thể thấy cô gái rất xinh đẹp. Nàng không kiêu sa, lộng lẫy mà là vẻ đẹp tinh xảo, đáng yêu.
Hệ thống cũng bị cô gái hấp dẫn, tạm thời không thuyết giáo đủ loại lý thuyết cho Minh Kiều nữa: [Này ký chủ, người đẹp xung quanh cô nhiều quá đi. Bộ cô ấy đang mặc là Hán phục phải không?]
[Ừ, là Hán phục.]
Cô gái mặc một chiếc váy đỏ dài đến ngực, kiểu cách tân, với họa tiết thỏ trắng ở viền. Quả cầu tuyết trắng treo ở hông tay áo.
Kiểu trang phục dễ thương và xinh đẹp này rất phù hợp với một cô gái như cô ấy. Nhưng khí chất của nàng lại quá đỗi lạnh lùng, khi kết hợp với vẻ đáng yêu của bộ quần áo, càng khiến người ta có cảm giác như nàng là một con búp bê vô cùng tinh xảo.
Minh Kiều cảm thấy sự lạnh lùng của cô ấy không phải là sự lạnh lùng thanh khiết như ánh trăng của Đường Hiểu Ngư, cũng không phải kiểu nghiêm túc ít nói cười của Thời Nhan, lại càng không giống khí chất trầm ổn đến mức nhàm chán của Minh Duyệt.
Cô ấy giống như một hòn đá, một hòn đá lạnh lùng và cứng rắn, đã bị rút cạn mọi cảm xúc.
Bị cô ấy thu hút, Minh Kiều thực sự tò mò và đưa mắt dõi theo bước chân nàng. Nhưng tiếc là cô gái đã nhanh chóng đến đích.
Nàng bước vào một căn phòng dọc hành lang. Minh Kiều nhớ hình như đó là nơi người mẫu thường chụp ảnh quảng cáo.
Minh Kiều cẩn thận nhớ lại, nguyên chủ trước đây đã từng rất mê Hán phục trong một khoảng thời gian. Vì vậy, một nhà thiết kế giỏi Hán phục đã được tuyển dụng vào studio.
Văn hóa Hán phục ở thế giới này thịnh hành hơn so với thế giới gốc của nàng, được quảng bá rộng rãi. Có rất nhiều thương hiệu lớn nổi tiếng, và đương nhiên trên thị trường cũng có sự cạnh tranh.
Việc có nhà thiết kế Hán phục chuyên nghiệp trong studio là chuyện rất phổ biến.
Có lẽ quản lý Hồ đã biến Hán phục do studio sản xuất thành một thương hiệu, quản lý doanh thu tốt. Nếu không thì tại sao lại phải mời người mẫu đến chụp ảnh chứ?
[Tỉnh lại đi, ký chủ, cô chẳng lẽ là nhan khống* thật hả?] Hệ thống nghi hoặc, lần trước nhìn thấy nhân vật chính mới xảy ra chuyện như thế này, nghĩ vậy: [Ký chủ nè~ cô đa tình thật đấy!]
*Nhan khống: Người có niềm đam mê sắc đẹp rất lớn, nhìn thấy người đẹp hợp gu là không rời mắt được.
Minh Kiều: [...]
Chỉ lơ đễnh một chút mà hình tượng đã bị bôi xấu rồi: [Ngươi nghĩ đi đâu thế? Ta đang suy nghĩ về sự phát triển của studio. Từ ngoại hình của cô ấy, có lẽ nàng là người mẫu của studio. Nếu đã mời người mẫu đến chụp ảnh quảng cáo, studio chắc chắn đang điều hành một thương hiệu Hán phục nào đó.]
Hệ thống: [Vậy sao, ký chủ, thế thì cô có tinh thần sự nghiệp ghê.]
Minh Kiều mỉm cười, không quá để tâm.
Nàng vẫn chưa rõ ràng về vị trí của mình, chưa nghĩ ra nên phát huy tài năng để trở thành một nhà thiết kế xuất sắc như nguyên chủ, hay là nghe lời hệ thống, cố gắng học tập các kỹ năng kinh doanh để trở thành một quản lý giỏi.
