Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói
Chương 6: Cơ hội bất ngờ
Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Minh Kiều lại thấy câu hỏi của hệ thống rất kỳ lạ: [Đúng rồi, người nhà họ Minh đâu có nợ tiền ta, nên ta không làm quỷ đòi nợ nữa, vậy là ai ai cũng nhẹ nhõm.]
Hệ thống vẫn cảm thấy rất kinh ngạc: [Nhưng chẳng phải cô rất thích nhân vật chính sao?]
Minh Kiều nghĩ ngợi: [Đúng là ta rất thích cô ấy, rất muốn kết bạn với cô ấy, nhưng có những vết thương lòng nào dễ lành.]
Nàng bỗng nặng nề thở dài, rồi âm điệu nhanh chóng trở lại nhẹ nhàng tùy ý: [Người ta đã cứu ta, ta sao có thể lấy oán trả ơn được. Không làm phiền họ chính là sự quan tâm lớn nhất của ta.]
Hệ thống không khỏi trầm tư. Tình cảm của nhân loại đúng là vừa vi diệu vừa phức tạp, ghét lại còn muốn cứu, thích lại mong rời xa.
Minh Kiều nói: [Nhìn từ một góc độ khác mà nghĩ, thế giới lớn như vậy, chúng ta có thể tận dụng cơ hội đi thăm thú.]
Sau vài câu tán gẫu với hệ thống, dòng suy nghĩ của nàng nhanh chóng quay về vấn đề chính.
Nàng lấy điện thoại ra xem danh bạ, viết ra giấy những người có liên hệ mật thiết. Sau khi viết xong, vẻ mặt nàng trở nên vô cùng phức tạp.
Nói thế nào đây, đều là những người quen biết nhiều nhưng càng qua lại thì càng gây thù chuốc oán. Theo một phương diện nào đó, đây chính là danh sách tình nghi, cũng là danh sách nạn nhân bị hại.
Nhưng mà...
Ánh mắt Minh Kiều dừng lại ở một số điện thoại thật lâu. Khả năng liên quan của chủ số này rất nhỏ, hắn ta là chú cũ của Đường Hiểu Ngư, chính xác hơn thì là chú cũ của nguyên chủ.
Cha mẹ nuôi của Đường Hiểu Ngư qua đời sớm, cũng để lại một phần di sản không nhỏ. Dù không thể sánh bằng nhà họ Minh, nhưng vẫn đủ để cô lớn lên mà không phải lo nghĩ chuyện ăn mặc.
Tiền tài động lòng người, có không ít họ hàng vì khoản di sản này mà muốn nhận nuôi cô bé, nhưng sau đó đều bị cô của Đường Hiểu Ngư ngăn cản.
Cô là người rất có nguyên tắc, trừ học phí của Đường Hiểu Ngư ra thì không động đến một đồng nào, để dành cho Đường Hiểu Ngư khi cô bé vào đại học.
Nhưng chú cũ lại là kẻ nát rượu, đã nghiện rượu lại còn thích đặt ra những mục tiêu vượt quá khả năng của mình, học theo người khác đầu tư rồi mất một khoản tiền lớn. Sau này còn trộm sổ tiết kiệm của cô bé, nướng sạch số tiền mà cha mẹ nuôi Đường Hiểu Ngư để lại cho cô.
Có thể nói, hơn nửa những đau khổ trong những năm tháng trưởng thành của Đường Hiểu Ngư là do người thân gây ra. Mà đây cũng là nguyên nhân quan trọng nhất khiến cô của Đường Hiểu Ngư ly hôn với hắn ta. Gần tới cuối, hắn ta còn cấu kết với nguyên chủ làm một việc càng khiến người ta ghê tởm hơn.
Ánh mắt Minh Kiều trở nên sắc bén, bây giờ mới chỉ là giai đoạn đầu của kịch bản, căn bản chưa đến lúc nhân vật này xuất hiện, vậy mà hai người bọn họ bây giờ đã lên chung một thuyền rồi sao?
Nàng lại nhìn dãy số một lần nữa, rồi kiên quyết đưa vào danh sách đen, đồng thời hạ quyết định rằng nếu ngày nào kẻ đó xuất hiện trước mặt nàng, nàng nhất định sẽ cho hắn biết thế nào là “giáo dục yêu thương”.
