Chương 16: Giấc Mơ Sáng Suốt

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 16: Giấc Mơ Sáng Suốt

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dường như có ai đó đang gọi tên mình, Morren nặng nề mở mắt.
Toàn thân cậu ướt sũng, gò má thâm tím, ngay cả hàng mi cũng đọng một lớp sương giá.
Quần áo lạnh buốt đến đóng băng, hoàn toàn mất đi tác dụng giữ ấm vốn có.
Cảm giác ngạt thở ập đến, Morren ho khan, nôn ra chút nước còn sót trong ngực và bụng, rồi theo bản năng đưa tay lau khóe miệng lấm lem.
Hơi thở yếu ớt cuối cùng cũng dần ổn định.
Khoảnh khắc cuối cùng cậu còn nhớ là khi mình rơi xuống hồ, liều mạng giãy giụa nhưng càng lúc càng chìm sâu.
Một người không biết bơi như cậu cuối cùng vẫn bị nhấn chìm.
Mọi chuyện bắt đầu từ việc cậu bị buộc phải rời xa gia đình vào ngày hôm qua.
Những kẻ di cư từ phương Bắc đột nhiên phát động chiến tranh.
Quân lính của chúng quen với thời tiết băng giá, ở nơi khắc nghiệt thế này mà vẫn vô cùng sung sức, sức chiến đấu mạnh mẽ, đông nghịt như đàn châu chấu tràn qua, cướp bóc, phóng hỏa, vét sạch mọi thứ trên vùng đất của Morren.
Morren cùng gia đình chạy trốn đến vùng sông hồ lân cận.
Không ít người đã làm vỡ lớp băng mỏng, nên họ tính toán chèo thuyền trốn sang một vùng đất khác.
Nhưng sau đó, khi mọi người đang ngồi trên thuyền thì con thuyền gặp sự cố.
Vì không muốn mọi người bị liên lụy bởi sự giằng co tại chỗ, Morren buộc phải chia xa gia đình, tự mình dũng cảm rời thuyền.
Không ngờ, chưa tách ra được bao lâu, binh lính phía sau đã có dấu hiệu đuổi kịp.
Morren không còn cách nào khác, nhanh trí nhảy xuống hồ, vốn định nấp gần bờ, ẩn mình trong chốc lát.
Ai ngờ, nước hồ quá lạnh, cậu không thể điều khiển tay chân, dần dần chìm xuống.
Đầu Morren đau nhức như muốn vỡ tung.
Cậu ôm đầu, chậm rãi ngồi dậy trên tảng đá lớn mà ban nãy mình vừa nằm, hắt xì một tiếng, đầu óc vì thế mà chấn động vang lên vài tiếng "ong ong".
"Morren."
Ai đang gọi cậu vậy?
Cậu mơ màng ngẩng đầu, nhưng lại phát hiện khung cảnh trước mặt có chút huyền ảo.
Bầu trời mang một màu hồng nhạt, trên đó từng con cá ngựa vui vẻ bay lượn.
Mặt trời được thay thế bởi một quả táo khổng lồ, cây cối xung quanh đều chỉ là những nét vẽ phác họa thành những hình dáng mờ ảo.
Khung cảnh không chân thực thế này trông giống như cậu đang nằm mơ vậy.
Và một người phụ nữ đang đứng trước mặt cậu.
Nàng sở hữu một gương mặt đầy khí chất, xinh đẹp nhưng đượm buồn.
"Morren, ta là thần giấc mơ Narovella." Nàng lên tiếng lần nữa.
"......" Morren vẫn đau đớn ôm đầu, ngây ngẩn nhìn người phụ nữ tự xưng là thần, không trả lời, cũng không biết phải trả lời thế nào.
"Xin lỗi, ta không thể không dùng cách này để gặp cậu, những lời tiếp theo ta nói, mong cậu nhất định phải nhớ rõ." Ánh mắt nàng trở nên nghiêm túc, mở miệng: "Thần linh Vernes của cậu, vì lý do liên quan đến cậu, mà bị trục xuất khỏi Thiên Quốc.
Nếu cậu tình nguyện đưa hắn trở lại, xin nhớ, đợi đến khi hắn tìm đến cậu, hãy mang hắn đi qua sông Vĩnh Độ, trèo qua ngọn núi gió thổi vun vút, leo lên loài chim di cư và bay lên chín ngàn tầng trời cao..."