Nhưng không việc gì phải vội, những việc này hãy để thời gian quyết định. Điều quan trọng nhất lúc này là nhử cho Thợ săn mắc câu trước đã.
***
Minh Kiều đi thăm một lượt studio, nói với quản lý Hồ rằng nàng sẽ quay lại vào ngày mai, để lại một quản lý Hồ ngơ ngác, bối rối không hiểu nàng muốn làm gì. Nàng an toàn trở lại phòng sách với một chút thất vọng.
Quả nhiên, Thợ săn không hề xuất hiện. Cũng không biết là hắn còn chưa chú ý tới tình huống của nàng, hay là đang trốn trong bóng tối quan sát, chờ xác nhận không có cạm bẫy mới ra tay.
Minh Kiều nghiêng về khả năng thứ hai hơn, dù sao hôm nay nàng mới vừa có hành động, bên Tạ Sở chưa chắc đã phát hiện ra nhanh đến vậy.
Hệ thống đồng ý: [Đúng thế, 100.000 vôn của tôi đã mong chờ lắm rồi.]
Minh Kiều cố nén nụ cười: [Biết rồi, nhiều lời quá.]
Nàng đứng dậy vươn vai: [Ta ra ngoài mua đồ ăn đây, buổi chiều tiếp tục chăm chỉ.]
Mong sao một ngày nào đó gặp lại Thợ săn, có thể tự tay trả lại nhát dao đó cho hắn.
***
Những ngày sau đó, Minh Kiều bắt đầu thói quen đi đi về về giữa hai nơi quen thuộc. Đến studio, bị hệ thống bắt nghe truyền đạt đủ loại lý thuyết quản lý kinh doanh. Trở về phòng sách, lại luyện võ và luyện võ.
Cuộc sống hàng ngày yên bình như vậy gần như khiến nàng quên đi sự hiểm ác của giới dị năng, và dường như không có sát thủ dị năng nào đang chờ cơ hội để giết nàng cả.
Tất cả nhân viên trong studio, bao gồm cả quản lý Hồ, dần dần quen với việc nàng đến điểm danh mỗi ngày. Tuy không nhìn thấy bà chủ làm gì, nhưng họ chỉ mơ hồ cảm thấy nàng đã khác trước.
Quản lý Hồ dần bớt lo lắng, rồi từ từ thấy vui mừng. Chị ta không thuộc giới hào môn nhưng lại có mạng lưới quan hệ rộng, lờ mờ biết chuyện gì đã xảy ra với Minh Kiều.
Nhưng dù thế nào thì studio cũng là của Minh Kiều, muốn làm việc ở đây thì phải đi theo nàng. Dù nàng có không đáng tin cậy đến mấy thì vẫn là bà chủ, chưa kể bà chủ còn có xu hướng làm việc chăm chỉ, làm sao chị ấy có thể không vui được.
Minh Kiều hoàn toàn không biết hành trình tâm lý của người quản lý studio mình. Nàng chỉ nghĩ rằng mình đã lâu không gặp Đường Hiểu Ngư, cảm giác như đã lâu lắm rồi.
Nàng nói vậy với hệ thống, và hệ thống nói: [Thật ra, mới chỉ có năm ngày thôi.]
Minh Duyệt vẫn phải đi học. Cô bé có thể đến đây chỉ vì vừa lúc có một kỳ nghỉ lễ dài bảy ngày liên tiếp mà thôi.
Minh Kiều tính toán thời gian: [Vậy thì hôm nay hoặc tối mai cô ấy sẽ về.]
Nàng chậm rãi dừng động tác: [Dù sao cũng sắp đến giờ ăn tối rồi, ta nên ra ngoài mua đồ ăn thôi.]
Nấu ăn là không thể. Sát thủ nhà bếp đời này chỉ có thể giết người (gạch bỏ), không thể nấu ăn, nên chỉ có thể dựa vào đồ ăn ngoài cùng các loại đồ ăn nhanh để sống qua ngày thôi.
