Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 20: Thần Linh Chẳng Màng Thế Gian (3)
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Morren nhất thời nghẹn lời.
Cậu cố gắng vận dụng cái đầu không giỏi bịa chuyện của mình, ấp úng đáp: "Ngài, trước đây ngài cùng tôi, cùng tôi, ừm, chăn dê...!Đôi khi, chúng ta còn cùng nhau làm ruộng..."
"Hả?" Vernes kinh ngạc trong giây lát.
Tiếng nghi ngờ của Vernes khiến đầu óc Morren trống rỗng.
Cậu quả thực không giỏi nói dối, dù hiện tại đã định cải thiện, nhưng cậu nhận ra mình hoàn toàn không làm được.
Cậu không thể bịa ra được gì, điều này thật quá vô lý!
Cậu không còn nhìn vào mặt vị thần linh nữa, mà nhìn thẳng lên trần nhà.
Sau khi chuẩn bị tâm lý xong, cậu mới mở miệng: "Nếu như tôi nói, ngài không phải con người, ngài có tin không?"
"......"
"Tôi không biết có nên nói ra không, cũng giống như ngài vậy, tôi cũng vô cùng hoang mang trước tình cảnh hiện tại, không biết phải làm sao cho đúng."
Cuối cùng, Morren cũng nói ra sự thật.
Những suy tư và nỗi khó chịu đã tích tụ lâu trong lòng cậu tựa như thác lũ vỡ bờ mà tuôn trào: "Mọi chuyện bắt đầu từ một ngày nọ, mọi thứ bỗng nhiên thay đổi. Ngài vốn là vị thần linh mà tôi tín ngưỡng, hẳn nên ở Thiên Quốc xa xôi, dõi mắt nhìn các tín đồ của ngài, nhưng ngày đó, thần giấc mơ đã nói với tôi rằng ngài bị trục xuất..."
Tay cậu nắm chặt góc chăn, từ đầu đến cuối không nghiêng đầu, ngay cả ánh mắt cũng không dám liếc nhìn Vernes, chỉ một mực bày tỏ hết những điều chất chứa trong lòng:
"Vì chiến tranh mà tôi bị chia lìa với người nhà, bỗng nhiên chỉ còn lại một thân một mình, ngài cũng không còn đáp lại lời cầu nguyện của tôi nữa. Khi đó, tôi thật sự rất sợ hãi, tôi không biết khi nào tuyết sẽ ngừng rơi, khi nào chiến tranh sẽ kết thúc, cũng không biết bao giờ mới có thể gặp lại người nhà...!Tôi không biết, vì sao ngài phải trải qua biến cố, phải lưu lạc chốn nhân gian. Tôi nghe theo chỉ dẫn của bản năng mà tìm đến vùng quê này và tìm thấy ngài, đó là nơi hai chúng ta lần đầu gặp mặt. Thần giấc mơ dặn dò tôi phải đưa ngài trở lại Thiên Quốc, nhưng tôi không biết làm thế nào để tìm được những địa điểm đó, tôi nên làm gì mới đúng đây?"
Morren thầm mừng vì bầu trời giờ đây đen tối một cách bất thường, trong căn phòng chỉ có ánh đèn lờ mờ này không thể soi rõ ánh mắt hoang mang của cậu.
"Tôi vô dụng quá phải không?" Cậu nghẹn ngào thốt lên một câu.
"......" Vernes im lặng nhìn cậu, rồi đột nhiên chậm rãi đưa tay lên xoa đầu Morren.
Bàn tay mềm mại ấy sượt qua má, xoa nhẹ mái tóc cậu.
Vernes sẽ không nói cho Morren biết, rằng trong mắt hắn lúc ấy, Morren giống như một chú cún con bị bỏ rơi.
Đôi mắt đen ướt át mà trong veo, không giống bất kỳ ai khác ấy, khiến lòng người không kìm được mà nảy sinh sự trìu mến.
