Chương 19: Tôi sao có thể là 'Moon' khoa Dinh dưỡng?

Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính

Chương 19: Tôi sao có thể là 'Moon' khoa Dinh dưỡng?

Thầm Yêu Thì Phải Thả Thính thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Nếu P’Newt là vầng trăng sáng trên trời, thì tôi chỉ là một chú chó khoác chiếc áo in hình mặt trăng.”
– Trích từ lời của Baicha –
QU Official
1 phút trước
Đây rồi: các thí sinh 'Moon' và 'Star' của trường QU đến từ 14 khoa.
Mọi người nhớ bình chọn cho người mình thích nhé!
“Khônggg!”
Tôi hét lên khi thấy trang QU đã đăng ảnh các thí sinh năm nay lên album. Ai ai cũng xuất sắc, đẹp trai xinh gái, đều được tuyển chọn kỹ lưỡng để tranh giành danh hiệu 'Moon' và 'Star' của trường.
Còn tôi thì…
Làm sao mà tôi lại được đề cử chứ? Tôi nghe nói thí sinh nữ của khoa tôi còn giả ốm để trốn tránh việc tham gia nữa kìa. Như mọi lần, tôi vẫn là người xui xẻo duy nhất còn sót lại.
Tôi căng thẳng kinh khủng. Mất mấy phút tôi mới dám nhìn từng tấm ảnh thí sinh. Tôi đoán thí sinh khoa Y chắc thân với ban cán sự sinh viên lắm, vì ảnh của họ được đăng lên album đầu tiên. Năm nay, cả hai thí sinh trường Y đều xuất sắc, mấy thí sinh khoa khác cũng đẹp trai xinh gái.
Cuối cùng tôi thấy ảnh của mình.
“Ôi chao!” Tôi kêu lên khi nhìn thấy bức ảnh xấu đến không thể tin nổi của mình.
Tưởng tượng đi, lướt qua toàn những bức ảnh đẹp như thiên thần rồi cuối cùng lại thấy một người bình thường, tầm thường ở cuối album. Có lẽ tôi nên cảm ơn vì mình đứng cuối cùng trong danh sách, ít nhất cũng không nhiều người xem hết album đến được bức ảnh của tôi.
Tôi chuẩn bị tinh thần là ảnh mình sẽ không có lượt bình chọn nào… Cũng dễ hiểu, ngay cả tôi còn chẳng dám thích ảnh mình huống chi là người khác.
Trong ảnh, mặt tôi trông rõ rệt là thiếu ngủ vì học hành. Tôi đeo kính, tóc rối bù, tư thế thì còn tệ hơn nữa — kiểu ảnh thẻ học sinh đúng chuẩn, cực kỳ đơn điệu và nhàm chán.
Ảnh tôi thua xa mấy thí sinh khác, họ tạo dáng như người mẫu chuyên nghiệp, chỉ trong vài phút đã có cả trăm lượt thích.
Tôi thấy xấu hổ muốn chết. Tôi ôm đầu, muốn xóa ảnh mà không thể.
Nhiệm vụ của tôi là quản lý fanpage QU Cute Boy, phải chia sẻ ảnh thí sinh, mà trong đó lại có ảnh của chính tôi, tôi thật sự không muốn làm!
Tôi chuẩn bị tinh thần ảnh mình sẽ không có lượt bình chọn nào, thấp nhất từ khi cuộc thi bắt đầu… Nhưng khoan đã nào… có 1 lượt thích? Sao lại có?
Ton Surachai
đã thích ảnh này.
Áaaa! Đcm Ton. Không chỉ thích, nó còn chia sẻ nữa kìa.
Ton Surachai
Đây là bạn tôi, mọi người nhớ bình chọn cho cậu ấy nhé. Cảm ơn rất nhiều.
Tôi rất trân trọng tấm lòng của nó nhưng Facebook của nó chỉ có đúng bốn người bạn thôi.
Trên bảng tin, tôi thấy P’Newt đã chia sẻ ảnh các thí sinh của khoa mình.
