Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính
Chương 13: Cưa Đổ Đội Trưởng Trống Cực Phẩm
Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Một đội trưởng trống tài năng sẽ dẫn dắt ban nhạc diễu hành, nhưng một đội trưởng trống đẹp trai sẽ dẫn lối trái tim tôi~”
– Trích từ lời của BaiCha-
“Chào mừng tất cả các bạn sinh viên và quý vị khách mời đến với sự kiện QU Open-U ngày hôm nay!”
MC mở màn sự kiện với lời chào đầy hào hứng, và ngay lập tức nhận được những tràng reo hò vang dội trên sân bóng đá của trường đại học. Khán đài ngoài trời chật kín người — từ sinh viên, cựu sinh viên, khách mời cho đến cả phóng viên. Nếu không tự ép mình dậy từ 5 giờ sáng, chắc chắn tôi đã không có chỗ ngồi. Dù đến rất sớm, tôi cũng chỉ chen chân được vào hàng ghế thứ ba từ dưới lên.
Tôi mang theo máy quay và chân máy mà mẹ cho mượn, dự định ghi lại màn trình diễn của P’Newt với vai trò đội trưởng trống. Điện thoại cũng đã được sạc đầy, kèm theo pin dự phòng và bộ sạc đầy đủ, sẵn sàng cho mọi tình huống. Đúng là không hổ danh admin fanpage QU Cute Boy của trường!
“Không để mọi người chờ lâu nữa, chúng ta hãy cùng bắt đầu buổi lễ!” Nữ MC tuyên bố. Cô ấy chính là hoa khôi của khoa Truyền thông.
“Và bây giờ là phần được mong chờ nhất…” Nam MC, P’Pae, tiếp lời.
“Hãy cùng chào đón đội nhạc diễu hành và các đội trưởng trống của chúng ta!”
Vừa dứt lời, khán giả đã reo hò phấn khích. Đội nhạc diễu hành chia thành từng nhóm nhỏ để bắt đầu màn diễu hành. Nhóm đầu tiên bước ra, dẫn đầu là đội trưởng trống chính, theo sau là các đội trưởng trống khác và nhóm nhạc thứ hai. Thật hoành tráng khi đội có tới chín đội trưởng trống.
Ai nấy đều háo hức chờ xem. Ai cũng biết đội nhạc diễu hành của trường vốn thuộc khoa Âm nhạc — nổi tiếng và từng vô địch nhiều cuộc thi, nên báo chí cũng rất quan tâm. Năm ngoái tôi cũng từng đi xem, dù lúc đó P’Newt chưa là đội trưởng trống, tôi vẫn rất thích màn trình diễn.
Mỗi năm, đội sẽ chọn một chủ đề chính lấy cảm hứng từ phim ảnh hoặc trò chơi nổi tiếng.
Năm ngoái, chủ đề là Star Wars [1] , đội đã biểu diễn các bản nhạc chủ đề của phim. Các đội trưởng trống thì mặc trang phục Jedi, gậy chỉ huy được thiết kế giống kiếm ánh sáng. Cả khán đài như bùng nổ vì màn trình diễn quá mãn nhãn.
Tôi đang rất mong chờ xem năm nay sẽ là chủ đề gì.
Nhóm nhạc dẫn đầu bước ra với cờ đen đầu lâu xương chéo — lá cờ hải tặc kinh điển. Đội trưởng trống chính mặc trang phục thuyền trưởng, gậy chỉ huy được thiết kế giống một thanh kiếm nhưng vẫn giữ kiểu dáng truyền thống. Các nhạc công thì mặc đồng phục thủy thủ, đi kèm là các nhóm cầm cờ và mô hình đại bác – đạo cụ cũng nổi bật không kém.
Tôi dán mắt tìm P’Newt và tưởng tượng không biết hôm nay anh sẽ trông đẹp trai đến nhường nào. Bình thường chỉ cần mặc đồng phục trường hay áo blouse đã đủ khiến người ta xao xuyến. Huống chi hôm nay lại là trang phục hải tặc?
Và rồi — anh xuất hiện, dẫn đầu nhóm cuối cùng.
‘Trời đất ơi, tôi chết mất! Sao P’Newt lại có thể đẹp trai đến vậy trong trang phục hải tặc? Tim tôi tự nguyện bị cướp luôn rồi!’
