24. Chương 24: Biển Chim Trời và Nỗi Sợ Hãi Của Thần

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 24: Biển Chim Trời và Nỗi Sợ Hãi Của Thần

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Morren không chắc liệu Vernes có nghe thấy lời cậu nói không. Có lẽ ngài chỉ nghĩ cậu đang lẩm bẩm một mình, vì giọng cậu quá nhỏ.
H
ít hà mùi hương thoang thoảng từ người thần linh, Morren bỗng thấy lòng mình ngập tràn tâm sự và nỗi buồn.
Được ăn ngủ cùng thần linh, được nắm tay như bạn bè, thậm chí giờ đây còn nằm gọn trong vòng tay ngài. Đó là những điều trước kia cậu nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Thế nhưng, những khoảnh khắc tốt đẹp hiếm hoi này đều là do cậu “đánh cắp”.
Chờ khi vượt qua chim di cư chín tầng trời, họ sẽ trở lại mối quan hệ thần linh và tín đồ như ban đầu.
Như vậy cũng rất tốt, cậu vẫn có thể mãi mãi ngẩng mặt nhìn lên, thành kính cầu nguyện với thần như mọi khi.
Chỉ có điều, cậu sẽ không còn được cảm nhận hơi thở bên tai và lời hồi đáp rõ ràng của thần linh nữa mà thôi.
Trước khi trải qua những điều này, Morren từng nghĩ mình thật sự có thể thỏa mãn với việc đứng từ xa ngước nhìn.
Nhưng bản chất con người là không bao giờ thỏa mãn.
Giờ đây, cậu không kìm được mà hy vọng, giá như Vernes đi chậm lại một chút.
Morren nhắm mắt, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ vụn vặt đó.
Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận nhiệt độ của ngọn lửa đã giảm đi đáng kể.
Mở mắt ra, cậu thấy họ đã dễ dàng vượt qua ngọn núi Liệt Phong, giờ đang đứng dưới chân núi phía bên kia.
Nhưng trước mặt hai người lại là một vùng biển khơi vô tận?!
Chuyện này thật không thể tin được.
Rõ ràng trước khi Morren nhắm mắt, dưới chân núi vẫn là mặt đất.
Lúc ấy, cậu đã thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng mình có thể kịp thời nhảy xuống khỏi người thần linh.
Chính vì thế, cậu có ấn tượng rất rõ ràng.
Làm sao mà loáng một cái, mặt đất đã biến thành biển lớn rồi chứ...
Điều này có nghĩa là, con đường thành thần thật sự là một thế giới khác sao?
Dưới chân núi không còn dung nham và những ngọn lửa mãnh liệt nữa, Morren khẽ cựa quậy, ý muốn thần linh đặt cậu xuống.
"Chuyện này là sao vậy, làm sao chúng ta tìm được loài chim di cư chín tầng trời bây giờ?" Morren hoàn toàn luống cuống.
Nếu phải vượt qua vùng biển này để tìm loài chim di cư tầng trời, mà không thể không đi qua nó, vậy thì cậu lại trở thành một gánh nặng.
Bởi vì, cậu thật sự không biết bơi.
Cậu cũng không thể làm phiền thần linh, để ngài ôm cậu bơi giữa biển.
Vùng biển này bao la hơn Morren nghĩ, nếu một người phải kéo theo người khác bơi qua, thật không thể tưởng tượng được sẽ tốn sức đến mức nào.
Vậy thì cậu... nhất định không thể làm liên lụy đến thần linh nữa.
Quay về đường cũ cũng không được, lửa trên núi sẽ thiêu đốt cậu.
Có lẽ, cậu chỉ có thể chờ ở nơi này, đợi khi Vernes trở lại thành thần linh, ngài sẽ cứu cậu.
"Hay là, ngài cứ đi trước đi, tôi sẽ ở lại đây chờ ngài." Morren suy nghĩ một lúc, khẽ nói.
Để tăng thêm tính thuyết phục, cậu còn cố gắng nặn ra một nụ cười vui vẻ, ra vẻ mình không hề bất an.
Vernes quay đầu lại, vẻ mặt khó hiểu khiến Morren có chút bối rối.
"...Nếu như sau một thời gian dài, ta không đủ năng lực để cứu cậu, hoặc là, sau khi trở về, ta quên mất cậu. Vậy cậu sẽ làm gì đây?" Hắn chậm rãi đặt câu hỏi, giọng nói hơi lạ.
Morren không kìm được sự luống cuống, nhưng ngoài miệng, cậu vẫn trả lời không chút do dự: "Tôi tin tưởng ngài. Hơn nữa, kể cả có như vậy, tôi cũng có thể đảm bảo mình vẫn ổn, ngài không cần lo lắng cho tôi."
