32. Chương 32: Dạ Oanh Hút Máu: Sự Thật Rùng Rợn

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 32: Dạ Oanh Hút Máu: Sự Thật Rùng Rợn

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng lần này, tờ giấy lại rơi đúng vào đống tro tàn chất đầy dưới sân, nơi còn sót lại vài đốm lửa chưa tắt hẳn mà không ai để ý. Vừa chạm đất, lửa lập tức bùng lên.
Morren nhanh tay gạt tờ giấy ra, nhưng nó chỉ còn lại một nửa. Cậu dẫm lên những đốm lửa nhỏ đang bùng cháy, rồi phủi nhẹ dọc theo trang giấy bị cháy xém, thầm hối hận vì sự căng thẳng đã khiến câu chuyện bị mất đi một nửa.
Khi nhìn thấy tựa đề "Dạ Oanh uống máu", cậu lập tức liên tưởng đến thi thể của ông Griffin và con Dạ Oanh vừa gặp trong nhà họ. Sao lại có sự trùng hợp đến thế? Chẳng lẽ người chết là do Dạ Oanh hút máu?
Cậu kìm nén sự hồi hộp, nghĩ lại mà rợn người, thổi bay những hạt bụi đen trên giấy rồi bắt đầu đọc. Đúng như tên gọi 《Chuyện lạ hiếm thấy》 của cuốn sách, nội dung bên trong đều kể lại một số câu chuyện kỳ lạ, hiếm có khó tin, phần lớn được lưu truyền qua lời kể dân gian, sau đó được nhà văn chấp bút, sửa sang và trau chuốt ngôn từ để gộp thành một quyển sách.
Rất ít người tin những câu chuyện trong sách là thật, bởi vì chúng không xảy ra với họ, ai mà biết có phải hư cấu hay không? Khi Morren còn nhỏ, cậu từng nghe các thần tử kể một vài câu chuyện nhẹ nhàng như "Hồ ly báo ơn" hay "Thỏ trắng biết nói chuyện." Hiển nhiên, câu chuyện "Dạ Oanh uống máu" này hoàn toàn khác biệt.
Ngay từ tựa đề, có thể thấy nó không phù hợp với trẻ em, nội dung có thể sẽ thiên về máu me và kinh dị. Morren đọc lướt qua vài câu mở đầu, biết được câu chuyện này đại khái kể về một người làm vườn phát hiện một thi thể khô héo trong vườn hoa tím.
Người làm vườn, vì muốn hái những đóa hoa tươi mơn mởn còn đọng sương sớm, một buổi sáng nọ đã mang kéo đi đến, trời còn chưa sáng đã có mặt. Không ngờ, ông vừa bước vào đã thấy một người đang nằm đè lên những khóm hoa mà ông cực khổ vun trồng.
Người làm vườn giận dữ, chỉ nghĩ người đàn ông lang thang này say rượu rồi ngủ luôn ở đây, bèn tiến lên muốn gọi dậy rồi bắt đền. Vừa chạm vào thân thể kia, ông đã bị cảm giác trên tay dọa sợ. Nhìn thấy một bộ quần áo trống rỗng, ông tức giận ấn một cái, sau đó chỉ sờ thấy một làn da khô đét bọc xương.
Ông ta run rẩy lật người lại, thì một con Dạ Oanh lông vàng sậm chợt bay vọt ra từ bên dưới thi thể, mỏ của nó vẫn còn dính một vết máu đỏ tươi. Dạ Oanh quay đầu lại nhìn, trong mắt hiện lên ánh sáng đỏ lập lòe, ngay sau đó vỗ cánh bay đi. Người thợ làm vườn bàng hoàng nhận ra, cái thứ đang nằm giữa khóm hoa đã không còn là một con người. Toàn thân người kia đã bị hút sạch máu, vô cùng kinh khủng.
Morren càng đọc càng thấy kinh hãi. Thi thể khô quắt được miêu tả trong câu chuyện giống hệt cái xác của ông Griffin. Cậu còn muốn đọc tiếp, xem vụ án này sẽ được phá giải như thế nào. Nhưng đoạn bên dưới đã bị lửa đốt sạch rồi.
