Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính
Hoàng tử điển trai và công chúa 'thầm thương' ngủ say
Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ta không phải một nàng công chúa xinh đẹp hoàn mỹ, cũng chẳng phải một người hầu trong nhà, mà là một chú chó trung thành hết mực với hoàng tử của ta.”
– Trích lời Baicha –
“Cái gì?! Hoàng tử của chúng ta bị bệnh sao?!!!”
Ta suýt bật khóc. Bị ép mặc chiếc váy hồng lấp lánh và đội tóc giả vàng còn chưa đáng sợ bằng việc… bạn cùng lớp, người được chọn đóng vai hoàng tử, đã 'cao chạy xa bay'.
“Nhìn xem, mẹ cậu ta còn nộp giấy khám bệnh hộ nữa.” Một huynh khóa trên thông báo với cả nhóm, rồi đưa ra tờ giấy làm bằng chứng, tay đập vào trán vẻ chán nản. Trong giấy ghi rõ cậu ta bị tiêu chảy không dứt, bác sĩ kết luận là do uống quá liều thuốc xổ. Cái quái gì vậy trời?! Ta thật sự muốn vò nát tờ giấy đó. Cậu ta sợ đến mức uống thuốc xổ để nhập viện trốn diễn kịch sao?! Thật quá đáng! Nếu cậu ta nói với ta trước, ta đã làm y chang rồi!
“Chết rồi, giờ không có hoàng tử thì làm sao đây?” Các huynh tỷ bắt đầu lo lắng bàn bạc.
“Buổi phỏng vấn của nhóm trưởng đội nhạc kèn gần xong rồi, chúng ta cũng sắp tới lượt rồi.”
“Khoa mình diễn thứ mấy vậy?”
“Chắc là cuối cùng, vì khoa mới thành lập mà.”
Ta chỉ biết ngồi thẫn thờ ở bàn căn tin, lòng đầy buồn bã. Bộ váy này vừa chật chội lại lấp lánh một cách kỳ cục, đi cùng đôi giày cao gót lấp lánh khó chịu. Dù đứng hay đi cũng đều khó khăn.
Các huynh tỷ và bạn bè cứ nhìn ta mãi, khiến ta càng thêm hồi hộp và xấu hổ. Ta biết rất rõ mình trông kỳ cục thế nào trong chiếc váy công chúa nhục nhã này. Đây đúng là truyện cổ tích về một nàng công chúa cô đơn và xấu xí… cùng một hoàng tử bỏ trốn vào bệnh viện.
“Hay chúng ta tìm người khác đóng vai hoàng tử được không? Không cần nhớ hết thoại đâu.” Một huynh tỷ lên tiếng gợi ý.
“Hoặc diễn mà không có hoàng tử luôn được không?” Một người khác đề xuất.
Ta thở dài. Đúng như dự đoán, ta sẽ kết thúc với vai công chúa đáng thương, không có nổi tình yêu.
“Không được đâu, giờ sửa kịch bản thì muộn quá rồi.” Tỷ biên kịch, cũng là người chỉ đạo ta “diễn cho ra dáng con gái”, lên tiếng cản lại.
“Vấn đề lớn nhất là bộ trang phục đây này.” Một huynh khác lấy bộ đồ hoàng tử từ giá treo ra cho mọi người xem.
“Ờ. Tại sao diễn viên năm ngoái lại cao đến vậy chứ? Bộ này may riêng cho người cao 1m80 luôn đó.”
“Chuẩn. Nhìn chúng ta đi, ai mặc vừa cái này nổi đâu.”
Ta chỉ còn biết chống cằm nhìn xa xăm ra ngoài sân, như thể phong cảnh ngoài kia có thể giúp ta thoát khỏi thực tại đau buồn này.
“Hả?” Ta bật ra một tiếng. Mắt ta bỗng sáng rực.
Ta thấy P’Chane đang phụ các bạn trong khoa y mang đạo cụ ra sân khấu. Nếu ta nhớ không nhầm thì khoa y năm nào cũng diễn đầu tiên. P’Chane thì không tham gia diễn kịch năm nay, cũng không góp mặt ở gian trưng bày. Chắc là huynh ấy lười.
