Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cùng lúc đó, Tạ Sở nghe báo cáo của thuộc hạ, tiện tay ném tài liệu vừa cầm trong tay trở lại bàn: "Minh Lang đang điều tra tôi."
Dưới ánh đèn sáng ngời mà vẫn nhuốm vẻ tăm tối, hắn ngồi ở vị trí gần cửa sổ, nửa khuôn mặt ẩn trong ánh sáng mờ ảo bên cửa sổ, có chút khó đoán.
Giọng nói của hắn nghe có vẻ trầm tư nhưng cũng thờ ơ: "Sao tự dưng lại bị dì ta để mắt tới chứ."
Chưa chắc đã là để mắt tới, có lẽ chỉ là hoài nghi.
Tạ Sở nghĩ. Người Minh Kiều tín nhiệm nhất chính là dì ta, sau khi xảy ra chuyện có thể không nói cho một ai, nhưng sẽ không thể nào không nhờ dì út giúp đỡ.
Mặc dù cô ta là kẻ ngốc, nhưng dì út thì vẫn còn vài phần tỉnh táo và đầu óc. Mà bản thân hắn tuy luôn luôn diễn xuất hoàn hảo nhưng nếu xét từ lợi ích tuyệt đối, hắn vẫn sẽ dính phải hiềm nghi.
Dì út kia hoài nghi hắn cũng không có gì lạ.
Nghĩ đến đây, khuôn mặt tuấn tú của Tạ Sở lộ ra vẻ hứng thú: "Dựa vào thủ đoạn của dì ta thôi thì sẽ không tra ra được gì, nhưng cũng không nên quá xem nhẹ dì ta."
Giọng điệu của hắn chậm rãi trở nên lạnh lẽo: "Theo dõi sát dì ta, đừng để vô tình mà phát hiện manh mối khác trên người đám ngu xuẩn trong gia tộc đó."
Thuộc hạ vâng lời nhưng không rời đi ngay mà nói thêm: "Thực ra còn có một chuyện, dì út đối xử với vị Nhị tiểu thư nhà họ Minh kia e rằng cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài."
Minh Kiều và Đường Hiểu Ngư tuy rằng sinh ra cùng ngày, nhưng nhà họ Minh đã điều tra và xác nhận Minh Kiều là người sinh ra trước. Lúc xếp hạng cho các cô con gái, nàng vẫn là thứ hai, Đường Hiểu Ngư xếp thứ ba, Minh Duyệt biến thành thứ tư.
Thuộc hạ đi theo Tạ Sở đã lâu vẫn quen xưng hô Minh Kiều như trước, tạm thời không thay đổi.
Đương nhiên Tạ Sở không thèm để ý loại chuyện nhỏ này, mà hắn ta cũng sẽ không lợi dụng cơ hội trước mặt sếp nhà mình.
Chỉ là vừa rồi khi báo cáo thì phải có đầu có cuối, hiện giờ tiếp tục nói xem bọn họ sau khi phát hiện động thái của dì út thì nên theo dõi và điều tra ngược ra sao.
Về sau thì phát hiện ra trước đó dì út phái người canh giữ Tường Vi Viên e rằng không phải vì bảo vệ Minh Kiều, mà là muốn giám sát nàng. Còn có một số dấu vết khác chỉ ra rằng dì út không phải lần đầu tiên có động thái tương tự, nhưng muốn tìm hiểu thêm thì còn phải điều tra sâu hơn.
Tạ Sở nghe vậy thì có chút ngạc nhiên, hắn ngàn suy vạn nghĩ cũng không ngờ lại có tình huống như vậy, hơn nữa hắn cũng không hẳn là hoàn toàn xa lạ với dì út.
Trong nhận thức của hắn, dì út và Minh Kiều tuyệt đối rất thân thiết, dì út không cần thiết cũng không thể nào đối xử với nàng như vậy.
Đến tột cùng là trong nhà họ Minh cũng ẩn giấu rất nhiều bí mật, hay là thuộc hạ điều tra nhầm nên mới để xuất hiện chuyện hiểu lầm tình cờ thế này?
So với vế sau, hắn càng thiên về vế trước hơn.
Tạ Sở trầm tư trong chốc lát, nói với thuộc hạ: "Chuyện này có báo cáo bằng văn bản không?"
Thuộc hạ gật đầu nhìn về phía xấp tài liệu trên bàn: "Có, ở phía dưới cùng."
Tạ Sở rút ra mấy tờ văn kiện ghim thành một tập ở dưới cùng, xem lướt qua một lần. Quá trình điều tra ghi phía trên rất rõ ràng, mấy trường hợp kẻ giám thị xuất hiện tiếp xúc với dì út đều ghi chép rất có hệ thống.