"Cậu đã nhớ được chưa?" Toàn bộ câu nói được nàng dùng ngữ điệu cực nhanh, như đang sợ bị người ngoài phát hiện: "Nếu cậu đã nhớ, ta sẽ đưa cậu ra khỏi nơi này."
Nói xong, nàng ngẩng đầu nhìn trời, quả táo trên đó đã thối rữa mất một nửa.
Vẻ mặt nàng vẫn bình thường, lẩm bẩm: "Đến lúc tỉnh giấc rồi."
Sau đó, nàng giơ một ngón tay, chạm vào ấn đường của cậu.
Toàn bộ quá trình, Morren vừa khiếp sợ vừa ngây người tiếp nhận tin tức, cũng không biết đây rốt cuộc có phải là nữ thần đang chỉ dẫn cho cậu thật hay không, hay là ảo giác của cậu trước khi chết.
Nếu giấc mơ này là thật, chẳng phải thần linh của cậu thật sự vì cậu mà bị trục xuất sao?
Tại sao lại...!
Mí mắt Morren ngày càng nặng trĩu, không có cách nào chống cự được.
Cậu mơ hồ nhìn thấy bầu trời vỡ tan, từng con cá ngựa rơi xuống hồ, trong khung cảnh hoang đường ấy lại mang theo vẻ lộng lẫy kỳ lạ.
...........!
"Ôi chao, tỉnh rồi hả? Thế nào rồi, có khó chịu chỗ nào không?"
Một cái đầu xuất hiện trước mặt Phương Việt, líu ríu nói: "Được đấy anh hùng ơi, câu chuyện về sự dũng cảm của cậu đã được lan truyền khắp khoa của chúng ta rồi.
Chờ thông báo khen thưởng đi nhé."
Phương Việt sững sờ một lúc, nhận ra Hoàng Tu Kỳ quen thuộc trước mặt.
"Sao vẫn còn đơ vậy?" Hoàng Tu Kỳ quan sát cậu, gãi đầu, hai bên lông mày nhíu lại: "Tôi gọi bác sĩ xem cậu một chút nhé, không biết ngoài hạ đường huyết còn có vấn đề khác hay không, nhìn cái mặt nhỏ tí của cậu tái nhợt lắm đấy."
Phương Việt vẫn không lên tiếng.
Hoàng Tu Kỳ bất đắc dĩ lẩm bẩm: "Không phải chứ, cậu nói chuyện đi xem nào, cậu như thế này làm tôi hoảng lắm đấy! Lát nữa còn có nhà báo muốn đến phỏng vấn cậu, mà cậu cứ đơ ra thế này thì làm sao bây giờ."
Phương Việt chậm rãi nhìn quanh một vòng.
Phòng đơn ở bệnh viện, trên đầu giường treo bình truyền nước đang cắm vào tay phải cậu, cảm giác chất lỏng lạnh như băng từng giọt từng giọt truyền vào cơ thể cậu một cách rõ ràng, chân thực đến vậy.
Sau khi băng bó vết thương ở bảo tàng mỹ thuật xong xuôi, mặc dù chỉ bị thương nhẹ, nhưng vì sự choáng váng bất thường của cậu và thân phận "anh hùng" nên cậu được đưa vào bệnh viện để dưỡng thương.
"Tu Kỳ, bây giờ là mấy giờ?" Cậu yên lặng một hồi lâu rồi mới hỏi.
"Tầm bốn, năm giờ chiều hay sao ấy, có đói bụng không, tôi đi xuống nhà ăn mua cơm cho cậu?"
Vậy mà mới qua hai tiếng.
Phương Việt ngẩng đầu nhìn bình truyền nước còn lại một phần tư, hai lần muốn nói lại thôi, vẫn là không nhịn được nhờ bạn: "Không cần đâu, nhưng mà cậu có thể về trường mang cho tôi một quyển sách tới đây không? Trên bàn của tôi ở ký túc ấy, bìa màu bạch kim, không có chữ nào, rất dễ nhận ra."
Trường học rất gần bệnh viện, chỉ cách hai trạm xe buýt.
Vì vậy Phương Việt mới không nghĩ ngợi gì mà nhờ bạn mang sách tới cho mình.
Cậu quá nhớ quyển sách kia.
Bây giờ cậu không thể phân biệt rạch ròi, rốt cuộc mình là Phương Việt mơ thấy Morren, hay là Morren mơ thấy Phương Việt nữa.
Tại sao cậu lại mơ thấy nội dung trong sách? Lại còn tự nghĩ ra một thân phận tên Morren cho chính mình nữa chứ?