Kritanai Newt Akarawaranon
Tôi là thành viên ban tuyển chọn 'Moon' và 'Star' của khoa Y.
Tôi đảm bảo mọi người sẽ không thất vọng đâu
À, P’Newt với hàng chục nghìn lượt theo dõi đã ủng hộ các thí sinh đó. Một khi P’Newt giúp họ, họ sẽ nhận được rất nhiều lượt thích. Tôi còn thấy các thí sinh bình luận dưới bài đăng của P’Newt nữa.
‘Cảm ơn P’Newt rất nhiều nhé, cảm ơn anh đã hướng dẫn em tập luyện.’
‘Cảm ơn P’Newt ạ, cảm ơn anh vì những lời khuyên.’
Tôi thấy hơi tủi thân khi nhìn cảnh đó. Ngoài việc giúp quảng bá cho các thí sinh, anh còn trực tiếp huấn luyện họ cho cuộc thi. Có P’Newt – người từng giữ danh hiệu 'Moon' xuất sắc nhất làm huấn luyện viên, thì việc giành chiến thắng không hề khó.
Còn tôi thì sao? Tôi vẫn chỉ là một chú chó đực bình thường thôi.
Dù là thí sinh, tôi không được đề cử vì ngoại hình hay khả năng. Đơn giản là một cơ hội không ai muốn, giống như việc cho một chú chó khoác lên mình chiếc áo in hình mặt trăng để giả vờ là trăng thật. Chó vẫn là chó, không thể thành mặt trăng được.
Ừm, tôi nghĩ về phần thi tài năng mà thí sinh đó nhắc tới. Tôi mở lại hộp thư và thấy một email khác.
Kính gửi các thí sinh 'Moon' và 'Star',
Cuộc thi gồm ba phần: catwalk, tài năng và phỏng vấn. Để hỗ trợ thí sinh chuẩn bị tốt cho phần thi, vui lòng thông báo chi tiết về phần thi tài năng của mình càng sớm càng tốt. Nếu cần thiết bị đặc biệt, xin hãy cho ban tổ chức biết.
Cảm ơn sự hợp tác của các bạn.
Trân trọng,
Ban cán sự sinh viên QU.
Khi tôi đọc xong, suýt chút nữa lại khóc thêm lần nữa.
Không chỉ phải xuất hiện trên sân khấu, tôi còn phải biểu diễn một tiết mục nữa.
‘Tôi hồi hộp quá!’
Không chỉ vì tôi không biết phải trình diễn cái gì, mà còn vì phải tìm được một tiết mục mà không khiến tôi phải xấu hổ.
Năm ngoái, khi biết P’Newt trở thành 'Moon' khoa Y và là ứng cử viên 'Moon' của trường, tôi vui lắm.
Với gương mặt đẹp như thần và tài năng của anh, chẳng có gì ngạc nhiên khi anh được chọn. Tôi cổ vũ anh giành danh hiệu 'Moon' toàn trường và cũng mong anh nhận được thật nhiều lượt bình chọn.
Khi trang QU đăng ảnh 'Moon' và 'Star' và mở bình chọn, tôi cũng bình chọn cho P’Newt. Nhưng tôi biết chỉ một lượt thích thì không đủ để anh chiến thắng. Trường này có rất nhiều người đẹp trai xinh gái. Và năm của P’Newt thực sự là năm của những sinh viên đẹp trai.
Nhiều thí sinh khoa khác rất ấn tượng… có người từng đóng MV ca nhạc, có người đóng quảng cáo. Có người vừa ký hợp đồng với công ty truyền thông, có rất nhiều người hâm mộ và người theo dõi.
P’Newt thật sự nhận được nhiều lượt thích, nhưng ảnh các thí sinh khác cũng không ít đâu. P’Newt có thể có cơ hội thắng giải bình chọn, nhưng không chắc chắn.
Tôi là admin fanpage QU Cute Boy. Trang có hàng trăm ngàn người theo dõi. Không công bằng nếu chỉ quảng bá riêng cho P’Newt. Tôi phải chia sẻ và quảng bá công bằng cho mọi thí sinh.
