Thần Linh Không Yêu Chúng Sinh (4)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Thần Linh Không Yêu Chúng Sinh (4)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những ngày sau đó, Morren và Vernes tiếp tục hành trình về phía Nam.
Họ dừng chân tại một thị trấn nhỏ ba ngày. Ban đầu, Morren dự định tranh thủ nghỉ ngơi, đồng thời dùng số tiền vất vả lắm mới tìm thấy trong căn nhà cũ ở quê để đổi lấy một ít vật tư.
Thế nhưng, khi đến quảng trường, Morren đã chứng kiến một cảnh tượng khiến cậu kinh hoàng.
Đám đông tụ tập lại, tay vung đuốc, mắt trợn trừng nhìn người đàn ông đang bị trói trên cọc gỗ.
"Kẻ dị đoan! Kẻ dị đoan! Hãy thiêu chết hắn, dùng ngọn lửa thanh tẩy linh hồn bẩn thỉu tà ác này!" Đám đông reo hò điên cuồng, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ sự cuồng tín.
Ngọn lửa được nhóm lên, chỉ trong tích tắc đã bùng cháy dữ dội, vô số tia lửa bắn tung tóe, khói đen cuồn cuộn bốc cao.
Morren không hiểu nguyên nhân dẫn đến cảnh tượng tàn khốc này.
Cậu không hỏi người qua đường, chỉ thấy người đàn ông trung niên đang bị trói vật vã kia ngẩng đầu, cười lớn ba tiếng, nhìn lên bầu trời rồi hô vang: "Cảm tạ tai ương này, để ta được tỉnh mộng.
Nhìn đám sâu bọ ngu xuẩn kia xem, chúng còn tưởng mình được thần linh yêu thương và che chở.
Thật đáng thương, thật đáng thương làm sao!"
Lời nói của hắn quả thực đã thách thức giới hạn cuối cùng của mọi người.
Hắn còn chưa dứt lời, đã có người ném thẳng cây đuốc trong tay vào đống lửa đang bùng cháy.
Ngọn lửa lập tức bùng lên dữ dội hơn, nhanh chóng thiêu rụi thân thể người đàn ông kia, khiến nó biến dạng.
"Dù có bị chặn họng, thậm chí bóp nát, ta vẫn phải nói, thần linh không yêu chúng sinh! Gây ra tai ương, rồi xóa bỏ tai ương, gây ra chiến tranh, rồi lại xóa bỏ chiến tranh, các ngươi coi những điều này là sự cứu rỗi, ta coi nó là thứ chó má! Thứ duy nhất có thể cứu con người, chỉ có chính mình...!"
Khuôn mặt bi ai và phẫn nộ ẩn hiện trong biển lửa, cuối cùng hắn hô lên một câu đầy khí thế nhưng bi tráng, rồi cả thân mình bị ngọn lửa nuốt chửng.
Chỉ còn lại âm thanh yếu ớt, nghẹn ngào vọng vào tai cùng tiếng kêu rên dần dần tắt lịm.
Morren nghe thấy tiếng lửa cháy tanh tách, tiếng mọi người vỗ tay ca ngợi, và tiếng họ đồng thanh hô vang: "Đại nhân Ymirga là chân lý của vạn vật! Kẻ làm trái chân lý đã tạ tội bằng cái chết!".
Sau lưng cậu không khỏi vã mồ hôi lạnh, rùng mình.
Cậu kinh hoàng nhận ra, thế giới này thật bệnh hoạn.
Một người bị thiêu sống ngay trước mắt cậu, chỉ vì kẻ đó bất kính với thần linh.
Trước kia, mọi người đều tín ngưỡng rất nhiều vị thần, sẽ không ai bận tâm tín ngưỡng của người khác có cao quý hay không.
Sẽ không ai đứng trên quan điểm "thần linh mà mình tín ngưỡng là đứng đầu vạn vật" mà trách móc tín đồ của thần linh khác, chứ đừng nói đến chuyện trực tiếp hủy diệt sự tồn tại của nhau.
Chưa đầy nửa tháng trôi qua, thế giới này đã thay đổi hoàn toàn.
Một đám tín đồ cuồng loạn dùng phương thức thiêu sống người khác, giờ đây vui mừng quên cả trời đất.
Morren không chịu nổi, chen ra một bên, cho đến khi cậu đứng sát vào Vernes.
Cảm giác nghẹt thở, khó chịu dịu đi đôi chút.
Cậu như người sắp chết đuối vớ được cọc, lúc này đang níu lấy vạt áo trước ngực Vernes, hít sâu vài hơi.
"Chuyện này là sai trái."
Morren ngẩng đầu, thấy Vernes cau mày, trong đôi mắt thần lộ rõ vẻ thất vọng và thương hại.
Thần linh vừa dứt lời, bầu trời vốn quang đãng bỗng chốc giăng đầy mây đen, không đợi thêm một phút nào đã trút xuống cơn mưa như thác lũ.
