Lời Thú Nhận Của Dạ Oanh

Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh Kiều vốn không phải người chậm hiểu. Nàng nhận ra tâm trạng của Đường Hiểu Ngư đã thay đổi, dù không nắm bắt được cụ thể nhưng cũng đủ nhạy cảm để biết cô đang không vui.
"Cô sao vậy?"
Tư duy trong đầu nàng nhanh chóng xoay chuyển, kết hợp với những kinh nghiệm từ bạn bè trước đây, nàng chợt như hiểu ra điều gì đó, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào Đường Hiểu Ngư.
Đường Hiểu Ngư không ngờ Minh Kiều lại nhạy bén đến thế, bởi ngay cả bản thân cô cũng không rõ vì sao mình lại cảm thấy sa sút.
Nhưng ngay sau đó, Minh Kiều đã đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, rất nhanh một hơi ấm mềm mại cùng mùi hương tường vi thoang thoảng đã kề sát. Minh Kiều ngồi lên tay vịn chiếc sofa mà cô đang ngồi.
Cô vô thức ngẩng đầu, chỉ thấy ánh mắt Minh Kiều sáng lấp lánh nhìn mình chằm chằm, khóe miệng nàng cong lên một độ cong tuyệt đẹp, tràn đầy tự tin và quyết tâm.
Đường Hiểu Ngư bị nụ cười của nàng làm cho choáng váng, trong lòng dấy lên một sự bối rối khó hiểu. Cô miễn cưỡng giữ giọng điệu như thường ngày: “Đừng ngồi đây.”
Minh Kiều nào có bao giờ ngoan ngoãn nghe lời. Nàng không những không đi mà còn tựa sát vào hơn, cánh tay dùng lực vừa phải nâng lưng cô lên: “Tôi hiểu rồi, Dạ Oanh.”
Đường Hiểu Ngư không rõ nàng đã hiểu điều gì, chỉ có thể theo động tác của nàng mà vô thức thẳng lưng, càng gần nàng hơn nữa.
Nhiệt độ lòng bàn tay xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng thật ra không hề nóng rực, thân nhiệt của chủ nhân bàn tay dường như luôn mát lạnh, nhưng xúc cảm đó lại tựa như một đốm lửa rơi xuống. Ban đầu không cảm thấy gì, nhưng đến khi nóng rực thì ngọn lửa đã cháy bùng, như muốn xuyên thấu qua lớp quần áo mỏng manh mà lan tràn, cho đến khi thiêu đốt lồng ngực cô.
Đường Hiểu Ngư giơ tay muốn đẩy nàng ra xa một chút, nhưng lần đầu tiên cô nhận ra cánh tay mình không còn linh hoạt như tưởng tượng, trở nên chậm chạp và tê dại.
Đúng lúc này, giọng nói mỉm cười của Minh Kiều vang lên: “Tôi biết cô đang ghen.”
Đường Hiểu Ngư ngẩn người, mở to đôi mắt nhìn nàng.
Tâm trạng của Minh Kiều lúc này vô cùng tốt, chưa từng tốt đến thế. Trước kia nàng từng có khá nhiều bạn bè, biết rằng giữa bạn bè cũng sẽ có ham muốn chiếm hữu, cũng sẽ có hành vi ghen tuông. Liên tưởng đến sự thay đổi cảm xúc vừa rồi của Đường Hiểu Ngư, nàng đã hiểu.
Đường Hiểu Ngư chắc chắn cũng đã coi nàng là bạn bè, cho nên khi thấy nàng tỉ mỉ chuẩn bị quà cho một người bạn khác mới có thể cảm thấy mất mát đến vậy.
Ai mà chẳng muốn bạn bè mình đối xử với mình một cách độc nhất vô nhị, trân quý như chính bản thân họ chứ.
Bởi vậy, bất kể là loại tình cảm nào cũng sẽ có những ham muốn cá nhân. Tình thân, tình bạn hay tình yêu đều giống nhau, không nên quá mức thần thánh hóa một loại tình cảm nào đó. Cũng không phải tự cảm thấy có tư tâm là không thể chấp nhận được, chỉ cần có thể giữ được sự cân bằng trong đó đã là rất tốt rồi.
