Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 25: Thần linh không yêu người đời (8)
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ý của thần linh là, ngài sợ sao?
Morren chưa từng gặp chuyện này bao giờ.
Cậu cả gan làm theo động tác thần linh từng làm với mình, đưa tay lên, xoa tóc Vernes.
"...Đừng sợ."
Hành động vượt quá phép tắc này khiến giọng cậu hơi run rẩy, ngón tay cũng chỉ dám chạm nhẹ.
Vừa chạm vào những sợi tóc mềm mượt nhưng lạnh lẽo, cậu đã rụt tay lại như bị điện giật.
Thần linh khẽ cười với cậu, hoàn toàn không hề trách cứ khi bị người phàm chạm vào đầu.
Vì vậy, trái tim Morren bỗng tràn ngập những bong bóng màu hồng không đúng lúc chút nào, cậu cũng ngây ngô cười theo.
Vernes nén lại những suy nghĩ trong lòng, ôm Morren tiếp tục bước đi.
Khi bọn họ nhìn thấy con chim di cư cuối cùng ở đằng xa, Morren biết, cậu thật sự đã đến gần Thiên Quốc rồi.
Cả hai đều trở nên im lặng.
Morren thì vì kính sợ, đến mức cậu vô thức nín thở.
Còn thần linh, có lẽ là vì sự "sợ hãi" không thể gọi thành tên ấy.
Morren cũng nhận ra, càng về sau, thần linh càng bước chậm lại.
Cậu chỉ có thể lặng lẽ nắm lấy tay đối phương, truyền cho ngài chút sức lực nhỏ bé.
Khi bước lên con chim thứ ba rồi đến thứ hai đếm ngược, Vernes hoàn toàn dừng hẳn.
Những con chim mà Vernes đã bước qua đều bay đi, nơi đây chỉ còn đường đi tiếp, không còn đường quay lại, ngay cả một cơ hội trở về cũng không có.
Nhìn lại, sau lưng chỉ còn khoảng trời xanh trống rỗng.
Nhìn xuống, dưới chân chỉ là biển sâu vô tận.
Thứ duy nhất bọn họ có thể tiếp xúc, chỉ là những con chim di cư có thể bay đi bất cứ lúc nào.
Đây là một tình cảnh khiến người ta vô cùng bất an, cứ sợ sẽ bị mất trọng lượng mà rơi xuống.
Thế nhưng, hai người cũng chẳng còn tâm trí để suy nghĩ về những điều này.
Morren như mất đi khả năng nói chuyện, đương nhiên cũng không thể làm gì để khích lệ Vernes bước tiếp bước cuối cùng.
Cậu chỉ không chớp mắt nhìn thế giới trên tầng mây.
Nơi đây dường như không khác nhân gian là bao, thậm chí còn hỗn loạn hơn một chút.
Đập vào mắt cậu là một cây đại thụ trơ trụi lá hiện rõ mồn một, lá cây khô héo và cành cây rơi xuống, ngổn ngang khắp nơi, tan hoang như vừa có trận gió lớn thổi qua.
Từng cung điện nguy nga dường như đều đã trở thành phế tích, có chỗ thì cột đá gãy nứt, có nơi thì mái hiên sụp đổ, chỉ còn mang lại cảm giác cái đẹp bị tàn phá khắp nơi, không hề hùng vĩ nguy nga như trong tưởng tượng của Morren chút nào.
Thậm chí, Morren còn chú ý đến, có một mảng màu đỏ lớn như "vết máu" dưới đất, khiến người ta không khỏi nghĩ rằng, nơi đây đã từng xảy ra một chuyện thảm khốc đến nhường nào.
Thiên Quốc...!tại sao lại có bộ dạng thế này?
Morren ngây như phỗng, cánh tay đang ôm thần linh vì quá căng thẳng mà bị chuột rút.
Cậu nhanh chóng buông tay, vẩy vẩy.
Vì động tĩnh này của cậu, Vernes giờ mới tỉnh táo, lấy lại tinh thần.
Chỉ cần một bước nữa.
