Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói
Huyết Anh và quá khứ bi thương
Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Minh Kiều ngẩng đầu theo bản năng, đáy mắt nàng thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc và hoang mang. Nàng cứ nghĩ Minh Duyệt không muốn nhìn thấy mình, chỉ vì tinh thần trách nhiệm mới... Mà nói đến, cô bé thực sự là một đứa trẻ rất có trách nhiệm.
Như vậy xem ra, nàng và Đường Hiểu Ngư tuy rằng không có quan hệ huyết thống, nhưng về trách nhiệm và đạo đức thì thật sự rất giống như được di truyền.
[Cô bé tới, chắc là để xác nhận ta còn sống hay không.] Minh Kiều khẽ cười, [Đi, ra ngoài xem một chút.]
Hệ thống ngừng lại vài giây, rồi như chợt phát hiện điều gì đó mới mẻ, đáp: [Ký chủ, hình như có gì đó không đúng, em gái cô dường như đang phát hiện ra điều gì đó và đang tìm kiếm xung quanh.]
Minh Kiều nghe thấy tiếng lòng mình căng chặt: [Chẳng lẽ Thợ săn phát hiện ta sống trong phòng sách rồi?]
Lại vừa hay bị Minh Duyệt đang đến đây phát hiện? Một sát thủ chuyên nghiệp mà lại vô dụng đến vậy sao?
Minh Kiều trầm ngâm, hay là hắn ta cố ý để Minh Duyệt phát hiện, dẫn cô bé vào bẫy.
Dù sao trước đó, từ phản ứng của Đường Hiểu Ngư và Minh Duyệt khi nhắc tới Thợ săn có thể nhìn ra hai người trước kia có ân oán rất sâu với Thợ săn.
Nói vậy, bỏ qua chuyện của nàng sang một bên, việc Thợ săn đặt bẫy để bất kỳ ai trong số các cô mắc câu cũng không có gì là lạ.
Hệ thống cũng có suy đoán về vấn đề này: [Đừng vội, Ký chủ, tôi đang mở rộng phạm vi tìm kiếm, rất nhanh sẽ có thể... Ôi, sao lại là nàng ta!]
Minh Kiều: [Bé ngoan không đố người.]
Giọng điệu của hệ thống tràn đầy kinh ngạc: [Ký chủ, là Tiểu Ảnh!]
[Tiểu Ảnh ở gần đây?] Minh Kiều cũng rất kinh ngạc, não nàng nhanh chóng hoạt động: [Sao nàng ta lại xuất hiện ở gần đây chứ, nhạy cảm đến thế sao? Hôm đó nàng ta phát hiện ra ta ở ngoài tòa cao ốc à.]
Nhưng xét theo tính cách mà Tiểu Ảnh thể hiện, nàng ta càng giống kiểu người nếu đã bị phát hiện thì sẽ chặn lại hỏi cho ra lẽ trước tiên.
Giọng hệ thống có chút áy náy: [Nàng ta chưa từng tiến vào phạm vi phòng sách, tôi không phát hiện ra.]
Nói chính xác thì Tiểu Ảnh chưa từng bước vào khu vực mà nó lấy phòng sách làm trung tâm để dò xét.
[Không biết là hôm nay nàng ta mới tới hay là đã tới mấy lần rồi.]
Minh Kiều biết nó không phải là camera giám sát tự động hoàn toàn, không cần tiêu hao năng lượng, không thể nhìn thấy mọi ngóc ngách của thế giới. Việc nó có thể giúp nàng phát hiện tình huống ở Tường Vi Viên đã là sự cẩn thận của nó rồi, nên nàng cũng không cảm thấy có gì.
Giọng điệu nàng thoải mái nói: "Thống, ngươi học ta mà lại không học được tinh túy, ngươi xem ta có bao giờ vì một chuyện mà tự trách mình không. Gặp phải việc gì đừng vội trách mình, mà hãy tìm kiếm sai lầm của kẻ thù.]
