Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Phiên Tòa Của Cây Thần
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cây thần xanh biếc, cao lớn chạm trời, cành lá sum suê, không thể nhìn thấy đỉnh. Thân cây khổng lồ, e rằng mười người ôm vòng tay cũng khó lòng bao trọn. Đây là gốc rễ ngàn tỷ năm của Thiên Quốc, nơi các vị thần ra đời, là hiện thân của mọi quy tắc và sự bao dung nơi đây.
Ngay lúc này, hơn mười vị thần linh đang tề tựu dưới tán cây. Mỗi người một vẻ mặt khác nhau. Có người ung dung, vui vẻ xem kịch, có người trầm ngâm, im lặng như đối mặt với đại địch. Điểm chung duy nhất là, ánh mắt tất cả đều đổ dồn vào vị thần linh đang bị đưa ra xét xử.
Mặc dù bị tố cáo là kẻ phạm tội, hắn vẫn giữ thái độ điềm nhiên, tùy ý để gió Thiên Quốc hiu hiu thổi qua, làm rối vài sợi tóc.
"Tội thứ nhất, cố ý xông vào miếu thờ của người khác, đánh cắp năng lượng tín ngưỡng."
Giọng người phán xử trầm đục, Simon nhìn thẳng, một tay cầm quyền trượng vàng, tay kia giơ cao theo lời hắn nói. Vừa dứt lời, một phiến lá xanh biếc từ trên cây rơi xuống, đậu gọn trong lòng bàn tay hắn.
"Chuyện này quả thật có xảy ra." Loami hất cằm kiêu ngạo, sau đó lại có chút không tự nhiên gật đầu khi bị các vị thần khác nhìn sang.
Simon cầm lấy phiến lá, không nhìn nội dung trên đó, mà trực tiếp giơ nó lên trước mặt mọi người. Sau khi thấy kết quả, các vị thần linh dường như có chút bất ngờ, phía dưới vang lên vài tiếng xì xào lớn nhỏ. Vị thần linh cai quản công lý trên thế gian vẫn không có phản ứng gì.
Hắn đưa phiến lá về trước mặt, ánh mắt hờ hững lướt qua, không cảm xúc tuyên bố kết quả xét xử: "Vô tội."
Lá cây bị ném xuống, rơi trên đất, trên đó một chữ "Không" to tướng hiện rõ. Nó nằm trên mặt đất hai, ba giây, sau đó hóa thành một tia sáng rồi tan biến.
Cả hiện trường lập tức chìm vào im lặng.
Một vị nữ thần tóc đỏ đứng ngoài rìa khẽ nhón mũi chân. Sau khi nàng nhìn thấy kết quả thì mím môi, ánh mắt nhìn Vernes rồi lại chuyển sang cây thần, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Buộc tội thất bại. Nhưng đây vẫn chưa phải là tất cả.
Simon một lần nữa gõ quyền trượng xuống đất, lần thứ hai giơ tay lên, lạnh lùng nói: "Tội thứ hai, cố ý làm tổn thương loài người, không có lòng thương xót."
Đúng lúc này, Ymirga cũng đứng dậy, kiên nhẫn giải thích những tội ác Vernes đã gây ra, hứng thú mở miệng: "Vernes, ngươi không màng quy tắc của giới thần linh, bất chấp xông vào miếu thờ của nữ thần Loami. Ngươi có biết, những người kia không phải tín đồ của ngươi, không có quyền được nhìn thấy ngươi, bọn họ đều không thể không bị động tiếp nhận sự đau đớn mà ngươi mang lại! Ngươi có muốn nói gì không?"
Vernes vẫn giữ im lặng đứng dưới trung tâm tán cây, duy trì sự tĩnh lặng sau khi nghe những lời Ymirga nói. Nhưng ngay sau đó, hắn rũ mắt, gật đầu.
Động tác của hắn khiến bầu không khí trở nên xôn xao. Mặc dù tội danh này nghe có vẻ nực cười, thế nhưng "phạm nhân" lại tự thừa nhận. Như vậy thì còn gì phải lo lắng không có lý do để trị tội hắn nữa chứ?
Ymirga quả thật không kìm được nụ cười, hắn vui vẻ "ha ha" hai tiếng. Thế nhưng, Simon bắt lấy phiến lá thứ hai từ trên cây rơi xuống, lại tiếp tục trình ra cho các vị thần xem. Tiếng cười ngừng bặt.
"...Vì cái gì? Rõ ràng hắn đã tự nhận lỗi."
Ymirga mặt mày u ám chỉ vào phiến lá có viết một chữ "Không" rõ ràng, không chịu chấp nhận kết quả này. Simon cũng không để ý đến âm thanh phản đối phía dưới. Hắn chỉ biết máy móc tuyên bố lại mệnh lệnh của cây thần.
"Vô tội."
"Ymirga, nếu ngươi thật sự coi những việc này là tội lỗi, vậy thì người bị phán tội nhất định phải là ngươi mới phải."
