Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 4: Con Số Thiên Thần
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ơ kìa, cậu về rồi đấy à." Hoàng Tu Kỳ vẫn đang mải mê trong trò chơi đối kháng, chậm rãi nhìn về phía cửa phòng, chào Phương Việt một tiếng, tiếng gõ bàn phím lách cách vang lên không ngớt.
Phương Việt thoát khỏi sự sững sờ vừa rồi, cúi người xuống định nhặt quyển sổ lên.
Đầu ngón tay cậu còn chưa kịp chạm vào trang giấy, bỗng một cơn gió lớn thổi ập tới, làm mấy trang giấy bên trong quyển sổ bay lên xào xạc.
Cậu bất giác nhìn thấy vài bức vẽ chì màu đen cùng những ký hiệu kỳ lạ lướt nhanh qua trước mắt, sau đó vội vã đè giấy xuống và khép cuốn sổ lại.
Cậu ngẩng đầu nhìn cửa sổ đang mở toang, rèm cửa đều bị gió thổi tung lên.
Lúc trở về trường, rõ ràng bên ngoài không hề có gió lớn như vậy.
Cậu nhanh chóng đi tới đóng cửa sổ lại.
"Thế nào rồi, thần kỳ không?" Hình như ván game của Hoàng Tu Kỳ đã xong, cậu ta dừng lại, xoay người dựa vào lưng ghế, tò mò hỏi.
"Rất thần kỳ." Phương Việt đáp, vẻ mặt hờ hững, trả lời qua loa.
Suy nghĩ một lát, cậu bèn bổ sung thêm một câu: "Cậu có thể đi hỏi bạn gái của cậu, cụ thể đã trải qua những gì thì tôi sẽ không kể đâu."
Sau đó lại tiện miệng hỏi: "Sao lại vứt quyển sổ của người ta xuống đất thế?"
"Ơ? Tôi cực kỳ cẩn thận để nó trên bàn đấy nhé. Có thể là nó vô tình rơi xuống đấy." Giọng nói của Hoàng Tu Kỳ có vẻ mơ hồ.
Phương Việt không có ý định truy hỏi đến cùng, "ừ" một tiếng, sau đó cũng không để tâm đến chuyện nhỏ này nữa.
Cậu tắm rửa sạch sẽ, lúc đi ra lại kiểm tra điện thoại di động, vẫn không thấy tin nhắn từ người mất đồ đến nhận lại.
Cuốn sổ này rốt cuộc có quan trọng không? Sao chủ nhân của nó không hề nôn nóng hay vội vã muốn nhận lại chút nào vậy chứ?
Buổi tối, Phương Việt nằm trên giường, như bị ma xui quỷ khiến mở trình duyệt web, tìm kiếm cái tên "Vernes".
Đúng như dự đoán, cậu không tìm thấy được gì.
Cậu thử vài công cụ tìm kiếm khác, cũng không tìm được bất kỳ thông tin liên quan nào, tựa như cái tên này chỉ là lời thầy bói lơ đãng buột miệng nói bừa, nhưng mà...!
Phương Việt thở dài, quay sang tìm kiếm vài kiến thức về huyền học.
Cậu đọc một ít tài liệu liên quan đến thần hộ mệnh, phát hiện có một khái niệm mang tên "Con số thiên thần*".
Giải thích đơn giản là, khi bạn liên tục nhìn thấy một con số xuất hiện, có thể đó chính là thần hộ mệnh đang truyền tải thông điệp đến cho bạn.
Ví dụ như, vào giờ phút này, Phương Việt nhìn lướt qua thời gian ở góc bên trái màn hình, vừa vặn hiển thị 11:11 tối.
Tim cậu bỗng lỡ mất một nhịp, thật trùng hợp, pin điện thoại của cậu cũng vô tình chỉ còn 11%.
...Chẳng lẽ ban nãy vừa kết nối với cậu thì bị người khác vội vã cắt đứt, cho nên bây giờ muốn truyền đạt điều gì đó cho cậu?
Phương Việt nuốt nước miếng, nghe tiếng cửa mở.
Đèn ký túc xá vẫn bật sáng, bạn cùng phòng vừa mới từ phòng tự học trở về.
Biết mọi người vẫn còn chưa ngủ, Phương Việt không kìm được hỏi: "Mọi người ơi, nếu như nhắc đến số "1", các cậu sẽ nhớ đến điều gì? Chữ số "1" ấy."
"Một? Hạng nhất, một phòng ăn, một bài học, tầng một, một tầng...!Chủ đề này rộng lắm, cậu hỏi làm gì?"
