Thẩm Tốc
Chương 4
Thẩm Tốc thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thường thì tôi nhìn rất lâu những đống tuyết trong sân.
Hoặc chăm chú ngắm những mũi băng treo nơi mái hiên.
Cái tĩnh lặng lạnh lẽo ấy khiến lòng người bình an.
Mỗi khi trong tim quá đau đớn, không kìm được nước mắt, tôi liền nghĩ đến một cách — nhớ lại những tháng năm trong lao ngục.
So ra, hiện tại cuối cùng vẫn khá hơn.
Tôi vốn không phải người tham lam.
Vậy nên lòng cũng nhẹ đi đôi chút.
Dần dần.
Tâm trạng tôi thay đổi.
Ánh mắt càng lúc càng bình thản, lòng càng lúc càng yên ả.
Thỉnh thoảng nhớ đến những ngày ở Biện Châu, nhớ đến Tề Nghiễn từng si tình nhìn tôi, chỉ thấy xa xôi mờ nhạt.
Đến cả nỗi đau cũng như bị cách một tầng.
Cho đến ngày ấy—
Trời đổ tuyết lớn như lông ngỗng. Tề Nghiễn từ nha môn trở về Đông sương phòng, toàn thân nồng mùi rượu, sắc mặt âm trầm đáng sợ.
Chẳng bao lâu, đại tỳ nữ vén rèm gọi:
"Thẩm Tốc, mang kim châm của ngươi vào!"
Khi tôi bước vào, Tề Nghiễn nhắm mắt ngả người tựa ghế, cằm siết chặt, bất động.
Hoản phu nhân đang cẩn thận dùng khăn lau mồ hôi cho hắn.
"Nhanh lên! Đại nhân uống rượu bên ngoài, đau đầu dữ dội, ngươi mau châm cho ngài."
Tôi nhìn Tề Nghiễn.
Hắn vẫn nhắm mắt, không tỏ ý kiến. Tôi liền hong ấm tay, định thần, chậm rãi hạ châm.
Hoản phu nhân lo lắng hỏi:
"Phu quân, chàng xưa nay không uống rượu, hôm nay là có chuyện gì mà lại uống nhiều như vậy?"
Tề Nghiễn im lặng hồi lâu, rồi bỗng cất tiếng:
"Hôm nay là ngày giỗ phụ thân ta."
"Sau khi ông mất, chẳng bao lâu mẫu thân ta cũng theo ông mà đi… nên hôm nay, cũng coi như ngày giỗ của bà."
Hoản phu nhân lập tức ôm lấy hắn, tựa vào lòng hắn dịu dàng an ủi:
"Phu quân, chàng đừng buồn. Sau này chàng không còn một mình nữa. Có thiếp, còn có phụ mẫu thiếp."
Tề Nghiễn đột nhiên mở mắt.
Hắn ngẩng đầu. Vừa mở mắt ra, ánh mắt lập tức chạm thẳng vào tôi.
Tôi giật mình run lên.
Hắn nhìn tôi không chớp, ánh mắt sâu và nặng nề như muốn nuốt người vào.
Tôi hoảng hốt, liền nghiêng đầu tránh ánh mắt hắn. Một lọn tóc bên tai rơi xuống, lướt qua chân mày và khóe mắt hắn.
Cả người hắn chợt cứng lại.
Hốc mắt dần đỏ ngầu, đỏ như sắp rỉ máu. Hàng mi run khẽ, nhưng ánh mắt không hề rời đi.
Tôi cố giữ bình tĩnh, bắt đầu rút kim.
Rút đến cây cuối cùng, hắn bỗng vươn tay, nắm chặt cổ tay tôi.
Tôi giật mình run lên.
Đầu kim sượt qua.
Một vệt máu mảnh dài rạch từ trán hắn xuống tận cằm.
"Á!"
Tôi thất thanh kêu khẽ.
Hoản phu nhân ngẩng đầu nhìn sang.
Ánh mắt nàng trước hết rơi vào bàn tay Tề Nghiễn đang siết chặt cổ tay tôi, sau đó nhìn thấy vết máu trên mặt hắn, tức khắc vừa kinh vừa giận, giơ tay tát về phía tôi.
Tôi đã sớm học được cách né tránh đòn roi bất ngờ trong lao ngục, theo bản năng khom người.
