Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 37: Dạ Oanh Khóc Than, Lệ Máu Hoà Chung (8)
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
……
“Ngài Đại Tô, ngài Morren sẽ trở lại đúng không?”
Mackin cầm cỏ dại trong tay, cắn môi ngồi xổm xuống rồi nằm nhoài lên đùi của Đại Tô, chớp mắt hỏi.
Ánh mặt trời bên ngoài sáng rọi, những người bạn xung quanh đều chơi vui vẻ, chỉ có mình nó lộ ra vẻ buồn tênh khác hẳn với những đứa trẻ cùng trang lứa.
Mackin đi đi lại lại quanh thần nữ mãi nửa ngày, cuối cùng cũng lại gần.
Thần nữ Đại Tô đang ngồi dưới đất đọc cuốn sách trên tay, định tìm những đứa trẻ chưa từng nghe chuyện nàng kể để kể cho chúng nghe.
Nghe thấy Mackin nhắc đến cái tên đó, động tác của nàng dừng lại.
Trong đầu hiện lên dáng vẻ của vị thần tử đó, Đại Tô bỗng nhiên nhớ tới một câu chuyện xưa đã phủ bụi từ lâu.
Mặc dù thần tử và thần nữ đều sinh sống trong nhà thờ, nhưng vì hai bên đảm nhiệm những trách nhiệm khác nhau, nên hiếm khi có dịp tiếp xúc.
Đại Tô chỉ gặp Morren đúng một lần trong một nhiệm vụ ba năm về trước.
Lúc ấy có kẻ truyền bá chủ nghĩa vô thần, công khai truyền bá tư tưởng “con người tự cứu lấy mình” chứ không phải thần Ymirga.
Hắn còn nói, thần Ymirga chỉ là một vị thần bình thường quản lý tai ương năm mươi năm về trước, chứ không phải là “vị thần chân lý” mà đám tín đồ ngu ngốc tôn thờ.
Khi người ta trói hắn lên cột để thực hiện nghi thức tẩy rửa linh hồn dơ bẩn, hắn ta vẫn ngẩng đầu hô to những lời lẽ trái với lẽ thường đó.
Lúc đó, thần tử chịu trách nhiệm giải quyết sự việc tại hiện trường chính là Morren và một người đồng nghiệp nữa của cậu.
Hỏa hoạn bùng lên, trong lúc nó nuốt chửng linh hồn dơ bẩn đó thì Morren bỗng nhiên ngất xỉu.
Ngày hôm đó, vì Đại Tô cảm thấy khó chịu trong người nên không thể ra ngoài làm việc cùng các thần nữ khác, đúng lúc nàng nhìn thấy cậu được người khác đưa về nhà thờ.
Bởi vì việc xét xử vẫn chưa hoàn tất, vị thần tử khác nhìn thấy nàng bèn gọi nàng lại, dặn dò nàng cho Morren uống chút nước rồi quay lại hiện trường để tiếp tục thu dọn.
Điều mà Đại Tô vẫn luôn nhớ đó là, ngày hôm đó khi nàng mở cửa phòng của Morren ra thì thấy đối phương có lẽ đang gặp ác mộng, vô thức rơi lệ trong giấc ngủ.
Kỳ lạ ở chỗ, sau khi Đại Tô lại gần, nàng lại phát hiện ra dường như bên cạnh cậu có một bàn tay mờ ảo, nhẹ nhàng giúp cậu lau đi những giọt nước mắt kia.
Mỗi giọt nước mắt chảy xuống đều được lau đi một cách kỳ lạ, khiến cho nàng đứng ngây tại chỗ, không dám bước thêm.
Thế nhưng sau khi nàng nhìn kỹ lại lần nữa thì lại thấy trên mặt Morren hoàn toàn không có giọt nước mắt nào, cảnh tượng vừa rồi dường như chỉ là ảo giác của nàng.
Cũng bởi vậy, Đại Tô không thể chắc chắn mảnh ký ức đó có chính xác hay không, nhưng nàng vẫn khắc sâu ấn tượng về cảnh tượng đó.