Vậy nên, việc tôi làm có phần hơi trái với nguyên tắc của một admin. Trước ngày cuộc thi diễn ra, tôi đăng bài trên trang:
“Nếu P’Newt không giành chiến thắng trong cuộc bình chọn, admin sẽ xóa trang.”
Ngay lập tức, tôi nhận hàng loạt bình luận tiêu cực và gay gắt. Tôi cũng chuẩn bị tinh thần rồi, vì nhiều người hâm mộ không muốn trang này biến mất — họ nói QU Cute Boy như một phần cuộc sống, nguồn năng lượng tích cực của họ. Nếu trang không còn, họ biết xem ai làm “chồng ảo” đây? Lúc đó mọi thứ khá hỗn loạn.
Kết quả là nhiều người hâm mộ của P’Newt kêu gọi bạn bè bình chọn cho anh, thậm chí còn nhờ bố mẹ, anh em họ hàng thích ảnh giúp.
Còn những người không phải người hâm mộ P’Newt thì có kêu ca nhưng cũng có nhiều người bình chọn cho anh, thậm chí còn bỏ thích thí sinh mà họ đã từng bình chọn trước đó.
Dĩ nhiên, điều này giúp P’Newt giành chiến thắng trong cuộc bình chọn một cách áp đảo.
Phần của tôi có một phần đóng góp nhỏ vào đó, nhưng dù không có tôi thì P’Newt vẫn sẽ giành danh hiệu 'Moon' toàn trường thôi.
Tôi không hiểu sao mình lại làm vậy cho P’Newt. Thậm chí việc này còn khiến các 'Moon' của những khoa khác và người hâm mộ ghét tôi, vì tôi là admin trang.
Tôi biết điều đó không công bằng, không đúng. Nhưng tôi không thể cưỡng lại được.
Vào ngày thi diễn ra, tôi chen lấn vào đám đông để đứng gần sân khấu nhất có thể. P’Newt trông thật tuyệt trên sân khấu.
Dù có nhiều thí sinh đẹp trai, danh hiệu 'Moon' toàn trường không chỉ dựa vào ngoại hình, mà còn phải chứng tỏ tài năng và sự nhanh nhạy trong phần phỏng vấn.
Phần lớn thí sinh hát, chơi nhạc, múa truyền thống Thái Lan, nhảy hoặc biểu diễn một tiết mục nghệ thuật nào đó. P’Pare thì múa ba lê, một môn chị ấy học từ nhỏ.
Tiết mục của chị ấy rất tuyệt vời, nhận được tràng pháo tay cuồng nhiệt. P’Newt chơi piano rất xuất sắc vì anh kết hợp nhạc cổ điển với phong cách hiện đại. Ban giám khảo rất thích sự sáng tạo của anh, vì phần biểu diễn không chỉ thể hiện kỹ năng chơi piano mà còn cả khả năng sáng tác nhạc.
Phần phỏng vấn là phần khó nhất. Tôi chẳng hiểu sao họ lại hỏi nhiều đến thế.
“Tại sao bạn chọn học ngành Y?”
Đó là câu hỏi đầu tiên dành cho P’Newt.
“P’Newt cố lên! Anh làm được mà!” Tôi cổ vũ anh ấy từ xa.
“Em chọn ngành Y vì ngành này cho phép em giúp đỡ nhiều người. Là con người, ai cũng dễ mắc bệnh. Trở thành bác sĩ, người làm việc cứu sống mọi người, em có thể dùng tối đa khả năng và kiến thức của mình để giúp ích cho cộng đồng.”
“Mọi người đều nói vậy trong buổi phỏng vấn đầu vào rồi.” Một giám khảo tỏ ra khó tính.
“Các nghề khác cũng giúp được mọi người mà. Theo hồ sơ của bạn, bạn giỏi mọi môn, kể cả thể thao và âm nhạc. Bạn có thể chọn ngành khác cũng giúp người khác được. Tại sao lại phải làm bác sĩ?”
