Chương 3: Cấm Kỵ Trong Bói Toán

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 3: Cấm Kỵ Trong Bói Toán

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Địch lắc đầu: "Không, cậu à, cậu hiểu lầm rồi.
Cậu đã trải qua rất nhiều đời, mặc dù tôi thấy được kiếp trước cậu từng là một tu sĩ, điều này đã gây ra một số cản trở cho đường tình duyên của cậu, thế nhưng tôi cũng cảm nhận được linh hồn người yêu của cậu đang đến gần."
Thấy Phương Việt vẫn thờ ơ như cũ, cô nhún vai, bổ sung tiếp: "Được rồi, tôi biết chuyện này nghe rất mâu thuẫn, thế nhưng khi cậu gặp được người đó, cậu sẽ hiểu.
Chúng ta hãy xem phần cuối cùng, xem thần hộ mệnh có chỉ dẫn gì cho cậu nhé."
"Đầu tiên tôi giới thiệu qua cho cậu về thần hộ mệnh một chút, cậu có thể hiểu đó là một nguồn năng lượng thiện lành trong vũ trụ, đang bảo vệ và yêu mến cậu.
Thần hộ mệnh có thể nghe được khát vọng sâu thẳm nhất trong lòng cậu, chỉ cần cậu kiên trì, liên tục ước nguyện, họ sẽ giúp cậu thực hiện nguyện vọng.
Một số ít người có tinh thần mạnh mẽ có thể tự kết nối được với thần hộ mệnh, mà việc của những người như chúng tôi chính là cầu nối giúp các cậu trò chuyện với họ." - Chu Địch đơn giản giới thiệu một chút, sau đó mở một hộp đựng thẻ bài ra.
"Cậu có thể kêu gọi thần hộ mệnh trong lòng, đồng thời thành tâm hỏi thần xem ngài muốn chỉ dẫn cậu điều gì.
Tất nhiên, cậu cũng có thể nhân cơ hội này mà nói ra nguyện vọng với ngài." - Tay Chu Địch nhanh chóng trộn bài, trong chốc lát đã trải ra một hàng bài rất đẹp.
Phương Việt bình tĩnh nghe theo, không biết có phải vì không gian nơi đây ảnh hưởng đến tâm lý hay không, cậu thật sự có một loại cảm giác như bị điện giật, cả người đều hơi tê dại, như thể có ai đó với đôi mắt sáng rực đang nhìn chằm chằm vào sống lưng cậu.
Biết qua kiến thức tâm linh học uyên thâm, cậu không tự chủ được mà nhắm mắt lại.
Bên tai là tiếng Chu Địch đang rút bài, trong mũi là mùi khói thơm nhẹ, hàng mi Phương Việt khẽ run.
Nếu thần hộ mệnh thật sự tồn tại, liệu có thể ban cho tôi một mối tình không?
"Xong rồi, tôi trải bài cho cậu đây." - Chu Địch đột nhiên lên tiếng khiến cậu giật mình, vội vàng mở mắt.
"Lá thứ nhất, Ngươi được yêu thương, đây là lời mà thần hộ mệnh của cậu muốn nói với cậu.
Ngài muốn nói với cậu rằng, cậu an toàn, được bảo vệ, là một báu vật được yêu thương.
Nhìn lá Thiên sứ Lãng mạn này, tôi đoán là ngài ấy đại khái đã đồng ý với nguyện vọng tình duyên của cậu, thần hộ mệnh sẽ chấp nhận lời thỉnh cầu của cậu đấy.
Chỉ cần cậu thành tâm khẩn cầu ngài, cậu sẽ có được tình yêu ngọt ngào ngay lập tức.
Hơn nữa, nhìn tổng thể thì ở giữa lá bài này xuất hiện hình ảnh của rất nhiều thiên sứ, tôi gần như có thể xác định được thần hộ mệnh của cậu rồi."
Chu Địch yên lặng giơ lên một lá bài đưa cho Phương Việt xem, giọng nói đột nhiên hạ thấp, trong không gian tĩnh lặng khiến nó trở nên đặc biệt rõ ràng, mang theo một cảm giác thần bí khó tả.
"Thần hộ mệnh của cậu, là...!Thần linh Vernes."
"...!Ai cơ?" - Phương Việt liếc nhìn nhân vật trên lá bài, có chút kinh ngạc.
Mặt trên lá bài có vẽ một thiên sứ anh tuấn với đôi cánh dài phủ lông trắng muốt, nếu không lầm, tên được ghi ở bên dưới là Gabriel.
Mà hình như, Chu Địch đã nêu ra một cái tên khác.
Là do cậu là người ngoại đạo, không hiểu, hay là do Chu Địch vô tình lỡ lời?
