Chương 38

Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh Duyệt không kìm được ngẩng đầu nhìn Minh Kiều.
Minh Kiều bị ánh mắt của cô bé nhìn đến phát ngượng: "Sao em lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó?"
Minh Duyệt dời tầm mắt đi, cô bé không thể nói rằng mình chưa quen với dáng vẻ như "đột nhiên được tăng thêm thuộc tính trí tuệ" của nàng.
Cô bé vẫn nghĩ trí tuệ ban đầu của Minh Kiều chắc chỉ tầm năm điểm, dù sao nếu là số không thì thành kẻ ngốc, mà rõ ràng chị ta là một kẻ ngốc còn bình thường.
"Nghe có vẻ chuyện đã qua rất nhiều năm rồi, kẻ thù của nàng ta vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao?" Minh Kiều không thể hiểu nổi, theo lời Minh Duyệt kể thì danh tiếng và địa vị của tổ chức tư nhân Bách Hoa trong giới dị năng cũng không hề nhỏ, bên chính phủ dù là xét về mặt pháp lý hay tình người đều sẽ hỗ trợ.
Minh Duyệt nghiêm túc nhớ lại: "Nghe nói đó là một cuộc trả thù có tổ chức, những kẻ tội phạm kia đã gài bẫy các thành viên Bách Hoa, coi như trong thời gian rất ngắn đã đánh tan tác bọn họ."
"Những hung thủ chủ yếu liên quan đến vụ việc đều đã bị chính thức bắt giữ và xử tử, nhưng cũng có một số ít kẻ tham gia bên ngoài không bị tóm. Có thể danh sách tham gia mà các chủ phạm khai ra không đầy đủ, vẫn còn cá lọt lưới."
Cho nên Tiểu Ảnh mới tự biến mình thành mồi nhử, để kẻ địch biết sự tồn tại của nàng.
Minh Kiều khẽ thở dài, ngọn lửa báo thù đã thiêu rụi toàn bộ sinh mệnh của kẻ báo thù, nàng ta không còn cuộc sống của riêng mình nữa.
Hệ thống: [Thảm khốc quá đi.]
Minh Kiều suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Năm đó tất cả hung phạm liên quan đến vụ việc đều bị tử hình sao? Quy tắc trừng phạt đối với tội phạm dị năng giả rốt cuộc là gì?"
Minh Duyệt suy nghĩ một chút, không dám khẳng định lắm mà nói: "Chủ phạm thì chắc chắn đều bị tử hình, nhưng tòng phạm có thể bị lưu đày đến khu vực biên giới nguy hiểm bởi hoàn cảnh sống nơi đó vô cùng khắc nghiệt, ma vật xuất hiện thường xuyên, không chiến đấu thì sẽ chết."
Minh Kiều như có điều suy nghĩ mà gật đầu.
Minh Duyệt ngước đôi mắt đen láy nhìn nàng, cho rằng nàng đang nghĩ đến sự trừng phạt sau này của Tạ Sở, trầm mặc một lát rồi mở miệng an ủi: "Chuyện của chị... Kẻ thủ ác hại chị không chỉ vi phạm việc không đăng ký thân phận trong <>, còn mua chuộc kẻ xấu hãm hại người thường, cấu kết với tội phạm dị năng giả, biết luật mà cố tình phạm pháp, hình phạt nhẹ nhất cũng là lưu đày đến biên giới."
Minh Kiều ngẩn ra, sau đó lại gật đầu.
Nàng nhỏ giọng cảm thán với hệ thống: [Thật đúng là một bé mèo đen thiện lương lại mềm lòng, mi xem con bé còn an ủi ta nữa kìa.]
[Đúng rồi, cô ấy chỉ cho rằng cô là một người thương tâm khác của thành phố này, nào ngờ nếu có cơ hội cô lại càng muốn tát Tạ Sở mấy cái hơn, nếu có thể thuận tiện gõ nát đầu chó của anh ta và Thợ săn thì còn tốt nữa.] Hệ thống cũng cảm thán.
Không hổ là tri kỷ của ta, rất hiểu ta.
Minh Kiều nói: [Tiểu Ảnh bên kia thế nào rồi? Nếu thật sự có kẻ thù của nàng ta ở đây...]
[Chúng ta cứ gặp chuyện bất bình thì rút đao tương trợ, dùng mười vạn volt để tế cặn bã cho trời đất trước.] Hệ thống thề son sắt.
Minh Kiều cười nói: [Thống, mi rất có đạo nghĩa. Nhưng mà người yêu thích sảng văn như ta đây cũng chịu không nổi tủi hờn này, ta sẽ dốc hết sức ủng hộ ngươi, dẹp hết chuyện bất bình trên thế gian này.]