Tôi nghe khán giả thì thầm với nhau vì giám khảo có vẻ khó tính quá. Nhưng đó lại là dấu hiệu tốt, vì những thí sinh được đánh giá cao thường gặp phải câu hỏi kiểu này.
“Có nhiều năng lực không đồng nghĩa em có nhiều cơ hội giúp đỡ mọi người hơn bằng việc trở thành bác sĩ đâu. Hơn nữa, em có thể làm bác sĩ mà vẫn giỏi thể thao và âm nhạc. Em sẽ lấy ví dụ. Mọi người đều biết thể thao giúp mọi người khỏe mạnh, âm nhạc giúp giảm căng thẳng. Nhưng nếu bác sĩ chỉ nói suông mà không làm gì, làm sao bệnh nhân tin được?”
Ôi… tôi dụi mắt. Anh trả lời như đang giảng bài cho giám khảo vậy.
“Thêm nữa, với tiềm năng em có, em có thể làm giáo viên Y khoa, truyền đạt kiến thức và phát triển thế hệ sinh viên Y khoa kế cận, hoặc nghiên cứu ra phương pháp điều trị tốt hơn. Vì vậy, với tất cả khả năng hiện có, em có thể góp phần nâng cao chất lượng ngành Y.”
“Câu hỏi cuối cùng dành cho bạn.” Giám khảo không dễ buông tha.
“Danh hiệu 'Moon' toàn trường sẽ giúp gì cho sự nghiệp Y khoa của bạn?”
Gì cơ? Tôi ngẩn người. Thật đấy? Tôi không thấy mối liên hệ nào giữa 'Moon' toàn trường và bác sĩ. Kết nối làm gì vậy? Tôi thực sự thấy khó chịu thay cho P’Newt.
Nhưng P’Newt trả lời ngay lập tức.
“Danh hiệu 'Moon' không chỉ là một danh hiệu chỉ để trang trí. Đó là biểu tượng, hình mẫu của trường đại học. Nếu em nhận danh hiệu này, kết hợp với thành tích học tập hiện tại, em có thể là nguồn động lực cho các bạn sinh viên khác, là hình mẫu để họ noi theo.”
“Thêm nữa, là sinh viên Y, em không chỉ muốn trở thành bác sĩ giỏi mà còn là bác sĩ có đạo đức. Vì thế, em tin danh hiệu này cũng sẽ khuyến khích các sinh viên Y phát triển bản thân để trở thành bác sĩ tốt trong tương lai.”
Wow! Tôi nghĩ anh đã làm rất tốt phần phỏng vấn.
Khi phần phỏng vấn kết thúc, anh nhận được tràng pháo tay vang dội từ khán giả. Giám khảo mất một lúc mới tổng kết điểm cuối cùng. Rồi kết quả người chiến thắng được công bố.
P’Pare giành được danh hiệu 'Star' toàn trường, và tôi nghe nói rằng P’Pae đã cổ vũ chị ấy to đến mức các bạn học cùng khoa Y phải mắng anh ấy vì ồn ào quá.
Còn danh hiệu 'Moon' thuộc về P’Newt, kèm theo cả giải thí sinh được yêu thích nhất – cái giải mà tôi đã dốc hết mọi nguồn lực có thể để giúp anh chiến thắng.
Tôi cảm thấy rất cảm động và tự hào vì P’Newt đã chiến thắng.
Nhưng sau đó, tôi lại thấy chán nản và cô đơn vô cùng.
P’Newt giờ đây lại càng trở nên xa vời hơn bao giờ hết.
Còn tôi thì chỉ có thể…
Hiện tại, tôi chỉ là…
“N’Cha, em cũng là ứng viên cho cuộc thi 'Moon' toàn trường à?”
P’Newt hỏi khi chúng tôi gặp nhau trong buổi học phụ đạo. Tôi giật mình đánh rơi sách giáo khoa xuống dưới bàn.
Khônggg! Tôi không muốn anh biết! Giờ phải làm sao đây?
“Sao anh biết?” Giọng tôi run lên.
