Minh Kiều: Bình tĩnh và mưu tính mới

Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thật kỳ lạ.
Minh Duyệt lắc đầu nguầy nguậy, tự hỏi mình đang nghĩ cái gì thế này?
Điều kỳ lạ nhất lúc này là: chẳng lẽ Minh Kiều không hề đau lòng hay phẫn nộ chút nào sau hàng loạt biến cố xảy đến với nàng ư?
Thực ra, trước khi gặp Minh Kiều, cô bé đã nghĩ mình sẽ thấy một Minh Kiều suy sụp, nóng nảy. Bởi lẽ, trước khi phát hiện ra vấn đề của dì út và vị hôn phu, nàng đã phải chịu cú sốc bị đuổi khỏi nhà, dù đó là hậu quả do chính nàng gây ra.
Ba chuyện này, dù là chuyện nào xảy ra với một người cũng đều là đả kích rất lớn, chứ đừng nói đến việc cả ba cùng lúc ập đến.
Thế nhưng không hề có. Mấy ngày nay, nàng luôn rất tự tin, thong dong, thậm chí ngay cả lúc bàn bạc với hai người họ cách đối phó Tạ Sở, nàng dường như cũng tràn đầy một tinh thần thư thái lạ thường, như thể sắp được đối mặt với một đối thủ đáng gờm.
Nhưng thành thật mà nói, vào đêm biết được mục đích thật sự của Tạ Sở, cô bé đã mất ngủ. Trong lòng nửa tin nửa ngờ, nửa còn lại thì rối bời.
Trước đây, Tạ Sở luôn thể hiện trước mặt họ là một người cực kỳ hoàn hảo, tích cực, sáng sủa, lại rất có giáo dưỡng và biết bao dung người khác.
Ngay cả bản thân mình còn như vậy, thì rốt cuộc Minh Kiều đang nghĩ gì trong lòng, cô bé thật sự rất muốn biết.
"Chị không giận chút nào sao?" Minh Duyệt dò hỏi. Thực ra điều cô bé muốn hỏi là: Chị không đau lòng chút nào ư?
Minh Kiều giật mình, mãi mới nhận ra Minh Duyệt đang nói chuyện với mình. Nàng ngồi xuống lần nữa, suy nghĩ một lát mới hiểu ra cô bé muốn hỏi điều gì.
"Con người luôn phải học cách chấp nhận sự lừa dối và phản bội, hơn nữa, có một số chuyện không phải là không có dấu vết để tìm kiếm." Nàng đáp.
Từ khi phát hiện thế giới này có dị năng, từ khi nhận ra dì út có thể cướp mất vị trí nữ phụ độc ác số một của mình, Minh Kiều đã cảm thấy bất kỳ biến cố nào cũng khó lòng lay động nội tâm nàng.
Chỉ là một vị hôn phu sớm muộn gì cũng giải trừ hôn ước mà thôi, không đáng bận tâm, huống chi dù trong nguyên tác hay lần đầu gặp mặt, nàng đều theo bản năng không có thiện cảm gì với hắn.
Nhưng Minh Duyệt lại hiểu rằng nàng đã sớm nghi ngờ và phát hiện cả dì út lẫn Tạ Sở đều có vấn đề. Giờ đây, vì đã xác minh được nên nàng mới có thể ứng phó một cách thong dong như vậy. Ánh mắt nhìn nàng lập tức trở nên phức tạp.
Minh Kiều không để ý tới thần sắc biến hóa của Minh Duyệt, bởi khuôn mặt cô bé đã bị mặt nạ che kín, còn khó nắm bắt hơn cả vẻ mặt vui buồn không lộ của Đường Hiểu Ngư.
Đương nhiên, phần lớn sự chú ý của nàng đều dồn vào Đường Hiểu Ngư: "Dạ Oanh, cô thật sự không đồng ý với kế hoạch của tôi sao? Tôi nghĩ nó cũng khả thi mà."
Đường Hiểu Ngư nhìn nàng. Thực ra, lý do cô không lập tức đồng ý với kế hoạch của Minh Kiều là bởi ngoài việc không muốn nàng mạo hiểm, cô còn có một mối lo khác.
Mục đích hành động chủ yếu ban đầu của họ là bắt được Thợ săn. Nhưng giả sử tất cả phỏng đoán của họ đều là sự thật, chuyện này còn liên quan đến nhiều tội phạm dị năng giả hơn, thế thì chỉ bắt Thợ săn thôi chẳng khác nào đánh rắn động cỏ.
Cô muốn thả câu lâu hơn một chút, ít nhất cũng phải thu thập được càng nhiều chứng cứ để giao cho hiệp hội dị năng giả, mời họ chính thức tham gia vào cuộc điều tra, nhằm tranh thủ một mẻ tóm gọn tất cả.