Câu chuyện phát hiện xác người trong vườn hoa này được viết vào khoảng hai mươi năm trước. Suy đoán thêm về thời gian ra đời của cuốn sách, thì có khi thi thể đầu tiên chết vì mất máu đã xuất hiện từ hơn bốn mươi năm trước. Hóa ra sự việc kinh hãi này đã sớm xảy ra. Vì bản thân cũng đã trực tiếp trải qua, Morren luôn cảm thấy đây chính là một câu chuyện tả thực.
Nhưng tại sao Dạ Oanh lại lấy máu người làm thức ăn? Nó làm sao có thể có năng lực tà ma như thế này được chứ? Trừ khi, nó vốn dĩ không phải một con Dạ Oanh bình thường, mà là ma quỷ... Trong đầu Morren ngay lập tức hiện lên hình dáng điên cuồng của con Dạ Oanh ban nãy và chủ nhân của nó. Cậu rùng mình, hoang mang nghĩ rằng hung thủ thật sự có thể là Dạ Oanh.
Thế giới này thật sự tồn tại ma quỷ hay sao? Loài người được thần linh che chở, sao mà biết được mình lại đang sống chung với yêu ma dưới cùng một bầu trời? Morren vừa phủ nhận bản thân, vừa không thể kìm được sự lo lắng: Cậu là người cuối cùng ở cùng một chỗ với cậu chủ nhà Griffin và con Dạ Oanh kia, có khi nào... Cậu không dám ở lại đây lâu, dù chỉ là một suy đoán không hợp lý thì cũng không thể xem nhẹ nguy hiểm đang ẩn giấu.
Cậu nhặt tờ giấy bị cháy mất một nửa, không màng phép tắc mà chạy vào nhà thờ, vội vã báo cáo một tiếng, sau đó không chờ đợi tiếng đáp lại mà đã lỗ mãng xông vào. "Linh mục, con phát hiện một câu chuyện xảy ra nhiều năm về trước, nội dung bên trong miêu tả người chết rất giống với trường hợp của ông Griffin..."
Cậu còn chưa dứt lời thì đã thấy Parsi đang quỳ lạy linh mục, nghẹn ngào rơi nước mắt. Những lời cậu vốn muốn nói ra đều bị chặn lại trong họng. Morren hoảng hốt xin lỗi, chú ý đến lòng tự ái của Parsi mà nghĩ nên đi ra ngoài trước. Nhưng cậu lại cảm thấy chuyện mình phát hiện quá khẩn cấp, liên quan đến sinh mạng người khác, phải nhanh chóng báo cho linh mục biết để ngài phái quân lính đi điều tra.
Đa số thần tử và thần nữ đều không có thân hình cường tráng. Những nhiệm vụ có tính nguy hiểm cao hay yêu cầu thể lực là chủ yếu đều sẽ được phân phó cho người làm việc bên trong nội bộ nhà thờ, hay còn gọi là quân lính.
May mắn là linh mục không để cậu do dự quá lâu, nghiêm túc nói với cậu: "Morren, con tới thật đúng lúc." Morren không rõ, nhưng sau khi biết mình không cần phải đi ra ngoài bèn vội vàng đưa trang giấy lên: "Linh mục, cái chết của ông Griffin dường như có liên quan đến con Dạ Oanh kỳ quái mà con đang nhắc lúc trước..."
Không đợi cậu nói xong, linh mục giơ tay lên, dừng lại giữa không trung tỏ ý muốn cậu dừng lại, sau đó chậm rãi mở lời: "Chuyện con muốn nói, Parsi đã kể rõ cho ta rồi. Đứa trẻ ngoan, không cần lo lắng, ta đã giao chuyện này cho binh sĩ. Bây giờ, con nên chấp nhận lời xin lỗi của nó." – Ánh mắt của ông chuyển từ Morren sang Parsi đang quỳ dưới đất.
Linh mục vừa dứt lời, Parsi lập tức khịt mũi, nói với Morren: "Thần Ymirga chân lý ở trên cao, tôi vốn phụ trách việc này, nhưng vì câu chuyện kia mà thấy sợ hãi, giả bệnh thoái thác công việc, đây là sự yếu đuối. Không chỉ vậy, tôi còn không truyền lại sự hiểm nguy mình đã trải qua, để mặc cộng sự thay mặt mình mạo hiểm, đây là chuyện bạc nghĩa. Tôi có tội, xin ngài hãy tha thứ cho lỗi lầm của tôi, cho tôi cơ hội được hối cải."