“Anh là 'Moon' toàn trường năm ngoái, nên cũng chú ý đến cuộc thi năm nay,” P’Newt nói. “Họ còn mời anh làm MC cho chương trình. Chắc mình sẽ gặp nhau trên sân khấu đấy.”
Tôi muốn khóc thêm lần nữa. P’Newt là 'Moon' thực thụ cơ mà. Ban đầu tôi nghĩ, nếu anh không nhìn thấy cảnh tượng xấu hổ của tôi thì cũng đỡ.
Nhưng giờ tôi không tránh được nữa rồi.
Cái lần mặc váy công chúa còn đỡ, vì lúc đó P’Newt chưa nhận ra tôi. Còn lần này thì tôi không trốn tránh kiểu gì được nữa.
Tôi không chịu nổi nữa rồi.
“P’Newt, em không có ý định tham gia cuộc thi đâu,” tôi nói thật với anh.
“Vì không ai trong khoa em chịu nhận lời đề cử nên họ gửi tên em lên. Em cũng không biết gì trước đó hết.”
Tôi xấu hổ vô cùng. Bình thường thì ai cũng muốn được chọn, ở các khoa khác còn phải cạnh tranh mới được tham gia. Còn khoa tôi thì…
“Vậy, em có muốn trở thành 'Moon' không?” P’Newt hỏi thẳng.
Tôi lắc đầu.
“Em chỉ không muốn tự làm bản thân mất mặt trên sân khấu thôi.”
“Sao em lại tự ti về bản thân đến vậy?” P’Newt cau mày.
“Em chỉ đang thành thật với chính mình thôi.” Tôi buồn rầu.
“Thật ra,” P’Newt nói khẽ, nhưng tôi vẫn nghe được, “Anh cũng không muốn em tham gia cuộc thi này đâu.”
“Ngay cả anh cũng bảo em đừng tham gia. Vậy thì em bỏ cuộc luôn đây!” Tôi sắp khóc òa.
Thế nhưng P’Newt lại mỉm cười nhẹ và lắc đầu.
“Anh không có ý đó. Anh chỉ đang lo… nếu em thực sự thắng, thì anh sẽ gặp rắc rối.”
“Hả?” Tôi tròn mắt ngơ ngác.
Có lẽ… tôi là điềm xui xẻo với danh hiệu 'Moon'. Không có gì lạ cả. Nếu một người xấu như tôi mà cũng được trở thành 'Moon', thì đúng là phá vỡ mọi tiêu chuẩn.
“Biết làm gì với em bây giờ…” P’Newt trông có vẻ đang suy nghĩ gì đó.
“Giờ em còn rút khỏi cuộc thi được không?” Tôi hỏi khẽ.
P’Newt nhìn tôi với ánh mắt lo lắng rồi thở dài.
“Thôi, em vẫn phải tham gia đi. Giờ mà rút lui thì không tốt cho em đâu.”
Câu nói ấy khiến tôi càng chán nản hơn.
“Không… em không muốn bị bẽ mặt trên sân khấu đâu.” Tôi rơm rớm nước mắt.
‘Làm ơn… em không cần ai hiểu, chỉ mong P’Newt thông cảm cho em một chút thôi.’
“Cuộc thi sẽ toàn những chàng trai đẹp, còn em thì…” Tôi hiểu rõ bản thân mình.
“Đừng lo. Không ai đẹp hơn anh trên sân khấu đâu.” P’Newt cười nhẹ.
“Em biết… nhưng em sẽ là người xấu nhất.” Thêm nữa, tôi thấp, không đẹp trai, mà cũng chẳng có tài cán gì nổi bật.
P’Newt nhíu mày, nhìn tôi với vẻ nghiêm túc.
“Tháo kính ra thử xem nào.”
“Hả?” Tôi ngơ ngác. “Nhưng mà em…”
“Cho anh xem thử chút thôi.” P’Newt trông rất nghiêm túc, nên tôi nuốt nước bọt và không dám từ chối.