Suy nghĩ thông suốt, tâm trạng của Minh Kiều cực kỳ tốt. Nàng cảm thấy nếu Đường Hiểu Ngư cũng muốn, đừng nói là thiết kế cho cô một chiếc váy, cho dù là mười chiếc, trăm chiếc cũng không thành vấn đề.
Nàng hơi khom người, bắt trọn từng đợt sóng cảm xúc lớn đang dập dềnh trong mắt Đường Hiểu Ngư, bởi vì cô đã bị nàng nhìn thấu tâm tư.
Đôi mắt của cô thật sự rất đẹp, vừa sâu thẳm lại vừa đen láy, tựa như viên ngọc trai đen tuyệt mỹ nhất trên đời.
Con người cô cũng vậy, tuy rằng suy nghĩ rất nhiều nhưng dù là tâm tư hay tính cách đều vô cùng thuần túy, trong sáng.
“Cô ghen rồi, cô để ý tâm tư của tôi đang hướng về phía ai, không còn chỉ coi tôi là nạn nhân đáng thương nữa.”
Giọng điệu của nàng chắc chắn: “Cô bắt đầu coi tôi là bạn rồi.”
Lời nói của Minh Kiều khiến trong lòng Đường Hiểu Ngư chợt buông lỏng, cô cũng không còn bận tâm đến sự căng thẳng ban đầu của mình rốt cuộc là vì sao.
Sau khi thả lỏng là một sự ngượng ngùng sâu sắc hơn. Cô không dám dùng sức đẩy người ra, chỉ muốn nhẹ nhàng gạt cánh tay đang ôm sau lưng mình ra nhưng không thành công: “Đừng nghịch nữa.”
“Tôi có nghịch gì đâu.” Minh Kiều khó khăn lắm mới thấy độ thiện cảm vô hình tăng lên rõ rệt, cuối cùng không cần phải cân nhắc lung tung như ngắm hoa trong sương mù nữa. Làm sao nàng chịu dễ dàng buông tha: “Dạ Oanh, cô nói cho tôi biết đi, có phải cô không còn ghét tôi nữa rồi không?”
Cô còn ghét nàng sao?
Cô không còn ghét nàng nữa ư?
Hóa ra, dù là thân phận người xa lạ, nàng cũng cảm nhận được.
Thân hình Đường Hiểu Ngư khựng lại. Cũng đúng, nàng vốn là người có tâm tư rất nhạy bén, nếu không làm sao có thể cảnh giác và hoài nghi dì út lẫn Tạ Sở trong khi tất cả mọi người đang chìm đắm trong sự giả dối? Mà sự thật cũng chứng minh, sự cảnh giác và hoài nghi của nàng không hề dư thừa.
Vậy bây giờ, cảm nhận của cô về Minh Kiều rốt cuộc là gì đây? Mí mắt Đường Hiểu Ngư khẽ chớp, đại khái là từ khi nói rằng sẽ không thất vọng về nàng nữa, cô cũng đã không còn muốn tiếp tục ghét nàng rồi.
“Tôi...” Đường Hiểu Ngư chăm chú nhìn Minh Kiều, đôi mắt như mặc ngọc tan đi làn sương mù vẫn luôn bao bọc mọi cảm xúc, để lộ vài phần tâm tư chân thật: “Tôi coi cô là bạn.”
Coi cô là bạn nên mới muốn giúp cô, mới ôm kỳ vọng vào cô.
Không còn chỉ vì cha mẹ đã mất, hay vì nhà họ Minh.
Có lẽ đã sớm không chỉ vì bọn họ nữa.
“Tôi coi cô là bạn.” Câu nói này rơi vào tai Minh Kiều, giữa bầu trời đêm đen kịt dường như có vô số pháo hoa nổ tung chấn động lòng người, lại cũng sáng rực đến chói mắt.
Khóe môi nàng nhếch lên, nụ cười hoàn toàn nở rộ trên khuôn mặt kiều diễm.
Đây là lần đầu tiên Đường Hiểu Ngư nhìn thấy Minh Kiều cười như vậy. Bất kể là trước kia hay hiện tại, nụ cười của nàng đều pha trộn quá nhiều ý vị không thuần khiết.
Có ngạo mạn từ trên cao nhìn xuống, có tùy ý thờ ơ, cũng có vẻ lạnh lẽo bất cần đời. Mà nhiều lần hơn, nụ cười của nàng thậm chí khiến người ta cảm thấy lạnh như băng.