Ngoài chuyện đó ra, nàng cũng không có ấn tượng gì khác với Morren.
Trong mắt của Đại Tô, cậu ta chính là một người bình thường, có chút kém may mắn, và rồi dần trở thành một thần tử kế nhiệm được giáo dục trong nhà thờ mà thôi.
Nhìn vẻ mặt mong đợi của Mackin, nàng im lặng rất lâu, trả lời bằng chất giọng hờ hững: “…Có lẽ vậy.”
Mackin nghe không hiểu ý của nàng là gì.
Cậu bé còn muốn hỏi thêm chút nữa, nhưng mà bầu trời quang đãng bỗng chốc bị mây đen che kín, khiến cả thế gian chìm vào bóng tối trong chớp mắt.
Đại Tô ngẩng đầu lên nhìn, cau mày đứng dậy, gọi lũ trẻ trở về phòng.
Cho đến khi đứa trẻ cuối cùng chạy vào bên trong, bên ngoài lập tức đổ mưa.
Nhưng mà cơn mưa rào này…
Cả người Đại Tô cứng đờ, thậm chí quên cả việc thở.
Bên tai vang vọng tiếng kêu sợ hãi của lũ trẻ, nàng trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn nước mưa đen kịt và sền sệt ở bên ngoài, hai chân mềm nhũn, lập tức khuỵu xuống đất.
“Ơ, sao lại biến mất rồi…”
Một đứa trẻ tò mò thò tay ra ngoài hứng nước mưa, sau đó, cậu bé ngạc nhiên khi thấy “giọt đen” trong tay bốc hơi rất nhanh, liền vội vàng muốn hứng thêm một giọt nữa.
“Đừng nghịch.” – Đại Tô lớn tiếng hô, nhanh chóng lấy lại tinh thần – “Tất cả các em không được phép đi ra ngoài.”
Đây không phải một cơn mưa thông thường.
Trong sách có ghi lại, tai họa năm mươi năm trước cũng bắt đầu từ một trận mưa lớn…
Giống nhau sao?
Hay phải nói…
Lại có một đại nạn khác sắp bắt đầu?
……
“Ngày mai em sẽ quên ta… Đừng buồn phiền vì chuyện này.”
Cảm giác được nệm giường mềm mại và cánh tay đang dần rời khỏi eo mình, nhìn thấy thân ảnh đối phương trước mặt mờ dần như ánh sáng sắp tắt, Morren không biết lấy đâu ra dũng khí mà bất chợt níu lấy cổ tay người kia lại.
Lòng bàn tay cậu có thể cảm nhận được nhiệt độ của đối phương, nhắc nhở Morren rằng tất cả mọi chuyện đều không phải ảo giác.
“……”
Không chỉ có Morren sửng sốt, ngay cả người kia dường như cũng ngẩn người ra.
Hắn nhìn đến vùng da thịt bị Morren nắm lấy, ngón tay hơi khẽ co lại rồi nhìn cậu lần nữa.
Trong ánh mắt hắn đã hiện lên một vẻ ưu sầu khó hiểu.
“…Có thể nói cho tôi, ngài là ai hay không?”
Đầu óc Morren hỗn loạn.
Theo lý trí, cậu biết mình làm như thế này là sai, nhưng cậu như thể đã trở thành một sinh vật đơn bào chỉ biết hành động theo bản năng thuần túy.
Cậu chỉ muốn biết tên gọi và thân phận của người trước mặt, cho nên mới mở miệng hỏi.
Cậu chỉ muốn theo bản năng không muốn đối phương rời đi, cho nên mới níu lấy tay hắn.
Cho dù có đúng như đối phương nói rằng ngày mai cậu sẽ quên thì cũng có sao đâu.
Morren không quan tâm đến kết quả, chỉ là từ sâu thẳm trong tâm hồn, cậu cảm thấy cái tên đó rất quan trọng đối với mình.
Cậu muốn biết, cho dù phải trả giá rất lớn vì việc làm này, cho dù ký ức này cũng chỉ tồn tại trong đầu cậu cùng lắm chỉ một giây.
Morren nhìn đối phương chăm chú, gương mặt mang vẻ đáng thương mà chính cậu cũng không hề biết.