"Lời tôi nói, ngài có tin không? Đây đều là sự thật, ngài là thần linh tôn quý cao sang." Morren ngẩng đầu lên, lúc này mới xoay người đối mặt với Vernes.
Vẻ mặt cậu có chút nôn nóng, cậu rất sợ lần bộc bạch này của mình sẽ bị coi là lời nói vô lý.
"Ta không biết," Vernes chậm rãi đáp, "Nhưng...!Ta bằng lòng cùng cậu đi tìm câu trả lời. Cậu có thể nói cho ta biết, thần giấc mơ mà cậu nói đã nhắc tới những nơi nào không?"
Hắn nở một nụ cười nhẹ đầy thiện ý, vừa an ủi Morren đang lo lắng vừa hỏi.
"Sông Vĩnh Độ, núi Liệt Phong, và chim di cư trên trời cao." Morren từ tốn thuật lại.
Vernes lắng nghe một lúc, ánh mắt vốn đang nhìn Morren bỗng nhiên rời đi, nhìn về phương xa, tựa như đã nhìn thấy điều gì đó.
Một lúc lâu sau, hắn mới giật mình hoàn hồn, rời tầm mắt, giơ tay day ấn đường, nhẹ nhàng mở miệng nói:
"Hình như, ta đã thấy được phương hướng."
"Thật sao?!" Morren trực tiếp bật dậy từ trên giường.
Cậu thậm chí không biết chừng mực mà kéo tay vị thần linh rồi nắm lấy, mặt tràn đầy sự ngạc nhiên và mừng rỡ.
"Vậy chúng ta đợi trời sáng thì lên đường, được không?" Ngay cả một giây cậu cũng không chờ được.
Vernes cũng ngồi dậy, mặc cho Morren nắm tay mình, chần chừ nhìn ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ vài giây rồi gật đầu.
Morren nghe xong phương hướng để đưa vị thần trở lại Thiên Quốc, những cảm giác băn khoăn, kinh hãi, nghi ngờ cùng sầu bi đều lập tức bị quét sạch.
Cậu nóng lòng cầm chiếc ghế nhỏ ngồi xuống bên cạnh cửa sổ, nhìn về phía bóng tối đã từng khiến cậu sợ hãi, chờ ánh nắng rọi lên mặt đất để ngay lập tức dẫn người đi.
Nhưng mà...!
Morren không ngờ rằng, đêm tối bất thường ấy lại kéo dài suốt bảy ngày.
Trong nhà không có công cụ xác định thời gian.
Khi mặt trời không mọc lên rồi lại lặn xuống, loài người cũng chỉ có thể cảm nhận thời gian dài đằng đẵng bằng phản ứng sinh lý và tuần hoàn trong cơ thể, hoàn toàn mất đi khả năng xác định thời gian cụ thể.
Nhưng thần linh thì không như vậy.
......!
"Hôm nay là ngày thứ bảy," Vernes nói.
Morren nghe vậy thì quay đầu đi, sắc mặt có chút tái nhợt, dưới mắt còn có quầng thâm nhàn nhạt.
Mấy ngày nay, tinh thần cậu gần như suy nhược đến nơi.
Bởi vì chỉ cần cậu ngủ, nhất định sẽ mơ thấy giấc mơ ấy.
Narovella vĩnh viễn chỉ nói những lời thoại cố định đó, mà Morren giờ đây cũng đã có thể đọc thuộc lòng một cách trôi chảy.
Đối với cậu mà nói, giấc mơ này đã hoàn toàn biến thành ác mộng.
"Trời sẽ sáng lên sao?" Cậu không kìm được mà dò hỏi, vấn đề này cậu đã hỏi đến ba, năm lần rồi.
"Sẽ," Vernes vẫn luôn kiên định trả lời như vậy.
Tựa như hưởng ứng hoàn toàn câu trả lời chắc như đinh đóng cột của hắn, ngay khi Vernes vừa dứt lời, ánh nắng bên ngoài đột nhiên hiện ra.
