19. Chương 19

Thẩm Lục Tiêu, Chàng Mù Rồi Sao? thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lão đột nhiên nhận ra, cái cái bẫy ngọt ngào này không chỉ do Thẩm Lục Tiêu giăng ra, mà chính đứa cháu của Tiêu gia cũng đã tự nguyện nhảy vào. Tình trong như đã, vẻ ngoài e e từ lâu đã mất hết.
Sát khí từ lưỡi đại đao của Tiêu Thanh Phong bén nhọn, phả ra hơi lạnh thấu xương ngay trước yết hầu của Thẩm Lục Tiêu, chỉ cần dịch tới một ly là có thể khiến máu nhuộm đỏ vạt áo trường bào màu tuyết trắng.
Thế nhưng, vị tổng quản nghiện sạch sẽ ấy vẫn đứng sừng sững như một ngọn núi băng, một cái chớp mắt cũng không có, bàn tay to lớn thô ráp vẫn siết chặt lấy vòng eo thon gọn của Tiêu Hàn Tinh, không cho phép nàng lùi lại dù chỉ nửa bước.
"Thẩm Lục Tiêu, ngươi nghĩ bổn vương không dám giết ngươi thật sao?" Giọng Tiêu Thanh Phong trầm xuống như tiếng sấm rền trước cơn bão, từng thớ cơ bắp dưới lớp chiến giáp nặng nề căng lên cuồn cuộn. "Hàn Tinh là huyết mạch duy nhất của Tiêu gia, là thế tử của phủ Nhiếp chính vương! Ngươi thân là một tổng quản, dùng danh nghĩa bảo vệ để nuôi nhốt, tơ tưởng đến nó, làm bẩn danh tiết của nó. Tội danh này, tru di cửu tộc ngươi mười lần cũng không đủ!"
"Danh tiết?" Thẩm Lục Tiêu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự vặn vẹo và độc đoán ngút trời của một bạo chúa thực thụ. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt hổ sắc lẹm của vị chiến thần, thanh âm khàn đặc dạt dào hormone nam tính:
"Nếu vương gia muốn nói đến cái gọi là danh tiết hư vô để đem nàng gả cho một gã nam nhân khác làm công cụ chính trị, hay ép nàng cưới một vị thiên kim tiểu thư để che mắt thiên hạ, khiến nàng cả đời phải sống trong sợ hãi, chịu cảnh bó ngực đến nghẹt thở... Vậy thì Thẩm mỗ thà tự tay làm bẩn nó! Thẩm mỗ chính là muốn cả thiên hạ này biết nàng là của ta, để không một kẻ nào, không một thế lực nào dám nhòm ngó đến nàng nữa!"
Tiêu Hàn Tinh ở sau lưng hắn, nghe những lời tuyên bố cuồng loạn ấy mà hai tai nóng rực, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Nàng không kìm được nữa, nước mắt sinh lý giàn giụa, vội vàng buông vạt áo hắn ra, quỳ sụp xuống bên cạnh chân Thẩm Lục Tiêu, hướng về phía Tiêu Thanh Phong mà cầu xin:
"Thúc thúc! Xin người bớt giận! Không phải lỗi của một mình Thẩm thúc thúc... là con! Là con tự nguyện! Bốn năm qua nếu không có người thức khuya dậy sớm chăm sóc, không có người ấy dùng cả tính mạng và quyền lực kinh tế để chống đỡ phía sau, con đã sớm chết trong tay lũ chó đói của hoàng cung rồi! Thúc thúc muốn giết người, thì hãy giết luôn cả con đi!"
"Hàn Tinh! Ngươi đứng lên cho ta!" Thẩm Lục Tiêu thấy nàng quỳ xuống, đôi mắt phượng lập tức đỏ ngầu những tia máu dữ dội. Cái bệnh sạch sẽ và sự chiếm hữu độc đoán của hắn không cho phép tiểu cô nương của mình phải hạ mình quỳ lạy trước bất kỳ ai, dù đó có là thúc thúc ruột của nàng.
Hắn thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận cúi xuống, một tay xách nách nàng kéo đứng bật dậy, ép nàng dán chặt vào vòm ngực vững chãi của mình, khàn giọng quát: "Ta đã nói rồi, chuyện của nam nhân, ngươi không được xen vào!"
Nhìn cảnh tượng hai đứa nhỏ trước mặt che chở cho nhau một cách điên cuồng, bất chấp cả sống còn, thanh đại đao trong tay Tiêu Thanh Phong khẽ run lên.
Lão nhìn thấy sự kiên định đến cực đoan trong mắt Thẩm Lục Tiêu, và cả sự ỷ lại, sủng nịnh, yêu thương đến cốt tủy trong mắt đứa cháu gái giả trai của mình.
Chiến thần Đại Khải thu hồi đại đao, "xoảng" một tiếng cắm mạnh xuống nền gạch vương đình.