Gạt kẻ đáng ghét nhưng không quá đáng ngờ sang một bên, Minh Kiều căn cứ theo hồi ức của nguyên chủ tiếp tục liệt kê danh sách.
Thấy danh sách ngày càng dài, hệ thống không kìm được mà nói: [Kí chủ, dù tôi biết trước kia cô là phản diện độc ác, nhưng thế này chẳng phải là quá dài rồi sao?]
Minh Kiều cũng đành bất lực: [Cô thấy đấy, ta còn tinh giản bớt rồi.]
Nguyên chủ là người rất thích sự náo nhiệt và giao lưu, thuộc dạng người “gà mờ nhưng ham vui”. Nhưng vì trước kia nàng vừa xinh đẹp lại có xuất thân danh giá nên có rất nhiều người sẵn lòng chiều chuộng, nhường nhịn nàng, hay nói cách khác là không thể không chiều chuộng, nhường nhịn nàng. Trong số đó có người gia thế chỉ kém nàng một chút, nhưng quyền lực kinh tế trong tay lại không hề nhỏ.
Nếu thấy nguyên chủ bị đuổi khỏi nhà họ Minh, nghĩ rằng gia đình họ Minh không còn quan tâm đến sống chết của nàng nữa, rồi thuê sát thủ giết người để trả thù cũng là điều hoàn toàn có thể xảy ra.
Nhưng mà nghĩ kỹ lại thì người nhà họ Minh cũng nên ở trong danh sách này, bởi vì họ cũng là người sống, có suy nghĩ, có cảm xúc, không thể chỉ đánh giá họ qua những ấn tượng hời hợt trong tiểu thuyết được.
Nguyên chủ không có quan hệ máu mủ gì với họ, mười tám năm tình cảm chưa chắc đã bền vững sau vô số lần nàng gây chuyện, nhưng xét từ tính cách của họ, khả năng liên quan lại nhỏ hơn nhiều.
Minh Kiều đứng ở góc độ lý trí tuyệt đối suy nghĩ một lúc, vẫn chưa viết tên người nhà họ Minh lên danh sách. Có vài việc biết trong lòng là được, làm thật thì lại thành ra vô lương tâm.
Mà biểu hiện từ chối tìm người giúp đỡ của nàng đêm đó, trong mắt Đường Hiểu Ngư, chính là sự không tin tưởng và nghi ngờ đối với gia đình họ Minh, ấn tượng của cô bé về nàng chắc hẳn càng kém rồi.
Nghĩ đến đây, Minh Kiều đột nhiên cảm thấy có chút uể oải.
Nàng im lặng ngồi một lúc, rồi quyết định đặt bút xuống và ra ngoài đi dạo.
Bây giờ Minh Kiều đã có thể tự do đi lại, nhưng không đi được xa vì sẽ thấy mệt rất nhanh. Còn cảm giác đau ở vết thương thì đến ngày thứ hai đã biến mất hoàn toàn, nếu không phải vẫn còn dấu vết thì nàng còn tưởng tất cả chỉ là một giấc mơ.
Cũng thật kỳ lạ, vết thương sâu như vậy, dưới sự trị liệu của Đường Hiểu Ngư và hệ thống thì nhanh chóng liền lại thành một đường chỉ, nhưng chỉ dừng lại ở dạng đường chỉ đó, rất ngoan cố không chịu lành hoàn toàn.
Hệ thống nói đó là do có dị năng trên lưỡi dao của sát thủ, trong đó có một loại vật chất hắc ám vẫn luôn có ý đồ ăn mòn cơ thể nàng. Cho nên, nếu không xảy ra tình huống đặc biệt gì, thì dù cho nàng có được đưa đến bệnh viện kịp thời vẫn sẽ chết vì loại vật chất ăn mòn này.
Mà nếu là vết thương bình thường thì dù có bị cắt thành hai nửa cũng chưa thể lành lại như vậy.
Nhưng cũng không cần phải lo, vì chậm nhất là nửa tháng nàng sẽ khỏi hẳn.
Hệ thống đã nói vậy, Minh Kiều cũng chẳng việc gì phải lo lắng. Nàng chỉ thấy thái độ của sát thủ dù ngông cuồng khinh miệt nhưng cũng không phải loại trẻ trâu thiếu suy nghĩ, ngược lại gã ta rất cẩn thận. Chỉ đối phó với một người bình thường như nàng mà còn dùng đến dị năng, có thể nói rằng như dùng dao mổ trâu để giết gà.