Cả căn gác xép bị ánh mặt trời sau mấy ngày mới xuất hiện chiếu rọi.
Một giây trước khi điều này xảy ra, đôi mắt Morren đã bị Vernes che đi.
Thế nhưng, cậu có thể cảm nhận được, ánh nắng chiếu lên da thịt ấm áp và đáng quý đến nhường nào.
"Trời đã sáng rồi?" Giọng Morren có chút run rẩy.
Cậu sờ bàn tay đang che đôi mắt mình, nhẹ nhàng kéo nó xuống, bày tỏ rằng mình đã chuẩn bị sẵn sàng để nhìn thấy ánh mặt trời.
"Ừm."
Morren chớp mắt, nhìn bầu trời xanh bên ngoài cửa sổ, vịn vào tường rồi chạy nhanh ra ngoài.
Cậu chạy một mạch đến cửa chính, run rẩy đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên trên, tựa như đang nhẹ nhàng hứng lấy ánh nắng ấm áp.
Tuyết bên ngoài dường như đã tan sạch, mặc dù mấy ngày nay không có mặt trời, nhưng cũng không thể ngăn cản tốc độ tan chảy của nó, nhiệt độ thế mà lại tăng cao.
Tựa như sau khoảnh khắc đêm tối đó, không có một đợt tuyết nào rơi xuống nữa.
Morren ngây ngẩn nhìn thế giới bên ngoài.
Nơi này cậu vốn đã nhìn quen thuộc, nhưng giờ phút này khi ngắm nhìn lại, cậu lại cảm thấy chúng đẹp đến mức không chân thật.
"Tại sao lại như vậy, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra cơ chứ?" Morren lẩm bẩm.
Thật ra thì bây giờ, cậu hẳn nên cùng vị thần linh lên đường, tìm đường đi đến sông Vĩnh Độ.
Nhưng vào giờ phút này, cậu lại cảm thấy có chút vô định.
Nếu không tìm hiểu nguyên nhân trời tối như thế, còn không biết thế giới đã trải qua chuyện gì, cậu sợ trời sẽ lại chuyển tối một lần nữa.
Cuối cùng, bọn họ vẫn quyết định quan sát thêm hai ngày nữa.
Đợi đến hai ngày sau, khi mọi thứ đều như bình thường, Morren mới yên tâm, sắp xếp đơn giản một ít hành lý, cùng vị thần linh rời khỏi vùng quê.
Lúc bọn họ đi tới ngã rẽ thì trông thấy bốn, năm người đang chật vật ở đằng xa.
Ban đầu, Morren còn tưởng là gặp phải dân di cư phương Bắc, không ngờ rằng, sau khi bình tĩnh lại, những người đó đều rất quen mắt, tất cả đều là hàng xóm, bạn bè của cậu.
"Chú Duffy?!" Cậu hô lên một tiếng, bước nhanh hơn, tiến lên đón. "Chiến tranh kết thúc rồi sao? Chú có gặp chú dì của con không?"
Chú Duffy nheo mắt một lúc, sau đó xông tới vỗ vai Morren.
"Morren, con là Morren đúng không? Nhóc con này, con vẫn còn sống! Chú con không đi cùng con sao?"
Morren nghe những lời này, biết ngay là bọn họ nhất định chưa gặp chú cậu, không kìm được mà thấy có chút mất mát.
"Bọn con bị tách ra, chú cùng một vị nữa cũng tín ngưỡng nữ thần đã đi thuyền chạy sang một vùng đất khác..."
Bởi vì trước đó, chú Duffy cũng là tín đồ thành kính của nữ thần nông nghiệp Loami, Morren bèn bỏ qua việc nhắc đến tên của nữ thần.
Không ngờ rằng, sau khi chú Duffy nghe xong thì nhướng mày, trừng mắt hỏi: "Nữ thần?! Nào có nữ thần?"