Huống hồ, cho dù thực hiện kế hoạch của Minh Kiều thì cũng cần phải bàn bạc kỹ lưỡng hơn, chí ít phải điều động một thành viên trong tổ chức đến hỗ trợ. Có như vậy, họ mới có thể đảm bảo an toàn cho nàng trong tình huống bị kẻ địch vây quanh.
Nghe xong những tính toán của Đường Hiểu Ngư, Minh Kiều cũng hiểu ra. Vậy thì xem ra chuyện của nàng và Tạ Sở có lẽ không phải là điểm mấu chốt nhất trong toàn bộ sự việc này rồi.
Đường Hiểu Ngư và đồng đội đã tập trung vào Tạ Sở, thậm chí là cả nhà họ Tạ. Một khi đào bới hết những điều ẩn giấu dưới mặt hồ phẳng lặng, chuyện của nàng cùng lắm cũng chỉ là một trong vô số tội trạng của nhà họ Tạ mà thôi.
Nhưng dù cho là vậy, sau này khi chị cả trở về, chuyện giải trừ hôn ước nàng kéo dài được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.
Tuy nàng không hiểu chuyện trong giới dị năng, nhưng chỉ nhìn việc nhà họ Tạ nhiều năm sừng sững không đổ, lại không hề lộ ra phong thanh gì về việc cấu kết với tội phạm dị năng giả, thì đã biết bọn họ tuyệt đối không đơn giản.
Đường Hiểu Ngư muốn điều tra sâu hơn, lực cản và nguy hiểm phải đối mặt cũng sẽ rất lớn. Biết đâu đến cuối cùng, chuyện của nàng lại có thể trở thành một bước đột phá.
Tính toán rõ ràng những chuyện này, Minh Kiều gật đầu: "Nếu đã vậy thì cứ nghe theo sắp xếp của các cô. Mà cô cứ yên tâm đi điều tra, mấy ngày nay tôi sẽ cố gắng không ra ngoài. Nếu nhất định phải ra ngoài, tôi sẽ liên lạc với cô, được không?"
Mục đích chính yếu nhất của nàng khi đến phòng làm việc là dụ Thợ săn lộ diện, nhưng giờ đây kế hoạch này có thể gác lại, không cần ngày nào cũng phải đến điểm danh nữa.
Có chuyện gì thì cứ họp trực tuyến, huống hồ năng lực của nàng giờ còn chưa lớn đến mức phòng làm việc thiếu nàng một ngày sẽ suy sụp.
---
Sau khi thỏa thuận xong xuôi, kế hoạch ban đầu đã được điều chỉnh, Minh Duyệt phải trở về.
Những chuyện cần giải quyết khi đeo mặt nạ rất quan trọng, nhưng cuộc sống dưới ánh mặt trời cũng không kém phần thiết yếu.
Đường Hiểu Ngư đưa cô bé ra khỏi phòng sách, vốn định đưa thẳng về nhà họ Minh nhưng Minh Duyệt từ chối.
Giọng điệu cô bé nghiêm túc: "Em không phải trẻ con nữa, không cần lo lắng cho em đâu."
Nhưng chính vào lúc này, Đường Hiểu Ngư mới cảm thấy cô bé giống như một đứa trẻ.
Cô giơ tay đè lên sợi tóc bị gió đêm lành lạnh thổi bay của Minh Duyệt, nhẹ giọng nói: "Vậy em trở về nhớ chú ý an toàn."
Ấn sợi tóc vểnh xuống, ngón tay trắng như tuyết của cô chậm rãi khép lại, xoa đầu Minh Duyệt, giọng nói trầm hơn: "Chuyện của Thợ săn, chị rất xin lỗi."
"Không sao." Minh Duyệt ngẩng mặt nhìn Đường Hiểu Ngư, nhìn đáy mắt cô mờ mịt như sương đêm, chậm rãi lắc đầu: "Em biết chị cũng rất muốn bắt được hắn ta càng sớm càng tốt."
Những năm này, chị chưa từng ngừng mong muốn điều đó.
"Nhưng để tránh cho nhiều người hơn không còn bị kẻ thủ ác tấn công, đó là điều chúng ta nên làm. Cô giáo và mọi người sẽ hiểu cho chúng ta thôi."
Đường Hiểu Ngư nhẹ nhàng thở ra một hơi. Dù cô vẫn chưa biểu lộ một chút vẻ thống khổ nào, nhưng bất cứ ai nghe được tiếng thở dài này cũng có thể cảm nhận được nỗi buồn bã nặng nề ẩn chứa bên trong.
Minh Duyệt không muốn Đường Hiểu Ngư lo lắng quá nhiều cho cảm xúc của mình, cũng không muốn cô lại đắm chìm trong nỗi đau của quá khứ, rất nhanh đã chuyển đề tài: "Em cảm thấy, hình như cho tới giờ em vẫn chưa hề hiểu rõ chị ấy đang nghĩ gì."