Vừa nói, cậu vừa vỗ vỗ vào túi quần áo trên người: "Ngài xem này, thức ăn còn rất nhiều..."
"Có đáng giá không?" Thần linh nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc. "Tại sao? Chỉ vì cậu tín ngưỡng ta thôi sao? Không nên như thế."
Morren có chút không hiểu, lòng cậu lo sợ không thôi, không rõ vì sao thần lại phản ứng như vậy, ngập ngừng mãi không nói nên lời.
Cũng may, thần không duy trì sự khác thường đó quá lâu.
Hắn nhanh chóng dừng cuộc chất vấn khó nói đó lại, mím môi, nhẹ nhàng xoa mái đầu đang cúi xuống của Morren.
"Chúng ta cùng đi, nơi này chính là nơi chúng ta sẽ gặp chim di cư tầng trời." Hắn nói.
"Nghĩa là sao?" Trước mặt cậu, ngay cả một bậc thang cũng không có. Chẳng lẽ vì cậu là người thường nên không nhìn thấy được?
Morren nhìn mặt biển luôn cuồn cuộn sóng lớn, cảm thấy hoài nghi.
Vernes không giải thích, thế nhưng Morren đã nhanh chóng hiểu ra.
Bởi vì, một đàn chim di cư đang bay đến chỗ họ, che kín cả một mảng trời, ước chừng có đến hàng ngàn vạn con bay lượn trên cao, tạo nên khung cảnh vô cùng hùng vĩ.
Một con chim bay xuống thật thấp, dừng lại sát mặt biển. Cách đó một chút về phía trên, một con khác cũng vỗ cánh rồi dừng lại.
Cứ như vậy, từng con chim di cư nối tiếp nhau tạo thành một chiếc cầu thang chạm đến bầu trời.
Morren đang chấn động không ngừng thì đột nhiên được Vernes nắm tay.
"Cậu đi lên trước đi."
"Được." Morren nắm tay thần linh, cẩn thận bước lên lưng con chim.
Một con chim nhỏ như vậy, làm sao có thể chịu được sức nặng của cậu chứ?
Morren đang hoài nghi như vậy, thì dưới chân cậu nháy mắt đã không còn gì.
Con chim vốn dĩ đang ở dưới bỗng vỗ cánh bay đi, không ngừng lượn quanh mắt cá chân của Vernes đang đứng trên bờ.
Khó mà tưởng tượng nổi, cậu lại có thể nhận ra một chút ý nịnh nọt từ một con chim.
Hiển nhiên là nó không chịu cho Morren bước lên.
May mắn thay, thần linh luôn nắm tay cậu, phát hiện cậu bước hụt thì đã ôm eo, giúp cậu giữ thăng bằng.
Nếu không, e rằng Morren sẽ không thoát khỏi số phận chìm xuống nước một lần nữa.
Trong lòng cậu vẫn còn sợ hãi khi nghĩ lại, tim đập cực nhanh.
Morren không kiềm chế được mà siết chặt ngón tay Vernes, nhẹ nhàng vuốt ngực mình.
"Thật xin lỗi." Thần linh khẽ mở miệng, đôi mắt luôn sáng ngời cũng trở nên hơi trầm xuống, hai chữ "không vui" hiện rõ trên mặt.
Sau đó, hắn phẩy tay áo, xua đuổi con chim di cư đang bay quanh người hắn.
"Chuyện này sao có thể trách ngài được, là do tôi quá nặng..." Morren vội vàng đáp lại.
Cậu phát hiện, từ đầu đến giờ, thần linh dường như đang có chút tâm trạng.
"Ta đưa cậu đi." Vernes thành thục bế Morren lên, giữa ấn đường hiện lên vẻ không kiên nhẫn.
Nhưng động tác của hắn rất nhẹ nhàng, có thể thấy, tâm trạng đó không nhằm vào Morren.
Còn về đối tượng là ai, dường như ngay cả thần linh cũng không quá rõ ràng.
Khác với cách Morren bị đối xử, ngay giây thứ hai khi Vernes bước chân lên, chim di cư nhanh chóng bay xuống dưới lòng bàn chân hắn.
Từng con chim giống như một đội ngũ được huấn luyện bài bản, chúng biến thành những bậc thang dài, vững chắc không thể phá vỡ, mỗi cánh chim đều vô cùng vững vàng.
Càng đi lên cao, Morren càng cảm thấy khẩn trương.
Lý do thứ nhất là vì, cậu cảm thấy sợ hãi khi nhìn xuống thế giới ngày càng nhỏ bé dưới chân.