Một vị thần linh mặc áo choàng đen bỗng nhiên đứng ra từ trong đám đông, dưới mắt hắn có quầng thâm đen, môi trắng bệch, gương mặt không chút huyết sắc. Hắn chính là vị thần cai quản cái chết - Desithef.
"Mấy ngày nay, chẳng lẽ ngươi không lén lút giở trò hay sao? Số lượng người chết đột nhiên tăng lên, đừng nói với ta rằng ngươi không biết điều này!" Desithef khàn giọng tố cáo.
Ymirga còn chưa kịp lên tiếng, Ottenubo đã đứng ra thanh minh thay bạn tốt của mình, hắn nghiêm chỉnh, chính nghĩa lên tiếng: "Desithef, phí công ngươi cai quản chuyện sinh tử, lại không biết sinh mạng con người yếu ớt đến thế nào? Đất trời tự nhiên vận chuyển, khí hậu vốn dĩ cần phải thay đổi, không có khó khăn ngắn ngủi, loài người làm sao có thể biết quý trọng những ngày bình thường tốt đẹp? Ymirga rõ ràng đang thi hành quyền lợi của mình một cách bình thường, lại bị ngươi gán cho cái danh ô uế này, thật vô liêm sỉ!"
Các vị thần nhanh chóng im bặt, há hốc mồm nhìn màn "võ mồm" này.
Desithef "hừ" một tiếng lạnh nhạt, ánh mắt nhìn sang thần chiến tranh, thấy vị kia không chút chột dạ nào, cắn răng nói: "Tốt lắm Ottenubo, chắc hẳn dạo gần đây năng lượng tín ngưỡng của ngươi mạnh lên nhiều lắm đúng không? Cái danh vô liêm sỉ này, ta không có gì để nói. Thế nhưng, các ngươi có tâm tư gì, đừng tưởng không ai biết." Hắn phẩy tay áo, chỉ tay điểm mặt một đám thần linh: "Để ta xem, cái đám ngu ngốc các ngươi, tốt nhất cũng nên kiểm tra một chút xem năng lượng tín ngưỡng dần dần mất đi là như thế nào, đừng để người khác đâm sau lưng, sau đó còn vỗ tay tán thưởng!" Nói xong, hắn tức giận rời khỏi hiện trường xét xử, không định tiếp tục tham dự buổi kịch hài hước này nữa.
Thế nhưng, những lời nói này của hắn đã khiến mọi người phải suy nghĩ. Các vị thần có vẻ hơi dao động, dường như đã quên mất việc chính hôm nay là xét xử Vernes.
Nhân vật trung tâm của câu chuyện là Ymirga thản nhiên như không có chuyện gì, một lần nữa nhắc lại vấn đề chính: "Ta còn có điều bổ sung."
Hắn giơ tay lên, tiến đến bên cạnh Simon, thì thầm vào tai vị thần cai quản công lý. Simon "ừ" một tiếng, tiếp tục dùng ngữ điệu lạnh nhạt, trần thuật lại: "Tội thứ ba, tự ý đi xuống nhân gian, phá hoại sự cân bằng của thế giới."
Ymirga một lần nữa phát động việc tố cáo: "Vernes, từ khi ngày thần giáng thế kết thúc, ngươi tự nhúng tay vào lợi ích và hạnh phúc của nhân gian, một mực che chở, yêu thích tín đồ kia của ngươi, gây ảnh hưởng mạnh mẽ đến sự cân bằng của cuộc sống loài người, nghiệp chướng nặng nề." Có lẽ, chính bản thân hắn cũng thấy mấy lời này đang bị phóng đại quá mức, thế nên mất tự nhiên ho khan hai tiếng sau khi dứt lời.
"Vô tội."
Lời phán quyết của Simon giống như một cái tát cuối cùng. Vẻ mặt của Ymirga đều bị hắn giấu đi bằng cách cúi gằm và siết chặt bàn tay. Hắn cũng không phải người mù quáng gán tội cho người khác. Hắn còn chưa ngu xuẩn đến mức đó. Thế nhưng cái cách mà Vernes đã làm mọi chuyện đều đang đứng trên ranh giới của quy tắc, bất kể là hắn lén lút làm chuyện xấu, hay là thiên vị người khác, tất cả đều là những điều có thể quy thành tội nếu muốn tố cáo. Thế nhưng, hết lần này đến lần khác đều chỉ vì hắn là Vernes mà thoát tội. Hắn là ngọn núi lửa sống được cây thần thiên vị, bởi vậy cho nên cũng chỉ có thể kết luận hắn "vô tội"! Vì cái gì chứ?
Nếu như nói, ban đầu hắn có cảm giác kiêng kỵ Vernes là do e sợ lời tiên đoán của Franyi sẽ thành hiện thực. Thế nhưng bây giờ, nó đã sớm trở thành niềm ghen tỵ và căm hận vì cây thần thiên vị hắn không có lý do.
Ymirga cúi đầu, siết chặt nắm đấm.
Vernes liếc mắt nhìn hắn, sau đó quay đầu hỏi vị thần công lý, chính trực vô tư kia: "Ta có thể đi chưa?"