Lão quay lưng lại, thở hắt ra một hơi dài, giọng điệu mang theo sự tàn nhẫn của một bậc bề trên đang cân nhắc một canh bạc lớn:
"Thẩm Lục Tiêu, bổn vương cho ngươi một cơ hội cuối cùng để chứng minh bản lĩnh của mình. Hoàng đế lão nhi ở hoàng cung đang mượn cớ lời đồn đoạn tụ của các ngươi để kết tội phủ Nhiếp chính vương bôi nhọ hoàng thất, ba ngày nữa tại triều đình sẽ hạ chiếu tước binh quyền của bổn vương, đồng thời ép Hàn Tinh phải uống rượu độc để 'tẩy rửa tà khí'. Nếu ngươi có thể trong vòng ba ngày đập tan âm mưu của hoàng cung, khiến lão già trên ngai vàng phải ngậm miệng, danh chính ngôn thuận giữ lại binh quyền và cái mạng này cho Hàn Tinh... Bổn vương sẽ tác thành cho thứ tình cảm vặn vẹo này của các ngươi!"
Lão quay phắt người lại, ánh mắt sắc bén như chim ưng găm vào Thẩm Lục Tiêu: "Còn nếu ngươi thua... bổn vương sẽ là người đầu tiên tự tay tiễn ngươi xuống hoàng tuyền!"
"Ba ngày?" Thẩm Lục Tiêu khẽ chớp mắt phượng, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa chính nửa tà, ngạo nghễ đến mức khiến người ta run rẩy.
Hắn siết chặt vòng eo Tiêu Hàn Tinh, hơi thở nóng rực phả lồng đập đầy mùi hoa đào của nàng, giọng nói dạt dào hormone nam tính bùng nổ:
"Không cần đến ba ngày. Tối nay, Thẩm mỗ sẽ cho vương gia và cả kinh thành này xem, thế nào gọi là tuyệt đường tuyệt lộ của thiên tử. Chiếc bẫy của Thẩm Lục Tiêu ta một khi đã đóng lại, hoàng quyền cũng phải quỳ xuống mà cầu xin!"
Thịnh Kinh đêm nay cuộn trào một cơn giông bão lớn nhất trong vòng mười năm qua. Sấm sét rạch ngang bầu trời đen kịt, giáng xuống những mái ngói lưu ly của cung cấm những vệt sáng lạnh lẽo, ghê rợn.
Thế nhưng, sự tàn khốc của thời tiết bên ngoài vẫn chẳng thấm tháp gì so với cuộc thảm sát đẫm máu không tiếng sung đang diễn ra bên trong điện Kim Loan.
Không cần đến ba ngày, chỉ ngay trong đêm Nhiếp chính vương hồi kinh, Thẩm Lục Tiêu đã chính thức lật úp toàn bộ bàn cờ thiên hạ.
Y phục trường bào màu tuyết trắng của hắn nửa hạt bụi cũng không dính, nhưng bàn tay thon dài gầy guộc ấy lại đang nắm giữ mạch máu của cả một vương triều.
Lệnh tiễn Nhiếp chính vương kết hợp với mạng lưới tình báo bóng tối và thế lực kinh tế độc quyền độc nhất vô nhị của hắn đồng loạt kích hoạt.
Canh một, toàn bộ sổ sách thâm nhung và mật thư tạo phản của Lâm gia bị phơi bày ra ánh sáng.
Canh hai, binh mã vương phủ âm thầm bao vây phủ Thượng thư.
Canh ba, một xấp bằng chứng về việc hoàng đế cấu kết với ngoại bang hòng tước binh quyền của công thần đã được đặt chễm chệ trên bàn long án.
Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, nhìn nam nhân bạch y đang đứng chắp tay dưới thềm ngọc mà toàn thân run rẩy, mặt cắt không còn một giọt máu.
Lão già trên ngai vàng rốt cuộc cũng hiểu ra, vị tổng quản nghiện sạch sẽ này bấy lâu nay đóng vai một con chó trung thành, thực chất lại là một con dã thú tàn nhẫn và độc đoán nhất.
Hắn giăng ra một chiếc bẫy hoàn mỹ, ép hoàng đế ngay trong đêm phải hạ mật chỉ: Lâm gia tịch thu tài sản, tru di tam tộc; lời đồn về thế tử được định tội là "mưu đồ bôi nhọ huyết mạch công thần"; binh quyền của vương phủ vĩnh viễn bất động.
Chỉ trong một đêm, hoàng quyền hoàn toàn quy xụp dưới gót giày sạch sẽ của Thẩm Lục Tiêu.
Canh tư, phủ Nhiếp chính vương.
Thẩm Lục Tiêu sải bước dài trở về sảnh chính, vạt áo trắng nhuốm chút hơi sương lạnh lẽo của đêm đen. Bên trong sảnh, Nhiếp chính vương Tiêu Thanh Phong vẫn ngồi sừng sững như một pho tượng đá, trên bàn là thanh đại đao đã thu hồi sát khí.