Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng bếp trong thư phòng không quá rộng rãi, hai người đứng bên trong tuy không đến mức chật chội nhưng ít nhiều cũng không thoải mái bằng khi có một mình.
Cũng may Đường Hiểu Ngư không cần Minh Kiều giúp đỡ gì, chỉ cần rửa sạch đồ ăn và hoa quả cho bữa tối là được.
Cô đã sớm được chứng kiến sự phá hoại của sát thủ bếp núc, thư phòng rất tốt, cô còn muốn ở thêm vài năm nữa.
Minh Kiều nhanh chóng rửa sạch rau củ quả theo lời Đường Hiểu Ngư dặn dò, sau khi rửa xong lại nhìn hai bàn tay trống rỗng của mình. Nàng luôn muốn giúp thêm một chút nhưng lại có cảm giác không thể nhúng tay vào, mà cứ thế yên tâm thoải mái đi ra ngoài chờ thì lại thành không biết xấu hổ.
"Cô đang chuẩn bị làm gì thế, làm sủi cảo à?" Nàng nhìn Đường Hiểu Ngư nhào bột mì, bên cạnh là phần nhân bánh đã mua sẵn.
Đường Hiểu Ngư khẽ gật đầu: "Làm ít sủi cảo với hoành thánh."
Nếu không phải vì khẩu vị khác nhau, và tự mình làm nhân quá tốn thời gian, cô càng muốn tự chuẩn bị toàn bộ hơn.
Nhưng cho dù là vậy thì Minh Kiều cũng có chút cảm động: [Bận rộn như thế, còn quan tâm ta có ăn được cơm không, ăn cơm có lành mạnh không nữa, cô ấy thật tốt quá.]
Hệ thống: [Thân thể và trái tim của cô đều dành cho cô ấy rồi, lần này lấy gì để báo ân? Hay là làm cho cô ấy một chiếc váy đi.]
[Ta đang nói nghiêm túc.] Minh Kiều khoanh tay, vừa thưởng thức bóng lưng mảnh khảnh vẫn thẳng tắp của Đường Hiểu Ngư, vừa hỏi trong lòng: [Mi nói xem, cô ấy đối xử tốt với ta như vậy, có phải sớm muộn gì quan hệ của chúng ta sẽ có thể tiến thêm một bước không?]
Hệ thống ngạc nhiên, tiến thêm một bước, tiến thế nào? Nó suy nghĩ một chút, chọn một suy đoán hợp lý nhất để thăm dò: [Cho nên kí chủ, cô muốn kết bái chị em với nhân vật chính hả?]
Nói xong cảm giác vẫn không đúng lắm: [Hai người đã là chị em trên danh nghĩa rồi mà.]
Sở dĩ nói là trên danh nghĩa, bởi lúc nàng bị đuổi khỏi nhà, hộ khẩu cũng đã được chuyển đi khỏi nhà họ Minh, chẳng qua chuyện này không bị rầm rộ công bố ra bên ngoài thôi.
Dì út phỏng chừng cũng không biết, nếu không thì hành động của dì ta đã đẩy nhanh hơn rồi.
[Suy nghĩ của mi quá thiển cận.] Minh Kiều nói rất sâu sắc: [Giữa người với người ngoại trừ thân tình còn có tình bạn, ý ta là có lẽ có một ngày nào đó, ta có thể thành bạn với Đường Hiểu Ngư.]
Khi ấy, nàng có thể đường đường chính chính gọi tên cô.
Minh Kiều nói chuyện phiếm với hệ thống trong chốc lát, bên kia Đường Hiểu Ngư đã nhào bột xong.
Minh Kiều nhìn thấy ngón tay trắng nõn của cô linh hoạt, rất nhanh đã chia bột thành từng phần đều nhau, thăm dò nói: "Hay là tôi giúp cô gói, khụ khụ, tóm lại để tôi thử đi."
Đường Hiểu Ngư nhớ tới hậu quả của lần nàng giúp đỡ trước đó lúc ở Tường Vi Viên, im lặng rồi lại kiên quyết lắc đầu: "Cô có thể ra ngoài chờ tôi."
