Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 33: Dạ Oanh Khóc Than, Lệ Đẫm Máu (Phần 4)
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Morren kiềm chế cảm giác khó chịu khi cổ họng như bị vật gì đó đâm vào, một lần nữa kể lại toàn bộ những gì cậu đã trải qua từ đầu đến cuối.
Vị linh mục tỏ vẻ như đây là lần đầu tiên ông biết về chuyện kỳ lạ này, và giờ mới thực sự kinh hãi.
Rõ ràng là ông đã không để tâm đến hai lần giải trình trước đó.
Cũng đúng thôi, linh mục là một tín đồ cuồng nhiệt và cực đoan, theo bản năng ông sẽ không tin vào bất kỳ chuyện kỳ lạ nào vượt quá lẽ thường trên đời.
Bởi vì, ông tin rằng thần linh yêu thương và che chở người đời.
Ông chỉ cảm thấy, mọi chuyện xấu trên đời đều do lòng người hiểm ác, không chịu thừa nhận rằng thần linh sẽ để cho những sinh vật tà ác xâm hại nhân gian – mỗi một tín đồ cuồng nhiệt đều sẽ nghĩ như vậy.
Morren bỗng nhiên cảm thấy bất lực.
Thậm chí cậu cho rằng, dù bản thân có tín ngưỡng thần Ymirga chân lý, nhưng cũng không thể không thừa nhận rằng hành động và tư tưởng của nhiều tín đồ đã trở nên bệnh hoạn.
Không nên như vậy.
Trong tiềm thức, cậu cảm thấy thế giới vốn không nên có bộ dạng như thế này.
Morren cúi đầu, nhắm hai mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi mới mở mắt ra.
Sau khi cậu báo cáo xong, lại có thêm hai binh sĩ chạy vào thánh đường.
Họ bước nhanh về phía trước, hoảng hốt nói: "Thưa ngài, bà Griffin được phát hiện đã chết trong nhà, tình trạng thi thể giống hệt ông Griffin: máu bị hút khô, thời gian tử vong khoảng tối hôm qua, chưa đầy một ngày.
Chúng tôi kiểm tra trên thân thể của hai xác chết thì chỉ thấy một vết thương trên gáy nạn nhân, nhưng... lại giống như dấu răng của con người."
Morren nghe những lời này xong, gần như không đứng vững.
Cậu khó tin quay đầu lại, đồng thời cảm thấy chân tay rã rời, trời đất quay cuồng.
Không phải Dạ Oanh hút máu, lẽ nào là do người gây ra?!
Mỗi người đang đứng ở đây đều có phản ứng khác nhau.
Linh mục không kìm được mà lùi lại hai bước, tay che ngực, cả người lảo đảo và được một binh sĩ đứng cạnh đỡ lấy.
"Morren, con có biết chuyện này không?" – Ông run rẩy hỏi.
"Dạ không..." – Morren nặng nề đáp, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên – "Nhưng mà, con nghĩ cậu Griffin biết rằng mẹ cậu ta đã chết.
Ngài còn nhớ không? Lúc con phát hiện có điều bất thường, hỏi cậu ta có thể đi an ủi bà Griffin hay không, cậu ta không đồng ý, còn trả lời: 'Sợ rằng không được...'".
Sau khi Morren nghe thấy lời nói của binh sĩ, quả thực đã nghĩ đến việc cậu Griffin đã "giết" cha mẹ mình.
Nhưng phỏng đoán này quá vô lý, vả lại cậu chủ nhà Griffin cũng đã chết rồi.
"Chuyện này không thể để chúng ta giải quyết được."
Linh mục im lặng một lúc, sau đó đưa ra phương án, quyết định sẽ đưa Morren, thi thể nhà Griffin cùng con chim đến tòa thánh*, để những người có thẩm quyền tối cao trực tiếp điều tra chuyện này.
Ông thả bồ câu đưa tin ngay trong đêm, chuẩn bị sẽ đưa "đội ngũ" kỳ quái này đi xa vào sáng mai.
Cảm giác chán ghét kinh khủng kèm theo sự sửng sốt và hoang mang vẫn tràn ngập trong đầu Morren khi cậu rời khỏi thánh đường.
Tối nay là khoảng thời gian cuối cùng cậu còn ở đây, nghỉ ngơi qua đêm xong sẽ phải rời thị trấn Paddinglitan nhỏ bé này, lên đường đến trung tâm đại lục.