"......" Chu Địch cũng ngây ngẩn, cánh tay còn đang giơ lá bài trên không trung khựng lại, sắc mặt cô trở nên khó coi.
Một lúc sau, cô mới cầm lại lá bài, giơ lên trước mặt mình, xác nhận mặt trước của lá bài.
Phương Việt thấy được, ngón tay cô đang cầm lá bài dường như đang run rẩy.
Cảm giác như bầu không khí có chút ngưng trệ, cậu cẩn thận quan sát phản ứng bất thường của thầy bói, chỉ nghe đối phương nhẹ nhàng hỏi: "Tôi, cái tên tôi vừa mới nói không phải là Gabriel à?"
Ánh mắt của Chu Địch từ đầu đến cuối đều nhìn chằm chằm vào lá bài, hơi thở phập phồng dữ dội, hô hấp nặng nề, đồng thời tần suất nháy mắt cũng rất nhanh, trông vô cùng hoảng hốt.
Phương Việt có chút không hiểu, chỉ ngập ngừng gật đầu, trả lời: "Vừa nãy cậu nói, thần hộ mệnh của tôi là...!Vernes."
Chẳng biết vì sao, cái tên này khiến cậu cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Cậu vừa nói xong, giữa răng môi tràn ra một cảm giác tê dại kỳ lạ.
"Cậu nói gì, tên gì cơ?" - Giọng Chu Địch càng lúc càng run, sau đó, cô không đợi Phương Việt lặp lại mà đứng bật dậy, chiếc ghế đổ xuống đất gây ra tiếng động chói tai.
"Xin lỗi khách hàng, tôi không muốn xem nữa, cậu về trước đi." - Chu Địch hoảng hốt thu lại mấy lá bài trên bàn - "Tôi sẽ hoàn tiền lại cho cậu, thật sự xin lỗi, tâm trạng của tôi không được tốt lắm."
Sau đó, cô từ chối Phương Việt còn đang ngơ ngác không hiểu gì, ra khỏi phòng, không nói một lời chạy lên tầng hai.
Em gái ở quầy thu ngân cũng ngơ người, nhận điện thoại của Chu Địch rồi hoàn lại tiền cho khách.
Cho đến lúc bước ra khỏi cửa tiệm, Phương Việt vẫn không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Thật ra thì, không phải là cậu không hiểu, mà là cậu không lý giải được vì sao Chu Địch lại phản ứng mạnh như vậy.
Cùng lắm là nói nhầm tên thôi mà...!Phải chăng giới huyền học rất coi trọng điều này?
Tin tức cậu tiếp thu được trong tối nay hơi khó tiêu hóa, trước khi cậu kịp kinh ngạc thốt lên "kiến thức của giới tâm linh thật bao la rộng lớn", thì bỗng dưng thầy bói lại không chịu xem tiếp nữa...!
Chuyện này có gì đâu chứ, hay chẳng lẽ đây là trở ngại duy nhất trong đường tình duyên của cậu hay sao?
Nhưng mà, cái tên khiến cậu ngượng ngùng đó thật sự khiến cậu để ý.
Thần linh Vernes, có vị thần nào tên là Vernes sao?
Cậu có nghe nói qua Tổng lãnh Thiên thần Gabriel, nhưng cậu hoàn toàn xa lạ với vị thần có cái tên này, dường như trong hệ thống thần thoại và tín ngưỡng tôn giáo không hề nhắc đến.
Khi nào về có lẽ cậu sẽ tìm hiểu một chút.
Phương Việt nheo mắt, trầm ngâm bước vào cửa hàng bách hóa bên cạnh, mua một thỏi son, định làm quà cảm ơn, nhờ Hoàng Tu Kỳ hôm nào đó đưa cho cô bói toán.
Đúng lúc này, điện thoại di động của cậu liên tục rung lên, thì ra là cô bạn bói toán tự mình nhắn tin cho cậu.
Hôm nay, trước khi đi xem bói, hai người đã kết bạn với nhau.
Bây giờ, tin nhắn của cô bạn bói toán đang liên tục hiện ra: "Mẹ nó, mẹ nó, mẹ nó!"
"Đù đù đù! Sao người ta lại hoàn tiền cho mình? Xảy ra chuyện gì?"
Phương Việt truyền đạt lại sự tình cho cô bạn, bên kia, cô ấy chìm vào trầm mặc.
Cậu thở dài, xách đồ lên và trở về trường.
Thế nhưng, có thể hôm nay nhất định là một ngày không bình thường - khi ống quần của cậu lại bị một ông thầy bói trên cầu túm lấy - Phương Việt đã nghĩ như vậy.