"Nhưng cô hiếm khi về, tôi muốn nói chuyện với cô." Minh Kiều nhẫn nhịn, vẫn đưa tay sờ lên một miếng bột nhỏ trên bàn bếp, tò mò xoa qua nhéo lại trong tay.
Nàng cũng biết hôm nay Đường Hiểu Ngư trở về là vì để nấu cho nàng mấy món ăn nhanh này, như sợ nàng ngày nào cũng gọi đồ ăn ngoài sẽ bị hạ độc chết vậy.
Ngày mai, ngày mốt, có lẽ khoảng một tuần, Đường Hiểu Ngư có thể sẽ không trở về thư phòng nữa.
Nàng vừa nói chuyện vừa chuyên tâm nắn bóp bột mì, không để ý tới động tác tay Đường Hiểu Ngư đã dừng lại: "Hôm qua bé mèo đen... Sơn Tước ở đây, tôi không tiện hỏi lắm, cô đi điều tra có gặp nguy hiểm hay phiền toái gì không?"
"Nếu có chuyện gì, ngàn vạn lần đừng cố chấp, cứ nhờ bạn bè của cô hỗ trợ đi." Nàng nói vậy mà trong lòng bỗng nhiên nổi lên một tia mất mát, tựa hồ ngoại trừ thân phận đối lập giữa thiên kim thật và thiên kim giả, người dị năng và người thường cũng tạo ra một khoảng cách lớn giữa nàng và Đường Hiểu Ngư, khiến họ như người của hai thế giới khác biệt.
Minh Kiều nói xong mới nhận ra phòng bếp có hơi yên tĩnh, ngẩng đầu theo bản năng, phát hiện Đường Hiểu Ngư đang dùng đôi mắt như hắc ngọc kia nhìn nàng chăm chú.
Không biết từ khi nào, Đường Hiểu Ngư không còn dùng ánh mắt thăm dò và đề phòng này nữa, chỉ thỉnh thoảng vẫn mang theo vẻ tìm tòi như nàng là câu đố khó giải.
Nhưng phần lớn thời điểm Minh Kiều cũng không thể hoàn toàn hiểu được ánh mắt hay suy nghĩ của cô.
Những người ít bộc lộ cảm xúc luôn khiến người khác khó đoán.
Minh Kiều nhận thấy mình không hẳn là muốn hiểu Đường Hiểu Ngư đang nghĩ gì, nàng cảm thấy chỉ cần để Đường Hiểu Ngư lúc nào cũng nhìn về phía nàng là tốt rồi.
Tỉ như hiện tại, để cho đôi mắt đen tuyền như đá quý ấy dừng lại trên người nàng, dù là vui hay là giận đều rất tốt.
Chỉ cần đang nhìn nàng là được.
Đường Hiểu Ngư nhanh chóng xoay người lại, mi mắt đen dài hơi rũ xuống, tầm mắt tụ lại ở vắt bột trên bàn: "Tôi biết, cô không cần lo lắng cho tôi."
Liếc mắt nhìn thấy bàn tay trắng muốt không yên phận kia lại vươn về phía một miếng bột khác, nỗi phức tạp trong lòng bỗng chốc tan biến bởi sự buồn cười, cô vừa mới quay đi rồi đành lại quay về.
Minh Kiều đón lấy ánh nhìn chăm chú của Đường Hiểu Ngư, giọng điệu vô tội: "Tôi muốn nặn hai con hình nhân, một cục bột không đủ."
Trên gương mặt tinh xảo như ngọc của Đường Hiểu Ngư lóe qua vẻ bất đắc dĩ và không hài lòng: "Ngay cả trẻ mẫu giáo cũng khéo léo hơn cô."
Hệ thống cũng thấy không nhìn nổi: [Kí chủ, cô thật ấu trĩ quá đi.]
[Mi không hiểu, đây gọi là trải nghiệm cuộc sống, chuyện trước kia chưa từng chơi ta đều phải thử xem.] Minh Kiều nói.
Nếu nói về sự ngang ngược, hệ thống cảm thấy không ai có thể tranh biện thắng được kí chủ mình, ít nhất lúc này nó cũng cạn lời.
