Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Minh Kiều kéo ghế ngồi đối diện Đường Hiểu Ngư: "Tôi dậy muộn quá, chắc cô lao công đã đến rồi đúng chứ."
Nàng nhìn sảnh chính sạch sẽ và sáng sủa: "Tối qua quên hỏi, cô ở lại đây bảo vệ tôi có ảnh hưởng đến công việc của cô không?"
Đối mặt với vẻ tinh tế và dịu dàng bất ngờ của nàng, Đường Hiểu Ngư luôn có cảm giác như đang mơ, mọi thứ thật phi thực tế và khác xa với quá khứ: "Cô có ý gì?"
"Cuộc sống bí mật của cô." Minh Kiều tựa lưng vào ghế, cánh tay mảnh khảnh buông thõng tự nhiên: "Tôi nghĩ những người có siêu năng lực như cô đều rất thần bí, và có một cuộc sống khác nữa. Vậy nên nếu cha mẹ, bạn bè không biết thân phận của các người thì chắc chắn sẽ lo lắng khi các người vắng nhà đêm hôm."
"Việc này cô không cần quan tâm." Đôi mắt Đường Hiểu Ngư thâm trầm, cô đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi, nên dù là người biết thân phận cô hay không, cũng sẽ không lấy làm lạ trước sự biến mất tạm thời của cô.
Minh Kiều lục lọi ký ức của nguyên chủ cũng không có manh mối gì. Dù nguyên chủ liên tục dò xét Đường Hiểu Ngư, nhưng lại không hề hiểu cô ấy.
Tất cả những gì nguyên chủ quan tâm chỉ là liệu người nhà có lại cho Đường Hiểu Ngư thêm xe, trang sức hay túi xách hàng hiệu gì không. Nếu Đường Hiểu Ngư có mà nàng không có thì nàng sẽ thấy người nhà bất công, tìm cách gây gổ hoặc nói bóng nói gió.
Khiến người ta vừa phiền vừa mệt mỏi.
Còn Đường Hiểu Ngư thì mấy ngày cô ấy không về nhà cũng là chuyện bình thường, vì cô là một họa sĩ có chút danh tiếng. Một họa sĩ ra ngoài tìm cảm hứng, không về nhà thì có gì lạ đâu?
Mà cô càng không ở nhà thì nguyên chủ lại càng vui, đã không phải nhìn thấy chướng mắt, lại còn có thể làm mình làm mẩy để được người nhà thiên vị.
Cho nên Minh Kiều cũng không biết người nhà họ Minh có rõ thân phận của Đường Hiểu Ngư hay không nữa.
Nàng vẫn đang suy tư thì nghe Đường Hiểu Ngư nói: "Bây giờ cô muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi."
Minh Kiều lập tức sáng bừng mắt. Nàng biết với độ thiện cảm âm của Đường Hiểu Ngư dành cho nàng thì có lẽ đây là cơ hội duy nhất, một đi không trở lại.
Hệ thống vốn đang im lặng chờ thời cơ cũng lập tức dỏng tai lắng nghe.
"Tôi muốn hiểu rõ về dị năng và phương diện khác của thế giới này."
Đường Hiểu Ngư trầm ngâm một lát rồi nói: "Cô hẳn đã biết thế giới chúng ta được tái thiết lập lại sau tận thế."
Minh Kiều che giấu sự kinh ngạc trong mắt, tự nhủ trong lòng: "Tôi thật sự không biết."
Nhưng nàng vẫn nhẹ nhàng gật đầu.
Đường Hiểu Ngư nói tiếp: "Đã hai trăm năm trôi qua kể từ lần đại nạn đó, rất nhiều tài liệu đã bị che giấu. Kiếp nạn đó chỉ là một trận thiên tai trong mắt người hiện đại, vì một vành đai thiên thạch rơi xuống từ trên trời đã mang theo virus biến dị, khiến con người, động vật và thực vật đều biến đổi."
"Nhưng trên thực tế, đó không phải là virus, đại nạn thực ra vẫn chưa kết thúc hoàn toàn."