Ta nghiêng đầu nhìn bộ đồ hoàng tử trên giá rồi quay lại nhìn P’Chane. Cao cỡ 1m80… “Ê! Hợp cỡ luôn đó!” Ta bất ngờ bật dậy hét lên làm các huynh tỷ giật mình.
“Gì vậy N’Cha? Sao tự nhiên hét toáng lên thế?”
“Chờ đệ chút, đệ sẽ quay lại liền!”
Ta nói với mọi người rồi chạy thẳng đến chỗ P’Chane. Vì đang mặc váy dài và đi giày cao gót, ta phải vén váy lên bằng hai tay rồi lúng túng chạy.
“P’Chane ơi! Đợi đệ với!” Ta gọi to.
P’Chane lúc đó đang khiêng đạo cụ thì dừng lại, quay sang nhìn trái phải, nhưng lại… lướt qua ta.
“P’Chane! Đệ đâu có vô hình đâu trời!”
“Hmm? Hình như huynh nghe thấy giọng N’Cha thì phải…” Huynh ấy nhìn quanh với vẻ mặt hoang mang, vẫn chưa nhận ra ta.
“P’Chane, đệ ở đây này!” Ta vội vẫy tay gọi tiếp.
Cuối cùng P’Chane cũng nhìn thấy ta, ánh mắt ngơ ngác chớp chớp.
“Hả? Ai vậy?” Huynh hỏi, vẻ mặt đầy thắc mắc.
“Đệ là N’Cha này, là đệ thật mà.” Ta đáp, nhưng có vẻ P’Chane không tin.
“Nhưng… N’Cha là con trai mà?” Huynh ấy khẽ nói thầm.
Câu đó suýt làm ta vấp tà váy té xuống đất.
“Đệ biết mà…” Ta đỏ mặt vì xấu hổ.
“Đệ là con trai, nhưng đây là trang phục diễn kịch của đệ thôi.”
“Ààà…” P’Chane kéo dài tiếng, tỏ vẻ đã hiểu. Sau đó huynh quan sát ta từ đầu tới chân.
“…Ờ thì…” Ta quyết định đi thẳng vào vấn đề: “Giờ huynh rảnh không ạ?”
P’Chane im lặng một lúc, nhìn xuống đống đạo cụ đang cầm.
“Chỉ còn chuyển mấy thứ này thôi, là xong rồi.”
Ta thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ, vận xui vẫn chưa hoàn toàn quay lưng với một nàng công chúa đáng thương như ta.
Ta chắp tay, cúi đầu năn nỉ: “P’Chane ơi, làm ơn giúp bọn đệ đóng vai hoàng tử trong buổi diễn của khoa với ạ!”
Ta năn nỉ bằng giọng điệu đáng thương đến mức P’Chane đứng hình vài giây.
“Hmm…”
Huynh ấy có vẻ phân vân. Ta biết huynh không thích gây rắc rối nên ta vội lên tiếng tiếp: “Làm ơn mà… đệ năn nỉ với tư cách là đàn em cùng trường cấp ba với huynh đó.”
P’Chane khựng lại, nhíu mày nhẹ rồi thở dài, như thể đã đầu hàng.
“Được rồi… huynh sẽ giúp đệ.”
“AHHH! Cuối cùng cũng có hoàng tử rồi!!!”
Cả đám huynh tỷ hò hét vui mừng, còn ta chỉ biết trợn mắt.
“Lúc chọn người trước đâu có ai phấn khích đến mức này…” Ta nói mỉa.
“Khác chứ đệ!” Tỷ đạo diễn tươi rói trả lời. “Đây là Chane đó! Người đạt vị trí thứ hai ở cuộc thi Moon của khoa y đó nha!”
“Trời ơi, ngoài đời P’Chane còn đẹp trai hơn cả trong hình!”
“Không ngờ chúng ta lại có được hoàng tử đẹp trai đến vậy luôn á!”