Đường Hiểu Ngư càng không thể nào đi đấu võ mồm với Minh Kiều, xoay người tiếp tục bận rộn.
Minh Kiều nhào tới bóp lui cục bột trong tay, bắt chước truyền thuyết viễn cổ nặn đất tạo người một hồi lâu, cuối cùng cũng hết hứng thú với hai con hình nhân với ngũ quan lệch lạc.
Nàng rón rén bước đến bên cạnh Đường Hiểu Ngư, nhìn thấy vắt mì mỏng trong bát sứ trắng, ý định xấu xa trong lòng lại bắt đầu trỗi dậy.
Nàng thừa dịp Đường Hiểu Ngư không chú ý, hay nói nàng cho rằng Đường Hiểu Ngư không chú ý, quệt một ít bột lên tay, rồi lại rón rén bước về phía Đường Hiểu Ngư: "Dạ Oanh, hình như trên mặt cô dính bột mì kìa, để tôi lau cho."
Giọng điệu lanh lảnh như chim sổ lồng.
Nói xong liền giơ tay chạm đầu ngón tay dính bột mì lên má Đường Hiểu Ngư, cảm giác mềm mại khiến nàng không khỏi giật mình, vội vàng rụt tay lại.
Lông mi như cánh bướm của Đường Hiểu Ngư khẽ rung động, cô cúi đầu nhìn bột mì rải rác rơi xuống bên vai mình, lại ngước mắt lên nhìn Minh Kiều.
Đôi mắt đen láy như bầu trời đêm tĩnh lặng, không một gợn sóng, cũng không hề có vẻ tức giận.
Minh Kiều lại sợ hãi một giây, nàng giống như một chú mèo đang dùng móng vuốt thăm dò xem có thể chơi đùa với cuộn len này không. Không, có lẽ phức tạp hơn nhiều so với mèo chơi bóng len, vì mèo đâu sợ chủ nhân mắng, còn nàng thì lại khá bối rối.
Nếu Đường Hiểu Ngư không tỏ vẻ phản cảm, nàng sẽ táo bạo hơn một chút; nếu Đường Hiểu Ngư không vui, nàng lại rụt rè trở lại.
"Đùa chút thôi." Nàng dùng bàn tay sạch sẽ nhẹ nhàng lau đi bột mì dính trên mặt Đường Hiểu Ngư, nhịn xuống cảm giác nóng rực khó tả trên đầu ngón tay, khẽ giọng cầu xin: "Đừng giận nha, tôi cam đoan lần sau thật sự không làm phiền cô nữa."
Đầu ngón tay hơi lạnh lướt qua gò má khiến Đường Hiểu Ngư cảm thấy một sự ngứa ngáy khó tả, cô lẳng lặng đứng vài giây, vài ý nghĩ lướt qua trong đầu càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Dứt khoát gạt bỏ sự kiềm chế bấy lâu, cho phép bản thân phóng túng đôi chút với những suy nghĩ mà trước đây cô cho là cực kỳ nhàm chán.
Minh Kiều chỉ cảm thấy hai gò má bị đầu ngón tay mềm mại cọ qua, nàng ngẩn ra, mãi đến khi Đường Hiểu Ngư nhẹ nhàng lui về vị trí cách nàng vài bước mới phản ứng lại chuyện gì đã xảy ra.
Hệ thống nhìn tuyết nhỏ bay lơ lửng trong phòng bếp, không khỏi thâm trầm cảm thán: [Học cái xấu thật dễ dàng, sự ấu trĩ cũng có thể lây lan.]
Mà trận chiến tranh ngây thơ này không mở rộng cũng không kéo dài quá lâu, dù sao thì bột mì dính lên quần áo còn không sao, rơi trên đầu đối với người tóc dài thì thật sự không hay lắm, mà lại cả hai người bọn họ đều là tóc dài.
Đường Hiểu Ngư nhìn từng mảnh tuyết trắng rải trên mặt bàn, có chút giật mình đỡ trán, cô thật sự ngây ngô đến mức dùng bột mì đùa giỡn với Minh Kiều.
Khi tầm mắt cô lặng lẽ đảo qua, Minh Kiều có chút chột dạ: "Khụ khụ, để tôi quét dọn cho."