Mặc dù Minh Kiều sẽ không thể hiện thần sắc như thế với cô, nhưng thần sắc như vậy lại tạo ra một khoảng cách quá lớn. Điều này thường khiến cô cảm thấy Minh Kiều giống như một hòn cô đảo giữa biển khơi, tuy nàng ở đó nhưng nhìn từ xa bốn phía đều là biển và sương mù, khiến người ta khó lòng nhìn thấu.
Chỉ có bây giờ nàng mới tinh khôi vô lo, thực sự hạnh phúc.
Nếu như có thể làm cho nàng mãi vui vẻ như vậy cũng rất tốt. Đôi mắt đen nhánh của Đường Hiểu Ngư lưu chuyển từng gợn sóng lấp lánh, cùng khuôn mặt trắng như tuyết tôn lên vẻ đẹp của nhau. Trong một khoảnh khắc nào đó, dường như có sự dịu dàng thoảng qua.
Nụ cười của Minh Kiều nở rộ giây lát, rồi nàng lại như nghĩ đến điều gì đó, tháo kẹp tóc trên đầu xuống, đặt vào lòng bàn tay Đường Hiểu Ngư.
Nàng khẽ cười trước vẻ mặt hoang mang thoáng qua của Đường Hiểu Ngư: “Tôi cảm thấy cô đeo cái này là đẹp nhất, hợp nhất. Không giống như tôi, muốn kẹp lại phải buộc tóc đuôi ngựa cao, lại còn phải uốn mấy lần trước khi ra ngoài nữa.”
Nàng nói xong, nâng lên một lọn tóc trên mái tóc dài đã không còn nhìn rõ từng lọn xoăn nhẹ: “Cô xem, đã khôi phục rồi, cho nên cô đeo vẫn đẹp mắt hơn.”
“Tôi muốn...”
“Tôi muốn xem cô mặc chiếc váy lụa trắng đeo nó.” Lời này xoay quanh đầu lưỡi rồi biến thành: “Tôi muốn làm cho cô thật nhiều váy đẹp, đến khi ấy cô đeo nó nhất định sẽ càng đẹp hơn.”
Đường Hiểu Ngư giật mình, không hiểu sao tim lại đập nhanh. Không biết là vì lời khen ngợi của Minh Kiều hay vì nàng hứa hẹn cũng sẽ thiết kế quần áo cho cô, hay là vì nàng áp quá sát, hương tường vi quá đậm.
Có lẽ vừa rồi cô thật sự có chút hâm mộ người bạn trong lời Minh Kiều nói, không phải vì chiếc váy, chỉ là vì tấm lòng của Minh Kiều, chỉ là vì cô cũng từng tưởng tượng đến, từng chờ mong viễn cảnh sống yên bình hòa thuận với Minh Kiều.
Có lẽ mọi sự chung quy đều là... trăm sông đổ về một biển.
“Được rồi, về ăn cơm cho ngon đã nào.”
Minh Kiều được toại nguyện, mới chợt nhận ra mình và Đường Hiểu Ngư đang dựa vào quá gần nhau.
Tuy rằng đêm đó được Đường Hiểu Ngư cứu, nàng còn từng được Đường Hiểu Ngư ôm, nhưng khi đó mùi máu tươi và cái chết quấn quýt sát gần, căn bản không thể có tâm tư lãng mạn gì.
Bây giờ nhớ về đêm đó, nàng lại cảm thấy kinh tâm động phách, còn có một loại bầu không khí kỳ dị khác khiến người ta run rẩy.
Bả vai mềm mại vẫn luôn bị cô ôm lấy, hương thơm và nhiệt độ quen thuộc xâm chiếm giác quan của nàng. Bởi vì quá gần, hơi thở quanh quẩn cùng một chỗ khiến người ta có ảo giác mập mờ.
Minh Kiều hoảng hốt trong nháy mắt. Khi cảm giác cánh tay truyền đến lực đẩy nhẹ nhàng, nàng lập tức đứng lên: “Ăn cơm, ăn cơm thôi.”
Nàng trở lại chỗ ngồi của mình, bình phục nhịp tim đang đập quá nhanh. Quả nhiên, nàng chỉ thấy khuôn mặt như băng ngọc của Đường Hiểu Ngư cũng đã khôi phục sự tĩnh lặng, chỉ có hàng mi dài run rẩy không ngừng, song thoạt nhìn tâm tình không tệ.