Ngay cả báo cáo điều tra bằng văn bản cũng có, còn làm chi tiết như vậy, nếu không phải thuộc hạ bị người có mưu đồ lừa gạt, vậy thì quả đúng là thật.
Trong lòng hắn đã tin hơn phân nửa.
"Thú vị." Tạ Sở châm biếm khẽ nhếch môi: "Cậu..."
Hắn đang muốn nói gì đó, bỗng nhiên trong lòng có linh cảm, ra hiệu thuộc hạ rời đi trước: "Cậu đi xuống trước đi."
Thuộc hạ đã quen, im lặng lui ra ngoài, trong nháy mắt hắn đóng cửa lại, cái ghế trống đối diện Tạ Sở bỗng nhiên bị bao phủ bởi một làn sương đen.
Trong sương đen vươn ra một đôi tay cường tráng, sau đó là hai chân thon dài, rất nhanh hoàn toàn hiện ra hình dáng của một người đàn ông áo đen. Người tới chính là Thợ săn.
"Lời vừa rồi của chúng tôi anh đều nghe thấy hết rồi chứ?" Tạ Sở quay đầu nhìn thẳng hắn.
Thợ săn gật đầu: "Nghe thấy rồi."
Hắn nói đoạn, phất tay, một làn sương đen như rắn độc nhỏ nâng lên một tấm ảnh đặt trên mặt bàn, rất nhanh đưa đến tay hắn.
Thợ săn giơ ảnh lên, người trong ảnh cười tươi như hoa, xinh đẹp tuyệt trần, chính là Minh Kiều.
"Gia tộc ruồng bỏ nàng ta, vị hôn phu muốn giết nàng ta, người thân cận tin tưởng nhất cũng có vẻ có ý đồ khác với nàng ta. Cô gái này đúng là vừa đáng thương lại đáng buồn."
Hắn đánh giá mà không hề có cảm xúc, tựa như kẻ bề trên nhìn xuống kẻ thấp kém vậy.
Nhưng hắn cũng không nhàm chán đến mức cất công đến đây chỉ để nói hai câu vô nghĩa không đâu vào đâu như thế.
Rất nhanh hắn đã nói ra tình hình mình nắm giữ được và mục đích: "Nàng ta quả nhiên đang được người của Phi Điểu bảo vệ, tuy nhiên hiện giờ chỉ có nhóc con Sơn Tước bên cạnh nàng ta thôi."
Tạ Sở không quá hiểu về Phi Điểu, chỉ từng nghe được danh hiệu mấy thành viên hoạt động tương đối tích cực, chính thức đối mặt thì chưa có lần nào cả.
Danh hiệu Sơn Tước này, hắn lục lọi ký ức của mình, cho ra thông tin cơ bản nhất: thành viên trẻ nhất trong Phi Điểu.
Hắn không hề kỳ thị tuổi tác, nhưng chỉ có một mình cô ta thôi ư? Là bọn họ không để ý chuyện của Minh Kiều, hay là có bẫy rập đang chờ hắn?
Thợ săn nói: "Dựa trên sự hiểu biết của ta về động thái của họ, chắc hẳn đang khó lòng phân thân đây."
Hắn nói: "Lực lượng nòng cốt của Phi Điểu đã đi đến thị trấn Thanh Thủy bên cạnh, trong thời gian ngắn không thể quay lại. Cho nên dù thật sự có cạm bẫy chờ ta, nhiều lắm thì cũng chỉ thêm Dạ Oanh thôi."
Tạ Sở nghĩ, tin tức của hắn đúng là rất nhanh nhạy, nhưng người ta chú ý đến động thái của thế lực mình có ân oán cũng không lạ: "Vậy anh muốn làm gì?"
Là đến kể sự thật cho hắn, hay đến mời người thân cận, cũng là chủ cũ như hắn, phái người hỗ trợ?
Rất rõ ràng ý đồ của Thợ săn là vế trước: "Mặc kệ Phi Điểu có toan tính gì, ta đều nắm chắc đưa được kẻ đáng thương và nhóc con cùng đi đời trước khi những người khác đến kịp. Chẳng qua vừa mới nghe được lời các ngươi nói, ta nếu đã làm thì tiện tay làm thêm chút nữa, biến kẻ hoài nghi ngươi thành hung thủ."
Hắn nở nụ cười: "Đảo ngược tình thế như vậy đối với người kia chắc chắn là một món quà rất đáng vui mừng."
Dì út có vui hay không Tạ Sở không biết, mà nếu chuyện thành công thì hắn sẽ rất vui mừng là thật.
Nhưng giây phút xao động qua đi, Tạ Sở không định làm như thế. Mặc kệ giữa hai người họ có mâu thuẫn gì, trong mắt mọi người thì mối quan hệ giữa họ vẫn là thân thiết nhất, bất cứ ai trên thế giới này cũng có thể giết Minh Kiều, nhưng dì út sẽ không. Đến tận trước hôm nay hắn vẫn cho rằng như vậy, huống chi những người khác.