"...Thì, nữ thần Loami kính mến..." Morren không biết mình đã nói sai chỗ nào, cậu cẩn thận lặp lại một lần thì bị Duffy cộc cằn ngắt lời.
"Láo xược! Nữ thần chó má gì, thế gian này chỉ có một vị thần linh, đó là đại nhân Ymirga vĩ đại! Chỉ có đại nhân Ymirga là chân lý của vạn vật, trìu mến yêu thương con dân của ngài! Nếu như không phải do thần Ymirga kính yêu hạ xuống trần gian, giải trừ tai họa lớn này, con cho rằng con có thể đứng ở đây mà nói năng ngông cuồng hay sao? Thằng nhóc không biết điều!"
Mặt Duffy đỏ bừng như lửa, giận dữ lớn tiếng.
Dáng vẻ kích động của hắn như thể giây tiếp theo sẽ nhào tới nắm cổ áo rồi đấm Morren một cái.
Người nhà phía sau vội vàng chạy lên giữ lấy tay Duffy, trong miệng không ngừng nói: "Thôi bớt giận, không nên tới gần cái người không có phúc này! Chúng ta nhanh đi thôi, cẩn thận đứng gần bị trời phạt theo đấy!"
Vị nữ sĩ kia chán nản nói, sau đó còn không quên nhổ một bãi nước miếng dưới chân Morren.
Bà là vợ của Duffy, ngày trước khi đi qua nhà Morren, thường xuyên cho cậu vài miếng táo.
Mà bây giờ...!
Nhìn đám người nhà kia vừa đi xa vừa chửi bới, Morren mất một lúc lâu vẫn không phản ứng kịp.
Vernes tiến lên bên cạnh cậu, nhẹ nhàng đứng sát vai cậu.
"Sao thế?" Hắn ân cần hỏi.
Morren không trả lời, cậu vẫn còn đang mơ hồ.
Cậu đương nhiên biết Ymirga, đó là vị thần linh cai quản tai nạn, có rất nhiều tín đồ.
Tại sao một gia đình vốn tín ngưỡng nữ thần Loami, giờ đây lại trở thành tín đồ cuồng nhiệt của thần tai nạn?
Nghe nội dung trong câu nói của người kia, hình như là do đại nhân Ymirga đã ngăn chặn trận tuyết vô hạn, khống chế chiến tranh, có lẽ còn hơn thế nữa, đó là khiến ánh mặt trời một lần nữa xuất hiện hay sao?
Morren chỉ cảm thấy, những ngày cậu trú trong gác xép dường như đã ngăn cách bản thân cậu với cuộc sống bên ngoài.
Những biến đổi trên thế gian này, cậu hoàn toàn không hay biết.
Nếu quả thật là như vậy, dĩ nhiên cậu sẽ mang lòng cảm tạ thần Ymirga, thế nhưng cậu nhất định sẽ không thay đổi tín ngưỡng.
Cậu vĩnh viễn là tín đồ của Vernes.
Vĩnh viễn, ý là mỗi một giây cậu còn thở, còn nhịp đập trái tim.
Morren nghĩ đến đó, không kìm được mà giương mắt, liếc nhìn vị thần linh đang đứng bên mình thật nhanh một cái, đúng lúc đối diện với ánh mắt quan tâm của ngài.
Có thể trở thành tín đồ của Vernes là chuyện may mắn đến nhường nào.
Morren bỗng nhiên nâng khóe miệng, cảm thấy trong lòng tràn đầy ấm áp.
Chút nghi vấn và lo âu từ trước đến nay chưa từng xuất hiện đều bị cưỡng ép biến mất.
Cậu lắc đầu, chậm rãi trả lời rằng mình không sao.
Sau đó, cậu hoàn toàn quên đi chuyện nhỏ này, bước chân thật lớn mà đi tiếp, tiếp tục cùng vị thần linh tìm kiếm phương hướng đến sông Vĩnh Độ mà ngài đã xác định trong đêm tối ngày đó.