Tất cả các đội trưởng trống đều mặc trang phục cùng tông màu nhưng khác kiểu. Có người trông ngầu lòi, người thì toát lên phong thái quý tộc. Các bạn nữ thì mặc váy thay vì quần. Trang phục của P’Newt là sự kết hợp giữa phong cách hải tặc và đô đốc thời trung cổ — trông anh chẳng khác gì hoàng tử đội mũ hải tặc. Đẹp trai đến mức nguy hiểm thật sự.
Sau khi toàn đội vào vị trí, các đội trưởng trống và ban nhạc bắt đầu màn trình diễn kéo dài khoảng 10 phút.
Tôi kiểm tra lại máy quay để chắc chắn vẫn đang ghi hình, còn tay thì sẵn sàng bấm máy chụp ảnh.
Chín đội trưởng trống đứng thành hàng phía trước ban nhạc, và P’Newt vẫn nổi bật nhất như thường lệ.
Tự dưng tôi cảm thấy khoảng cách giữa tôi và anh xa hơn bao giờ hết. Mới vài tuần trước còn có thể ở cạnh anh, giờ lại như một người xa lạ giữa đám đông.
Anh là ngôi sao rực rỡ trên sân khấu, còn tôi chỉ là một khán giả bình thường nơi khán đài.
Đội trưởng trống chính ra hiệu bắt đầu.
Ban nhạc bắt đầu chơi bài quốc ca của trường, các đội trưởng trống bước vào phần biểu diễn chính — khởi đầu bằng những động tác cơ bản, sau đó dần dần phức tạp hơn, ăn khớp với nhịp nhạc.
Mỗi người có bốn cây gậy đặt dưới chân — hai cây là gậy chỉ huy chính thức của trường, hai cây còn lại được thiết kế theo chủ đề: một giống thanh kiếm, một giống khẩu súng dài.
Khi chơi quốc ca, họ dùng gậy chính thức. Họ xoay người, di chuyển theo đội hình, múa gậy đầy kỹ thuật. Sau đó họ còn tung gậy lên không và bắt lại, rồi chuyền qua cho người khác. Khán giả ai nấy đều thích thú và cổ vũ cuồng nhiệt.
Bản quốc ca kết thúc, và rồi bài nhạc chủ đề mà mọi người mong chờ cũng vang lên.
Ban nhạc diễu hành bắt đầu chơi bản phối lại của nhạc phim “Cướp biển vùng Caribbean [2] ” với tiết tấu lúc nhanh lúc chậm. Tất cả các đội trưởng trống đều sử dụng loại gậy được thiết kế riêng theo chủ đề. Phần vũ đạo cũng trở nên khó hơn nhiều, đội hình các nhạc công thì liên tục thay đổi. Chắc chắn họ đã phải tập luyện không biết bao nhiêu lần.
Các đội trưởng trống thực sự rất chuyên nghiệp — biểu diễn các động tác phức tạp, nhanh và chuẩn xác gần như tuyệt đối. Nghe nói họ vào hẳn khoa Âm nhạc chỉ để được làm đội trưởng trống.
Phần lớn buổi biểu diễn diễn ra suôn sẻ. Chỉ có P’Pare lỡ tay một chút khi bắt hai cây gậy cùng lúc, còn P’Newt thì… trời ơi. Tất cả đều hoàn hảo. Từ ngoại hình, trang phục đến kỹ năng biểu diễn, đặc biệt là khi nhạc lên đến đoạn cao trào với tiết tấu siêu nhanh. Anh ấy xoay và tung gậy liên tục, nhưng lần nào cũng bắt chính xác tuyệt đối. Khán giả thì cổ vũ ầm trời, còn cuồng nhiệt hơn cả khi các đội trưởng trống chính thức biểu diễn. Không nghi ngờ gì nữa — đó chính là “P’Newt vạn like vạn share”.
Tôi bắt đầu tự hỏi liệu P’Newt có phải là kiểu người cầu toàn không? Chuyện gì làm cũng phải hoàn hảo, như lúc thi cử thì điểm luôn tuyệt đối.
Buổi biểu diễn dần đi đến hồi kết. Các nhạc công tập hợp thành hàng giữa sân, còn các đội trưởng trống cũng trở lại vị trí. Và rồi, một điều bất ngờ xảy ra — cây gậy hình khẩu súng thực sự có thể bắn ra pháo sáng mini! Cả khán đài như vỡ òa vì phấn khích.
Tôi thực sự rất ấn tượng. Vội kiểm tra lại máy quay để chắc chắn mình đã ghi hình được màn biểu diễn, vì tôi dự định sẽ xem lại cả trăm lần.
Thế nhưng, khi tôi dừng quay và nhấn lưu video, một cửa sổ hiện lên: ‘Lưu không thành công. Bộ nhớ không đủ!’