Trong lòng không hề có cảm giác kích động khi sắp được đến nơi gần với thần linh nhất, mà chỉ có sự mệt mỏi nặng trĩu và sự mơ hồ bao trùm.
Khi Morren về đến phòng mình thì trời đã tối.
Cậu ăn một chút rồi ngồi bên bàn, không có tâm trạng làm gì cả.
Không biết ai đang giở trò sau cái chết kỳ quái của nhà Griffin, cũng không biết cậu có thể gửi chú chim của mình cho ai chăm sóc sau khi cậu đi.
Hôm nay chắc chắn là một ngày cực kỳ bận rộn, đến giờ này mà vẫn có người đến làm phiền – lại có ai đó gõ cửa phòng cậu.
Nhưng lần này, tiếng gõ cửa vang lên nhẹ hơn nhiều.
"Morren...!tôi, tôi là Parsi, tôi có vài lời muốn nói với cậu."
Morren vô cùng ngạc nhiên.
Cậu vội vàng đứng dậy tiếp đón, đồng thời nói: "Mời vào."
Parsi trông rất tiều tụy, sau khi vào, cậu ta cẩn thận đứng cạnh cửa, dù Morren có mời ngồi xuống thế nào thì cậu ta cũng chỉ xua xua tay.
"Cái quyển 《 Chuyện lạ hiếm thấy 》kia là của tôi, cậu đọc được chuyện về Dạ Oanh đúng không?" – Quầng thâm dưới mắt cậu ta đen sì, vừa mở miệng đã đi thẳng vào vấn đề, chỉ là giọng nói có chút rụt rè – "Tôi nghe thấy cậu nói với linh mục, cậu cũng cảm thấy là do Dạ Oanh làm phải không?"
Khi Morren nghe qua binh sĩ báo cáo về dấu vết lấy máu xong, thật ra thì đã bỏ qua phỏng đoán thiếu thực tế đó.
Nhưng cậu còn chưa kịp phủ nhận, Parsi đã lầm bầm tiếp: "Tôi biết, câu chuyện đó là thật, trấn Paddinglitan nhất định có Dạ Oanh xuất hiện.
Tôi đã sớm nhìn thấy, chính mắt tôi nhìn thấy!"
Lời nói của cậu ta khiến Morren kinh hãi.
"Cậu nhìn thấy, là có ý gì?"
"Hồi tôi còn ở nhà thờ phương Bắc, đã từng nhận lệnh đi xử lý một vụ án mạng.
Nhưng điều này không quan trọng, người đó chết vì đồ vật sắc bén, không có chuyện gì kỳ quái xảy ra, nhưng..." – Cậu ta nói đến đây thì ánh mắt bắt đầu liếc ngang liếc dọc, thở hắt ra một hơi rồi mới nói tiếp – "Nhưng khi tôi đi điều tra, tình cờ thấy được một con Dạ Oanh.
Nó đang cúi đầu chạm vào vết thương của người chết, tham lam hút máu.
Cảnh tượng đó, cả đời này tôi cũng không thể quên!"
"Cậu có hiểu không? Lần này, sau khi tôi nghe thấy tình trạng thi thể của ông Griffin, tôi lập tức nhớ đến con Dạ Oanh kia...!Tôi biết tôi yếu đuối nhát gan, nhưng tôi nói chuyện này ra thì ai sẽ tin chứ? Tôi biết nghe nó rất quái dị, không nói gì cũng không phải cố ý muốn hại cậu.
May mắn là cậu không xảy ra chuyện gì, nếu không thì lương tâm tôi khó mà bình thản được." – Parsi giơ tay lên che mặt, bả vai run run.
Morren còn đang chìm đắm vào trong những câu nói kia, không trả lời.
Parsi nhấc tay xoa mắt, nở nụ cười rồi dặn dò Morren một cách chân thành: "Tôi biết linh mục đã sắp xếp cho cậu đi tới tòa thánh, người ở đó còn bảo thủ hơn nhiều, kể cả họ có tận mắt nhìn thấy thì cũng chưa chắc đã bằng lòng tin tưởng sự thật.
Tôi tới đây chỉ muốn khuyên cậu hãy cẩn thận..."