May mắn thay, Minh Duyệt chỉ sống với nàng vài ngày, nếu không thì dù là nàng cũng sẽ cảm thấy xấu hổ.
Nói đến Minh Duyệt, trong vài ngày họ sống cùng nhau, nàng vẫn chưa giải được bí ẩn về loại phương tiện di chuyển mà cô bé sử dụng để theo kịp nàng khi nàng ra ngoài, dù hai người thậm chí còn chưa đụng mặt nhau lần nào.
Nhưng không sao, quan trọng là họ vẫn có những kênh giao lưu đặc biệt.
Minh Kiều lắc mái tóc dài buộc thành đuôi ngựa. Khi nàng bước vào phòng, quả nhiên nhìn thấy tờ giấy dán trên bàn cà phê.
[Hôm nay muốn ăn gì? Xin hãy báo tên món ăn, muốn trà sữa hay trà trái cây?]
[Món ăn như cũ, muốn trà sữa đậu đỏ.]
Minh Kiều kẹp tờ ghi chú của ngày hôm nay vào cuốn sách du ký đã đọc được một nửa, cất cuốn sách rồi quay ra ngoài.
Sau khi mang đồ ăn và trà sữa về, nàng quay người trở về phòng với phần của mình.
Bóng lưng nàng vừa biến mất không bao lâu, thiếu nữ áo đen từ phía sau giá sách đi ra, giống như một con mèo đen yên lặng kiếm ăn.
***
Minh Duyệt ngồi bên cạnh ghế sofa, đôi mắt đen lấp lánh những cảm xúc phức tạp.
Kỳ nghỉ sắp kết thúc. Mấy ngày bảo vệ Minh Kiều không vất vả như mong đợi. Không biết là do hai người chưa từng chính thức gặp mặt, hay là do nàng vẫn rất lịch sự với người lạ.
Minh Duyệt cảm thấy thái độ của nàng rất khác, là kiểu trạng thái thoải mái và tự nhiên khiến người ta không thể chán ghét được.
Mấy ngày nay nàng cũng rất tự hạn chế.
Minh Duyệt mở hộp cơm được đóng gói, và một ngụm cơm lớn, hai má phồng lên. Cô bé ngồi ăn mà lòng cứ có chút lo lắng và bối rối.
Nàng không chỉ làm việc chăm chỉ mỗi ngày mà còn luyện tập một số võ công mà cô bé không hiểu, hơn nữa còn không bỏ một ngày nào.
Lại nói, trước đây võ tự vệ nàng học có nhiều chiêu thức đến vậy sao?
Duy nhất không thay đổi chính là nàng vẫn không biết nấu ăn. Nếu không phải sợ bị nàng để ý, cô bé luôn muốn nhảy ra nói để cô bé đi nấu cơm cho, thay vì ngày nào cũng ăn đồ ăn ngoài. Vì suy cho cùng, dù đồ ăn ngoài có ngon đến đâu rồi cũng có ngày sẽ chán.
Mà lại còn không tốt cho sức khỏe nữa.
Ừm, Minh Duyệt nghĩ vậy, nhưng cơ thể nàng trông có vẻ ổn.
Mà...
Khuôn mặt căng thẳng vô cảm của cô bé từ từ thả lỏng trở lại. Tối mai phải về rồi, vậy mai bảo nàng mua một phần gà rán chấm tương cà vậy.
Nghĩ đến đây, cô bé lập tức cầm lấy tập giấy và bút viết ở một nơi khác, viết ra món gà rán với nước chanh mà ngày mai mình muốn ăn.
Cô bé suy đi nghĩ lại, cuối cùng vẽ một hình con mèo đơn giản, rồi viết thêm hai chữ cảm ơn.
Khi Minh Kiều ra ngoài để tiếp tục luyện tập ca muộn, nhìn thấy thực đơn đã đặt trước, nàng không khỏi mỉm cười.
Nàng viết xuống hai chữ rất lịch sự: đã nhận.