Cái gì vậy trời?! Tại sao?!
Tôi mở máy ra kiểm tra thì phát hiện bộ nhớ bị đầy bởi cả đống video chó mèo của mẹ tôi! Và thế là, tôi đã mất video ghi lại màn biểu diễn của P’Newt.
Không thể nào!!!!
Tôi thở dài. Buồn thì buồn thật, nhưng cũng không đến mức tận thế. Trang chính thức của trường kiểu gì rồi cũng sẽ đăng video full HD về buổi khai mạc, chất lượng chắc chắn còn hơn máy tôi quay nhiều.
Tôi nhanh chóng lấy lại tinh thần và tiếp tục làm nhiệm vụ của admin trang Cute Boy. Tôi đã chụp hàng loạt ảnh bằng điện thoại, và tất nhiên, tất cả đều là ảnh của P’Newt.
Tôi chọn ra tấm đẹp trai nhất để đăng lên fanpage:
Nếu cướp biển mà đẹp trai thế này, admin sẵn sàng để trái tim bị cướp luôn ~
Bao giờ thì P’Newt làm chồng của admin đây nhỉ?
Newt – Khoa Y, năm 2
#ĐộiTrưởngTrốngĐẹpTraiLàPhảiChiaSẻ
Tôi thực sự tự hào với số lượng like, bình luận và chia sẻ dành cho ảnh của P’Newt.
“Wow! Một màn khai mạc tuyệt vời vừa khép lại. Cùng nhau làm náo nhiệt lên nào!”
Hai MC trở lại sân khấu, và tiếng hò hét của khán giả gần như khiến tôi muốn bịt tai lại.
“Cảm ơn đội nhạc diễu hành và các đội trưởng trống siêu đỉnh của chúng ta. Màn trình diễn thật quá ấn tượng!”
“Chính xác. Hiện tại, các gian hàng học thuật đều đã sẵn sàng đón khách. Bản đồ các khoa đều có sẵn trong sổ tay mà các bạn nhận lúc đăng ký. Hãy tự do tham quan khuôn viên trường nhé! Chúng tôi cũng có phát phiếu đồ ăn, nước uống miễn phí từ các nhà tài trợ nữa. Xin cảm ơn rất nhiều!”
“Và nếu bạn muốn ở lại cùng tụi mình, chúng tôi đã chuẩn bị nhiều tiết mục biểu diễn đặc sắc từ các khoa. Tất cả đều được dàn dựng trong suốt ba tuần để mang đến cho các bạn hôm nay.”
“Vậy trong lúc chờ sân khấu chuẩn bị, chúng ta hãy cùng trò chuyện với những nhân vật quan trọng nhất của màn trình diễn vừa rồi nhé!”
“Xin chào đón chín đội trưởng trống của chúng ta bằng một tràng pháo tay thật lớn!”
Tất cả các đội trưởng trống, bao gồm cả P’Newt và P’Pare, cùng bước lên sân khấu.
“Ôi trời, nhìn gần mấy anh chị đội trưởng trống còn đẹp hơn nữa!”
“Vậy thì phỏng vấn luôn nha! Ai sẽ là người đầu tiên đây?” P’Pae hỏi, và khán giả đáp lại rất rõ ràng:
“P’Newt!”
“Newt!”
“N’Newt!”
“Ơ gì cơ? Tôi không nghe rõ lắm. Mọi người hét to hơn được không nào?”
Trời ơi. Tôi không tin nổi là P’Pae lại giả vờ không nghe thấy thật. Tiếng hò hét kia suýt nữa làm tôi điếc cả tai.
“P’Newt!”
“Newt!”
“N’Newt!”
Và rồi MC nữ cười nhẹ, lên tiếng theo đúng mong muốn của khán giả: “Được rồi, ai cũng gọi tên người này thì tôi chiều theo yêu cầu vậy… Mời bạn ra đây nhé… Đội trưởng trống Newt!”
P’Newt bước ra đứng cạnh P’Pae trong tiếng hét cuồng nhiệt đến mức át cả tiếng MC. Tôi cũng muốn hét theo luôn.
“Đây là đội trưởng trống hot nhất của chúng ta – Newt!”
“Nào khán giả ơi, các bạn muốn tôi hỏi gì bạn Newt nào? Nói lớn lên nhé!” P’Pae vừa nói vừa đưa tay lên tai giả vờ lắng nghe.