Hệ thống: Đúng là phải dốc hết sức thật, vì nó đâu thể không cần chạm vào mà giật người được.
[Mà Tiểu Ảnh đã về rồi, tôi theo dõi quỹ đạo hành động của nàng. Lúc hai người nói chuyện về nàng, nàng đã quan sát bốn phía một lần, lộ trình di chuyển hiện tại nếu không thay đổi, mục đích cuối cùng sẽ là một khu nhà nhỏ kiểu cũ.]
Hệ thống nói: [Đó là khu vực có nhiều nhà cho thuê nhất trong thành phố, chắc là Tiểu Ảnh đang ở đó.]
Minh Kiều: [Nàng ta không sao là tốt rồi, bây giờ chúng ta nên quan tâm đến an toàn của mình đã.]
Hệ thống ngầm hiểu: [Kí chủ yên tâm, tôi đã mở rộng phạm vi phòng hộ tìm kiếm, xác định gần chúng ta không có dị năng giả, không tính người ngồi trước mắt cô, trừ phi...]
[Trừ phi gì?]
[Trừ phi là kẻ nắm giữ sức mạnh đỉnh cấp của thế giới này đến, hơn nữa còn cố ý che giấu bản thân, nếu không không ai có thể thoát khỏi hỏa nhãn kim tinh của tôi.]
[Vậy à.] Minh Kiều nói.
Hệ thống: [Sinh ra là thống, lại không phải vạn năng, tôi cảm thấy thật xấu hổ.]
[Càng ngày càng diễn giỏi.] Minh Kiều nói: [Ta cũng không lo lắng chuyện khác, lỡ như một ngày nào đó chúng ta gặp phải cao thủ hàng đầu, người đó có thể nhìn thấu bản thể của mi không?]
Hệ thống nói: [Việc này thì cô không cần lo lắng, kí chủ, tôi đến thế giới nhỏ này là đã trải qua phê duyệt chính thức, được Thiên Đạo chứng thực. Trừ phi là tồn tại có tầng thứ cao hơn vị diện đến, nếu không không ai có thể nhìn thấu tôi.]
Tuy nhiên, mặc dù đã được chứng nhận, nhưng hệ thống nếu không có kí chủ thì không thể hành động một mình được, chí ít là cấp độ của nó chưa đủ.
Vì vậy, nếu nó không kết hợp với kí chủ, nó có lẽ sẽ bị điều về.
[Nếu thật sự gặp phải cao thủ đỉnh cấp, tôi vẫn muốn ổn định một chút, không thể tùy tiện dò xét, đến khi đó bọn họ truy căn tìm nguồn nhất định sẽ tra ra được kí chủ cô.]
[Vậy cẩn thận một chút đi, cao thủ đỉnh cấp cũng đâu phải cải trắng, mà dễ dàng bị chúng ta đụng phải.] Ngữ điệu Minh Kiều thoải mái.
Hệ thống: [Có lý.]
***
Có một hệ thống bên người, dù khi nào hay ở đâu cũng đều có thể tiến hành giao tiếp tâm linh, điều đó thật tốt. Điều duy nhất không tốt chính là khá dễ tán gẫu quên cả mình, nhất là trong tình huống rõ ràng vẫn đang nói chuyện phiếm với một người khác.
Minh Kiều lấy lại tinh thần sau cuộc trò chuyện với hệ thống, tự kiểm điểm bản thân sâu sắc.
Cũng may, Minh Duyệt chỉ nghĩ nàng vì chuyện của Tạ Sở mà tâm thần hoảng loạn nên có thể lý giải, nhưng cô bé thật sự không giỏi an ủi người khác, chứ đừng nói hiện tại mối quan hệ giữa cô bé và Minh Kiều còn đang đóng băng.
Trên thực tế, Minh Kiều không thực sự cần an ủi hay khuyên bảo, nàng nói: "Chuyện em nói tôi sẽ chú ý, cùng lắm thì ít ra ngoài, ngược lại em và Dạ Oanh nhớ phải chú ý an toàn nhiều hơn đấy."
Minh Duyệt vẫn chưa quen với thái độ gần như thấu hiểu lòng người này của nàng, liền gật đầu lia lịa.
Đồ ăn đã mang đến, lời nhắc nhở cũng đã nói, cô bé thấy mình có thể đi được rồi.
Cô bé đang chuẩn bị rời đi thì nghe Minh Kiều hỏi: "Dạ Oanh cũng đã nhiều ngày không trở về rồi, mấy ngày nay em có gặp cô ấy không?"