Tôi từ từ tháo kính xuống. Mắt tôi cận rất nặng, một khi tháo kính ra là chỉ thấy mờ mờ ảo ảo, khuôn mặt điển trai của P’Newt trước mặt tôi cũng chỉ là một bóng hình lờ mờ.
“Em có biết là… thật ra em cũng đẹp trai lắm không?”
Vừa nghe xong câu đó từ anh, tôi ngượng quá phải gãi đầu.
“Anh nói quá rồi…” Tôi ngại ngùng.
“Nhưng em bắt buộc phải đeo kính — còn phải đi lại, biểu diễn nữa. Không có kính thì em chẳng thấy gì hết.”
Dù sao thì… được P’Newt khen là tôi vui lắm rồi. Ít nhất thì trong mắt anh ấy, tôi cũng không quá tệ.
Nhưng mà… tôi vẫn cần kính.
“Em cận bao nhiêu độ?” P’Newt hỏi.
“8 độ.” Tôi trả lời.
“Vậy em có thể đeo kính áp tròng.” P’Newt gợi ý.
Nhưng vừa nghe tới “kính áp tròng”, tôi đã nhớ lại ký ức kinh hoàng…
“Không, em không muốn đâu.” Tôi không thể quên được trải nghiệm tự chọc vào mắt mình hồi đó.
“Tại sao?” P’Newt hỏi. “Anh cũng đang đeo mà. Có gì phải sợ đâu.”
Tôi khựng lại trước lời anh.
“Anh cũng bị cận hả?”
“Ừ,” P’Newt đáp. “Lúc ở ký túc xá hay ở nhà mà không ra ngoài, anh cũng đeo kính thôi.”
‘P’Newt đeo kính! AHHH! Tôi muốn thấy!’
Bác sĩ Newt mà đeo kính chắc sẽ rất… hot.
“P’Newt, anh không sợ kính áp tròng à?” Giọng tôi run run.
“Nó không đáng sợ như em nghĩ đâu. Kính áp tròng chỉ đặt lên giác mạc thôi, không phải là nhét sâu vào trong mắt đâu.” P’Newt bật cười.
Tôi vẫn không hiểu nổi. Vẫn phải mở to mắt ra rồi cho cái gì đó vào trong — như vậy rất đáng sợ mà!
“Em thấy không? Anh đang đeo đây nè.”
P’Newt cúi sát mặt lại gần tôi, đến mức mặt tôi đỏ bừng lên.
Gần đến mức một đứa cận tám trăm độ như tôi cũng nhìn rõ được.
Tim tôi đập loạn xạ. Tôi chưa bao giờ được nhìn thấy P’Newt ở khoảng cách gần như thế này. Làn da anh ấy trắng hồng, sống mũi cao, lông mày sắc nét, còn đôi môi thì quyến rũ đến mức khiến người ta muốn… hôn.
‘Mình đang nghĩ cái gì thế này?!’
Nếu gần hơn chút nữa… chắc là có thể hôn thật rồi.
“Em nhìn đi đâu đấy? Nhìn vào mắt anh.” P’Newt khẽ nói.
Tôi giật mình và thấy xấu hổ.
Tôi vội vàng chuyển ánh mắt lên mắt anh ấy. Lúc đó tôi mới nhận ra, dù là con trai nhưng anh ấy có hàng mi rất dài và đẹp. Đôi mắt không phải đen tuyền mà lại là màu nâu sẫm như hạt hạnh nhân.
Khuôn mặt thì điển trai, mà mắt cũng đẹp nữa…
“Em thấy kính áp tròng của anh chưa?”
Câu hỏi khiến tôi lại giật mình. Tôi đã mải mê nhìn anh quá.
Tôi nhìn kỹ vào mắt anh. Trong đôi mắt nâu ấy, tôi thấy một lớp kính trong suốt hiện rõ. Anh ấy quả thật đang đeo kính áp tròng.
“Thấy rồi ạ,” tôi lắp bắp trả lời.
P’Newt mỉm cười rồi dựa người lại.