"Đổ chuyện này lên người Minh Lang đã không thể thuyết phục bất cứ ai, ngược lại còn có thể dẫn đến phiền phức vô tận, cứ hành động theo kế hoạch ban đầu đi."
Thợ săn cảm thấy tiếc nuối vì không thể tạo ra màn đảo ngược đặc sắc nhưng nghĩ lại, có thể tránh được một rắc rối cũng không tệ, bèn gật đầu.
Đang định nói vài câu về kế hoạch hành động của mình, tiện cho Tạ Sở sau này giải quyết hậu quả, lại thấy hắn không biết đang nghĩ gì, vẻ mặt bỗng nhiên khựng lại: "Vừa rồi anh có một câu rất hay."
Thợ săn ngẩn người.
Tạ Sở lặp lại lời hắn vừa nói: "Nếu đã bị hoài nghi, vậy thì tạo ra một sự thật để dì ta hài lòng."
Nếu như nói dì út là người ít khả năng giết Minh Kiều nhất trên đời này, vậy có một người chính là người có khả năng giết nàng nhất.
Trên đời này e rằng không ai thích hợp trở thành hung thủ hơn Đường Hiểu Ngư. So với hắn, tin rằng dì út sẽ càng nghi ngờ Đường Hiểu Ngư hơn, huống hồ hắn không tin Đường Hiểu Ngư không hận Minh Kiều, chưa từng có ý muốn hại nàng.
Nếu đã vậy hắn sẽ giúp cô thực hiện nguyện vọng này, chỉ là cái giá cô phải tự gánh chịu.
Trong đầu Tạ Sở hiện lên gương mặt thanh lệ như hoa lê mà lạnh lùng như trăng của Đường Hiểu Ngư, trong lòng thoáng tiếc nuối.
Đáng tiếc, dù là ngoại hình hay gia thế đều là mục tiêu thông gia rất chất lượng, huống hồ đóa hoa trên cao luôn khiến cho người ta có dục vọng chinh phục đặc biệt.
Nhưng nếu thật sự theo đuổi thì sẽ mang tai tiếng, cho nên một viên ngọc dù đẹp tinh xảo đến đâu, nếu đã có tì vết cũng chỉ có thể bỏ qua mà tìm viên khác, cũng giống như Minh Kiều trước đây vậy.
Nghĩ thế, Tạ Sở một lần nữa ngẩng đầu nhìn về phía Thợ săn: "Hiện tại tôi có kế hoạch mới cần anh phối hợp."
---
Ngày hôm sau, khi buổi sáng đã không còn sớm, Minh Kiều xõa mái tóc đen, mặc chiếc váy ngủ cotton màu trắng bước ra khỏi phòng.
Phòng sách im ắng, nàng theo bản năng nhìn quanh, chợt nghe hệ thống nói: [Đừng tìm nữa, ký chủ, nhân vật chính đã ra ngoài từ sớm rồi.]
Minh Kiều nghe vậy thì hơi hụt hẫng, sau đó lười biếng vươn vai, vòng eo mảnh khảnh mà đầy sức sống, mặc cho mái tóc dài rối bời lướt qua bờ vai trần mịn màng.
[Ta khâm phục cô ấy nhất ở khoản dậy sớm, lực hút của giường vào sáng sớm đối với ta còn lớn hơn buổi tối nhiều.]
[Nhưng cô ấy cũng vội vàng thật, hôm qua cũng chẳng kịp nói được mấy câu.]
Hệ thống: [...]
Nhìn cái cách cô cứ quấn lấy nhân vật chính, tôi thấy cả đời này cô không thoát được rồi.
Thôi nào, một hệ thống tốt nên nói điều gì đó khiến ký chủ hạnh phúc.
[Ký chủ ơi, tuy nhân vật chính đã ra ngoài từ sớm nhưng cô ấy cũng đã nấu bữa sáng cho cô rồi đấy.]
Bước chân Minh Kiều đang đi vào phòng vệ sinh chợt dừng lại, trong đôi mắt hoa đào xinh đẹp ánh lên niềm vui sướng đang lan tỏa: [Thật sự, cô ấy...]
[Cô ấy thật sự quá tốt!] Hệ thống giúp nàng nói hết những lời muốn nói: [Thật sự là tri kỷ khó tìm. Ký chủ à, vốn từ để khen người của cô chỉ có thế này thì chưa ổn đâu, trong kho từ của tôi có khá nhiều từ dự phòng đấy, lát nữa cô nghe thử xem, lần sau dùng mà khen nhân vật chính.]
Minh Kiều nở nụ cười: [Hệ thống à, mi cũng rất tri kỷ, thật sự là tri âm của đời ta.]