Đống lửa đang bùng lên dữ dội bị nước mưa dập tắt, chỉ còn lại đống gỗ cháy đen và một thi thể không còn hình dạng, minh chứng cho một thảm kịch vừa xảy ra ở nơi đây.
Một người giơ tay lên, hô lớn: "Trận mưa lớn đột ngột này không phải do thần linh khoan dung độ lượng mà tha thứ, mà là do linh hồn của tên này quá bẩn thỉu, sự thanh lọc đã kết thúc, linh hồn tà ác đã bị tiêu diệt!".
Vì vậy, những người khác cũng lặp lại những lời đó trong cơn mưa lớn, họ tin tưởng không chút nghi ngờ, trên mặt tràn đầy nụ cười kiên định.
Mưa rơi xuống càng to hơn.
Morren im lặng rời đi cùng Vernes.
Cả hai người ướt đẫm, tìm một phòng trọ trong thị trấn nhỏ này để nghỉ qua đêm, đến ngày thứ hai khi mưa đã tạnh mới rời đi.
Chuyện này đã trở thành một nỗi ám ảnh trong lòng Morren.
Sau bảy ngày trời tối, cậu không còn mơ thấy giấc mơ kỳ lạ gặp nữ thần Narovella nữa.
Thế nhưng, sau khi tận mắt chứng kiến cảnh thiêu sống người ở quảng trường, chuyện này lại trở thành một ác mộng.
Mỗi lần trong mơ đều có chút khác biệt.
Có lúc là lời nói của đám đông, có lúc là tốc độ ngọn lửa thiêu cháy.
Điểm giống nhau là, mỗi một lần, Morren đều xuất hiện ở hiện trường sớm hơn, kịp thời đứng ra ngăn chặn ngọn lửa bùng cháy, cứu vớt một mạng sống đang hấp hối.
Tiềm thức của cậu đang dùng cách này để xoa dịu cảm giác tiếc nuối và thương xót.
Một phương thức vô dụng như vậy...
Khoảng hơn mười ngày sau, hai người họ đi tới một con sông không có cầu.
Nước sông rất trong, cũng rất nông, chỉ cần nhìn một lần là có thể thấy rõ đủ loại đá tròn vo như trứng dưới đáy sông.
Mặc dù không có cầu, nhưng giữa sông lại có rất nhiều tảng đá lớn.
Lòng sông không rộng, chỉ khoảng hai, ba mét, với năm đến sáu tảng đá xếp cách nhau.
Họ chỉ cần bước lên là có thể dễ dàng đi qua.
Morren cảm thấy thật lạ lùng, ngay cả Vernes cũng có vẻ hơi kinh ngạc, đứng một bên, chần chừ nói: "Nơi này, đúng là sông Vĩnh Độ."
Thì ra, con đường đưa thần linh trở về Thiên Quốc cũng không khó khăn như cậu tưởng tượng.
Tâm trạng nặng nề của Morren đều được xua tan.
Cậu hưng phấn đi theo Vernes, bước lên tảng đá thứ nhất.
Nước sông lạnh như băng, bề mặt phiến đá có chút trơn trượt.
Morren chưa chuẩn bị sẵn, vô tình lảo đảo một chút.
Thế nhưng, nước sông rất cạn, cậu tin rằng nếu mình trực tiếp lội qua thì cũng an toàn.
Vernes xoay người lại, đưa tay ra, dường như muốn dắt cậu đi.
Morren nhảy lên, nắm lấy tay thần linh.
Mặc dù cảm thấy mình không cần phải dắt, thế nhưng được tiếp xúc da thịt với thần linh tất nhiên là rất tốt.
Thế nhưng, giây tiếp theo, trên gương mặt anh tuấn ấy hiện lên một nụ cười hung ác và xấu xa, một biểu cảm mà vị thần linh dịu dàng chưa bao giờ có.
Sau đó, hắn hung hăng hất tay Morren, tàn nhẫn buông tay cậu ra.
"Ngài..." Morren thậm chí không kịp kinh ngạc.
Cậu bị mất thăng bằng vì chuyện này, cả người ngã nhào về phía trước.
Nước sông rõ ràng chỉ ngập đến bắp chân cậu bỗng nhiên dâng cao, cảm giác nghẹt thở giống như lần chìm xuống hồ nước trước đây lại ập tới.
Morren vùng vẫy, nghĩ rằng mình sẽ thật nực cười khi chìm xuống đáy con sông nước cạn vô cùng này, hơn nữa còn không đứng vững được.
Nước sông tràn vào lục phủ ngũ tạng qua thất khiếu của cậu.
...Đau quá, tại sao thần linh lại đối xử với cậu như vậy?
Thần muốn giết cậu ư?
Chuyện này không thể nào xảy ra.
Ý thức của Morren đột nhiên trở nên tỉnh táo.
Khi cậu tỉnh táo trở lại thì đã thấy mình đứng trên bờ – cậu thậm chí còn chưa bước lên phiến đá nào.
Đây là...!Chuyện gì đã xảy ra vậy?
"Morren?"
Vernes bước lên phiến đá thứ nhất.