“Anh đeo từ hồi cấp hai rồi. Không đáng sợ đâu, tin anh đi.”
“Nhưng… em… nhưng mà…” Tôi vẫn không vượt qua được nỗi sợ.
“Thôi đừng lo chuyện đó nữa,” P’Newt chuyển chủ đề.
“Tập trung học nào. Thi giữa kỳ vừa rồi sao rồi? Em làm được không?”
“Dạ, kết quả còn tốt hơn em nghĩ ấy,” tôi vừa nói vừa đeo lại kính.
“Cảm ơn anh nhiều lắm, P’Newt.”
“Không có gì,” P’Newt cười, rồi nheo mắt nhìn tôi.
“Thế em nghĩ mình có được phần thưởng gì không?”
Tôi cúi đầu ngượng ngùng.
Tôi ngại, nhưng cái miệng tôi thì không.
“Sao vậy P’Newt? Anh sợ không được ăn que kem à?”
Cái miệng chết tiệt của tôi! Tôi thật sự muốn lấy que kem mà tự đập vào mồm mình.
P’Newt bật cười nhẹ trong cổ họng, ánh mắt anh ấy chuyển sang trêu chọc.
“Dám nói như vậy cơ à? Nếu em trượt môn nào, anh sẽ thêm hình phạt.”
“H…hình phạt?!” Tôi choáng. “Hình phạt thật á?!”
Khônggg! Anh ấy đã hứa sẽ mua kem an ủi tôi nếu tôi trượt mà!
Tính mê trai của tôi đúng là tự hại thân. Tạm biệt que kem yêu quý.
“Anh đã giúp em ôn bài, đoán đề thi rồi,” P’Newt cười gian.
“Nếu vẫn trượt, anh sẽ không đãi kem nữa.”
“Khônggg!”Tôi muốn khóc. “Em hứa sẽ không tham lam nữa, không cần kem que cũng được, chỉ cần một ly kem bình thường là được, tha cho em đi P’Newt.”
Ánh mắt P’Newt ánh lên sự thích thú khi anh nói:
“Ngược lại, em phải đãi anh một ly nước.”
“Hả?” Tôi ngơ ngác. Tự nhiên đang nghĩ lung tung lại bị cắt ngang.
Hình phạt của tôi là… đãi anh ấy đồ uống?
“Ý anh là… nước gì cũng được á? Nước lọc?”
P’Newt nhếch môi, để mặc tôi tự suy nghĩ tiếp.
Tôi nghiêng đầu. Hay là anh ấy muốn nước có vị?
“Đãi anh cà phê?” Tôi biết anh thích latte.
“Hay trà chanh?” Tôi nhớ anh từng gọi món đó.
P’Newt khẽ cười rồi gợi ý thêm:
“Em không nghĩ là phải là ‘nước Trà’ à?”
Nước của… trà? Tôi chớp mắt.
Thứ đầu tiên tôi nghĩ tới là kiểu pha trà đạo Trung Hoa, pha lá trà trong nước.
Tôi đâu biết anh thích kiểu đó… nhưng khoan…
Khi nghĩ kỹ lại, tôi mới nhận ra… “Trà” chính là tên tôi.
Tôi = Trà
Nước của Trà = Nước của tôi
Hả?!
Cơ thể tôi bỗng nhiên nóng ran.
‘AHHHHH!’
Tôi nghẹn họng, đứng sững. Mặt và tai đỏ bừng.
P’Newt phá lên cười trước phản ứng của tôi, anh ấy nhướng mày như đang thách thức:
“Dám đãi không?”
Tôi hoảng loạn, không thể trả lời nổi.
Anh ấy thật sự muốn… “nước của tôi”?
Không thể nào! Chắc tôi nghĩ nhiều quá rồi. Do cái miệng lắm chuyện của tôi nên giờ bị anh ấy chơi lại.
Tôi cố bình tĩnh lại. Não tôi thì trống rỗng. Chỉ biết một điều là…
Với những lời P’Newt nói hôm nay…
Tối nay tôi chắc chắn sẽ mất sạch “nước Trà”.