Đáng tiếc, đầu óc cậu dần rơi vào hôn mê.
Cậu không thể khống chế được nó, dù có cố gắng lắc đầu cũng không thể tỉnh táo hơn.
Hai mí mắt nặng trĩu, cậu chỉ có thể dùng toàn bộ ý chí để chống đỡ bản thân không gục xuống ngủ ngay lập tức.
Ngón tay cậu siết chặt, tựa như chỉ cần dùng sức là có thể giữ lại khoảnh khắc này.
Tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ càng lớn.
Liên tục, âm thanh nước mưa rơi xuống thật bất thường, như thể chúng đang rơi vào một vũng lầy đặc quánh, nhớp nháp, mang theo cảm giác lạnh lẽo kỳ dị.
Đối phương nhẹ nhàng mở miệng, hàng lông mi dày và cong rũ xuống, tạo thành một bóng râm trên mắt.
Hắn miệng khẽ hé nhưng mắt lại nhắm nghiền, cuối cùng vẫn đặt tay Morren xuống, động tác không hề cứng nhắc hay vô tình, đồng thời còn dịu dàng vuốt ve mái tóc cậu.
“Vernes.”
Lời đáp yếu ớt vang lên tựa như một tiếng thở than hư vô.
Âm thanh biến mất, người cũng biến mất theo.
Morren khó nhọc hé mở mắt trong giây cuối cùng, nhìn thấy đối phương bị màn sương đen dày đặc bao phủ lấy, nhẹ nhàng tan biến vào không khí.
Cậu vội vàng đưa tay ra như muốn níu giữ thứ gì đó, nhưng tiếc rằng chỉ nắm được khoảng không.
Khoảnh khắc ấy, thân thể và suy nghĩ của Morren như bị người khác điều khiển, thực hiện những hành động mà chính cậu cũng không hiểu, nói ra những lời mà cậu không biết vì sao.
“Xin đừng…” rời khỏi tôi.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn đi bóng dáng của Vernes và cả nửa câu nói của Morren.
Từng ngón tay cậu vẫn với vào hư không, tiếc rằng chỉ còn những luồng không khí lọt qua kẽ tay.
Đôi mắt của cậu hoàn toàn khép lại.
Cậu không hề phát hiện rằng ngay giây tiếp theo khi người đó biến mất, cơn mưa kỳ lạ dai dẳng cũng đột ngột ngưng hẳn.
“Reng reng reng…”
Đang ngủ thì bị tiếng chuông đánh thức, Phương Việt thành thạo mở điện thoại tắt chuông.
Cậu mở mắt, thấy cổ có cảm giác đau mỏi, có lẽ là bị sái cổ nên giơ tay lên xoa hõm vai, chậm rãi ngồi dậy.
Cậu có chút quên mất tối hôm qua mình ngủ thiếp đi như thế nào, mơ hồ nhớ tới việc mình ra xử lý con Dạ Oanh đang hót trên bệ cửa sổ, cuối cùng vẫn đuổi được nó đi.
Con chim đó hót thêm một khúc rồi sau đó ung dung bay đi.
Cũng may chất lượng giấc ngủ không bị tiếng hót của nó ảnh hưởng, ngoại trừ cảm giác đau nhức ở cổ thì cậu tỉnh dậy khá thoải mái.
Hôm nay cậu có buổi học sớm, sau khi rời giường bèn đợi đến bảy giờ thì xuống sân thể dục chạy hai vòng rồi đi thẳng đến nhà ăn.
Thời gian biểu sinh hoạt của cậu từ trước đến giờ chưa từng bỏ bữa sáng.
Lúc đang ăn cháo đỗ đen với trứng, trong lòng cậu cứ bồn chồn không yên.
Trên màn hình điện thoại hiện ra khung chat của cậu với người nào đó, bên cạnh những tin nhắn nói chuyện phiếm còn có biểu tượng “thích” mà hai người họ mới bày tỏ hôm qua.
Có lẽ những người đã có người yêu đều sẽ như thế này chăng.