Hắn quay đầu, mái tóc bạch kim nhẹ nhàng lay động, ánh nắng phản chiếu trên lưng hắn, rồi rọi xuống những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, tạo thành một bóng râm phủ lên người Morren.
"Sao thế?" Thần hỏi.
Hắn đưa tay ra cho Morren, ngón tay thon dài, trắng nõn, hấp dẫn Morren đưa tay ra nắm lấy, như thể giao phó mọi thứ cho hắn.
Có thể vừa mới gặp ảo giác không thể giải thích được, hơn nữa cảm giác cận kề cái chết quá mức chân thực, nhịp tim của Morren lúc này vẫn đập rất nhanh.
Cậu run rợ một lúc, không đứng dậy ngay lập tức mà lộ vẻ khó xử, mở miệng nói: "Tôi vừa mới nhìn thấy mình chìm vào trong nước...!Có lẽ dòng sông này không hề đơn giản như vậy."
Ý của cậu là muốn nhắc nhở thần linh cẩn thận, không ngờ rằng, Vernes sau khi nghe thấy vậy bèn trực tiếp lùi lại bờ.
"Vậy sao, nguy hiểm như vậy, hay chúng ta đừng qua sông nữa nhé?" Thần linh quay trở lại bờ sông, đi tới trước mặt Morren.
Không hiểu vì sao, Morren cảm thấy giọng nói của đối phương quái dị một cách khó tả, chậm rãi, mập mờ khiến cậu phải thẹn thùng xấu hổ.
"Sao mà như vậy được? Tôi muốn đưa ngài trở về Thiên Quốc." Morren nâng mu bàn tay lên, xoa gò má nóng bừng một cách khó hiểu của mình, không ngừng từ chối.
"Tại sao thế? Nếu như ta nói, ta bằng lòng làm một người bình thường, từ giờ trở đi, vĩnh viễn bên cạnh cậu... thì sao?"
Vernes ngay lập tức nắm lấy tay Morren, đặt lên trước ngực mình.
Trong đôi mắt hắn có nét cười xảo quyệt, khóe miệng cong lên mang theo vẻ ngả ngớn khác thường.
"Hửm? Morren, em không thích ta hay sao?" Hắn cúi đầu xuống, cất lên thanh âm thật nhẹ, tiến sát bên tai Morren nói vậy, thậm chí còn cố ý để răng môi mình chạm hờ lên vành tai cậu.
"Ánh mắt của em nói cho ta biết, em thích ta, em yêu ta."
"......" Morren dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết được dáng vẻ này không đúng chút nào.
Thần linh của cậu, cả đời này cũng không thể làm ra những chuyện như vậy, nói ra những lời kỳ quái như thế.
Nhưng mà, cậu thật hổ thẹn khi không muốn đẩy kẻ này ra.
"Morren, trở thành thần thì có ý nghĩa gì chứ? Không được vui vẻ như khi ở bên cạnh em..."
Vernes khẽ cười hai tiếng, mập mờ từ từ giơ tay lên muốn ôm Morren vào lòng, cúi đầu xuống, càng ngày càng kề sát lại gần.
Thấy chóp mũi của hai người họ sắp chạm vào nhau, Morren đang ngồi trong lòng kẻ kia chợt lùi ra ngoài.
"Không được!"
Cậu thở hổn hển, thẳng thừng dịch người về phía sau.
Động tác này của cậu đã làm tiêu hao hết toàn bộ sự tự chủ của mình, so với mấy lần nghẹt thở còn mệt mỏi hơn.
Mà Vernes đang ngả ngớn cũng không còn biểu cảm vui vẻ nữa, nhìn xuống cậu từ trên cao.
"Dối trá! Không phải rõ ràng chính em muốn được hôn hay sao, rõ ràng lúc nằm mơ cũng muốn thân mật với ta, bây giờ lại giả bộ làm gì?"
Lồng ngực Morren run lên, ngay sau đó là lửa giận bốc cao.
Cậu siết nắm đấm, bò dậy từ dưới đất, cắn răng oán giận nói: "Người ta thích là Vernes thật sự, có muốn được hôn thì cũng là muốn được thần linh chân chính hôn ta, kể cả không chịu nổi cũng không lấy cái đồ giả như ngươi ra để mua vui!"
Lời nói của cậu vang vọng khắp không gian, toàn bộ nơi này trong nháy mắt yên lặng. Thần linh giả cũng vì ý chí ngoan cường của cậu mà kinh ngạc không đáp lại được, một lúc lâu sau mới mở miệng.
Hắn nói: "...Morren?"
Morren giật mình, buông bàn tay đang nắm chặt của mình ra, hoảng hốt cúi đầu xuống.
Nước sông lạnh lẽo dưới chân chuyển động, dần dần rút khỏi bắp chân cậu, kích thích da thịt cậu nổi da gà.
Cậu rõ ràng là đang đứng trên phiến đá thứ hai giữa sông.
Mà thần linh đang hơi không biết nên làm thế nào, đứng ở bờ bên kia nhìn cậu chăm chú.
"Cậu nói...!hôn cái gì?" Thần hỏi.
Morren: ".........".