Cũng may Minh Duyệt đã có thể thích ứng với dáng vẻ nàng quan tâm Đường Hiểu Ngư. Trên thực tế, trong khoảng thời gian này, số lần cô bé nhìn thấy Đường Hiểu Ngư quả thật nhiều hơn Minh Kiều.
Bởi vì Đường Hiểu Ngư cố ý dùng thân phận ngoài sáng để tiếp xúc với Tạ Sở, hoặc nói cách khác là mặc kệ cho Tạ Sở tiếp cận.
Tạ Sở cũng không làm gì quá lộ liễu, chỉ xuất hiện vài lần trong những buổi yến tiệc do những người khác trong giới khởi xướng, nói chuyện với Đường Hiểu Ngư vài bận mà thôi.
Bản thân Minh Duyệt cũng được mời tham gia yến hội, đều không có gì đặc biệt.
Nhưng sau khi tập trung vào những điều đáng ngờ của Tạ Sở, cô bé nhìn người này liền cảm thấy anh ta rất không ổn, đặc biệt là đầy tâm cơ.
Song, cô bé không thể nói những điều này cho Minh Kiều nghe được, chỉ có thể nói: "Dạ Oanh rất an toàn."
Minh Kiều kỳ thực cũng không muốn hỏi tình hình của Đường Hiểu Ngư từ chỗ Minh Duyệt, nàng đã biết được động thái gần đây của Đường Hiểu Ngư và Tạ Sở qua một vài người bạn nhiệt tình châm ngòi thổi gió trong số bạn bè còn sót lại.
Hỏi Minh Duyệt là để xem phản ứng của cô bé, để xác minh, không có gì đáng ngạc nhiên khi nhận được phản ứng như vậy.
Mà nếu đầu óc của Tạ Sở vẫn luôn tỉnh táo, trước khi xử lý kỹ lưỡng hôn ước với nàng sẽ không một mình hẹn Đường Hiểu Ngư ra ngoài, hiện tại chắc là đang trải thảm trước.
Nhưng nếu Đường Hiểu Ngư chủ động một chút, có lẽ mọi chuyện sẽ khác.
Nhưng với tính cách của Đường Hiểu Ngư, cô có thể khống chế cảm xúc, lại không thể làm được chuyện hai mặt với người khác.
Minh Kiều đang trầm ngâm như vậy, Minh Duyệt trong tầm mắt nàng đã đứng lên: "Tôi nên đi rồi."
Minh Kiều lập tức hoàn hồn đưa cô bé ra ngoài, mức độ quan tâm của cô bé khi còn nhỏ không hề thấp hơn chị gái mình.
Minh Duyệt ra cửa, đi vài bước lại quay người nhìn về phía Minh Kiều: "Mấy ngày nay chị không nên ra ngoài, có thời gian tôi sẽ quay lại."
Minh Kiều cười: "Không cần khẩn trương quá đâu, tôi cảm thấy so với tôi thì các em càng nên chú ý an toàn mới phải."
Minh Duyệt lại trầm mặc cúi đầu, cô bé đá hòn đá nhỏ dưới chân, rồi mới ngẩng đầu hỏi: "Người bạn kia của chị... Sau đó đã xảy ra chuyện gì?"
Đối với một người lạ mà cũng quan tâm đến vậy. Minh Kiều suýt bật cười, nhưng cũng không thừa nước đục thả câu: "Cô ấy rất tốt, sau này có cuộc sống mới."
Minh Duyệt thở phào nhẹ nhõm, trong đôi mắt đen sâu thẳm lập tức ánh lên vẻ phấn chấn.
Vậy thì tốt rồi. Cô bé nghĩ vậy.
Minh Kiều đánh giá cô bé, tuy còn nhỏ tuổi nhưng lời nói việc làm đều không hề lộ vẻ ngây thơ.
Chỉ là khác với Đường Hiểu Ngư thành thạo khống chế mọi thứ xung quanh, tính cách đứa nhỏ này nặng nề lại có phần áp lực.
Loại người có tính cách như cô bé, trước kia Minh Kiều cũng đã gặp rất nhiều, bởi vì hoàn cảnh trưởng thành thiếu cảm giác an toàn, mẫn cảm, suy nghĩ nhiều, có mâu thuẫn với người khác nhất định sẽ mềm lòng trước.
Khó chịu, suy tư, sẽ nhân nhượng, sẽ áy náy, tất cả đều là cô bé. Cho dù tức giận cũng giận một cách im ắng, rất không thoải mái.