"Nhưng mà, không phải Dạ Oanh hút máu."
Thấy dáng vẻ thành thật và lo lắng của đối phương, Morren quả thực không nhịn được mà ngắt lời cậu ta: "Sau khi sai binh sĩ đi kiểm tra thi thể, vết thương duy nhất là ở phía sau gáy, đó rõ ràng là..."
Cậu vừa nói đến đây thì ngừng lại.
Bởi vì, kết hợp với những lời Parsi nói, cậu đột nhiên nghĩ đến một khả năng mới.
Chim hoàn toàn có thể đợi người khác tạo ra vết thương rồi sau đó uống máu.
Mà người được chọn, Morren chỉ có thể nghĩ đến cậu chủ nhà Griffin.
Suy đoán này vừa xuất hiện thì đã bị dập tắt, dù sao cậu ta cũng đã chết rồi.
Morren cau mày, bực bội vỗ lên đầu mình một cái, thấy vẻ mặt ngây ngốc của Parsi, cậu nói tiếp: "Không sao, vết thương ở gáy cũng không phải do chim tạo ra.
Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, tôi sẽ cẩn thận hơn."
Parsi "ừm" một tiếng, như người mất hồn mà rời đi.
Sau khi cậu ta đã đi, Morren mới ngồi xuống ghế, cầm tờ giấy đã bị cháy mất một nửa lên rồi lật qua lật lại.
Thật ra thì cậu cũng không biết mình đang nhìn cái gì, có lẽ là đang tìm việc để làm, để đè nén tâm trạng buồn phiền của mình xuống mà thôi.
"Chiêm chiếp." – Tiểu Hắc đứng trên bàn nhìn cậu chằm chằm, dường như muốn cậu trò chuyện cùng nó.
Thường ngày, Morren sẽ chơi với nó một lúc vào khoảng thời gian này.
Nhưng hôm nay cậu thật sự không có tinh thần gì cả.
Cậu qua loa sờ đầu nó, cất trang giấy đi, chần chừ một lát rồi đi tới tượng thánh mô phỏng làm bằng ngọc trắng trước mặt.
Cậu vừa mới quỳ xuống, Tiểu Hắc lại vọt lên trước mặt cậu rồi bay lượn khắp nơi, "chiếp chiếp" kêu lên ngắt lời.
"Tiểu Hắc, trước tiên đừng gây ồn, có được không?" – Morren than thở.
Mỗi lần cầu nguyện đều bị nó quấy rầy, cậu đã không có cách nào giải quyết.
Nhưng sau khi cậu nói xong, lại nhanh chóng cảm thấy giọng điệu của mình hơi nặng nề.
Mặc dù biết chim sẽ không cảm nhận được, nhưng cậu vẫn nhẹ nhàng đỡ lấy nó, thành khẩn mở lời: "Tôi đang cầu nguyện thần linh phù hộ, nếu cậu khiến tôi lỡ chọc giận thần linh, còn ai cho cậu ăn nữa chứ? Nếu không có thần Ymirga vĩ đại ở trên cao, chỉ e tôi đã chết trong nhà Griffin rồi..."
Tầm mắt cậu hơi đảo, vuốt ve lông chim, tiếp tục nói: "Biết đâu chính là do chỉ dẫn của thần linh, để cậu có thể đúng lúc tìm thấy tôi rồi cứu tôi."
Theo từng câu nói của cậu, đầu Tiểu Hắc lại rũ xuống.
Cả người nó dần trở nên cứng ngắc vô cùng, nằm bất động trong lòng bàn tay Morren.
Đôi mắt đen nhánh của nó không nhìn Morren nữa, mà nhìn cái lồng, hay đúng hơn là, nhìn người gỗ trong đó.
Trái tim Morren dường như bị ai đó bóp nghẹt.
Cậu xem nhẹ sự khác thường này, tưởng rằng mình đã an ủi Tiểu Hắc xong, nở nụ cười rồi đặt nó về lại lồng chim.
Sau đó, cậu khuỵu gối, chú chim quả thực không lên tiếng nữa.
Morren nhắm mắt lại, lẩm bẩm: "Thần Ymirga chân lý kính yêu, tín đồ Morren trung thành của ngài cầu nguyện tại đây, khẩn cầu ngài che chở cho con dân của mình, từ nay tránh xa tai họa và khổ ải.