Con đường trở thành thần linh chỉ còn một bước cuối cùng, mặc dù thế giới của thần linh kia khiến người ta nhìn thôi đã thấy sợ.
Có lẽ Vernes cũng nghĩ như vậy.
Hắn im lặng rất lâu, há miệng như muốn nói gì đó với Morren, thế nhưng, hắn vẫn không nói gì.
Có thể thấy trên gương mặt thần linh, nội tâm hắn đang cảm thấy bất an và kháng cự biết bao.
Khi đó, Morren còn tưởng rằng, sự kháng cự của thần linh là vì bộ dạng suy tàn này của Thiên Quốc.
Cho đến khi, Vernes nhấc chân rời khỏi con chim di cư cuối cùng, bước lên Thiên Quốc, một cành cây lập tức vươn ra, sau đó...
Thẳng một đường đâm xuyên qua ngực Morren.
"A..."
Cảm giác đau đớn dữ dội dâng lên, không cho người ta chút thời gian phản ứng, tựa như nhành cây ấy đã chuẩn bị và chờ đợi từ rất lâu rồi.
Morren vì bất ngờ mà không kịp đề phòng, cậu bị cành cây nhấc bổng lên, dùng sức đập xuống đất.
Khi cậu thực sự bị bao phủ bởi đau đớn thống khổ, ngay cả kêu gào cũng không thể thốt lên, trong cổ họng chỉ cố gắng phát ra một tiếng rên rỉ.
Đau, đau đến mức vặn vẹo cả người.
Trước một giây khi mọi việc xảy ra, thần linh đã sớm bị động nhắm mắt lại.
Hắn bị một thứ ánh sáng trắng bao phủ, không ý thức được tín đồ của mình đã gặp nạn.
Morren theo bản năng giơ tay ôm lấy trái tim, nhành cây đâm vào cậu nối liền với một cành cây đại thụ nhọn hoắt ở phía xa, sắc bén hơn mọi cây đao dưới trần gian, trực tiếp xuyên qua thân thể gầy yếu của cậu, sau đó, tàn nhẫn rút về.
Linh cảm của thần linh lúc trước, cái cảm nhận khiến ngài bất an và kháng cự đó, có phải là...!cái chết của cậu hay không?
Chẳng lẽ, Thiên Quốc không cho phép người phàm bước vào, một khi làm vậy sẽ bị xóa bỏ hay sao?
Dòng máu ấm nóng không ngừng rỉ ra qua những kẽ tay, dường như có người đang moi trái tim Morren ra, gieo vào bên trong một đóa hoa mang theo gai nhọn.
Khi bông hoa nở rộ, mầm cây từ trong tim cậu đâm chồi nảy lộc, cắm vào từng lớp da thớ thịt khiến nó trầy sứt.
Cuối cùng, toàn bộ thể xác cậu đều sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho đóa hoa.
Đau quá.
Trước khi mất đi ý thức, cậu hoảng hốt nhìn thấy bầu trời ngày càng u ám.
Bên tai văng vẳng vài tiếng sấm, Morren thật sự rất muốn nhét tay vào túi, nắm lấy hai viên đá tròn vo kia, vì cậu có chút sợ hãi.
Thế nhưng, cậu không còn chút sức lực nào.
Khi cánh tay lạnh băng như đã liệt hoàn toàn bị người khác cầm lấy, Morren đã gần như mất hết ý thức rồi.
Mi mắt nặng nề của cậu chỉ muốn khép lại, nhưng trong ánh mắt lại hiện ra bóng dáng thần linh, vì vậy cậu nghĩ, mình còn có thể chống đỡ thêm một chút nữa.
Vẻ mặt Vernes chưa bao giờ hoảng loạn đến thế, còn mất bình tĩnh hơn cả khi hắn nhìn thấy người gỗ tuột khỏi tay áo rồi rơi xuống biển lửa.
“Morren...” – Hắn gọi tên cậu như vậy.
Không chỉ giọng nói, mà ngay cả cánh tay đang nắm lấy Morren cũng không ngừng run lẩy bẩy.