Thực ra, trong khoảng thời gian ở chung với Minh Kiều, cô cũng có những diễn biến tâm lý tương tự.
Cô nói: "Có lẽ chỉ là chúng ta từ trước đến nay chưa từng hiểu được cô ấy, hoặc cô ấy cũng không thể hiện hết con người thật của mình khi ở gần chúng ta."
Chúng ta? Minh Duyệt nhạy bén nắm bắt được từ này. Cô bé muốn nói nhưng rồi lại thôi, cuối cùng không nói gì nữa.
Trong lòng cô bé, Đường Hiểu Ngư luôn là một người bình tĩnh, thành thục, có thể xử lý tốt mọi chuyện xung quanh, kể cả mối quan hệ với Minh Kiều.
Người thực sự không thể giải quyết được mọi chuyện chỉ là cô bé mà thôi.
Đương nhiên, cô bé sẽ không vì mấy ngày ở chung có vẻ hòa hợp này mà lập tức thay đổi quan điểm về Minh Kiều, rồi quên đi tất cả, để mọi người hòa thuận vui vẻ, đạt được cái kết viên mãn như trong phim ảnh.
Hoàn toàn không thực tế.
Nhưng sau này rốt cuộc phải đối xử với Minh Kiều ra sao, cô bé cũng thấy mơ hồ.
Chẳng lẽ thật sự phải đeo mặt nạ thì giả vờ thành người xa lạ không quen biết, còn tháo mặt nạ xuống thì cả đời không qua lại nữa sao?
Cô bé không biết phải làm gì.
---
Minh Kiều thong dong bước đi. Nàng hơi tiếc nuối vì kế hoạch thay đổi, không thể dùng 10 vạn volt để giết Thợ săn nữa, ít nhất là trong thời gian ngắn thì không thể.
Mấy ngày nay, dì út vẫn cứ gọi điện đều đặn, ngoài việc hỏi nàng có an toàn không, dò la nàng đang ở cùng ai, thì còn dặn nàng suy nghĩ thật kỹ chuyện với Tạ Sở, đừng quá tuyệt vọng. Về chuyện điều tra thì một câu cũng không hề đề cập, xem chừng vẫn chưa có tiến triển gì.
[Dì út có vẻ không có năng lực lắm nhỉ, lâu thế rồi mà chẳng có chút tiến triển nào.]
Hệ thống nói: [Cũng mới có mấy ngày thôi, ký chủ cô đừng quá nóng vội.]
Minh Kiều dường như không nghe thấy lời khuyên của nó, lại cảm thán: [Dì ấy đã phụ lòng tin tưởng của ta rồi.]
Tuy nàng dẫn dì út vào nhằm quấy rối, mục đích quan trọng nhất vẫn là để làm bia chắn đạn, kiềm chế sự chú ý của Tạ Sở, nhưng nàng cũng đã khá tin tưởng vào năng lực của dì ta: [Thật sự làm ta thất vọng quá mà.]
Hệ thống nhận ra, ký chủ của mình lại đang chán nên mới lấy chuyện dì út ra nói, nhập tâm diễn một tuồng kịch giết thời gian.
Nó đang nghĩ mình nên phối hợp hay mặc kệ ký chủ tự biên tự diễn, chợt nghe nàng lại đứng đắn hỏi: [Hệ thống, mi nói xem dì ta và Tạ Sở ai thủ đoạn cao hơn?]
Hệ thống sững sờ, suy tư: [Tôi nghĩ có lẽ là Tạ Sở.]
Ít nhất trong sách gốc, Tạ Sở không hề lật xe, còn dì út lại thua rất thảm.
Hơn nữa, nghe cái danh "tốt thí ác độc" gì đó đã thấy chỉ số thông minh không cao rồi, cho dù giờ có thăng cấp thành nữ phụ ác độc số một thì vẫn vậy.
Nó không có ý khinh thường trí khôn của dì út, nhưng xét về ấn tượng thì Tạ Sở đúng là cao hơn một bậc.
Minh Kiều tuy hỏi hệ thống thủ đoạn của hai người này ai cao hơn một bậc, nhưng lại không phát biểu ý kiến của mình về bọn họ, chỉ nói: [Cho nên ngẫm lại, chuyện này vẫn có chỗ rất đáng mong chờ.]
Đôi môi đỏ mọng của nàng nhếch lên: [Rốt cuộc sẽ là dì út dựa vào sự nghi ngờ của ta mà tập trung bắt được sơ hở của Tạ Sở, hay là Tạ Sở phái người đi điều tra ta lại phát hiện dì út cũng đang giám thị ta, hoặc từ phương diện khác biết được dì út đang điều tra hắn ta đây?]