"Chuyện này, ừm...!không có tội." – Morren có chút lúng túng. Cậu không quá thân thiết với Parsi. Cậu là "dân bản địa" ở nhà thờ Paddinglitan, còn đối phương, năm ngoái cậu ta mới được điều động tới đây, không có tình cảm gắn bó từ nhỏ. Hai người cũng bận rộn với nhiệm vụ mỗi ngày, rất ít khi giao tiếp. Đồng thời, cậu nghe Parsi nói mà vẫn thấy hơi lơ mơ, không kiềm chế được mà siết chặt tay vào trang giấy, phải rất lâu sau mới chậm rãi phân tích được.
Parsi đã đọc "Dạ Oanh uống máu" từ trước. Sau khi nghe nói về tình trạng thi thể của ông Griffin, cậu ta không dám thi hành nhiệm vụ, lựa chọn giả bệnh để thoái thác. Nhưng cậu ta biết nguy hiểm mà lại không nói cho Morren – người thay cậu ta hoàn thành nhiệm vụ. Sau khi thấy sắc mặt tái nhợt của Morren khi quay trở về, Parsi mới sinh lòng hổ thẹn, tâm trạng không yên ổn, vô tình gây ra cháy lớn. Dưới sự chất vấn của linh mục, cậu ta mới khai ra toàn bộ sự việc.
"Đứa trẻ ngoan, con không cần hao phí tinh thần và sức lực vào chuyện này. Đi về đi." – Linh mục đợi Parsi nói xong, ôn hòa đưa ra lệnh "đuổi người" với Morren, dường như còn muốn nói chuyện riêng với Parsi. Morren nuốt nước miếng, gật đầu đi ra ngoài. Mãi cho đến khi quay về phòng mình, cậu vẫn cảm thấy vô cùng hoảng hốt.
Hóa ra Parsi cũng có suy đoán giống cậu. Vốn dĩ Morren đã nghĩ rằng suy đoán đó của mình cực kỳ vô lý. Dù sao, người bình thường rất khó tin rằng một con Dạ Oanh nhỏ bé có thể hút khô được một sinh vật lớn hơn nó gấp mấy chục lần. Hơn nữa, không ngờ rằng linh mục cũng dễ dàng tiếp thu ý nghĩ này của họ. Cậu tưởng rằng mình phải thuyết phục mất một lúc lâu.
Morren yên tâm được một lát, lại hơi thấy thấp thỏm: Lời cậu muốn nói đã bị ngắt, trang giấy phải nộp lên cũng không bị tịch thu, làm sao có thể chắc chắn rằng linh mục tin suy đoán của cậu và Parsi được chứ? Vừa rồi ngài chỉ nói đã phái binh sĩ đi điều tra mà thôi. Nhưng như thế cũng đủ rồi, ít nhất là chuyện này đang có người xử lý. Morren nghĩ tới nghĩ lui, khẽ ho một tiếng.
"Chiêm chiếp." Tiểu Hắc bay tới trước mặt cậu. Lúc này Morren mới nhớ ra mình mới băng bó cho chú chim này được một nửa. Cậu vội vàng tiếp tục đưa tay ra xử lý vết thương cho nó, nhưng tâm trạng vẫn luôn nghĩ về gia đình Griffin. Cuối cùng, cậu thay một tấm băng gạc mới trên đùi của chú chim nhỏ. Morren buộc lại một cái thắt nút xinh đẹp, sờ cái đầu nhỏ của nó, lẩm bẩm: "Cậu biết gì không? Con chim cậu vừa mới tấn công, khả năng là chết rồi. Nếu đúng như những gì tôi nghĩ, thì cậu chính là anh hùng đã đánh bại ma quỷ đó."
Tiểu Hắc lẳng lặng nhìn cậu chăm chú, chờ khi Morren đưa tay ra thì bay lên vai cậu, sau đó dùng cái đầu lông của mình cọ lên vành tai, như thể đang trấn an. Morren thấy hơi nhột. Cậu nghiêng đầu, che lỗ tai, gương mặt cuối cùng cũng xuất hiện nụ cười. Chú chim "chiếp chiếp" hai tiếng, rúc vào hõm vai cậu, khung cảnh ấm áp biết bao. Morren hưởng thụ khoảnh khắc quý giá này sau cả một ngày rối loạn, dùng đầu ngón tay chấm vài hạt cơm rồi đút cho Tiểu Hắc.