Đường Hiểu Ngư cho rằng cứ để nàng ở lại phòng bếp thì có lẽ đến sáng mai các cô cũng không ăn được bữa tối này, bèn đẩy nàng ra khỏi bếp.
Bên ngoài phòng bếp.
Hệ thống: [Kí chủ, cô có nhận ra không?]
Minh Kiều đang nhìn xung quanh phòng bếp, đáp lại đầy hờ hững: [Cái gì?]
[Cô vừa đến trước mặt nhân vật chính thì sẽ trở nên vô cùng trẻ con.]
Giống như một đứa trẻ lớn đang nhón chân muốn hái bông hoa nhỏ màu đỏ vậy.
Đứa trẻ lớn đã là giới hạn rồi, không thể trưởng thành hơn được nữa.
[Ta cũng nhận ra rồi.] Minh Kiều chậm rãi nói: [Mi cứ có dịp là lại muốn cà khịa ta vài câu.]
Nàng lười biếng vươn vai: [Đúng lúc huấn luyện hôm nay còn chưa đạt quy định, tranh thủ luyện tập một lát trước khi ăn cơm thôi.]
Việc tận mắt chứng kiến sức mạnh của ma vật vẫn tạo ra áp lực lớn, có khả năng trở nên mạnh mẽ, ai lại muốn làm kẻ yếu mặc cho người khác chém giết chứ.
***
Nửa tiếng sau, đồ ăn lên bàn.
Trước khi ăn cơm, vì biểu hiện xuất sắc của mình mà dẫn đến thời gian bắt đầu bữa tối bị trì hoãn, Minh Kiều trở nên ngoan ngoãn lạ thường.
Nàng không trêu chọc Đường Hiểu Ngư, yên lặng như một đóa hồng vừa được cắm vào bình.
Nàng không nói gì, Đường Hiểu Ngư lại có hơi không quen, giương mắt nhìn nàng hai lần thì thấy nàng như một khúc gỗ chỉ biết tự ăn cơm, khóe môi khẽ cong lên.
Không biết từ khi nào, thời gian ở bên Minh Kiều bắt đầu gắn liền với niềm vui.
"Sao lại không nói gì thế?"
Minh Kiều một tay chống má, cười đáp: "Vừa rồi đột nhiên nghĩ đến một ít chuyện."
Nàng nghĩ đến dì út nói cho nàng biết Tạ Sở đang tiếp cận Đường Hiểu Ngư, nàng biết Đường Hiểu Ngư tám phần là đang tương kế tựu kế, lấy thân phận bên ngoài mặc cho Tạ Sở tới gần.
Kỳ thật như vậy chính là Tạ Sở ở thế chủ động còn cô ở thế bị động, nhưng mà...
Đáng tiếc dù thế nào nàng cũng không thể hỏi, cho nên chỉ có thể khơi gợi một chủ đề khác để nói chuyện với Đường Hiểu Ngư: "Tôi vừa rồi lại có cảm hứng mới, có thể thêm một chút yếu tố khác vào bản thiết kế."
Tay cầm đũa của Đường Hiểu Ngư hơi khựng lại, ánh mắt đen láy dán vào món ăn trước mặt, "Cô nhận việc mới rồi hả."
Minh Kiều lười biếng cười: "Tôi nào có danh tiếng gì chứ, ai mà tìm tôi."
Hơn nữa kỹ thuật của nàng bây giờ vẫn chưa thành thạo, có việc cũng không nhận được, danh tiếng thương hiệu vẫn phải nhờ các cao thủ khác trong phòng làm việc gây dựng, nàng còn phải rèn luyện nhiều.
"Không phải lúc trước tôi đã nói với cô rằng tôi nhờ một người bạn giúp điều tra chuyện của dì út tôi sao? Người ta vừa vất vả vừa chịu rủi ro đi giúp tôi, tôi cũng phải tỏ ý báo đáp một chút chứ."
Đường Hiểu Ngư nghe thấy dì út, trong lòng chợt trầm xuống, chỉ là trong sự trầm lắng này lại vô thức xen lẫn một vài cảm xúc mà chính cô cũng không rõ, để cô nếm được một hương vị khó tả.