“Ừ đó. Gato với N’Cha ghê. Nếu là đệ làm công chúa chắc đệ chịu liền luôn, hehe~”
Ta thở dài. Ta cũng đâu có muốn làm công chúa đâu, nhưng biết mấy câu đó chỉ là đùa vui thôi.
“Ờ… trông đệ như thế nào vậy?”
P’Chane bước ra từ phòng thay đồ sau khi mặc xong trang phục hoàng tử, và tất cả mọi người lập tức quay lại nhìn huynh ấy. Đột nhiên…
“AHHH!”
“Hoàng tử thật kìa!”
Ta sốc muốn rớt hàm, không ngờ các huynh tỷ lại phản ứng dữ dội đến vậy.
Mà nghĩ lại, nếu là P’Newt mặc bộ đồ hoàng tử như thế này, chắc ta cũng chẳng kiềm được.
Thật ra, P’Chane đúng là rất điển trai. Ta nhìn huynh ấy từ đầu đến chân. Huynh ấy mặc trang phục hoàng gia kiểu phương Tây với tông màu bạc và xanh dương, đeo bao kiếm bên hông, dây đeo chéo ngực, hai miếng giáp cầu vai nổi bật và đội vương miện vàng trên đầu.
Chà! Đây chính là hoàng tử Jirapat.
Ta cá là mấy bạn nữ trong khán giả sẽ “ngất lên ngất xuống” khi nhìn thấy huynh ấy.
P’Chane quay lại nhìn ta, định nói gì đó thì tỷ biên kịch bước tới.
“Đây là kịch bản cho vai hoàng tử Phillip. Hoàng tử sẽ xuất hiện sau khi công chúa bị kim xe chỉ đâm và rơi vào giấc ngủ. Đệ sẽ phải chiến đấu với ba con quái vật rồi kết thúc bằng một câu thoại ngắn. Cuối cùng là đánh thức công chúa và sống hạnh phúc mãi mãi.”
P’Chane nhận lấy kịch bản và gật đầu.
“Chane, đệ ra đây ta nói chút.” Tỷ đạo diễn gọi huynh ấy.
P’Chane có vẻ bối rối nhưng vẫn đi theo tỷ ấy. Ta chỉ biết thầm nghĩ: ‘hôm nay P’Chane nổi tiếng dữ thần luôn.’
Ta thấy tỷ đạo diễn thì thầm gì đó với huynh, rồi huynh bỗng lộ vẻ do dự rõ rệt.
“Này, chuẩn bị vào vị trí đi! Chuyển đạo cụ ra sân khấu mau!”
Giờ diễn đang đến gần.
Ôi không. Ta không thể nào trốn khỏi vai công chúa xấu hổ này được nữa rồi.
Ta cầu mong không ai nhận ra ta. Diễn cho xong là được!
Sân khấu đã được dựng sẵn với các phông nền và đạo cụ có thể di chuyển nhanh. Tất cả diễn viên đều được gắn micro nhỏ ở cổ áo. Mỗi khoa chỉ có 30 phút để biểu diễn – có thể kết thúc sớm nhưng không được vượt quá thời gian, nếu không sẽ bị trừ điểm. Ban giám khảo gồm các giảng viên và đại diện ban chấp hành sinh viên. Tiêu chí chấm điểm bao gồm: tính sáng tạo, thiết kế trang phục – đạo cụ, và chất lượng biểu diễn.
Nhưng khi ta nhìn thấy đạo cụ của các khoa khác… ta chỉ muốn đào một cái lỗ chui xuống. Các khoa khác đầu tư cực kỳ chỉn chu, đặc biệt là khoa Kiến Trúc. Đạo cụ của họ nhìn chẳng khác gì đồ nghề chuyên nghiệp. Còn khoa ta? Nhìn y như mấy món thủ công mầm non. Chưa kể khi thấy khoa Âm nhạc và Truyền thông biểu diễn, ta muốn trao giải Oscar cho họ luôn. Diễn xuất, hiệu ứng âm thanh – mọi thứ cứ như đang xem một vở kịch thật sự. Còn chúng ta thì sao? Ta không muốn nghĩ tới màn diễn nhạt nhẽo và kém chất lượng của mình nữa. Mà lại còn phải diễn trước toàn trường. Bảo sao hoàng tử của chúng ta lại chạy trốn vào bệnh viện.