Nàng đánh hụt, càng thêm phẫn nộ, hoàn toàn không còn dáng vẻ nhu nhược ngày thường, chỉ tay vào tôi quát lớn:
"Tiện tỳ! Dám làm đại nhân bị thương, cút ra ngoài! Ra quỳ trong tuyết chịu phạt!"
…
Tôi đã quỳ được nửa canh giờ.
Tuyết lớn rơi dày đặc. Chẳng bao lâu, cả người tôi đã phủ kín một tầng trắng xóa.
Lúc đầu, tôi còn thầm tự nhủ trong lòng:
Thẩm Tốc à Thẩm Tốc, những ngày đứng ngoài hành lang quả nhiên không uổng. Nếu là trước kia, quỳ thế này e rằng đã không chống nổi.
Nhưng tôi vui mừng quá sớm.
Chẳng bao lâu sau.
Đầu óc tôi bắt đầu choáng váng, thân thể lảo đảo, ý thức cũng dần mơ hồ.
Trước mắt tối sầm lại. Trong khoảnh khắc thân người ngả về sau—
Tôi cảm thấy lưng mình được một đôi tay mạnh mẽ vững vàng đỡ lấy.
Ý thức chập chờn.
Khi tỉnh lại, tôi nghe giọng Hoản phu nhân vang lên từ trên bậc thềm, mang theo ý cười trêu cợt:
"Không ngờ trong hậu viện sâu kín này của ta, lại được xem một màn anh hùng cứu mỹ nhân, cũng thật thú vị."
Tôi ngẩng mắt nhìn.
Chẳng biết từ lúc nào, Tề Nghiễn và Hoản phu nhân đã ra khỏi phòng, đứng dưới mái hiên.
Tề Nghiễn lạnh lùng liếc nhìn tôi.
Khóe môi thấp thoáng một nụ cười mỉa mai.
Bên cạnh, ma ma quản sự đang sai một nam nhân dời chậu cây trong sân.
Người đó đi lại không tiện, bước chân khập khiễng, nhưng thân hình cao lớn vững chắc, động tác dứt khoát gọn gàng.
Ma ma cười lấy lòng:
"Nhạc hoa tượng* hiếm khi đến viện của phu nhân, hôm nay lại đúng lúc gặp được đại nhân và phu nhân."
(*)Hoa tượng: người trồng hoa, thợ làm vườn.
Hoản phu nhân mỉm cười hỏi:
"Nhạc hoa tượng đã thành thân chưa?"
Người nọ đáp:
"Vẫn chưa thành thân."
"Hắn đang nhờ người mai mối khắp nơi. Theo lý mà nói, nhân phẩm và dung mạo đều không tệ, làm việc cũng nhanh nhẹn. Chỉ tiếc chân què, lại còn có một đứa con gái bệnh tật, thật khó tìm." Ma ma cố ý nói lớn.
Ánh mắt Hoản phu nhân khẽ chuyển, nhìn sang Tề Nghiễn, giọng mềm mại:
"Ta thấy nha đầu Thẩm Tốc này với hắn cũng xứng đôi. Chi bằng ta làm mối cho họ, phu quân thấy thế nào?"
Ánh mắt Tề Nghiễn lạnh lẽo. Sau một thoáng im lặng, hắn lại cười.
"Chuyện hậu trạch, đương nhiên đều do phu nhân quyết định. Chỉ có điều…"
Ánh nhìn hắn thong thả rơi xuống người tôi, giọng bình thản như đang bàn đến một món đồ:
"Ta đường đường là Tri phủ, cũng không thể để người ta nói ta buôn bán người. Gả hay không gả, cũng phải nghe chính miệng nàng ta nói một tiếng cam tâm tình nguyện."
Tôi ngẩng đầu nhìn Tề Nghiễn.
Hắn không biểu cảm, chỉ lạnh lùng nhìn lại tôi.
Qua màn tuyết bay rối loạn, tôi nhìn thấy đôi mắt hắn — tĩnh lặng như mặt hồ băng.
Tôi cúi đầu, nghe giọng mình bình thản vang lên:
"Nô tỳ thân mang tội, đời này không dám có ý niệm xuất giá."
Trên bậc thềm vang lên một tiếng cười khẽ đầy châm biếm của Tề Nghiễn.
"Không cần nói lời cự tuyệt như vậy. Dù sao ngươi cũng có công giúp phu nhân chữa chứng đau đầu. Ngày nào đổi ý muốn gả, cứ việc gả đi."
…