Tuy rằng hiện tại còn không biết được Tiểu Ảnh là địch hay bạn.
Hệ thống biết Ký chủ đang khuyên bảo mình, cảm động rồi lại thở dài: [Tôi nhất thời có thể chưa đuổi kịp cảnh giới của Ký chủ, hơn nữa nếu người ở gần không phải Tiểu Ảnh mà là Thợ săn, là kẻ đào tẩu nguy hiểm khác, bởi vì sơ suất của tôi mà hại chết cô thì phải làm sao.]
Minh Kiều đứng lên, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ: [Đây không phải là sơ suất của ngươi, chúng ta đâu có ký hợp đồng bảo hộ, ngươi cũng chẳng phải vệ sĩ 24/24 bên cạnh ta.]
[Lại nói.] Nàng cong môi cười: [Nếu ta chết thì cũng là số mệnh.]
Hệ thống im lặng.
Minh Kiều lại nở nụ cười: [Nói đùa đấy, con người ta không tin vào số mệnh đâu.]
Nàng nói: [Nhưng tóm lại, xảy ra chuyện liền đổ trách nhiệm lên đầu đồng đội là chuyện chỉ kẻ vô dụng mới làm. Ta không làm điều mất phẩm giá như thế đâu.]
Hệ thống cuối cùng cũng mở miệng: [Ký chủ.]
Minh Kiều nhướng mày: [Hả?]
Hệ thống: [Tôi đột nhiên thấy cô siêu ngầu.]
***
Minh Duyệt thu lại ánh mắt cảnh giác, xác nhận không có ai theo dõi mình mới bước vào khu vực phòng sách. Chưa đến gần, cô bé đã nhìn thấy Minh Kiều đứng dưới tán cây cổ thụ và vẫy tay với mình.
Lần cuối cùng quay đầu nhìn quanh bốn phía, xác định không có gì bất thường, cô bé mới bước nhanh đến.
Minh Kiều nhìn hai hộp cơm giữ ấm Minh Duyệt xách trong tay, nhướng mày: "Cho tôi à."
Minh Duyệt thoạt nhìn có vẻ hơi phiền muộn, có thể là nhìn thấy nàng nên tâm trạng cũng không khá hơn được. Nghe nàng hỏi, cô bé liền nhét một hộp vào tay nàng: "Cho chị đấy, hộp cơm tôi cầm đây, chị tự lấy bát đĩa bày đồ ăn ra đi."
Đồ ăn chắc là do đầu bếp trong nhà làm. Minh Kiều nghĩ, nếu là con bé làm, mình có lẽ sẽ nhận ra được.
Vội vàng đưa đến vào thời điểm này, vậy hẳn là vừa tan học đã bảo người ta chuẩn bị xong.
Nàng nhịn không được cười nói với hệ thống: [Bé mèo đen tốt bụng đến đưa cơm, giọng điệu lại siêu hung dữ, đáng yêu quá đi.]
Hệ thống nói: [Ký chủ, cô đừng trêu chọc nó nữa, chọc mèo cáu, cẩn thận cô bé cào cô đấy. Còn nữa, mau nói chuyện chính đi.]
[Biết rồi, Thống nóng nảy.]
Hệ thống: Sao cô không gọi tôi là quản gia Thống luôn đi? Cuộc sống không dễ dàng, hệ thống thở dài. Ký chủ nghịch ngợm, hệ thống hói đầu.
Mà Minh Kiều còn chưa mở miệng thăm dò, Minh Duyệt đã căng chặt khuôn mặt nhỏ nhắn, quay đầu lại, đôi mắt tròn như mèo nhìn chằm chằm vào nàng: "Gần đây chị không ra ngoài chứ?"
Bước chân Minh Kiều hơi dừng lại, mặt không đổi sắc dùng bàn tay rảnh rỗi vén tóc trước trán ra sau tai: "Sao thế?"