Con sẽ vĩnh viễn mang lòng cảm tạ và ca ngợi, tuân theo ý chỉ của ngài, dâng hiến cuộc đời còn lại cho ngài..."
"Rầm rầm ——"
Morren giật mình mở mắt ra, hoảng hốt quay đầu lại, chỉ thấy lồng chim đã rơi xuống đất.
Thân thể cứng đờ của Tiểu Hắc nằm bên trong, bắp đùi còn đang cuốn vải thò ra ngoài, móng vuốt co quắp lại.
Rõ ràng bị cốc nước và bát cơm đổ lên khắp người, thế nhưng nó cũng không phản ứng chút nào.
Hô hấp và trái tim Morren như ngừng lại, cậu thậm chí còn không thèm tạ lỗi với thần linh, ngay lập tức hấp tấp đứng dậy, tay chân cuống cuồng nhấc lồng chim lên.
"Tiểu Hắc!"
Cậu hốt hoảng mở cửa lồng ra, cẩn thận bế nó ra từng chút một, chớp mắt không ngừng, ngón tay không khống chế được mà run rẩy.
Hai con mắt nó đã dại ra, cả người cứng đờ, lạnh ngắt, không có chút cảm xúc nào trong đôi mắt.
Bộ dạng đó như thể đã chết từ rất lâu rồi.
Không có con chim nào vừa mới chết một giây mà thi thể đã bốc mùi thối rữa được.
"Tiểu Hắc..."
Morren ngơ ngẩn, khàn giọng gọi tên nó.
Thậm chí, cậu còn hoài nghi, hai tuần sống chung với nó chẳng qua chỉ là ảo giác của mình.
......
"Thần tử Morren, đến lúc lên đường rồi, lập tức ra đây mau." – Binh sĩ đến trước cửa phòng cậu, lớn tiếng gọi.
Hắn giơ tay lên, dùng sức gõ ba cái vào cánh cửa, khoảng một phút sau cửa mới mở ra.
"Ngài..." – Người lính vừa thấy cậu thì có chút ngây người.
Vị thần tử trước mặt, ngày thường luôn mặc áo sơ mi thẳng thớm, khí chất nhã nhặn, tác phong nhẹ nhàng.
Mà hôm nay, quần áo đồng phục trên người cậu nhăn nhúm, như thể cả đêm qua không cởi ra, nhìn kỹ còn phát hiện có chút bụi bẩn trên mặt.
Vành mắt cậu hơi đỏ, trong đôi mắt có vài tơ máu, bộ dạng vô cùng chật vật.
Người lính thầm nghĩ, đường đường là thần tử lại sợ hãi, bị chuyến xuất hành này dọa đến mức này, quả thực khiến người ta cười chê...
Hắn lạnh nhạt, không chút sợ hãi mà truyền đạt lại thông báo: "Xe ngựa để đi tới tòa thánh đã được chuẩn bị xong, mời ngài nắm rõ thời gian."
"Ừ." – Morren mơ màng đáp lời, trở về phòng lấy hành lý đơn giản mà tối qua mình đã sắp xếp.
Dưới cái nhìn chăm chú của linh mục và một đám thần tử thần nữ, cậu im lặng leo lên xe ngựa, kèm theo thi thể của ba người nhà Griffin, ngắm nhìn nhà thờ qua khung cửa sổ.
Trong căn phòng của thần tử, chỉ còn lại một cái lồng chim trống không.
Con chim Tiểu Hắc vốn dĩ phải nằm trong đó, giờ đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất của Paddinglitan.
Nó từng cứu mạng cậu.
Là chú chim đó cứu mạng cậu, chứ không phải thần linh.
Cảm nhận xe ngựa đang chạy băng băng, Morren mệt mỏi dựa vào một góc.
Cậu nhắm mắt lại, đôi mắt mỏi nhừ vì cả đêm không ngủ cũng không kìm được chất lỏng ấm nóng tràn ra, lăn dài trên hai gò má cậu.
Morren ôm lấy đầu gối, vùi đầu vào đó.
Trong cổ họng cậu phát ra vài tiếng nghẹn ngào nho nhỏ, nhưng tiếc rằng, sẽ không còn một cái đầu mềm mại nhỏ xíu nào cọ lên vành tai cậu, làm cậu cười vui vẻ nữa.