Đến khi xế chiều, các thần nữ đi công tác ở bệnh viện cũng đã trở lại. Morren đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài sân, chăm chú nhìn vào một bóng người đi cuối hàng, im lặng suy nghĩ. Người có dung mạo nghiêm nghị không chút cẩu thả, vẻ mặt lạnh lùng kia chính là thần nữ Đại Tô. Đó là người đã kể chuyện "Nhân gian không chỉ có một vị thần linh" với lũ trẻ.
Morren đã muốn gặp cô từ sớm, nhưng nhìn thấy dáng vẻ đầy mệt mỏi của đối phương, cậu lại nghĩ nên đợi thêm một khoảng thời gian nữa. Dù sao thì Đại Tô cũng là một vị thần nữ ưu tú, chưa bao giờ phạm phải lỗi lầm gì. Nếu như cô thật sự bất kính với thần linh Ymirga thì tại sao vẫn luôn dốc lòng tận tụy với nhà thờ? Thế nhưng nếu như cô vẫn sùng bái thần, thì tại sao lại nói ra những lời như vậy?
Nếu để người khác biết được hành động của cô, e rằng không chỉ khó giữ được chức vụ thần nữ, mà có khi phải đánh đổi bằng cả tính mạng. Morren day ấn đường, không nhìn nữa. Cậu chuẩn bị mở sách học về thần linh, đợi sau giờ cơm tối sẽ thăm hỏi thái độ của Đại Tô.
Nhưng cửa phòng bỗng nhiên bị ai đó gõ đến kịch liệt. "Thần tử Morren, nhanh chóng ra đây." Giọng điệu này thật sự có hơi lãnh đạm. Mí mắt Morren hơi run lên, im lặng đứng dậy mở cửa. Cậu chỉ thấy một vị binh sĩ đứng bên ngoài, mặc dù đang cung kính khom người với cậu, nhưng vẻ mặt lại lạnh nhạt khác thường, không hề có vẻ kính trọng.
"Có chút tình huống cần hỏi rõ ngài, làm phiền ngài đến thánh đường, linh mục đang chờ ngài ở đó." Đây là vị binh sĩ đã trở lại sau khi tiếp nhận nhiệm vụ điều tra cái chết của ông Griffin. Morren rất tự nhiên phối hợp, cậu rất chú ý đến chuyện này. Nhưng lúc đến thánh đường, sau khi Morren nhìn người đang được đặt lên bậc thang, lập tức sững sờ, đứng ngây tại chỗ.
Sở dĩ cậu nói "đặt" mà không phải "nằm" là bởi đó là người đã chết. Người kia là cậu chủ nhỏ nhà Griffin mà lúc Morren còn đang thi hành nhiệm vụ đã cảm thấy sợ hãi vô cùng. Trên ngực của cậu ta còn có một con chim Dạ Oanh đã chết cứng. Thi thể của họ được mang thẳng về nhà thờ. Nhưng mà, sao lại chết rồi...
Con Dạ Oanh bị Tiểu Hắc tấn công thì không nói. Còn người kia, mặc dù trước khi cậu đi, cậu ta nằm vật trên đất, tinh thần thất thường mà kêu rên. Thế nhưng, thân thể cậu ta vẫn yên ổn, không bị thương chút nào. Tình trạng thi thể khác biệt với ông Griffin, không phải vì bị hút máu mà chết, có lẽ cũng không phải do Dạ Oanh gây ra. Chẳng lẽ có người khác lẻn vào sau khi mình rời đi?
"Morren, hãy báo cáo đúng sự thật tình huống trước khi con đi cho chúng ta biết!" – Linh mục cau mày, nghiêm nghị nói – "Tình trạng kỳ dị như vậy, con không được phép giấu giếm bất cứ thứ gì!" Vị binh sĩ đứng bên cạnh tiến lên, rất bình tĩnh bóp lấy gò má tái nhợt của cậu chủ nhỏ, khiến cậu ta há miệng ra. "Tình trạng kỳ dị" ngay lập tức hiện ra trước mắt Morren. Trong miệng của người chết đang ngậm một búi lông chim, liên tục trào ra ngoài không ngừng, dường như bị nhét đầy vào lục phủ ngũ tạng của người này. Morren run sợ che miệng, không thể kìm được mà phát ra một tiếng nôn mửa.