Đùa thì đùa, nhưng sau khi thật sự ăn bữa sáng do Đường Hiểu Ngư làm, trong lòng Minh Kiều vẫn xao xuyến một cảm giác khó tả thành lời. Nói là cảm kích thì lại thành ra xa cách, mà nói là cảm động thì lại cảm thấy không chỉ đơn giản như vậy.
Nàng không nhịn được thở dài, cảm thán với tri âm đời mình: [Hệ thống, cứ tiếp tục như vậy thật sự rất nguy hiểm, có lẽ ngày nào đó ta sẽ chìm đắm mất.]
Hệ thống kinh ngạc: [Chẳng phải trái tim cô đã chứa đựng nhân vật chính từ lâu rồi sao?]
Về phần thân thể, nếu không phải vì sợ đây là lấy oán trả ơn, nói không chừng còn dâng hiến đi rồi ấy chứ.
Khóe môi Minh Kiều khẽ cong lên, bình thường cãi cọ quá nhiều cũng không tốt. Khi nàng nói chuyện nghiêm túc, hệ thống lại cho rằng nàng đang đùa giỡn.
Nàng bỗng nhiên lại nhớ đến hơi ấm lòng bàn tay mềm mại che mắt mình tối qua, tim đập nhanh hơn mấy nhịp.
[Ta chỉ... có chút lo rằng cô ấy đối xử với ta như vậy chỉ vì cô ấy là Dạ Oanh.]
Dùng thái độ lý trí tuyệt đối đối xử với một nạn nhân suýt chút nữa bị sát hại, vì bản tính dịu dàng nên cũng trấn an nàng, thương hại nàng theo bản năng.
[Một khi mọi chuyện kết thúc, cô ấy lại trở về làm Đường Hiểu Ngư, sẽ không bao giờ để ý tới ta nữa.]
Nếu Đường Hiểu Ngư chỉ là Đường Hiểu Ngư, nàng chính là người cô ghét nhất, có lẽ cũng là người cô hận nhất.
Cho nên quả nhiên là ký chủ không thoát được nữa. Hệ thống nghĩ.
Tuy nhiên, trong nhà chưa rõ ngoài ngõ đã tường, có thể thấy thái độ của Đường Hiểu Ngư đối với Minh Kiều đang dần dần nới lỏng.
Dưới tiền đề biết nàng là ai mà thái độ vẫn không ngừng dịu dàng hơn, vậy thì dù cho sau này có xảy ra chuyện gì, thiết nghĩ mối quan hệ của các cô cũng sẽ không quá tệ.
[Vậy rốt cuộc ký chủ muốn đạt được mối quan hệ gì với nhân vật chính?] Hệ thống hỏi.
Nếu chỉ là thân thiện với nhau, không bị ghét bỏ, mục tiêu này hẳn đã đạt được.
[Đương nhiên là trở thành bạn bè với cô ấy rồi.] Lời của Minh Kiều thốt ra.
Muốn quang minh chính đại gọi tên cô, không cần lo lắng gọi nhầm cách xưng hô, sẽ làm mặt hồ bình tĩnh lúc này gợn lên sóng gió. Không cần phải lo lắng rằng một khi mọi thứ kết thúc, nàng sẽ lại bị xem là người xa lạ đáng ghét.
Tốt nhất là có thể thường xuyên đồng hành cùng cô, nếu có thể mỗi ngày gặp mặt thì càng tốt. Ngoại trừ chuyện chính nhất định phải nói, thỉnh thoảng nói chuyện phiếm cũng không tệ.
Minh Kiều nghĩ đến đây, đáy mắt bỗng nhiên ánh lên một tia do dự và hoang mang. Ở thế giới kia nàng vốn có không ít bạn bè vây quanh, cẩn thận ngẫm lại, đều là sau khi quen biết thấy hợp ý thì cứ tự nhiên kết giao.
Chưa có ai khiến tâm tư nàng rối bời thế này, cho nên hẳn là nàng chỉ muốn trở thành bạn với Đường Hiểu Ngư thôi nhỉ?
Minh Kiều đang định nói với hệ thống về nỗi lo lắng và hoang mang bất chợt của mình, chợt nghe điện thoại đặt tiện tay trên bàn trà bỗng nhiên vang lên.
Nàng theo bản năng nghiêng đầu nhìn, hệ thống cũng kịp thời báo cáo: [Ký chủ, là dì út của cô gọi tới.]
Cuộc điện thoại đột ngột này cắt đứt suy nghĩ ban đầu của Minh Kiều, nhìn thấy tên người gọi lại càng xua đi vài phần sầu tư thoáng qua kia, thay vào đó là hứng thú tương tác cùng ý chí chiến đấu với người.
[Sáng sớm đã gọi cho ta, chẳng lẽ đã có thu hoạch gì rồi sao.]