Minh Duyệt không nhìn ra sự khác thường của nàng, cũng không có chỗ nào để nhìn. Ngược lại, cô bé nhận ra có nghĩa khác trong lời nói của mình: "Ý tôi là mấy ngày nay chị có đi ra ngoài mua cơm hay không?"
[Thì ra là ý này.] Hệ thống thay Minh Kiều thở phào nhẹ nhõm: [Dọa tôi giật mình.]
Minh Kiều vẫn không hề lộ vẻ gì khác thường như trước: "Chắc chắn là có rồi, nhưng tôi chỉ mua ở phố nhỏ gần đây thôi, không đi quá xa."
Nàng nói: "Có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ Thợ săn cuối cùng đã tìm đến?"
Minh Duyệt nhìn lướt qua nàng một cái, thế nhưng cũng không cách nào đoán được rốt cuộc nàng đang chờ mong hay vẫn có chút sợ hãi.
Cô bé cúi đầu: "Cũng không có gì, chỉ là trên đường đến tôi ngẫu nhiên phát hiện một dị năng giả, cảm giác nàng ta xuất hiện ở gần đây rất kỳ lạ."
Cô bé suy nghĩ một hồi rồi lại nói: "Có thể là trùng hợp thôi, cũng có thể là tôi nhận nhầm người, chị không cần quá khẩn trương."
Nói thì nói vậy, nhưng Minh Kiều hiển nhiên không có cảm xúc lo lắng hay khẩn trương gì, đôi mắt đào hoa chớp chớp đầy hứng thú hỏi: "Giữa dị năng giả mấy người có cảm ứng đặc thù hả? Làm sao em phát hiện ra được nàng ta?"
Minh Duyệt trả lời đâu ra đấy: "Nói có thì có, nói không thì không."
"Thông thường, khi tháo mặt nạ xuống và không sử dụng dị năng, tất cả mọi người sẽ giống như người bình thường, không thể phát hiện được gì. Nhưng một khi phát động năng lượng dị năng trong người, các dị năng giả ở gần sẽ ít nhiều có một loại cảm ứng."
Cô bé nói xong mới nhận ra mình không cần phải trả lời câu hỏi của Minh Kiều, có hơi bực bội, lại cảm thấy dưới tình huống Minh Kiều không biết cô bé là ai, nếu giận dỗi thì cô bé quá ngây thơ.
Minh Kiều nghĩ cũng phải, nếu như dị năng giả chạm mặt là đã có thể phát hiện đối phương là dị năng giả, vậy ý nghĩa của việc che giấu thân phận hay không cũng không lớn.
Nói vậy, vẫn là cảm ứng lẫn nhau giữa người tập võ nhạy cảm hơn một chút, chỉ cần không đến phản phác quy chân* hoặc là hai bên chênh lệch quá lớn, chỉ cần đối mặt đã có thể cơ bản đoán ra bên kia có luyện võ hay không.
*Phản phác quy chân: Nghĩa là điểm cao nhất cũng chính là điểm xuất phát, được ứng dụng trong rất nhiều lĩnh vực. Trong võ học, nó có nghĩa là đạt tới cảnh giới "Tối thượng" trong truyền thuyết, quên đi tất cả võ học trong thiên hạ, bản thân đã không còn chiêu thức cụ thể, chỉ dựa vào ý cảnh mà đơn giản xử lý.
"Vậy em nhận ra người kia là dị năng giả bằng cách nào?" Minh Kiều truy vấn.
Người Minh Duyệt nhìn thấy rốt cuộc có phải là Tiểu Ảnh hay không? Nếu phải, sao cô bé có thể phát hiện ra thân phận dị năng giả của Tiểu Ảnh.
Minh Duyệt dừng lại vài giây: "Nàng ta không đeo mặt nạ."
Minh Kiều ngẩn ra, kỳ thật nói như vậy, hôm nay Minh Duyệt cũng không đeo mặt nạ, cô bé vẫn mặc trang phục màu đen hàng ngày, trang sức duy nhất chính là kẹp tóc màu xanh biếc trên đầu.