Phương Việt không thể quên, buổi chiều thứ bảy hôm đó, cậu ngồi ở thư viện vội vã lật sách, nhìn thấy nội dung của nó.
Những vị thần linh kia, ngày thần giáng thế và thiết lập năng lượng tín ngưỡng.
Cậu chính xác là vừa mới mơ thấy cái thế giới như thật, giống đến không thể tưởng tượng nổi ấy trong mơ.
Cậu thấy sau lưng hơi lạnh.
Phương Việt kiềm chế đầu ngón tay đang muốn run rẩy, trong lòng vẫn đang suy nghĩ, sao có thể chỉ là giấc mơ được cơ chứ.
Giấc mơ kiểu gì mà lại chân thực, dài đằng đẵng, sinh động và cụ thể đến thế? Trên thực tế, mãi mới qua hai giờ, thế nhưng đối với cậu mà nói, đã là nửa năm dài trôi qua.
Chẳng lẽ, những người tín ngưỡng "Nền văn minh nhân loại thứ nhất" kia, họ cũng trải qua điều tương tự, cho nên mới tin tưởng một cách chân thành hay sao?
Sau khi Hoàng Tu Kỳ rời đi, Phương Việt lẳng lặng dựa vào đầu giường, nghe tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ, nhắm mắt trầm tư.
Cậu nhắm mắt, cố gắng nhớ lại gương mặt của thần linh, nhất là vị thần hộ mệnh của cậu - thần linh Vernes mà trong mơ cậu đã tín ngưỡng.
Thế nhưng, có cố gắng đến thế nào, đầu óc cậu vẫn trống rỗng.
"Cộc cộc."
Cậu vừa mới bảo Hoàng Tu Kỳ từ chối buổi phỏng vấn gì gì đó, đáng ra lúc này không nên có người tới quấy rầy mới đúng.
Nhưng Phương Việt lại nghe thấy hai tiếng gõ cửa.
"Mời vào ạ."
Tâm trạng cậu đang rối loạn, cho rằng nhân viên y tế đi vào kiểm tra.
Không ngờ khi cửa mở ra, một người mà cậu hoàn toàn không nghĩ tới lại xuất hiện.
Thân hình cao gầy, khí chất cao quý độc nhất, đôi mắt đen láy, sống mũi cao và đôi môi giống môi mèo...!
Chỉ có một chút khác biệt, đó là đôi mắt đong đầy ý cười nhàn nhạt kia, nó không nên xuất hiện trên cái gương mặt lạnh lùng tăm tối đấy mới đúng.
Tại sao Mạnh Duy Nhất lại tới đây?!
Hơn nữa, trong tay hắn đang cầm...!
Phương Việt lặng người như bị nghẹn lại, tầm mắt nhìn đến một bó hoa hồng được gói bằng giấy gói hoa màu đen mạ hoa văn màu vàng mà hắn đang cầm trước ngực.
Không đếm hết được mấy bông, nhưng đây lại là bó hoa có "kích thước" lớn nhất mà cậu từng thấy, so với bó hoa mà mấy bạn nam dùng để tỏ tình với bạn nữ ở ký túc xá thì lộng lẫy hơn nhiều.
Hơn nữa, mỗi cánh hoa đều xinh đẹp ướt át, màu đỏ vô cùng chói mắt, dường như vừa mới được hái, tươi mới, nhìn kỹ thì hình như còn thấy vài giọt nước trong suốt đọng lại.
Nhưng mà...!
Nào có ai đi thăm bệnh nhân lại tặng hoa hồng cơ chứ?!
"Có khỏe không?" Mạnh Duy Nhất nói khẽ, chậm rãi bước tới mép giường.
Phương Việt không hiểu vì sao lại cảm thấy hơi sợ.
Khi đối phương tới gần, cậu giống như một con chuột trong lồng, đang bị một con mèo lớn nhìn chăm chú, tóc gáy trên người dựng đứng hết cả lên.
Thế nhưng khác với phản ứng sinh lý của mình, trong lòng cậu đang muốn nhảy nhót tung tăng, tim đập thình thịch...!
Giấc mơ gì đó làm cậu phải xoắn não đều bị lãng quên, các giác quan trên người đều tập trung vào cảm giác căng thẳng và luống cuống khi gặp người mình thích.
Không thể không nói, cậu có một chút tình cảm phức tạp với Mạnh Duy Nhất.
"Cậu, sao cậu tới đây?" Phương Việt bỗng dưng cảm thấy cổ họng khô khốc.