Minh Kiều ra ngoài, vừa lúc hoa tường vi trong sân đang nở rộ, hàng rào lối vào toàn bộ là tường vi đỏ, lối nhỏ sau vườn trồng tường vi trắng, biển hoa cùng màu cũng có vẻ đẹp riêng của nó.
Mà hai màu đỏ trắng tinh khiết này xen lẫn vào nhau lại càng lộng lẫy đến nao lòng.
Thi thoảng còn có gió thoảng qua, hương hoa bay lượn thơm ngào ngạt dễ chịu.
Minh Kiều đi một vòng, bỗng quay đầu nhìn về phía cửa sổ tầng một. Mấy ngày nay nàng và Đường Hiểu Ngư đều ở trong phòng khách ở tầng một, vừa tiện đi lại, vừa tiện cho Đường Hiểu Ngư hỗ trợ nàng nếu có chuyện gì xảy ra.
Ánh mắt Minh Kiều lưu chuyển, nụ cười say đắm lòng người nở rộ trên khuôn mặt xinh đẹp, chỉ là lúc này trong nụ cười lại luôn mang theo vài phần tinh nghịch của một đứa trẻ đang muốn trêu chọc thứ gì đó mình yêu thích.
Đường Hiểu Ngư ngồi ở bàn gấp máy tính lại, vừa mở cuốn sách bìa cứng đang đọc dở ra, cửa sổ đã bị gõ một cái, truyền đến một tiếng “bịch” trầm đục.
Đường Hiểu Ngư theo bản năng ngước mắt thấy được Minh Kiều, đôi mắt u trầm vẫn không hề gợn sóng: “Có chuyện gì?”
Minh Kiều cười rạng rỡ như hoa hướng dương: “Cô ở trong phòng lâu quá rồi, ra ngoài hít thở không khí một chút đi.”
Đường Hiểu Ngư khẽ mím môi đỏ, muốn nói tôi không thấy ngột ngạt thì đã nghe thấy Minh Kiều nói: “Cứ coi như cô không thấy ngột ngạt, nhưng nếu cứ mãi ở trong phòng thì sẽ mốc meo đấy, ra ngoài đi mấy vòng đi.”
Có vẻ như dù không để ý tới nàng, nàng cũng có thể tìm ra một trăm lẻ tám lý do để thuyết phục. Đường Hiểu Ngư nghĩ, cất kỹ sách, đứng dậy ra khỏi phòng.
Mà khi nàng đến được sân hoa thơm ngát, lại không nhìn thấy Minh Kiều ngay lập tức.
Nhìn quanh bốn phía, thấy nàng đang ngồi xổm bên một bụi tường vi rậm rạp, cầm kéo chuyên tâm cắt một đóa tường vi đỏ rực nhất xuống.
Nàng rất nhanh đã thấy Đường Hiểu Ngư, nụ cười càng trở nên tươi tắn hơn, trong đôi mắt đen láy lóe lên ánh sao, nhanh nhẹn đưa hoa cho Đường Hiểu Ngư: “Tặng cô.”
Đường Hiểu Ngư khẽ rũ hàng lông mày, nhìn hoa rồi lại nhìn nàng: “Vì sao?”
Minh Kiều cười gượng một tiếng: “Chuyện này còn phải để tôi nghĩ lý do nữa sao?”
Nàng cố ý kéo dài âm điệu, trầm ngâm rồi nói: “Cô cứ coi như tôi đang lấy lòng cô đi, dù sao thì cái mạng nhỏ này của tôi phải nhờ cậy vào cô hết rồi.”
Giọng nói nàng nhẹ nhõm trêu ghẹo, trong mắt lại có sự chân thành khiến người ta không tài nào ghét nổi.
Đường Hiểu Ngư lặng im, chính cô cũng không hiểu vì sao mình lại nhận lấy đóa hoa: “Cô nghĩ ra ai khả nghi chưa?”
Minh Kiều nở nụ cười: “Đã nghĩ đến rất nhiều người. Có vài người rất đáng nghi, tôi muốn tìm cơ hội gặp họ, thử phản ứng của họ trực tiếp.”