Cơ hội tốt thế này, khán giả làm gì chịu bỏ qua:
“Gu bạn gái của P’Newt là gì?!”
“Aaaaaa~”
“Gu người yêu đi ạ!!”
“Aaaaaa~”
Ơ, hỏi gì lạ vậy? Có liên quan gì tới làm đội trưởng trống đâu trời?
“Ôi mấy câu hỏi thế này thì đúng là idol chứ không phải chỉ là đội trưởng trống nữa rồi.” MC nữ bật cười khúc khích.
“Nhưng vì các bạn tha thiết muốn biết quá, nên tụi mình cũng không thể từ chối.”
P’Pae quay sang P’Newt và ra hiệu: “Vậy tôi xin phép hỏi luôn nhé – Gu người yêu của bạn là gì, bạn Newt?”
“Aaaaaa!!!” Tiếng hét vang dội như sóng thần. Tôi cá là hơn nửa trong số đó đều là fan của P’Newt.
P’Newt cầm micro, mỉm cười và trả lời: “Cảm ơn vì câu hỏi. Về gu của tôi thì… không có gì cụ thể cả.”
Giọng anh ấy vừa trầm vừa ấm, vang cả sân trường.
“Chỉ cần là người tôi thích và người đó cũng thích tôi… vậy là đủ.”
“Aaaaaa!”
Tôi hét cùng đám đông mà không cần suy nghĩ.
Là tôi đó! Tôi thích P’Newt!!!!!
Tôi muốn xông lên tỏ tình luôn tại chỗ, nhưng mà… nếu anh ấy không thích tôi thì sao? Hic.
“Gì vậy trời? Nếu gu đơn giản vậy…” P’Pae chọc tiếp, không buông tha.
“…thì tại sao giờ bạn vẫn ế vậy? À nhầm, vẫn còn độc thân chứ.”
“Aaaaa!”
“P’Newt vẫn độc thân!”
Tim tôi cũng hét chung một nhịp như đám đông.
P’Newt bật cười rồi đáp:
“Vì những người thích tôi… lại không phải là người tôi thích.”
“Ồ? Vậy còn người mà bạn thích thì sao?” P’Pae hỏi tới luôn.
P’Newt khựng lại trong vài giây, như đang suy nghĩ rất kỹ, rồi nhẹ nhàng nói: “Tôi đang đợi người đó… tỏ tình trước.”
“Aaaaaaaa!”
Tôi không chịu nổi nữa. Hét muốn khản cổ luôn rồi, nhưng mà không ai để ý đâu, vì cả sân trường cũng đang gào thét như tôi.
‘Tại sao câu trả lời đó lại giống như bắn tên vào tim người ta vậy hả P’Newt?!’
Ai nấy đều hy vọng mình chính là người mà anh ấy đang nhắc đến.
“Mẹ nó! Thiệt không đó?!”
Cả P’Pae cũng quá bất ngờ, quên luôn mình là MC. Chắc anh ấy cũng không biết vụ này trước luôn.
“À… nhân tiện đang nói về chủ đề này, bạn có thể cho biết là ai không? Hoặc ít nhất là một gợi ý được không?”
“Aaaaaa!”
“Muốn biết quá!”
“Chắc là em đó!”
Tôi nghe thấy những tiếng phản ứng từ fan bên dưới thì cảm thấy yên tâm phần nào – ít nhất tôi không phải là người duy nhất “mê trai” như thế này.
P’Newt cười một cái rồi nói: “Là… một người nào đó đang ở quanh đây.”
“Aaaaaa!!!”
Tôi suýt không bịt tai kịp. Fan của anh hét nhanh hơn cả tôi luôn là sao?!
Cái gì?! ‘Người đó đang ở quanh đây’ á?!
‘Là tôi! NHẤT ĐỊNH PHẢI LÀ TÔI!’
Tôi cũng đang ở đây mà! Hàng ba thôi đó!
“Khoan! Không phải là tao chứ hả, thằng Newt?”
P’Pae lại quên mất mình đang làm MC, hỏi một câu khiến cả khán giả cười nghiêng ngả.
“Ừ đúng rồi.” P’Newt vừa cười vừa đáp. “Nhưng không phải mày đâu, Pae.”
Cách P’Newt trả lời tỉnh bơ làm sân khấu bỗng chốc thành sân khấu hài luôn.
P’Pare – một trong những đội trưởng trống khác – cũng không nhịn được, cầm mic nói chen vào:
“Nếu Newt thật sự thích Pae thì tôi xin nhường. Dù sao cũng không thể thắng được trái tim Newt mà.”