Simon gật đầu, cúi gập người xuống, nói lời xin lỗi. Vernes cất bước, bỗng nhiên một vầng sáng màu đỏ lấp lánh nhảy ra từ trong ngực hắn. Nhấp nháy lúc sáng lúc tối, hệt như một quả tim đang đập.
Các vị thần không còn xa lạ gì với vầng năng lượng tín ngưỡng kia. Nửa năm trước, sau ngày thần giáng thế, Vernes thường xuyên thả nó ra ngoài để khoe khoang. Không thể phủ nhận, thứ đó quả là một món đồ chơi hiếm thấy. Tín đồ đều sẽ có mưu cầu và ý muốn riêng của mình, chính các vị thần cũng rất ít khi gặp được năng lượng màu đỏ tinh khiết, ý nghĩa của điều này chính là sự ái mộ thuần túy không pha tạp chất.
Thế nhưng, ngày hôm nay, khi họ lại nhìn thấy vầng sáng màu đỏ kia, vẻ mặt trái lại có chút phức tạp. Không ít thần linh đang thất vọng vì không có một màn kịch hay nào cả, biểu cảm của họ một lần nữa trở nên sinh động. Ai cũng biết, Vernes nhất định vô cùng để tâm đến một cá thể năng lượng tín ngưỡng "quý báu" này. Mà bây giờ, nó lúc sáng lúc tối, lúc rõ lúc mờ, biểu thị ý nghĩa rõ ràng: Người mang đến năng lượng tín ngưỡng này, đang cận kề cái chết. Vernes sẽ tỏ ra như thế nào đối với cái chết của vị tín đồ hiếm hoi của mình đây? Một vị thần linh vô dụng, vất vả mãi mới có năng lượng tín ngưỡng, nhưng giờ lại sắp mất đi. Chỉ nghĩ thôi cũng đủ thấy vô cùng mong đợi.
Gương mặt Vernes quả thật xuất hiện một thoáng hốt hoảng, hắn cau mày, mím môi, thân hình bắt đầu bị ánh sáng bao phủ – hắn lại một lần nữa ngang ngược muốn đi xuống nhân gian ngay trước mặt các vị thần. Ymirga đang cúi đầu thì đột nhiên xông tới, bắt lấy tay Vernes, ngăn hắn lại. Trong ánh mắt hắn lóe lên vẻ điên cuồng, chỉ vào vầng sáng tín ngưỡng đang gần như tiêu tan, hoảng loạn cuống cuồng hô lớn về phía cây thần: "Ta có điều bổ sung, tội thứ tư, yêu đương cùng với tín đồ."
Âm thanh của hắn vang vọng khắp Thiên Quốc, sau đó, cả thế giới trở nên tĩnh lặng. Thiên Quốc vĩnh viễn sáng ngời bao la bị mây đen che phủ, bốn phía đột nhiên vang lên tiếng sấm rền. Một trận gió lớn đột ngột thổi tới, các vị thần còn đang kinh ngạc đều bị nó thổi đến vô cùng chật vật. Từng ngọn lá trên cây thần bay lả tả trong gió, rào rào rơi xuống đất. Ymirga kinh hãi đứng tại chỗ nhìn, phát hiện tay mình bị hất ra, một ngọn lá rơi trên đầu hắn, khô héo trong tích tắc. Tay hắn run rẩy cầm chiếc lá kia lên, trừng mắt hô lớn: "Có tội, có tội...! Tội đồ Vernes, mau tiếp nhận phán quyết của cây thần!"
Theo lời kêu gào của hắn, Vernes, người không quan tâm tình huống kỳ dị của Thiên Quốc mà cưỡng chế muốn xuống nhân gian, đã bị ngăn lại bởi một sức mạnh nào đó không thể kháng cự. Simon vốn luôn bày ra vẻ mặt không cảm xúc cũng ngây ngẩn, hắn nhìn thoáng qua cây thần đang khô héo, giọng nói run rẩy:
"...Trục, trục xuất khỏi Thiên Quốc." Hắn nuốt nước miếng, chậm chạp tuyên án.
Các vị thần đã sớm quỳ xuống, Thiên Quốc chưa bao giờ xuất hiện cảnh tượng này. Cho dù là xét xử thần linh mang tội, cũng chỉ có một chiếc lá rụng xuống. Nhưng bây giờ, toàn bộ cây thần đều đã khô héo. Đây là sự tức giận của cây thần...!
Chỉ có một vị thần tóc đỏ đứng bên ngoài, không ngừng lắc đầu và lùi về phía sau, chậm nửa nhịp mới quỳ xuống. Nàng chính là thần giấc mơ Narovella. So với những thần linh khác, nàng còn biết một bí mật. Người bạn thân Franyi mất nhiều năm trước, đã từng tiết lộ với nàng một điều. Vị nữ thần cai quản trí tuệ ấy, lại đem lòng yêu Vernes - vị thần "vô công rồi nghề" kia. Không một ai biết, Narovella có một suy đoán táo bạo. Cây thần không phải thiên vị Vernes, nó có lẽ là...!
Ái mộ vị thần linh đặc thù đó. Narovella không kiềm chế được mà run lên.