Kẹp tóc chắc là đạo cụ hôm nay cô bé dùng để ngụy trang dung mạo, nói vậy đạo cụ dị năng giả có thể dùng để cải trang đều rất thuận tiện.
Minh Duyệt bị tầm mắt Minh Kiều lâu dài ngưng tụ trên mặt nhìn đến mức không được tự nhiên, mặc dù biết hiệu quả ngụy trang giống như mặt nạ nhưng mặt nạ vẫn làm trong lòng cô bé cảm giác càng an toàn hơn.
Đáng tiếc, kẹp tóc đi ra ngoài tiện hơn nhiều.
"Trước kia tôi đã từng gặp nàng ấy." Lúc nói chuyện, cô bé và Minh Kiều rốt cục cũng đi đến cửa phòng sách: "Nàng ta là một trường hợp đặc biệt."
Sau khi vào phòng, Minh Duyệt đặt hộp thức ăn lên bàn trà mới ngẩng đầu tiếp tục nói: "Ở giới dị năng rất ít người sẽ dùng dung mạo thật của mình để hành động, cho dù là ở cùng chỗ với bạn bè quen biết, chỉ cần không phải tình huống riêng tư sẽ không tháo mặt nạ xuống."
Minh Kiều gật đầu: "Có thể hiểu được."
Đây không phải là chuyện khó hiểu gì, chỉ riêng việc phòng ngừa bị người ta trả thù, có thể liên lụy đến bạn bè thân thiết, đồng nghiệp, hàng xóm là người bình thường đã đủ để những dị năng giả này che giấu thân phận của mình đến mức gắt gao.
Nhưng nói như vậy, Tiểu Ảnh quả thật cũng đủ độc đáo.
Minh Kiều đã có thể đoán được người Minh Duyệt nói chính là Tiểu Ảnh, nếu không thì cũng không trùng hợp đến vậy, liên tiếp hai dị năng giả không đeo mặt nạ đều xoay quanh ở bên cạnh nàng.
"Làm vậy không có lợi gì, em có biết nguyên nhân nàng ta không che giấu thân phận không?" Minh Kiều nổi lên lòng hiếu kỳ với Tiểu Ảnh, tuy rằng chỉ mới chạm mặt đôi lần nhưng nàng có thể xác định Tiểu Ảnh tuyệt đối không phải người mang tính cách phô trương.
Không phải tính cách phô trương, vậy cũng không thể vì tự mình đi đường mình mới không che giấu thân phận.
Đằng sau những hành động gần như hoàn toàn trái ngược với tính cách ấy nhất định phải có nguyên nhân sâu xa.
Minh Kiều lớn mật suy đoán: "Không phải là nàng ta có kẻ thù cùng hung cực ác nào đó, cho nên mới lấy mình làm mồi dẫn tên kia mắc câu đấy chứ."
Minh Duyệt mở to hai mắt theo bản năng, kinh ngạc vì sự nhạy bén của nàng: "Sao chị biết?"
"Thế thì đúng rồi." Minh Kiều bất ngờ, cũng có vài phần cảm thán: "Dưới ánh mặt trời chẳng có điều gì mới*, tôi... có một người bạn từng có kinh nghiệm tương tự."
*Trích từ Kinh Thánh Ecclesiastes 1:9: Ðiều chi đã có, ấy là điều sẽ có; điều gì đã làm, ấy là điều sẽ làm nữa; chẳng có điều gì mới ở dưới mặt trời.
Trong lòng Minh Duyệt càng thêm khiếp sợ, một câu "sao em lại không biết" cơ hồ muốn thốt ra, cũng may vào giây phút cuối cùng cô bé lại nuốt lời nói vào trong.
Vị trí Minh Kiều ngồi có ánh mặt trời chiếu rọi, nhưng trong màu sắc rực rỡ và ấm áp ấy, biểu cảm của nàng thoạt nhìn lại có mấy phần tối tăm.