Nhưng cơ hội này không thể nào rơi từ trên trời xuống được, cũng không thể kéo dài quá lâu. Kẻ chủ mưu chắc chắn rất chú ý đến tình hình của nàng, một khi biết nàng chưa chết thì sẽ chuẩn bị sẵn tâm lý. Dù cho nàng có là một thẩm vấn viên chuyên nghiệp hay chuyên gia cũng không thể phát hiện được điểm bất thường, huống chi nàng còn chẳng phải ai như vậy.
Minh Kiều đang suy nghĩ thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo trong túi áo. Nàng lấy lại tinh thần, vội vàng rút điện thoại ra, vừa thấy tên người liên lạc, vẻ mặt đã trở nên phức tạp.
Hình như cơ hội rơi xuống từ trên trời thật.
Người gọi đến là dì út nhà họ Minh – Minh Lang. Đúng vậy, nhà họ Minh ở đây là chỉ mẹ nuôi Minh Uyển và gia tộc phía sau bà. Sau khi bà và cha nuôi ly hôn, ba cô con gái của nhà họ Minh đều mang họ mẹ, trước kia nguyên chủ là con thứ hai.
Minh Kiều nghĩ thực ra nếu trở về đúng vị trí ban đầu thì nàng phải tên là Đường Kiều, còn Đường Hiểu Ngư phải gọi là Minh Ngư, nghe cũng không tệ lắm.
Tình huống hiện tại của nhà họ Minh cũng không phức tạp. Mẹ nuôi Minh Uyển có hai người em, bà là chị cả, cậu là con thứ hai, nhưng khi cậu lập gia đình thì đã định cư ở nước ngoài, trong nguyên tác cũng không có đất diễn của cậu, tạm thời không cần nhắc đến, trọng điểm là dì út.
Nếu nói nữ phụ độc ác số một của thế giới này là nguyên chủ, vậy người dám xưng là số hai cũng chỉ có dì út.
Giai đoạn trước thì còn đỡ, dì ta thiên vị nguyên chủ hơn cả trước khi Đường Hiểu Ngư về nhà họ Minh, thường xuyên thêm dầu vào lửa, nói lời gây sự. Sau này trực tiếp cùng nguyên chủ nhắm vào Đường Hiểu Ngư, lao thẳng trên con đường cuồng ngông ngoài vòng pháp luật.
Mà lý do dì ta nhằm vào Đường Hiểu Ngư là vì dì ấy từ nhỏ đã không sống gần bên mẹ nuôi, nên càng thân thiết với cháu gái không có quan hệ máu mủ là nguyên chủ sao?
Có lẽ có vài phần là thế, nhưng quan trọng hơn là vì dì ta ghen ghét chị mình, kiểu như chị mình rất xuất sắc, được người ta khen ngợi, mình không thể vượt qua được chị nên sinh lòng ghen ghét, không thể để chị được vui vẻ.
Lúc Minh Kiều đọc truyện đã từng cảm thán rằng có lẽ nhà họ Minh dính phải lời nguyền chị em không hòa thuận, vì quan hệ của nguyên chủ và các tỷ muội cũng không tốt.
Nói về việc dì út nhằm vào Đường Hiểu Ngư, dì ta không thích Đường Hiểu Ngư chỉ là giận cá chém thớt, vì mẹ nuôi cho rằng trước đây đã ôm nhầm hai đứa bé khiến Đường Hiểu Ngư phải chịu khổ bên ngoài, rất áy náy và cũng rất quan tâm cô bé, cho nên dì ta liền muốn nhảy ra để nhắm vào Đường Hiểu Ngư.
Đại khái nghĩ rằng: Đây chẳng phải đứa con gái mà chị thương yêu nhất sao? Vậy thì tôi nhất định phải hãm hại nó để chị không được thoải mái.
Không chỉ hãm hại một mình Đường Hiểu Ngư, mà còn kéo cả đứa cháu nuôi mà xưa kia mình thực sự yêu thương vào làm một trận, để chị gái thống khổ gấp bội.
Cho nên cũng rất khó phân rõ tình cảm dì ta dành cho nguyên chủ có mấy phần là thật lòng, mấy phần là lợi dụng.
Nhưng đối với Minh Kiều, thực sự muốn bảo vệ một người tuyệt đối không phải là mặc kệ nàng ta càng đi càng sai đường, cuối cùng cùng nhau rơi vào vực sâu.