Thẩm Thư Ngọc - Tiểu A Thất
Chương 6
Thẩm Thư Ngọc - Tiểu A Thất thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Vài hôm nữa ngươi thành hôn, những vị ca ca của ngươi chắc cũng mang trọng lễ đến mừng chứ? Hiện nay bệ hạ đang buồn rầu vì tìm hết bè đảng kết cánh với họ Triệu, nếu thuận theo đám công tử thế gia đó mà truy xét từng nhà một, chắc chắn sẽ lôi ra không ít đấy."
Triệu Thanh Tầm mặt mày tái nhợt.
"Thẩm Thư Ngọc, ngươi quá đáng !"
Tạ Thừa Phong chắn mặt tiểu cô nương, giận dữ trừng mắt.
"Đều là bằng hữu chí cốt của ta, gọi là bè đảng kết cánh?"
Ta nở nụ cười rực rỡ:
"Ta là đại thần trong triều, cũng chẳng phải Nhiếp chính vương, chuyện quá đáng quan trọng, quan trọng là, họ quá đáng ."
"Thư Ngọc!"
Tạ phu nhân từ lúc nào đến cửa, cất giọng trách mắng.
"Con tiện nhân chuộc thân từ thanh lâu , chẳng qua chỉ là món đồ giải khuây, tư cách gì cửa phủ mà xưng phu nhân? Ở kinh thành , các vị đại nhân nuôi tiểu đầy rẫy, chẳng gì là to tát cả."
Bà lạnh lùng liếc một cái, liền dập tắt lửa giận trong mắt Tạ Thừa Phong, vững vàng bước qua Triệu Thanh Tầm đang trắng bệch mặt mày, đến nửa ánh mắt cũng bố thí cho nàng .
"Thư Ngọc, cho quét sạch xe ngựa một lượt. Ai thứ hạ tiện mang theo thứ gì dơ bẩn, đừng để ô uế vấy lên cửa phủ nhà ta ."
Triệu Thanh Tầm thái độ của nhà họ Tạ đánh cho choáng váng, lảo đảo không vững, cắn răng chịu nhục, hướng về phía Tạ Thừa Phong cầu cứu bằng ánh mắt tuyệt vọng.
Còn hắn chỉ khẽ, nhạt sự ngu ngốc và liều lĩnh của nàng , nụ cười đầy mỉa mai.
Liếc qua gương mặt cứng đờ của Tạ Thừa Phong, theo sát Tạ phu nhân, ngoảnh đầu mà bước phủ.
Tạ Thừa Phong mở miệng mắng mỏ, nhưng mắt chỉ còn một bóng lưng kiên cường và thẳng tắp.
Hắn yên tại chỗ, khẽ hít sâu một hơi lạnh.
Từ bao giờ, Thẩm Thư Ngọc trở nên sắc bén quả quyết đến thế?
Hắn bỗng phát hiện, chính là dáng vẻ ấy , mới khiến nàng như một người sống thật sự.
14
Triệu Thanh Tầm kéo tay áo hắn, nức nở:
"Vì giúp một câu? Chẳng từng bảo nàng là thứ gỗ đá, dễ bảo, dễ khi dễ, mềm như bùn ? Sao giờ khéo miệng giảo hoạt đến thế, khiến mất hết thể diện? Thiếp còn mặt mũi nào sống ở kinh thành đây?"
Một luồng gió lạnh lướt qua mặt Tạ Thừa Phong, như lưỡi đao lạng da, khiến rát tê.
Tâm trí lúc này chỉ hình ảnh của Thẩm Thư Ngọc, gương mặt dửng dưng, lạnh nhạt, như thể chuyện đời chẳng liên quan gì đến nàng nữa.
Đôi mắt xưa nay luôn ẩn nhẫn ấm ức , đêm nay, còn gợn sóng gì cả.