Mắt cậu nháy nhanh liên tục, cầm lấy ly nước trên đầu giường rồi uống một hớp lớn, che giấu sự lúng túng của bản thân.
Nhưng mà đây là nước nóng Hoàng Tu Kỳ vừa mới đun rồi rót cho cậu, vừa mới nhấp miệng đã nóng đến mức cậu thiếu chút nữa ném luôn cái cốc đi.
Cậu "shhh" thổi hơi trong miệng, phun nước ra, đầu lưỡi mới đỡ đau rát đi một chút.
Cậu gắt gỏng đặt cốc xuống bàn, hơi nước nóng vẫn còn bốc lên không ít.
Phương Việt vừa gượng gạo vừa không khỏi thở phào.
May mà không uống, nếu không bị nước sôi 100 độ chảy xuống bụng, chỉ sợ dạ dày của cậu sẽ bị nóng đến mức thủng một lỗ.
"Làm sao lại không cẩn thận như vậy?"
Mạnh Duy Nhất tựa như vô cùng quen thuộc mà tiến lên, bó hoa đang cầm trong tay được hắn đặt lên ghế, trực tiếp nâng đầu Phương Việt, nhẹ nhàng lau đi những vệt nước còn trên cổ cậu.
Phương Việt cảm nhận được xúc cảm khi được bàn tay như ngọc kia nâng cằm, cả người trong tức khắc đều hóa thành một cục đá cứng ngắc.
Cậu chỉ còn biết có một mùi hương thơm thoang thoảng từ trên người đối phương, ngay cả một câu từ chối cũng không thể nói ra.
"Tôi đã về rồi! Có nhanh không? Tôi gọi taxi tới đón, tiền đi xe..."
Cửa phòng bỗng nhiên mở ra, Hoàng Tu Kỳ vừa đóng cửa vừa kể lể về việc tại sao cậu ta lại đi nhanh thế, nhưng đúng lúc xoay người lại thì thấy một cảnh rất "vô lương tâm" liền đứng khựng lại.
Biểu cảm của cậu ta đần thối, mãi mà không khép miệng lại được.
"Cậu, các cậu..." Hoàng Tu Kỳ run rẩy mở miệng, dáng vẻ chấn động như đang bắt gian Phương Việt tại trận: "Tôi, tôi ra ngoài trước nhé?"
Phương Việt vội vàng nghiêng mặt, thoát khỏi "khống chế" của Mạnh Duy Nhất, gương mặt đỏ ửng hơi ngả về sau một chút.
"Không phải! Không cần đâu, cậu hiểu lầm rồi!" Cậu hoảng hốt, vội vàng gọi Hoàng Tu Kỳ đang chân trước chân sau chuẩn bị đi ra ngoài.
Phương Việt không biết rằng, ở góc nhìn của Hoàng Tu Kỳ, tình cảnh ban nãy trông giống như Mạnh Duy Nhất đang thân mật ôm lấy bả vai cậu, một tay đặt lên chỗ xương quai xanh, đồng thời một tay nắm lấy cằm cậu như đang muốn hôn một cái vậy...!
Đã thế, bộ dạng phối hợp của Phương Việt trông y hệt một người tình nhỏ, mắc cỡ đỏ bừng mặt, trông rõ vẻ cự tuyệt nhưng vẫn nghênh đón.
Mạnh Duy Nhất dừng động tác, ngồi dậy rồi nhàn nhạt nhìn Hoàng Tu Kỳ.
Sau đó, hắn đưa tay xoa đầu Phương Việt, nói: "Nghỉ ngơi cho tốt, tôi về đây."
Hắn tay không rời đi.
Lúc đến đây cũng vậy, ngoại trừ bó hoa hồng ra thì không đem theo cái gì khác.
Dường như Phương Việt có điều suy nghĩ, cậu nhìn bóng lưng đối phương phóng khoáng rời đi, đằng sau khô ráo.
Chờ người đã đi khỏi, lại đợi thêm vài phút sau, cậu mới ngây như phỗng hỏi Hoàng Tu Kỳ: "Lúc cậu đi vào, có thấy cái ô nào ở ngoài hành lang không?"
"Không có đâu."
"Ờ ờ." Phương Việt gật gật đầu đáp lại, chỉ có thể tự nhủ rằng có khi Mạnh Duy Nhất để ô ở khu gửi đồ dưới tầng một.
Nếu không thì làm sao giải thích được, trời mưa nhưng lại đi tay không, thế thì tại sao lại không bị nước mưa thấm ướt cơ chứ?