"Thế nếu như là cả một dãy số một thì sao, ví dụ như 1111...."
"Ồ, tôi hiểu rồi, có phải cái tên nhà quê không biết chơi game như cậu không hiểu ngôn ngữ mạng đúng không? 1111 thể hiện sự khẳng định, đồng ý hoặc là "đã chuẩn bị xong, có thể bắt đầu được rồi"." Hoàng Tu Kỳ đắc ý trả lời.
"Haha, tôi vừa mới từ 1111 đi về đó, không phải thư viện trường chúng mình tên là 1111 sao?" Bạn cùng phòng là học sinh giỏi của cậu vui vẻ đặt sách xuống, đưa ra một ý kiến khác.
Phương Việt giật mình, thư viện...!bảng hiệu màu hồng bên ngoài thư viện đúng là bốn số một, lúc đi học cậu cũng chú ý đến kiểu thiết kế độc đáo này, giờ lại suýt chút nữa quên mất.
Trong lòng cậu thầm thấy kinh ngạc, một lát sau lại cảm thấy mình có chút buồn cười.
Cả một buổi đi xem bói khiến một người theo chủ nghĩa duy vật như cậu cảm thấy choáng váng, vậy mà lại thực sự tin vào sự tồn tại của thần hộ mệnh.
Rõ ràng Chu Địch nói rằng cậu đang được một năng lượng tốt từ vũ trụ bảo vệ, mà thầy bói lại nói sắp tới cậu sẽ gặp tai nạn, hai điều này mâu thuẫn với nhau.
Thôi thì ngừng suy nghĩ nhiều như vậy đi, ngủ thôi.
Có rất nhiều chuyện trùng hợp trên thế giới này, rất nhiều chuyện nghe có vẻ không thể tin nổi, cũng chẳng qua là do tác dụng tâm lý, tự mình dọa mình mà thôi.
Ôm ý nghĩ như vậy, Phương Việt ngả đầu xuống gối, ngủ một giấc không mộng mị.
Ngày thứ hai tỉnh lại, trong điện thoại hiện lên một thông báo kết bạn mới.
Phương Việt dụi dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ cho tỉnh táo, thấy chú thích của người này ghi: "Sổ ghi chép", nhận ra chủ nhân cuốn sổ đã tìm đến, vội vàng nhấn đồng ý.
Tên tài khoản của vị bạn học này chỉ có một chữ M đơn giản, ảnh đại diện đen thui, dường như không hề có giao lưu gì trên mạng xã hội.
Chợt nhớ tới những bức vẽ chì mà cậu vô tình thấy ngày hôm qua, Phương Việt hoài nghi không biết người này có thật sự là vị họa sĩ thiên tài mà Hoàng Tu Kỳ nhắc tới hay không.
Cậu đi thẳng vào vấn đề, nhắn tin: "Tôi ở ký túc xá tòa ba phòng B221, không có lớp buổi sáng, chỉ ở trong phòng, cậu có thể đến lấy. Nếu như không tiện thì cậu có thể hẹn ở một chỗ, tôi tiện đường sẽ đưa cho cậu."
Vốn tưởng rằng cậu bạn này mới gửi lời mời kết bạn lúc rạng sáng, giờ này còn đang ngủ, không ngờ cậu ta ngay lập tức nhận được hồi âm: "Ừ."
Vỏn vẹn chỉ có một chữ đủ để thấy sự lạnh lùng của đối phương, tất nhiên, cũng có thể nhận ra đối phương không hề có lễ phép.
Phương Việt nhíu mày.
Bây giờ mới có bảy giờ sáng, cậu rón rén rời giường, đi vệ sinh cá nhân.
Đúng lúc đang thay quần áo ngủ thì cửa ký túc xá có tiếng gõ.
Từ lúc nhắn tin đến bây giờ lâu nhất cũng chỉ mất mười phút, chẳng lẽ là vị bạn học kia tới rồi sao?
Phương Việt vội vàng cầm cuốn sổ ghi chép trong tay, cẩn thận đi mở cửa, sau đó thấy một thanh niên cao gầy, tuấn tú.
Hắn có ngũ quan sắc nét, có chút giống con lai, thế nhưng gương mặt lại không biểu lộ cảm xúc.
Hai tay đút túi quần, ngoài màu đen ra thì toàn thân không mặc màu nào khác, trông có chút tăm tối.
Phương Việt đưa cuốn sổ cho hắn, nghe đối phương nói một tiếng "Cảm ơn", âm sắc lạnh nhạt, không chút cảm xúc, không khác gì câu "Thật xin lỗi" mà cậu nghe được ở phòng ăn buổi trưa ngày hôm qua.