“Cha! Cố lên nha!” Ton – người đóng vai hiệp sĩ – cổ vũ ta. Ta thật sự ganh tị với nó. Nhìn bộ đồ kìa, che kín cả đầu, không ai nhận ra, đỡ xấu hổ biết bao.
Ta đứng lo lắng ở mép sân khấu thì giật mình khi thấy P’Chane đang nhìn ta.
“Uhh… P’Chane, có chuyện gì không ạ?” Ta hỏi, giọng run run.
“Ummm…” P’Chane phát ra tiếng ngập ngừng.
“Huynh đang suy nghĩ.”
“Hả? Nghĩ gì cơ?” Ta ngơ ngác.
“Nghĩ xem có nên làm hay không…”
“Làm… gì cơ?” Ta không hiểu huynh ấy đang nói gì.
“N’Cha! Khoa Truyền thông sắp diễn xong rồi! Đệ chuẩn bị đi. Kính của đệ để tỷ giữ cho.” Tỷ đạo diễn gọi ta. Ta không còn cách nào khác, đành tháo kính ra. Không có kính, cả thế giới trước mắt ta chỉ còn là một màn sương mờ ảo. Ta không nhìn rõ được gì, ngoài màu sắc và hình dáng chung chung. Ta phải nheo mắt điều chỉnh tầm nhìn một chút để khỏi va vào cái gì đó trên đường.
Nghĩ theo hướng tích cực thì… ta thấy mình cũng may mắn. Ít ra ta sẽ không phải thấy những ánh mắt chán nản và khó chịu của khán giả khi mình đang đứng trên sân khấu. Mà khổ nỗi, chúng ta phải biểu diễn sau khoa Truyền thông – đội đã nhiều lần vô địch qua các năm. Thế thì coi như xong rồi còn gì.
“Đệ không đeo kính áp tròng à?” Ta nghe giọng P’Chane hỏi, nhưng giờ ta chỉ thấy được dáng mờ mờ của huynh ấy.
“Đệ không đeo được kính áp tròng.” Ta đáp. P’Chane chỉ “Ờ” một tiếng rồi im lặng.
“Và bây giờ, tiết mục cuối cùng – xin mời khoa Dinh dưỡng lên sân khấu!”
Tiếng giới thiệu của P’Pae khiến toàn thân ta căng cứng.
‘Thôi xong rồi. Giây phút nhục nhã nhất cuộc đời tới rồi đây!’
Tiếng vỗ tay thưa thớt như ám chỉ rằng chẳng ai mong chờ màn trình diễn này cả. “Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc yên bình, có một nhà vua nhân hậu và một hoàng hậu xinh đẹp…” Giọng dẫn chuyện nghe phẳng lì, không chút cảm xúc. Dù là diễn viên, ta cũng suýt ngủ gục khi nghe. Tiếng xì xào của khán giả bắt đầu vang lên. Chắc họ đã chẳng còn quan tâm đến tiết mục của chúng ta, và đang lo làm việc riêng. Không ai quan tâm tới khoa Dinh dưỡng cả. Chính ta năm ngoái đi xem cũng đã bỏ qua tiết mục này vì mấy khoa lớn như Âm nhạc, Kiến trúc và Truyền thông đã diễn xong rồi.