Trái tim Minh Kiều thắt lại: "Chưa kết thúc hoàn toàn, vậy tình hình hiện tại thực sự đang như thế nào?"
Đường Hiểu Ngư đan mười ngón tay vào nhau đặt trên bàn: "Ma vật ngoại vực xâm lấn, tất cả sinh vật biến dị đều bị năng lượng ô nhiễm ảnh hưởng."
"Dù là ma vật ngoại vực hay sinh vật bị ô nhiễm cũng đều có lực lượng siêu phàm, những đòn tấn công vật lý gần như không có tác dụng với chúng."
"Nhưng nơi có kiếp nạn thì sẽ có kỳ ngộ song hành, có kẻ xâm lấn, có năng lượng ô nhiễm cũng đã thức tỉnh rất nhiều người có khả năng đối kháng lại chúng, đó chính là dị năng giả. Năng lượng được kích hoạt từ cơ thể của những người đó được gọi là dị năng."
Minh Kiều hỏi dò: "Vậy giờ..."
Đường Hiểu Ngư nói: "Sinh vật biến dị bị tiêu diệt, ma vật xâm lấn bị giết hoặc đẩy lùi, chiến dịch trên bề mặt thì đã kết thúc. Các vị tổ tiên thành lập trật tự và quy tắc mới, khôi phục lại thái bình như xưa."
"Nhưng mấy năm gần đây, ma vật vẫn không ngừng quấy phá, thường xuyên quấy nhiễu, sự quấy nhiễu đó gây phiền phức vô cùng nhưng cũng sẽ không leo thang thành chiến tranh thế giới như trước, nên các dị năng giả phải thực hiện công việc này ở hậu trường. Rất nhiều tài liệu liên quan đến dị năng bị phong tỏa, dị năng giả dần trở thành truyền thuyết."
Vì sự yên bình chung, cách sắp xếp này là điều đương nhiên, Minh Kiều có thể hiểu được.
"Vậy tất cả dị năng giả đều tự nhiên thức tỉnh năng lực của mình sao? Có phân chia thứ bậc và chủng loại không?"
Đường Hiểu Ngư nói: "Dị năng giả có di truyền qua huyết mạch, cha mẹ và thế hệ trước thức tỉnh được dị năng thì tỷ lệ thức tỉnh của đời sau khá cao, cũng có trường hợp một người tự nhiên thức tỉnh năng lực dù trong gia tộc không có dị năng giả nào."
Trong lòng Minh Kiều khẽ động đậy, âm thầm đoán xem mình thuộc loại nào.
Đường Hiểu Ngư còn nói: "Có phân chia thứ bậc, từ thấp đến cao là D, C, B, A, S, S+. Còn về phân loại thì dị năng giả cấp thấp hoặc trung bình thường chỉ có năng lượng thuần túy. Chỉ có từ cấp trung đến cao cấp mới có thêm năng lực đặc biệt đi kèm với năng lượng của mình, đơn cử như các loại nguyên tố gió, lửa, băng, lôi chẳng hạn."
Minh Kiều lại không khỏi suy đoán thứ bậc dị năng của Đường Hiểu Ngư và tên đàn ông áo đen kia, xem ai mạnh ai yếu.
"Dị năng giả thông thường đều có đăng ký thân phận ở hiệp hội dị năng giả do quốc gia lập nên, có hồ sơ kèm theo. Những dị năng giả này có người làm việc cho nhà nước, cũng có người thành lập đội tư nhân." Đường Hiểu Ngư bổ sung: "Các đội dị năng giả tư nhân chính quy được nhà nước công nhận, cho phép tồn tại, thậm chí hai bên còn hợp tác với nhau."
Minh Kiều dùng một tay chống cằm: "Vậy cô thuộc loại nào?"
Đường Hiểu Ngư nhìn nàng: "Loại sau."
Minh Kiều gật đầu: "Nói vậy thì tên áo đen kia không phải dị năng giả thông thường đúng không?"
Đường Hiểu Ngư gật đầu đồng ý: "Không sai, có rất nhiều dị năng giả lẩn trốn và tội phạm không thể đăng ký thân phận chính quy sẽ dựa vào lực lượng siêu phàm của mình để làm chuyện trái pháp luật. Loại người này thường sẽ bị phát lệnh truy nã chính thức, có cả bảng treo thưởng trong dân gian."