Thần linh luôn bình thản cũng có một mặt như vậy.
Hắn giống như một cậu bé vừa phát hiện ra, món đồ chơi yêu thích nhất của mình đã vỡ tan mất rồi.
Thì ra, thần không phải vạn năng.
Morren không biết mình ví von như thế có chính xác hay không, vì tuổi thơ của cậu chưa từng có đồ chơi.
Thế nhưng, đúng là sự tồn tại của mình quan trọng hơn người gỗ mà.
Morren chậm rãi nghĩ đến điều đó.
Thần linh ngồi xuống.
Hắn ôm lấy bả vai Morren, dịu dàng đặt cậu tựa lên người mình.
Trên vai hắn có một vầng sáng đỏ tươi bay lượn, thế nhưng ánh sáng của nó dần dần tan biến, chập chờn trong cơn gió dữ dội.
Sấm chớp đã sớm rền vang trên Thiên Quốc, gió bão nổi lên, lốc xoáy vô cùng điên cuồng chuyển động xung quanh, dáng vẻ như muốn nuốt chửng tất cả mọi thứ.
Một tia sét lóe lên mang theo tiếng sấm vang tận trời cao, mưa trút xuống tạo nên những dòng nước ầm ầm như lũ lụt, thế nhưng không hề dội ướt vị trí hai người đang ngồi.
Morren thật sự rất muốn bảo thần linh mau chóng rời khỏi nơi nguy hiểm này, nhưng cậu đã không thể nói được gì nữa.
Mỗi lần hít thở đều là một lần da thịt bị xé đến đau đớn, cậu chỉ có thể chậm rãi hô hấp từng hơi yếu ớt.
Nhìn đôi mắt màu trà của Vernes đang bị những giọt nước mưa che lấp, cậu còn muốn đáp lại một câu 'Tôi không đau', thế nhưng, có lẽ vì Thiên Quốc không cho phép người ta nói dối, nên cậu vẫn chẳng thể mở miệng được.
Cuối cùng, cậu vét hết sức lực, khó khăn dùng khẩu hình bày tỏ một câu: 'Em yêu ngài.'
Không biết, thần linh có thể hiểu được nội dung này qua cách biểu đạt yếu ớt ngập ngừng của cậu hay không.
Morren chỉ cảm thấy, sau khi thổ lộ điều từ tận đáy lòng, cậu thanh thản hơn rất nhiều, giống như cũng không còn cảm nhận được sự đau đớn dai dẳng nữa.
Nhưng cậu mệt mỏi lắm rồi, không thể chờ đợi lời hồi đáp của thần linh được, cậu muốn ngủ một giấc trước đã.
Chờ sau khi tỉnh lại, cậu còn phải tiếp tục ngước nhìn thần linh ở dưới nhân gian, mỗi ngày cầu nguyện với ngài, vì ngài mà xây dựng miếu thờ tráng lệ nhất.
Cậu còn phải điêu khắc thật nhiều, thật nhiều bức tượng thánh, để thần linh không còn bi thương vì người gỗ bé tí kia bị đốt cháy nữa.
......
Đôi mắt Morren nhắm lại.
.......
Cậu không biết rằng, Thiên Quốc chưa bao giờ đổ mưa.
“Ba, mau đóng cửa lại đi!” – Tommy rúc người vào trong tủ, ló đầu qua khe hở chật hẹp, rống to lên với người đàn ông đang đứng trong phòng.
Cửa phòng lại bị thổi tung một lần nữa, gió lớn bên ngoài dường như muốn thổi bay căn nhà này mới thôi!
Hơn nữa còn có sấm sét vang lên, rõ ràng đang là buổi chiều, vậy mà chút ánh sáng ngoài kia cũng không có.
Cả nhà Tommy vô cùng sợ hãi.
“...Tại sao lại như vậy, chúng ta mau cầu nguyện với thần Ymirga! Thần linh Ymirga kính yêu, ngài đã cứu vớt chúng con suốt bảy ngày chìm trong đêm tối, nhất định ngài sẽ không để ý mà bỏ mặc chúng con trước tai họa to lớn này!”