“Aaaaaa!”
“NewtPae! PaeNewt!”
Đám fujoshi lúc này như được tiếp lửa, phấn khích tột độ.
“Khônggg! Pare sao nỡ bỏ anh như vậy chứ huhu!”
P’Pae giả vờ rưng rưng như bị "đá", khiến cả sân trường huýt sáo rần rần.
Buổi phỏng vấn đúng là vui thật, nhưng chẳng còn chút gì liên quan đến đội trưởng trống nữa rồi.
“Rồi rồi.” MC nữ lên tiếng, như muốn kéo mọi người về chủ đề chính.
“Vì bạn Newt nói rằng người bạn thích đang ở quanh đây, bạn có muốn nói gì với người ấy không?”
“Aaaaaa!”
“Nói đi!”
“Em đang nghe nè!”
Hôm nay fan của P’Newt đúng kiểu người thắng cuộc.
“Được thôi.” P’Newt gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi cho phép bạn thả thính tôi đấy. Tôi không ngại đâu.”
Tôi hét to đến nỗi khản cả cổ!
Dù chẳng biết anh đang nói với ai, tôi vẫn cứ hét. Tự động nhận là mình luôn!
Thế nhưng hôm nay, P’Newt không có ý định tha cho cái cổ họng chúng tôi. Anh vẫn tiếp tục.
“Nếu bạn muốn hẹn hò với tôi, thì hãy tỏ tình trước đi, rồi tôi sẽ đồng ý.”
Ôi trời ơi, tôi muốn hét nữa mà cổ họng đau rát rồi!
“Cuối cùng thì…” P’Newt nở một nụ cười ngọt đến mức tan chảy trái tim tất cả.
Tôi chợt khựng lại. Có phải… có phải anh ấy đang nhìn về phía tôi không?
Không thể nào. Ở đây nhiều người lắm. Không đời nào anh ấy chú ý đến tôi được…
“Tôi cho bạn thả thính tôi, nhưng tôi sẽ thả lại… y chang như vậy.”
Thôi xong.
Chí mạng rồi!!!
‘Tôi xỉu! Tạm biệt cõi đời luôn!’
Nhưng khoan… tôi vừa sực nhớ ra điều gì đó.
Những lời hôm nay của P’Newt… nghe quen quá.
Hôm đó tôi từng hỏi:
“Vậy nếu em muốn thả thính thì sao? Anh cho không?”
“Anh cho em thả thính anh. Anh không ngại đâu.”
“Nếu em rủ anh hẹn hò thì sao? Anh chịu không?”
“Nếu em muốn hẹn hò với anh, thì hãy tỏ tình trước đi, rồi anh sẽ đồng ý.”
Khoan đã…
Mắt tôi mở to.
Đừng nói là… không thể nào…
Đã lâu như vậy rồi, làm sao anh có thể nhớ được?
Chắc là trùng hợp thôi. Có thể anh chỉ nói những câu này để chiều fan, vì nghe cũng khá chung chung, dễ khiến người ta mừng hụt.
Nhưng còn câu “thả lại y chang” thì sao?!
‘Đừng làm tim em tan chảy như vậy mà, P’Newt~’
Tôi không thể ngăn bản thân mình tưởng tượng rằng… người anh đang nói đến… là tôi.
Ngay lúc tôi đang mơ mộng viển vông, thì một tin nhắn chợt hiện lên, kéo tôi rơi tự do từ mây xanh xuống mặt đất.
Trưởng nhóm: Em đang ở đâu rồi đó, N’Aurora? Sao không nghe máy? Mau thay đồ đi! Chuẩn bị tới lượt em diễn rồi đó!!!
Với vai trò là… khônggg!!!
Tôi không muốn hóa thân thành nàng công chúa lố lăng đó đâu~!!!!!!!
————
Chú thích của Mộng:
[1] Star Wars: Loạt sử thi không gian (Space Opera) về cuộc chiến thiện ác trong một thiên hà xa xôi. Nội dung xoay quanh các Hiệp sĩ Jedi bảo vệ hòa bình bằng Thần Lực (The Force), đối đầu với Chúa tể Sith và phe Đế chế tà ác.
[2] Cướp biển vùng Caribbean: là loạt phim điện ảnh phiêu lưu giả tưởng của Disney. Cốt truyện xoay quanh những cuộc phiêu lưu của thuyền trưởng lập dị Jack Sparrow và các nhân vật khác, chiến đấu với các thế lực hải quân và quái vật, lời nguyền siêu nhiên trên vùng biển Caribbean.