Trong lúc hai người đang nói chuyện, Đường Hiểu Ngư đã ăn xong cơm trưa, trực tiếp đi về phía cửa sổ sát đất cách đó không xa: "Gã ta là một tên tội phạm chạy trốn, danh hiệu là Dã Quỷ, chúng tôi còn gọi gã là Thợ săn, Thợ săn Anh hùng."
Minh Kiều nhíu mày, suy đoán: "Gã đi giết những người tốt hả?"
"Gã ta thích săn giết những người bình thường hay làm việc thiện, những anh hùng được người ta ngợi khen." Không biết từ lúc nào, giọng nói của Đường Hiểu Ngư đã mất đi sự ấm áp: "Nhiệm vụ của tôi là bắt giữ gã ta."
Đối với loại sát thủ biến thái kiểu này, với sự cao ngạo vặn vẹo của gã chắc chắn không thể chấp nhận thất bại dưới tay một người bình thường, chỉ cần biết nàng còn sống thì sẽ đến lần nữa, bất kể có cạm bẫy đang chờ gã hay không.
Đường Hiểu Ngư nghiêng mặt nhìn Minh Kiều, dưới ánh mặt trời chói chang, sợi dây chuyền bạc rủ trên khung kính vẫn lóe lên ánh sáng lạnh lẽo như cũ, nhưng thần sắc của cô lại bị ánh sáng che khuất, trở nên mơ hồ.
"Nhưng gã giết người cũng có mục tiêu đặc biệt." Minh Kiều cười, đôi mắt đào hoa ánh lên vẻ hờ hững và khó lường: "Đột nhiên tới đây giết tôi thì thật quá vô lý."
Đường Hiểu Ngư thấy nàng có sự tỉnh táo đến mức thấu triệt trong chuyện này, ánh mắt không chút gợn sóng chăm chú nhìn nàng, mấy giây sau mới chậm rãi nói: "Khả năng có người thuê gã tới giết cô cao hơn nhiều so với việc chỉ là trùng hợp."
Tội phạm vẫn là người, vẫn phải kiếm sống, dù là tội phạm có dị năng thì cũng tương tự, nhận ủy thác, làm vài việc để kiếm tiền thưởng cũng chẳng có gì lạ.
"Anh hùng chung chí hướng." Minh Kiều chớp mắt: "Nhưng phạm vi nghi ngờ lại quá rộng." Giọng nói của nàng cực kì thản nhiên: "Người tôi đắc tội đếm không xuể."
Đường Hiểu Ngư im lặng, sao lúc trước cô không thấy Minh Kiều có cái ưu điểm biết tự mình hiểu rõ bản thân như thế này nhỉ?
Cô nói: "Có ai có thù oán sâu sắc không?"
"Vậy cũng chẳng thu nhỏ được nhiều lắm." Minh Kiều vuốt lại mái tóc dài trên vai: "Chắc là từ mò kim đáy bể sang mò kim đáy sông thôi."
Thái độ nàng thản nhiên như đang ăn cơm uống nước, Đường Hiểu Ngư lại không nói gì, nhưng mà...
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô. Kẻ đó vừa có tiền vừa có quyền, thuê được cả dị năng giả, lại còn có kiến thức nhất định về giới dị năng, hai điều kiện này không thể thiếu một. Cô có thể bắt đầu điều tra từ hai điểm này trước.
Đương nhiên nếu sát thủ tự mình tìm đến tận cửa thì tốt hơn, chỉ cần bắt được gã thì màn sương dù có dày đến mấy rồi cũng sẽ được xua tan thôi.
Có lẽ vậy.
Nghĩ đến đây, Đường Hiểu Ngư lại ngoái đầu nhìn Minh Kiều một chút.
Nàng vẫn bình tĩnh như trước, nụ cười trên mặt như có như không, không hề sợ hãi khi suýt nữa bị người ta ám sát, cũng không hề phẫn nộ khi nhắc đến người thuê.