Tại sao là "lại"?
Bởi vì, thời điểm tuần trước cậu bị người ta đoán mệnh "đồng tử trên trời hạ phàm", tình huống cũng y hệt như này.
"Nhóc con, tôi nhìn thấy ấn đường của cậu biến thành màu đen, sợ là gần đây sẽ gặp tai nạn ảnh hưởng đến thân thể đấy." - Ông thầy bói đẩy kính trên mặt, nặng nề nói.
Phương Việt: "......"
Có phải ông đeo kính râm nên nhìn nhầm rồi không?
Có lẽ không chỉ ấn đường cậu biến đen, mà trong mắt của thầy bói, cả người cậu cũng biến thành màu đen luôn rồi.
Nếu như là trước kia, Phương Việt có thể sẽ mỉm cười, nhưng cậu đột nhiên nghĩ đến, lời mà người trải bài cho cậu và ông thầy bói trước mặt nói có chút giống nhau.
Một người nói là đồng tử trên trời, một người là tín đồ của thần linh.
Chuyện huyền học của Trung Quốc lẫn phương Tây cậu đều đã trải qua.
Cậu đang băn khoăn muốn hỏi kỹ hơn, ông thầy bói đã lui vào trong góc, ngồi xếp bằng, hơn nữa còn chặn lời mà Phương Việt đang định hỏi: "Đừng hỏi đừng hỏi, thiên cơ bất khả lộ, điều nên nói tôi đã nói, đi đứng cẩn thận, xin mời cậu rời đi!"
"Vâng vâng.
Cảm ơn thầy, mất bao nhiêu ạ?" - Phương Việt cũng không phải người thích dây dưa, cậu lấy điện thoại ra, chuẩn bị quét mã thanh toán hai chiều.
Bây giờ, khoa học và huyền học có liên kết vô cùng chặt chẽ, ngay cả thầy bói cũng không nhận tiền giấy nữa.
Trên mặt thầy bói nở một nụ cười có chút ngượng ngùng, giơ hai ngón tay: "Cho tôi 80 đồng là được rồi."
Phương Việt vui vẻ chuyển tiền, ngay lúc đó có vài cô gái đi qua, bĩu môi nói: "Thằng ngốc lắm tiền."
"......" Cảm giác nói vậy cũng có chút đúng thì phải?
Quay lại trường học, lúc Phương Việt đi vào ký túc xá lại nhận được tin nhắn đến muộn từ cô bạn bói toán.
"Cậu nói là, đang xem thì lá bài rơi xuống đất á? Hơn nữa người trải bài còn bói ra một cái tên chưa từng nghe nói đến?"
"Bỏ đi, chuyện này có thể xem là điều cấm kỵ trong bói toán, bài rơi xuống đất đều phải ngừng xem bói, tôi cũng chưa từng gặp trường hợp đến nỗi gọi sai cả tên, cũng không biết tình huống này là thế nào."
"Có thể trạng thái cô ấy thật sự không tốt...!Cậu cũng đừng quá để tâm, cứ coi như một lần giải trí đi."
Phương Việt cảm nhận được tấm lòng an ủi của cô bạn bói toán, cậu gửi lại mấy cái sticker vui vẻ và cảm ơn, vặn chốt cửa ký túc xá.
Hoàng Tu Kỳ đang ngồi chơi game trên ghế, ngoài ra còn có hai người bạn đang ngồi trong phòng tự học, một người đang chạy bộ ở sân thể thao.
Không có gì khác so với ký túc xá thường ngày, chỉ có thêm một quyển sổ ghi chép, đang mở ra nằm dưới đất, chính là quyển sổ cậu nhặt được buổi trưa.
Lúc ấy, Phương Việt cẩn thận giữ gìn sự riêng tư của chủ nhân cuốn sổ nên không mở ra, bây giờ nó đang bị mở toang, lộ rõ nội dung bên trong.
Bằng cách nào mà nó lại bị ném xuống đất?
Phương Việt đành phải đi tới, muốn nhặt cuốn sổ lên.
Không phải cậu cố ý nhìn trộm, thế nhưng cuốn sổ đang mở ra một trang, trên đó có viết một câu nói, đập vào mắt cậu:
"Em cũng cảm thấy tịch mịch phải không?"
Đó là một dòng chữ được viết bằng bút chì, nét chữ xiêu vẹo nghiêng ngả, mỗi nét chữ đều lộ ra vẻ không thông thạo, tựa như của một người mới học viết tiếng Trung.
Bàn tay Phương Việt bỗng dưng run lên.
Trong lòng cậu vậy mà lại hiện lên một suy đoán hoang đường, cậu thậm chí cảm thấy, những lời này là viết cho cậu.