Nghĩ lại thì, khán giả ít cũng đỡ xấu hổ… Hầu hết các khoa khác đều sáng tạo lại kịch bản dựa trên phim hay tiểu thuyết nổi tiếng, làm mới hoàn toàn theo phong cách riêng. Còn khoa ta? Bám sát “Người đẹp ngủ trong rừng” từ lời thoại đến tình tiết. Không lạ khi ai cũng chán. “Sau khi nguyện cầu ơn trên, nhiều tháng trôi qua, hoàng hậu hạ sinh một nàng công chúa xinh đẹp. Họ đặt tên con là Aurora…”
Rồi đến lượt chúng ta bước lên sân khấu. Mấy bạn đóng vai hiệp sĩ đứng hai bên để dựng cảnh. Một bạn khác đóng vai tiên bước đến ban phước lành cho công chúa. Diễn xuất thì… khỏi nói, đến thoại cũng quên. Ta nghĩ chắc khán đài giờ vắng tanh rồi.
Câu chuyện bắt đầu bằng lễ mừng ngày công chúa ra đời. Nhà vua mời các tiên nữ tới ban phước lành nhưng lại không mời mụ phù thủy già. Thế là mụ tức giận và thay vì ban phước, mụ rủa công chúa sẽ chết vì kim xe chỉ vào sinh nhật lần thứ 16. Nhưng nhờ tiên cuối cùng chưa kịp ban phước, lời nguyền được hóa giải phần nào: thay vì chết, công chúa sẽ ngủ cho đến khi được đánh thức bằng nụ hôn của tình yêu đích thực. Tất nhiên, các huynh tỷ biết thừa rằng nếu bắt ta hôn thật, ta sẽ bỏ vai công chúa ngay lập tức. Nên họ sửa kịch bản: chỉ cần hoàng tử chạm vào là công chúa tỉnh dậy.
“Sao các ngươi dám không mời ta chỉ vì ta già?”
Phải nói thật, bạn ta đóng vai phù thủy là người duy nhất trong đám diễn có kỹ năng diễn xuất ra hồn. “Ta nguyền rủa công chúa! Vào sinh nhật thứ mười sáu, nàng sẽ bị kim xe đâm và ngủ mãi mãi! Hahaha!” Nhưng dù bạn ấy diễn hay đến mấy, cũng chẳng cứu vãn nổi tiết mục chán ngắt này.
Ôi không, sắp tới lượt ta rồi. Khi người dẫn chuyện đọc đến câu “Công chúa ngày càng lớn lên, trở thành một thiếu nữ xinh đẹp”, đó là tín hiệu để ta bước lên sân khấu. Ta nuốt khan. Run rẩy bước ra với đôi giày cao gót làm chân ta mềm nhũn. Cảm giác bị mọi ánh nhìn đổ dồn vào người thật sự khiến ta hoảng sợ. Ta tự nhủ, chắc chẳng ai thèm nhìn đâu, diễn cho xong là được.
Nhân vật của ta chỉ đi vòng quanh sân khấu như đang dạo chơi trong lâu đài, cho đến khi phát hiện một căn hầm bí mật nơi có chiếc máy xe chỉ – thứ đã bị nhà vua giấu đi để tránh lời nguyền. Nhưng định mệnh vẫn đưa công chúa tới đó. “Ồ? Đây là gì vậy? Sao mình chưa từng thấy? Ra đây là máy xe chỉ…” Ta gắng hết sức vắt giọng cao nhất có thể để bắt chước giọng con gái. Ta cũng chẳng biết nó nghe ra sao nữa. Sau đó, ta giả vờ học cách dùng máy xe chỉ rồi chạm vào kim, bị đâm. “Ôi không…” Ta vờ như ngất và xoay người ngã xuống ngay bệ đá ở giữa sân khấu.
Cuối cùng thì ta cũng xong phần thoại rồi. Không cần phải nói thêm câu nào nữa. Giờ chỉ cần nằm im chờ được đánh thức vào cuối vở kịch là xong. Ta thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng thấy hơi lạ… vì đột nhiên xung quanh yên ắng hẳn. Chắc diễn dở quá nên khán giả bỏ về hết rồi.
“Nhiều năm sau, một chàng hoàng tử điển trai tên là Phillip xuất hiện…”
Vậy là đến lượt nhân vật của P’Chane xuất hiện. Nhưng… còn ai đâu mà xem? Bỗng nhiên…
“AAAAAAA!”
“Đẹp trai quá đi mất!”