Nàng suy ngẫm lại bản thân, đêm nay hình như nàng có hơi ồn ào, từng bước từng bước thăm dò đến gần giới hạn bao dung của Đường Hiểu Ngư dành cho nàng.
Thế nên, tiếp theo nàng nên im lặng thì hơn.
Cũng may điều muốn đều đã thành sự thật, còn vượt quá mong đợi nữa, thật vui.
***
Ngày hôm sau, Minh Kiều đã nhận được tài liệu điều tra mà Thời Nhan phái người đưa tới. Đương nhiên, nàng phải chạy ra ngoài đón một đoạn đường, dù sao thì vị trí phòng sách cũng không thể bại lộ được, mà cho dù nàng muốn tiết lộ thì người bình thường cũng không tìm được.
Minh Kiều có thời gian và cũng có hứng thú, dứt khoát lật tài liệu từ đầu đến cuối một lần. Nàng phát hiện dì út ngoài việc giám sát nàng, thúc đẩy lời đồn đại Đường Hiểu Ngư là con gái riêng, còn có mấy chuyện nhỏ khác rải rác nhưng cũng chỉ là động chạm với chị cả và mẹ nuôi mà thôi.
Hơn nữa, tuy rằng Thời Nhan điều tra dì út, nhưng nguyên chủ trước kia cùng dì út quá thân thiết, rất có xu hướng Tiêu không rời Mạnh, cho nên trong tài liệu cũng không thể tránh khỏi xen lẫn những chuyện ngu xuẩn nàng từng làm trước kia.
Minh Kiều có chút ghét bỏ vứt tài liệu sang một bên, đột nhiên không muốn cho Đường Hiểu Ngư xem những tài liệu này.
Cho dù những chuyện ngu xuẩn nguyên chủ làm kia, Đường Hiểu Ngư đều biết, thậm chí còn là người trực tiếp trải nghiệm trong phần lớn sự việc.
Nhưng lại cho Đường Hiểu Ngư xem lại những hồi ức đó trước mặt nàng một lần nữa thì thật quá mất mặt.
Con người sống không thể, ít nhất không nên “xã chết”* như vậy.
*Xã chết (Xã hội tính tử vong – Social Death): Là một từ ngữ mạng của Trung Quốc, ý chỉ việc bị xấu hổ, nhục nhã trước mặt đại chúng đến mức không còn mặt mũi gặp ai, chỉ muốn đào lỗ chui xuống. Từ này còn được gọi là “tử hình công khai”.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, với tính cách của Đường Hiểu Ngư, khi ra tay cô sẽ tự mình điều tra xác minh, sau đó đợi đến thời cơ thích hợp mới ngả bài với nhà họ Minh.
Nàng suy đoán Đường Hiểu Ngư hiện giờ cùng lắm cũng chỉ nói cho Minh Duyệt biết.
Còn về chị cả đang đi công tác, loại chuyện này gặp mặt nói thì tốt hơn.
Mẹ nuôi bên kia, dù sao cũng phải chăm sóc thân thể bà không tốt. Bà ngoại cũng thế, bà lão cũng đã lớn tuổi rồi. Việc chưa rõ ràng đầu đuôi mà đã nóng lòng nói cho bà lão biết, chẳng phải chê bà quá trường thọ hay sao?
Còn có gia đình cậu ở nước ngoài, ngắn tay chẳng với tới trời, nói cho người ta biết mấy thứ này là vì ghen tị người ta sống tiêu dao, muốn làm người ta ngột ngạt thêm sao?
Huống chi một đứa trẻ không có ai dựa vào mà trưởng thành, thì dù dưỡng thành tính cách gì, trong xương cốt đều có một tinh thần độc lập thẳng tiến không lùi, sẽ không ỷ lại vào người khác.
Họ sẽ chỉ xử lý tất cả mọi thứ rồi bày kết quả ra trước mặt người khác mà thôi.
Hệ thống nhìn ký chủ nhà mình vẽ bản thiết kế, lúc thì mang vẻ mặt đau khổ, lúc thì thở dài, không khỏi quan tâm: [Làm sao thế ký chủ, cảm hứng bị tắc rồi à?]
Minh Kiều: [Không có, chỉ đang thương tiếc một "mỹ cường thảm"* mà thôi.]