Người đàn ông trung niên nhanh chóng đóng cửa lại, đẩy hết bàn ghế và tất cả đồ đạc chống lên cửa, sau đó cũng trốn thật nhanh vào trong tủ, trên tay ông còn cầm một bức tượng bằng ngọc giống như tượng thánh cỡ nhỏ.
Thế nhưng, hai chân ông mềm nhũn, trước khi bước vào còn ngã nhào một cái, hai tay trái lại không quên giơ cao tượng thánh lên.
“Mẹ, mẹ có thể đừng khóc được không!” – Tommy vốn đã sợ lắm rồi, lại còn nghe thấy tiếng mẹ cậu đang khóc, trong lòng không thể chịu nổi.
“Làm thế nào đây, làm thế nào đây? Mọi người nói xem, thằng nhóc Morren kia còn sống không?” – Dì khóc sướt mướt, nức nở nói, vào thời khắc nguy hiểm này có lẽ lại kích thích bà nhớ về một thành viên khác trong gia đình mình.
“......”
Đột nhiên nhắc tới cái tên này khiến cả nhà rơi vào yên lặng, trong phút chốc, cả phòng chỉ còn lại tiếng gió gào thét và tiếng mưa ào ào.
Tommy còn có thể hồi tưởng lại gương mặt đầy kiên nghị của đối phương lúc bọn họ rời đi.
Cậu ta tỏ vẻ vì sự an toàn của tất cả mọi người, tự nguyện rời khỏi thuyền, để đám người bọn họ mau trốn thoát, còn mình cậu ta ở lại thị trấn nhỏ kia, tự sinh tự diệt dưới sự săn lùng của dân di cư phương Bắc.
Lúc nào cũng như thế, Morren lúc nào cũng tỏ vẻ anh hùng như thế.
Cậu ta nhất định sẽ cho rằng mình thật vĩ đại nhỉ?
Tommy không thích Morren, càng không thích dáng vẻ anh dũng của cậu ta.
Bởi vì, rất nhiều lúc, tư chất bình thường của cậu đều bị so sánh với hành động vĩ đại của cậu ta, làm nổi bật lên vẻ kém cỏi của mình.
Ít nhất là, Tommy cảm thấy như vậy.
Nhưng vào giờ phút này, cậu ngồi trong tủ nhìn cánh cửa đen thui, luôn cảm giác mình đang thấy được đôi mắt đen của Morren.
Sau đó, gió lùa vào cửa nhà.
Cánh cửa tủ chuyển động kịch liệt, không ngừng rung lắc, như muốn sập xuống đến nơi.
Cuối cùng, nó lìa khỏi tủ, rơi xuống đất, vỡ vụn.
Động tĩnh này khiến bọn họ run lẩy bẩy đứng lên.
Lúc nào thì tai họa này mới chấm dứt đây?
Tommy nhìn cha mẹ đang lớn tiếng khẩn cầu thần linh Ymirga, rùng mình.
Cậu nhắm hai mắt lại, rúc vào một góc, không nhìn tấm gỗ đen nhánh đã vỡ tan trên đất nữa.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, cậu nghe thấy một tiếng “ầm” vang lên thật lớn, sau đó là những vụn đá rơi xuống tủ quần áo chật hẹp.
“Nhìn xem bà làm cái gì rồi kìa! Đồ đàn bà ngu ngốc, thần linh sẽ giáng tội bà!” – Ba Tommy thảm thiết gào lên, vang vọng trong không gian nhỏ này.
Cậu che miệng, nhìn người mẹ không ngừng khóc nức nở rồi lắc đầu, sợ hãi đến mức muốn gục ngã.
“Không phải như vậy, là tượng thánh giống như tự vỡ ra, tôi không hề đập nó!” – Mẹ thét lên, ôm đầu mình, sau đó giống như điên lên mà vùi đầu xuống đất vơ vét những mảnh đá vụn.
Dường như, trên cổ của bức tượng thánh, đại diện cho đại nhân Ymirga, bị nứt ra...
Thành nhiều mảnh nhỏ...