[Nhưng mặc cho một trong số họ phát hiện ra đối phương, hay cả hai bên đồng thời phát hiện ra nhau, thì đều sẽ đau đầu.
Bởi vì dì út sẽ không muốn chủ trì chính nghĩa cho ta, dì ta chỉ muốn lợi dụng ta để đối phó với nhà họ Minh mà thôi. Nên đại khái sẽ rất phiền não vì tổ ong ta chọc phải, muốn khuyên ta giải trừ hôn ước, lại sợ ta sẽ tiến thêm bước nữa rồi thoát khỏi sự khống chế của dì ta.]
[Tạ Sở thì không thể giết dì út, ít nhất sẽ không giết trước khi dì út nắm giữ chứng cứ xác thực. Bởi vì đối với hắn ta, giết dì út thì xem như chính thức đối đầu với nhà họ Minh.]
[Thú vị.] Nàng nói: [Chuyện này rẽ hướng nào cũng rất thú vị.]
Hệ thống tưởng tượng ra cảnh hai người kia đều sầu đến trọc đầu thì cũng thấy hay ho, cùng Minh Kiều cười rộ lên.
Một người một hệ thống đang tán gẫu vui vẻ, lại nghe thấy tiếng cửa kính ngoài phòng khẽ mở.
Khóe miệng Minh Kiều càng rõ ý cười, nàng xoay người nhìn, quả nhiên là Đường Hiểu Ngư đã về.
Dưới vầng sáng hoàng hôn ấm áp, chiếc áo sơ mi trắng trên người cô thoạt nhìn như được nhuộm một sắc màu mông lung. Làn da trắng nõn của cô lại càng thêm trắng như tuyết, gần như sánh ngang với vầng trăng sáng.
---
Đường Hiểu Ngư vào nhà, thấy Minh Kiều trông có vẻ tâm tình rất tốt, tràn đầy phấn khởi như lại có chủ ý xấu gì đó.
Mà nói lại, hình như đã lâu cô không còn thấy nàng nổi nóng nữa rồi.
Con ngươi đen nhánh của Đường Hiểu Ngư giống như một đầm sâu gợn sóng, hiện lên vài giây trầm tư.
Con người thì luôn rất khó kiểm soát tốt tính tình của mình, nhưng ngụy trang tính khí xấu thì lại rất dễ.
Chỉ cần hơi xụ mặt một chút, ném vài món đồ là có thể dễ dàng tạo ấn tượng như vậy trong lòng người khác.
Đường Hiểu Ngư không khỏi lại nghĩ đến dì út, nghĩ đến việc dì út giám thị nàng, và có thể còn có những sự khống chế khác mà bọn cô không biết.
Nàng đã phát hiện ra tất cả từ khi nào?
Có thực sự đơn giản như những gì nàng tiết lộ cho cô không? Hay chỉ là sau khi trở về nàng mới phát hiện dì út lợi dụng nàng?
Cô gần như sắp lâm vào trầm tư, cho đến khi bất tri bất giác đi tới trước mặt Minh Kiều, nghe nàng dùng giọng điệu tùy ý và trêu chọc nói: "Về sớm thế, không đưa bé mèo đen về ổ mèo sao?"
Đường Hiểu Ngư bất ngờ: "Bé mèo đen?"
Minh Kiều giang tay: "Chính là... đồng đội của cô đấy."
Cũng khó thật. Nàng không thể gọi tên thật của Minh Duyệt, mà nhiều ngày rồi cũng chưa hỏi được danh hiệu của cô bé.
Đường Hiểu Ngư nhanh chóng phản ứng lại, cô cũng có thể tưởng tượng được hình thức chung sống mấy ngày nay của hai người, khẽ lắc đầu.
Nhưng biệt danh "bé mèo đen" này thì có hơi... Cô nghĩ đến đôi mắt mèo sắc bén mà sáng ngời của em gái, kịp thời ngăn chặn suy nghĩ tiếp theo của mình.
"Danh hiệu của cô ấy là Sơn Tước."
"Được rồi, tôi nhớ kỹ rồi." Minh Kiều cười với cô, hai tay chắp lại trước ngực, vô thức làm nũng: "Sau này tuyệt đối sẽ không gọi nhầm trước mặt cô ấy nữa đâu."
Đường Hiểu Ngư nhìn nàng, sự bất đắc dĩ trong lòng càng thêm sâu sắc.
Gương mặt này kiều diễm như hoa hồng nở rộ đến cực điểm, mỗi một biểu cảm đều rung động lòng người. Thế nhưng bản thân nàng dường như lại không hề ý thức được điều ấy, động tác luôn rất tùy ý, có khi thậm chí tràn ngập ý đồ xấu và vẻ vô lại.
"Không còn sớm nữa, đi nghỉ ngơi đi."