*Mỹ cường thảm: Ý chỉ người đẹp kiên cường nhưng có số phận bi thảm, mà ở đây là Đường Hiểu Ngư.
***
Thời gian lững lờ trôi qua mấy ngày, yên bình đến mức Minh Kiều phải bội phục Tạ Sở vẫn giữ được bình thản.
Nếu nàng muốn diệt trừ một người, thì dù thế nào cũng phải nghĩ cách đẩy nhanh tiến độ giải quyết người đó, chứ đừng nói là còn có tiền lệ từng thất bại một lần.
Mà Tạ Sở vì tránh dính vào hiềm nghi, không chỉ cực độ khắc chế trong bữa tiệc, không lộ ra tâm tình, cũng không thăm dò. Thậm chí trong khoảng thời gian này còn không có một lần hẹn gặp nàng.
Phải biết rằng nguyên chủ thích anh ta là chuyện không hề che giấu, cũng là chuyện mọi người đều hay biết, bản thân anh ta rõ hơn ai hết.
Có một điều kiện tiên quyết như vậy, trong tình huống bình thường, anh ta chỉ cần gọi điện thoại hỏi thăm vài câu thôi là có thể hiểu rõ ràng mọi chuyện, thậm chí hẹn người ra ngoài gặp mặt cũng không phải là việc khó.
Nhưng hết lần này tới lần khác, anh ta có thể khắc chế sự kiêu ngạo, tuyệt đối khống chế được nguyên chủ từ trong nội tâm, từ đầu chí cuối quán triệt cẩn thận. Anh ta cũng không phải là một nhân vật đơn giản.
Tương tự như vậy, Đường Hiểu Ngư không trở về, mà Minh Kiều gần như cũng không biết cô đang làm gì.
Dù sao nàng vẫn là kẻ thù địch khắp thiên hạ, vạn người hiềm khích. Dọa chạy một Hứa Đình Đình, vứt bỏ một Tạ Sở án binh bất động, người muốn nhìn nàng nghèo túng xui xẻo vẫn còn rất nhiều.
Ví dụ như mấy người bạn "plastic" (giả tạo) trước kia quen biết, thỉnh thoảng lại chia sẻ cho nàng một bức ảnh tụ tập của người trong giới khi đi chơi.
Những nơi này, sau khi nhà họ Minh đình chỉ đống thẻ hội viên lộn xộn của nàng, đại khái nàng ngay cả cửa cũng không vào được.
Nhưng cũng không quan trọng, quan trọng là những người tham gia tiệc, ví dụ như có Đường Hiểu Ngư, ví dụ như có Tạ Sở, còn có một số người khác không hợp với nàng.
Những người này rốt cuộc là muốn châm chọc nàng hay muốn kích thích nàng, đều không quan trọng. Dù sao hiện giờ nàng đang chìm đắm trong kênh dị năng đô thị, tạm thời không có hứng thú với tranh đấu hào môn.
Mà chuyện quả đúng như nàng dự đoán, Tạ Sở bắt đầu bất động thanh sắc giăng lưới chờ Đường Hiểu Ngư, Đường Hiểu Ngư cũng cố ý để mặc cho anh ta tới gần.
Cao thủ đánh cờ, nhân vật giữa thợ săn và con mồi có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Nàng luôn hy vọng Đường Hiểu Ngư là thợ săn, hơn nữa có thể luôn duy trì ưu thế của thợ săn.
Nếu có cơ hội có thể giúp đỡ thì càng tốt, đáng tiếc sân khấu trước mắt không có vị trí của nàng.
Nghĩ đến đây, Minh Kiều nhếch môi cười, thu hồi những suy nghĩ đang phân tán, chuyên tâm sửa đổi thiết kế dưới ngòi bút.
Đây là phiên bản cuối cùng, cũng là cực hạn mà trình độ hiện tại của nàng có thể đạt tới. Dù có thay đổi nữa cũng không còn ý tưởng tốt hơn.
Cũng may nàng coi như hài lòng với thiết kế bây giờ rồi.
Khi nàng chuyên tâm làm việc hay luyện công, hệ thống đều sẽ vào chế độ im lặng, không bao giờ quấy rầy nàng. Lúc này, nó đột nhiên mở miệng: [Ký chủ, em gái cô đến rồi.]