Khoan đã… vẫn còn fan ở lại sao?!
“Ta sẽ giúp công chúa.” P’Chane nói qua mic. Dù giọng huynh ấy đều đều, khán giả vẫn phát cuồng vì vẻ ngoài của huynh. “Aaaa! Là P’Chane đó!” “Huynh ấy học y đúng không?!” “Ê! Thằng Chane! Mày đang làm cái quái gì trên đó vậy hả?!” Nghe chưa? P’Pae còn la lên như thế cơ mà. Sân khấu giờ thì đúng là náo loạn, nhưng ít ra… ta đã có hoàng tử rồi. Không còn là công chúa đơn độc nữa.
Ta nghe tiếng P’Chane vung kiếm chiến đấu với mấy con quái vật, rồi cảm nhận được huynh đang tiến lại gần.
“Ôi, nàng công chúa thật xinh đẹp.”
P’Chane vẫn nói bằng cái giọng vô cảm như mọi khi, nhưng điều đó chẳng làm fan girl ngừng rú hét. Ta hơi khó chịu khi nghe mình bị gọi là “xinh đẹp”, dù biết chỉ là lời thoại trong kịch bản. Thôi kệ! Giờ chỉ cần P’Chane chạm tay ta là xong. Lời nguyền sẽ bị hóa giải.
Ta nằm im chờ đợi… nhưng mãi vẫn chẳng có gì xảy ra.
Một lúc sau, ta tò mò hé mắt nhìn trộm, và…
Whaaa!
Ta suýt hét lên vì bất ngờ, may mà kịp kìm lại.
P’Chane… sao mặt huynh ấy lại sát đến thế?!
Đừng nói là…
“Ờ… mọi người bảo huynh làm thế…” P’Chane thì thầm. Mặt huynh vẫn tỉnh bơ. Hiện tại, giữa hai đứa ta chỉ cách nhau vài centimet.
Ta cứng đờ cả người. Dù vẫn đang đóng vai công chúa ngủ say, ta chỉ dám hé mắt nửa chừng. Nhưng cự ly này khiến ta thấy rõ mặt huynh ấy, dù không đeo kính. P’Chane và P’Newt mỗi người có một kiểu đẹp khác nhau. P’Chane không trắng như P’Newt, cũng không có sống mũi cao hay ánh mắt long lanh hay nụ cười tan chảy, nhưng… gương mặt huynh vẫn rất thu hút. Ta bị phân tâm khi cứ nhìn chằm chằm vào mặt huynh. Môi hai đứa gần như chạm vào nhau. Ta nuốt nước bọt. Không lẽ là thật… Ta nhớ lại khi nãy, lúc một tỷ tỷ thì thầm gì đó với P’Chane, huynh ấy đã lưỡng lự. Nhưng cũng không rõ là huynh đã đồng ý hay không.
Chết rồi! Có phải họ sửa kịch bản mà không nói cho ta biết không? H… Hôn sao?! Và P’Chane cũng đồng ý làm thật luôn?! Không! Giờ ta phải làm gì đây?! Ta phải xử lý tình huống này thế nào? Bất ngờ…
“Nếu muốn hôn công chúa, ngươi phải bước qua ta trước đã!”
Khoan đã… giọng nói này…
Ta bất động.
Ta lập tức mở mắt ra. Trước mặt ta là một bóng người mờ ảo, tay cầm kiếm… chĩa thẳng vào cổ của P’Chane. Một hình bóng quen thuộc… cùng giọng nói mà ta đã dõi theo suốt năm năm qua. Dù thế giới xung quanh đang nhòe nhoẹt, dù đầu óc ta trống rỗng… Không đời nào ta có thể quên được người ấy. Chuyện quái gì đang diễn ra vậy trời…?!
“AAAAAAAAA!”
Tiếng hét của khán giả vang lên như đồng thanh… như một phản xạ thương hiệu chỉ dành cho một người. Và ta hoàn toàn chắc chắn khi nghe thấy P’Chane hét lên: “Hả?! Thằng Newt?!”