Minh Duyệt nhìn nàng, suy nghĩ tương tự như khi rời đi ngày đó lại một lần nữa hiện lên trong lòng cô bé.
Kỳ thật cô bé cũng không hiểu rõ Minh Kiều lắm, tất cả mọi người trong nhà đều không hiểu nàng, mà Minh Kiều đại khái cũng không hiểu bọn họ.
Rõ ràng ở dưới cùng một mái nhà, lại là những người quen mà xa lạ nhất.
"Nếu em đã biết câu chuyện của nàng ta, có phải trước kia đã từng giao tiếp với nàng ta hay không?" Giọng nói của Minh Kiều kéo Minh Duyệt trở về từ dòng suy nghĩ của mình.
Minh Duyệt lấy lại bình tĩnh: "Cũng coi như vậy, nhưng mà chưa từng chính thức hợp tác, chỉ mới gặp mấy lần, nàng ta đều dùng bộ dạng chân thật xuất hiện."
Cả giới dị năng, chưa nói đến tám phần dị năng giả, ít nhất một nửa số người đã từng gặp hoặc từng nghe đến danh hiệu của nàng ấy.
Minh Duyệt cuối cùng cũng quen thuộc với Minh Kiều, cho dù cách mặt nạ và những mâu thuẫn chồng chất, cô bé vẫn sẽ thả lỏng tâm thần theo bản năng. Minh Kiều hỏi, cô bé liền tự nhiên đáp, hơn nữa còn nói thêm tình huống mình biết.
May là những chuyện này không phải là bí mật không thể nói gì, phàm là những ai biết nàng ta cũng đều cơ bản nghe nói chuyện của nàng.
"Nghe nói tổ chức trước kia của nàng ấy tên là Bách Hoa."
Thời gian Minh Duyệt chính thức gia nhập giới dị năng cũng không tính là ngắn, nhưng năm đó khi Bách Hoa gặp chuyện không may cô bé còn quá nhỏ, còn chưa chính thức tiến vào giới dị năng, không quá biết rõ chuyện này.
"Tổ chức đó trước kia ở giới dị năng hẳn là rất có danh tiếng, tôi nghe..., người lớn từng đề cập đến, họ đã từng cùng tổ chức Phi Điểu của chúng tôi xưng là Hoa Thơm Chim Hót."
"Họ cũng thường xuyên hiệp trợ hiệp hội dị năng giả bắt tội phạm dị năng giả, sau đó họ bị một tên tội phạm đào tẩu liên kết với tội phạm khác trả thù, phần lớn thành viên đều hy sinh, chỉ còn lại Huyết Anh."
Đầu ngón tay Minh Kiều nhẹ nhàng chạm vào mặt bàn, nàng đã đoán được trước kia là hai chữ gì.
Quả nhiên nghe thấy Minh Duyệt nói: "Nghe nói nàng ta vốn tên là Tuyết Anh, về sau đổi thành Huyết Anh, huyết của máu tươi."
Cô bé rũ mi mắt xuống, trong giọng nói không thể tránh khỏi mang theo thương cảm và đồng tình, nhưng còn có nỗi bi thương sâu đậm hơn, xen lẫn trong đó là cảm giác 'một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ'.
Cảm xúc nặng nề như vậy thực sự không nên xuất hiện ở một đứa trẻ. Nhưng đôi khi lại dường như khó tránh khỏi việc xuất hiện ở một đứa trẻ.
Tóm lại, đằng sau tất cả đều ẩn chứa chuyện cũ nặng nề.
"Nói như vậy, nàng ta xuất hiện ở gần đây quả thật có hơi kỳ lạ." Minh Kiều không nói lời an ủi, cũng không phải nàng không biết nói, mà là loại lời này do nàng nói ra nghe cực kỳ rẻ mạt.
"Em không phải lo lắng cho bản thân nàng ta, mà là lo lắng việc nàng ta xuất hiện ở đây đại diện cho việc có tội phạm dị năng giả khác ẩn hiện quanh đây."