Bản thân nàng còn khiến người ta khó nắm bắt hơn cả chuyện này.
Đường Hiểu Ngư dời mắt đi chỗ khác.
Minh Kiều có phỏng đoán tương tự Đường Hiểu Ngư về việc có người thuê sát thủ tới, nhưng nàng còn nghĩ thêm một điều nữa.
Khi nãy Đường Hiểu Ngư nhắc tới thợ săn, thái độ lạnh lùng đến cực độ, trừ trách nhiệm và ý thức công lý ra, liệu giữa họ có ân oán gì không?
Nàng nghĩ một hồi rồi không nhịn được cảm thán với hệ thống: [Đường Hiểu Ngư rõ ràng là nhân vật chính của quyển truyện này, nhưng trong đó lại không hề đề cập đến thân phận ẩn của cô ấy, thế giới này quả thực sâu không lường được.]
Hệ thống đầy vẻ đồng cảm: [Đúng vậy.]
Sâu đến mức nó thấy không thể nắm bắt.
Đường Hiểu Ngư ở lại hai ngày liền trong Tường Vi Viên (tên khu nhà) để bảo vệ Minh Kiều. Nhưng bình thường cô luôn ở trong phòng khách dùng máy tính xử lý công việc, hoặc gọi điện thoại cho ai đó.
Liên tưởng đến việc trước đó cô nói mình đang làm việc trong tổ chức tư nhân, Minh Kiều đoán cô đang trao đổi công việc với đồng đội.
[Cứ như vậy cũng không phải cách hay.] Minh Kiều nói với hệ thống.
Nghề nghiệp của Đường Hiểu Ngư mặc dù khá tự do nhưng không thể cứ mãi ở bên nàng, mà dù có thể thì nàng cũng thấy không tiện.
Nói đến công việc, nàng lại nghĩ ra rằng mình không hẳn là thất nghiệp, cũng là nghề tự do, hoặc nói thẳng ra là một vị lãnh đạo bỏ mặc công ty.
Ngành học của nguyên chủ là thiết kế thời trang, sau khi tốt nghiệp, nhà họ Minh rót vốn mở phòng làm việc cho nàng, điều động vài nhà thiết kế ưu tú đến, còn có đầy đủ nhân sự các bộ phận như tài vụ, ngoại giao, nhân viên và trợ lý toàn năng.
Không cần nguyên chủ mất công quản lý, nàng có hứng thì đến phòng làm việc dạo chơi, thiết kế, không vui thì có giám đốc quản lý thay.
Nhưng mặc cho thái độ của nguyên chủ có tản mạn đến cỡ nào, nàng vẫn có kiến thức chuyên môn trong lĩnh vực này. Mà với Minh Kiều thì hơi khó khăn, nàng tin chắc rằng kỹ năng hội họa và cắt may vẫn còn, chỉ có linh cảm thiết kế và thiên phú là thứ không thể kế thừa được thôi.
Hệ thống cũng hiểu nỗi phiền não của nàng, thuyết phục: [Ký chủ à, cô đừng quá lo lắng, tôi có thể cung cấp tài liệu giúp cô tự học về thiết kế thời trang. Cô vẫn được kế thừa nền tảng của nguyên chủ, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì đâu.]
[Tóm lại, khoảng thời gian này cô đừng vội đi làm lại nghề cũ. Dù nguyên chủ đã từng học võ phòng thân, nhưng đột nhiên lại chuyển sang làm huấn luyện viên võ thuật thì không ổn cho lắm.]
Đề nghị của hệ thống rất đúng trọng tâm. Minh Kiều không đến mức không nghe theo, mà trầm ngâm một hồi rồi đột nhiên nói: [Ngươi nói đúng, mà giờ chúng ta cân nhắc những chuyện này vẫn còn quá sớm, trước hết phải giải quyết xong phiền toái đi đã, rồi xem xét tình hình. Có lẽ sau này ta sẽ chuyển sang thành phố khác, đến khi đó không ai biết ta, cũng không ai chú ý đến ta, thế nên sẽ không làm hỏng hình tượng.]
Hệ thống rất bất ngờ: [Ký chủ, cô muốn rời đi sao?]