Lý do thứ hai là sự lo lắng khi sắp đến gần Thiên Quốc – một lãnh địa thần thánh, và thứ ba là... khoảnh khắc phải rời xa thần linh đang cận kề.
Bước chân của Vernes vẫn ổn định như thường, hệt như đang đi trên mặt đất vậy.
Gió trên cao ngày càng mạnh, đến mức khiến Morren thấy hoa mắt chóng mặt.
Cậu nghĩ, sắc mặt mình hiện tại chắc chắn rất khó coi, nên đã khiến thần linh chú ý.
Vernes ôm chặt cậu vào lòng, dùng tay áo rộng lớn che chắn những cơn gió mạnh.
Trong lòng Morren thấy cảm động, nhưng đồng thời cũng tự trách bản thân.
"Lúc đầu, tôi thật ra không nên đi theo ngài, chỉ thêm nhiều phiền hà như vậy." Cậu không tự chủ được mà thành khẩn nói.
Nhưng, nếu hỏi cậu có thật sự hối hận không, thì dường như cậu không hề.
Bởi vì, nỗi hối hận và những âu lo thường nảy sinh từ những tình huống khó chịu, còn cậu thì chỉ muốn coi hai ngày ngắn ngủi này như một bảo vật quý giá cần được cất giữ.
"...Ta vẫn không hiểu, tại sao cậu lại tình nguyện như vậy." Thần linh nghe cậu nói thì cúi đầu nhìn cậu, đau lòng nói: "Có một âm thanh trong lòng luôn mách bảo ta, con người ích kỷ, đầy ham muốn, tham sống sợ chết. Nếu xảy ra chuyện không may giữa đường, cậu không thể nhận được bất cứ điều gì, mà có khi còn phải trả giá bằng tính mạng, liệu có đáng giá không?"
Cuối cùng, lần này hắn cũng bày tỏ những lời mà bản thân mãi không thể thốt ra.
Morren hơi sửng sốt, nhìn vẻ mặt hoài nghi xen lẫn phức tạp của thần linh, hiểu rằng ngài không có ý xấu.
Mặc dù loài người trong lời thần linh bị miêu tả với nhiều mặt tồi tệ.
Ngài đơn thuần chỉ là không hiểu mà thôi.
"Ngài làm sao biết tôi không nhận được bất cứ điều gì chứ? Tôi đã nhận được rồi." Morren cười như không có chuyện gì, chớp mắt rồi nói: "Còn vì sao tôi lại tình nguyện, chờ khi ngài thành thần rồi, ngài nhất định sẽ rõ ràng."
Cậu còn nhớ, thần linh có thể nhìn thấy năng lượng tín ngưỡng.
Khi đó, Vernes sẽ biết, còn có thể vì lý do gì khác, tất nhiên là bởi vì lòng ái mộ rồi.
Hiện tại, cậu quả thực không thể thốt lên câu "Bởi vì em yêu ngài" khỏi miệng.
Tình yêu có thể khiến một người nhút nhát trở nên dũng cảm, nhưng cũng có thể biến một người gan dạ thành nhát gan.
Cho dù, thứ tình cảm này chỉ đến từ một phía.
Vernes dừng bước, hắn ý thức được lời mình vừa nói ra có chút xúc phạm, vì vậy nói xin lỗi Morren: "Thật xin lỗi, từ sau khi xuống núi, tâm trạng của ta không được ổn cho lắm."
Sau đó, hắn cau mày, ngẩng đầu nhìn về phương xa, vẫn còn một hàng chim di cư rất dài nữa, vẻ mặt nghiêm trọng: "Ta mơ hồ cảm thấy, có lẽ chúng ta nên dừng lại ở đây thì đúng hơn."
"Hmmm, nhưng mà, không phải chúng ta sắp đến rồi sao?" Morren có chút mơ hồ, cậu không hiểu những dự cảm huyền bí kia cho lắm. "Nếu như dừng ở chỗ này, chim di cư có bay đi không?"
Vậy thì, cả hai người họ sẽ cùng nhau rơi xuống mất...
"Nếu tiếp tục đi về phía trước, ta sẽ đánh mất thứ quan trọng của mình." Vernes lẩm bẩm.
Hắn nhắm mắt lại, rồi mở ra, bỗng nhiên khẽ cười.
Sau đó, Morren nghe được giọng nói trầm ấm của thần linh, trong đó còn mang theo cảm giác mới lạ thoang thoảng:
"Ta vậy mà lại cảm thấy bất an, thì ra, cảm giác sợ hãi lại là như thế này."