Cậu mỉm cười lễ phép, xoay người vào trong phòng.
Việc này tựa như chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ trong cuộc sống, sau này không cần phải gặp thêm bất kỳ điều gì tương tự như vậy.
Nhưng khi Phương Việt không kìm được mà sải bước đi đến thư viện, cậu nhận được một lời chất vấn từ vị bạn học vừa nãy:
"Những thứ này trên sổ của tôi đều là cậu vẽ à? [hình ảnh]"
Phương Việt mở hình ảnh ra, thấy dòng chữ nguệch ngoạc "Em cũng cảm thấy tịch mịch phải không?" mà đêm qua cậu nhìn thấy.
Cậu không cho rằng đây là trò đùa dai của bạn cùng phòng khi cậu vắng mặt, lạnh nhạt hồi âm:
"Không phải."
"......" Đối phương gửi lại một dãy dấu ba chấm.
Phương Việt không để ý đến điện thoại nữa, cậu nhất thời muốn đến thư viện, đến rồi lại không biết nên làm gì tiếp theo.
Ngơ ngác một lúc, cậu cảm thấy mình thật sự bị ma ám, đang suy nghĩ tùy tiện mượn vài cuốn sách, cũng coi như không uổng công chuyến đi này, thì có một người từ cửa đi ra.
Bóng dáng quen thuộc, gương mặt quen thuộc với vẻ khó chịu, đây là người bạn học vừa nãy đã "giải quyết" chuyện cuốn sổ ghi chép với cậu, bị nghi ngờ chính là Mạnh Duy Nhất.
Phương Việt thu lại tầm mắt, bước vào thư viện, nhìn một lượt, tầm mắt dừng ngay ở chiếc máy vi tính được dán số thứ tự thứ nhất.
Cậu tự nhiên bị nó thu hút, tiến đến sử dụng, mở ra trang web đang được sử dụng.
Ở đây đáng lẽ phải hiện ra một trang tìm kiếm thông tin và công cụ định vị vị trí.
Thế nhưng, Phương Việt lại mở ra một diễn đàn xa lạ.
Cậu ngạc nhiên trong giây lát, suy đoán rằng đây là trang mạng do bạn học trước sử dụng quên tắt, vốn định nhấn tắt, nhưng lại chú ý tới nội dung của diễn đàn.
Biểu cảm của Phương Việt dần trở nên nghiêm túc.
Tên của diễn đàn này là "Văn minh nhân loại thứ nhất", hình như là nền tảng thảo luận dành cho một số ít những người yêu thích sách và truyện, số lượng thành viên chỉ có vài chục người, bài đăng và bình luận cũng tương đối ít.
Nhưng mấy điều này đều không phải là trọng điểm.
Trọng điểm chính là bài viết được đăng ngay ở trang đầu tiên của diễn đàn.
"Có người nào muốn trò chuyện về các vị thần sa đọa không? Chủ thớt dựa vào sách nghiên cứu một chút, phát hiện chỉ có thần Vernes được xác định là thần sa đọa, vậy thì cái vực sâu kia làm thế nào mà lớn mạnh được vậy?"
Bàn tay cầm chuột lập tức căng thẳng, con ngươi của Phương Việt cũng mở to, từ lòng bàn chân trở lên dấy lên một cảm giác nóng bỏng, chạy thẳng lên lồng ngực, khiến huyệt thái dương của cậu bỗng giật giật.
Cậu điều chỉnh lại tư thế đứng một chút, làm dịu cảm giác chân bỗng dưng mềm nhũn, sau đó nín thở nhấn vào, đáng tiếc là vẫn chưa có ai bình luận.
Thế nhưng sự chấn động mà Phương Việt vừa tiếp nhận đã đủ mãnh liệt.
Cái tên mà Chu Địch lỡ miệng nói ra, thật sự tồn tại...!
________________________________
*Khái niệm "Con số thiên thần":
Con số thiên thần (Angel number) là những dãy số ngẫu nhiên liên tục "đập" vào mắt bạn.
Chúng có thể là số nhà, số tiền trên hóa đơn, trên giấy, khi bạn vô tình nhìn vào đồng hồ hoặc cả trong giấc mơ...!Thường những số này được gọi là "số thiên thần" ví dụ như các mẫu số lặp lại như 111 hoặc 444.
Chúng được công nhận rộng rãi như những thông điệp mạnh mẽ từ Thần thánh, chứa đựng những hướng dẫn và hỗ trợ tâm linh.
< Nguồn tham khảo: lichngaytot(.)com >.