Tính cách rất dễ thiệt thòi. Minh Kiều nghĩ.
Nể tình bé mèo đen nhiệt tình "thăm tù" đưa cơm, nàng quyết định trở lại làm người tốt.
***
Minh Duyệt cảm giác bím tóc của mình bị người ta chạm vào, không khỏi kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Minh Kiều lười biếng cười: "Bé mèo đen, tôi sẽ nói cho em biết một bí quyết giúp em luôn giữ được vui vẻ."
Minh Duyệt bị chủ đề bất thình lình của nàng hấp dẫn, nên xem nhẹ cách xưng hô kỳ quái của nàng: "Cái gì?"
"Nếu như muốn sống vui vẻ, vậy cứ loại bỏ những người và những chuyện đã làm chướng mắt em..." Minh Kiều nhìn cô bé: "Nhưng em chắc chắn không thể nhẫn tâm như thế, cho nên hay là rời xa triệt để đi."
Minh Duyệt vẫn hơi chưa kịp phản ứng vì sao chủ đề lại nhảy sang kênh này, ngơ ngác nhìn nàng.
Minh Kiều có ý chỉ nói: "Không cần phải lo nghĩ về kẻ đã khiến em buồn, đã từng tổn thương em làm gì, bởi người như vậy sẽ không vì sự quan tâm của em mà quay ngược lại suy nghĩ cho em."
"Nhưng như vậy không phải là quá lạnh lùng sao?" Minh Duyệt nhìn nàng, có chút bối rối: "Làm vậy sẽ không khiến cho tất cả các mối quan hệ đều trở nên rất tệ sao?"
Minh Kiều nhìn ánh mắt lạc đường của cô bé, trong lòng sinh ra mấy phần trìu mến: "Sẽ luôn có những người khác làm cho em vui và đối tốt với em, hãy dành phần tâm ý này cho họ hoặc để lại cho mình, còn người không đáng thì cứ buông bỏ hoặc rời xa đi."
Minh Duyệt kinh ngạc nhìn nàng, trước khi đến cô bé không nghĩ sẽ nói nhiều như vậy với Minh Kiều. Có một khoảnh khắc, cô bé thật sự muốn hỏi: có phải chị cũng đang đối xử với tôi như thế hay không? Bởi vì không thèm để ý đến tôi, cho nên cũng không quan tâm tôi có đau đớn hay không?
Minh Kiều nhìn ánh mắt cô bé thì đã biết đứa bé này lại rơi vào mớ bòng bong, bàn tay ngứa ngáy rốt cuộc không còn đùa giỡn với bím tóc sau đầu của cô bé nữa.
Tay nàng rơi xuống vai cô bé, vỗ nhẹ một cái: "Chuyện gì cũng không phải thoáng cái là có thể thành được."
Ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt đào hoa của nàng dường như cũng nhuốm đầy hàm ý: "Nếu có thể tránh nhìn thấy người kia thì đừng đi gặp nữa, ít gặp lại, suy nghĩ cho tâm tình của mình trước tiên chính là bước đầu để thay đổi."
·
Tiễn Minh Duyệt đầy tâm sự đi, hệ thống thở dài trước: [Khúc mắc sâu quá, nhưng cứ khuyên cô bé đừng đến như thế có thật sự được không?]
[Không có gì không được cả, mà Thợ săn cũng không có động tĩnh gì như đã chết vậy.]
Tuy rằng thời tiết có hơi nóng nhưng gió buổi tối vẫn rất mát mẻ, Minh Kiều thoải mái hưởng thụ gió đêm: [Ta ở trong phòng sách rất an toàn, cô bé đến thăm ta không phải là điều kiện bắt buộc. Mi cũng thấy rằng trẻ em đều có tính cách tức giận sẽ sinh ra không thoải mái, quá suy nghĩ cho người khác, quá áp lực. Mi xem có vui nổi không?]
Hệ thống lại thở dài một tiếng: [Kí chủ, tôi phát hiện cô cũng rất biết săn sóc.]
[Nói chung là ta chỉ thân thiện với những người tốt thôi.] Minh Kiều cười tủm tỉm: [Mi nhất định phải khen ta dịu dàng thiện lương, ta sẽ rất vui vẻ tiếp nhận.]
Hệ thống: [Khiêm tốn là một đức tính tốt, kí chủ à.]
[Ta biết, nhưng ta không có.] Ngữ khí Minh Kiều thản nhiên.
Hệ thống: [...]
***
Cùng lúc đó, Minh Duyệt bỗng nhiên dừng bước, mãi sau mới phản ứng lại: "Chị ấy gọi ai là bé mèo đen thế?"