Dù hắn và Triệu Thanh Tầm mật vô độ ngay mặt nàng, nàng cũng dành cho lấy nửa ánh dư thừa.
Hồng Trần Vô Định
Hắn sợ, nàng đổi.
Và thấy thích nàng hiện giờ hơn, rực rỡ, kiêu hãnh, như một con người khác.
đồng thời, cũng sợ.
Sợ rằng, Thẩm Thư Ngọc lúc này , thật sự sẽ buông bỏ .
Hắn chút hoảng, chút luống cuống, cũng chẳng biết gì tiếp theo.
Khi chợt nhớ đến cỗ xe ngựa , ngoảnh đầu thì trống trơn từ lâu.
Trong lòng khẽ chấn động, tựa như bỏ lỡ điều gì đó.
tin.
Thẩm Thư Ngọc, loại nữ nhân rơi xuống bùn đất của thế tục, còn thể gì?
Chẳng vẫn nắm chặt lấy như chiếc phao cứu mạng ?
Nhiếp chính vương?
Hắn còn thể đoạt lấy ngôi vị từ tay biểu ca và cô mẫu của mình, há là hạng lương thiện?
Làm hùng cứu lấy Thẩm Thư Ngọc?
Hắn nào phải kẻ bụng đến thế.
Chẳng qua là A Chu từng cứu mạng hắn , nên mới cầu xin một chuyến xe, tiện thể đưa Thư Ngọc cùng.
Nào ngờ nàng liền bám lấy cơ hội, suýt chút nữa khiến mất mặt.
Nghĩ đến đây, Tạ Thừa Phong âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nàng còn tức giận, còn giở trò tâm cơ, tức là vẫn còn để ý đến hắn .
Rốt cuộc, nàng vẫn chỉ là một nữ nhân.
Giận dỗi một hồi cũng chẳng nên sóng gió gì lớn. Cũng vẫn đang vẻ để lấy lòng mà thôi.
Giờ thì Triệu Thanh Tầm cũng nàng cho hắn , giận hờn cũng nên kết thúc .
Chỉ cần nàng ngoan ngoãn, gây rối, chịu dung nạp Thanh Tầm, thể miễn cưỡng tha thứ cho nàng một chút.
Thẩm Thư Ngọc như thế ấy , thật mới mẻ.
Nghĩ đến dáng vẻ y phục lộn xộn, tóc tai rối bời của nàng, một cảm giác nóng nảy khó hiểu bỗng dâng lên, khiến hô hấp cũng trở nên nặng nề.
Hắn buồn quan tâm đến tiếng lóc của Triệu Thanh Tầm nữa, lập tức xoay người , bước nhanh về phía chính viện.
15
Khi Tạ Thừa Phong bước vào chính viện, mới tháo xuống vài cây trâm lẻ tẻ tóc.
Vệ Chiêu Hành thích những thứ diêm dúa.
Hắn thấy quá nhiều phồn hoa, từng ngắm ít dung nhan khuynh quốc khuynh thành.
Nếu mang cả đầu châu ngọc phấn hương lòe loẹt đến mặt hắn , chẳng khác nào biến thành thứ thú tính, khác xa với bạch nguyệt quang thanh bạch nghèo khổ trong lòng , đến cả cơ hội lọt mắt , cũng .
Tạ Thừa Phong lưng , trong gương đồng, thấy ánh dịu nơi chân mày .
"Trong phòng mùi thuốc, thể nàng khỏe ?"
Hắn giọng hờ hững, vẻ mặt vẫn bình thường.
Tựa như một khắc đó ngoài phủ mới là kiếm khí căng như dây đàn, một năm hơn chẳng buông nổi một câu tử tế giờ bỗng hòa nhã lạ thường, đến vết rách năm xưa cũng chẳng còn dấu tích.
Hắn nhún nhường, đều .
Quản sự trong viện vui vẻ sai đun nước trải giường, còn lén đốt hương trợ hứng.