Bây giờ Phương Việt ước chừng chỉ mới đứng ở ngưỡng cửa tình yêu, thế nhưng cũng đã bị cơn lốc ngọt ngào của nó thổi đến mức khiến cậu mang theo tâm trạng “một ngày không gặp tựa ba thu”.
Rõ ràng hôm qua mới gặp Mạnh Duy Nhất, sau đó ngủ một giấc rồi tỉnh lại, cậu bỗng nhiên thấy nhớ đối phương vô cùng…
Phương Việt tự thấy xấu hổ vì tâm trạng này của mình, thậm chí còn liên tưởng đến chuyện sau này khi yêu nhau, cậu có thể sẽ trở thành một người rất bám người yêu trong truyền thuyết, suy nghĩ đến mức vừa ăn vừa đỏ bừng mặt.
Nhưng trong đầu cậu không chỉ chú ý đến chuyện này.
Phương Việt vừa định thoát ra để đi xem diễn đàn nhỏ thảo luận về thần thoại kia có tin tức gì mới hay không, thì đúng lúc này, một tin nhắn đột nhiên được gửi đến khi cậu đang vừa ăn vừa dùng điện thoại.
Cậu khó khăn nuốt miếng trứng bị mắc ở cổ họng, dùng khăn giấy lau tay rồi nghiêm túc cầm điện thoại lên.
“Chào buổi sáng.”
Một câu chào hỏi không có gì đặc biệt cứ thế khiến Phương Việt vui mừng ra mặt.
Cậu nở nụ cười nhắn lại một câu “Chào buổi sáng” rồi còn gửi kèm vài meme gấu trúc thả tim.
Mấy giây sau, đối phương nhắn: “Là sao?”
Phương Việt cau mày, tốc độ gõ chữ của đối phương lần này nhanh hơn rất nhiều.
Chẳng qua là, cậu không nghĩ tới Mạnh Duy Nhất thế mà lại là kiểu người lỗi thời không hiểu ngôn ngữ mạng.
Đang chuẩn bị gõ vài lời giải thích thì có một người ngồi xuống đối diện cậu.
Phương Việt ngước mắt nhìn sang, đập vào mắt là những khớp xương rõ ràng và bàn tay thon dài cùng với một cốc sữa bò nóng được đặt trước mặt.
“Xin lỗi, tôi hơi không hiểu những bức ảnh cậu gửi.” – Trên mặt hắn có một nụ cười ôn hòa và có chút ngây thơ, ánh mắt chăm chú nhìn Phương Việt, giọng nói vô cùng dịu dàng.
“Không có gì đâu, chỉ là mấy meme gấu trúc thôi, bày tỏ sự thân thiết, cậu không cần để ý.”
Phương Việt hồi hộp đến mức chớp mắt liên hồi.
Cậu không biết lúc nào mình mới có thể vượt qua được sự e thẹn, ngượng ngùng không thể kiểm soát khi đối diện với người ta đây!
Cậu đặt thìa xuống, lau miệng rồi nghĩ một lúc, quyết định nhân cơ hội này nói chuyện với đối phương về việc “bày tỏ” hôm qua trong WeChat một chút.
Khi cậu đang cân nhắc xem nên mở miệng như thế nào, Mạnh Duy Nhất bỗng lên tiếng.
“Tôi muốn mời cậu, chiều nay đi xem triển lãm tranh của tôi, có thể không?” – Hắn ung dung đưa cho cậu một tấm thẻ đen mạ vàng.
Tấm thẻ kia trông vô cùng cao cấp, người không biết có thể sẽ nhầm tưởng đó là một tác phẩm nghệ thuật, hóa ra lại là vé vào cửa.
Phương Việt nhìn thông tin trên thẻ, chủ đề triển lãm là các tác phẩm phương Tây thời kỳ Trung cổ, phong cách u tối kỳ quái – đó là phong cách riêng của Mạnh Duy Nhất.
Lần trước, cậu đã từng xem bức tranh “Thần yêu người đời” mang phong cách ấm áp, khác hẳn với các tác phẩm khác của hắn.
Ngoại trừ những bản sao của các tác phẩm nghệ thuật liên quan đến chủ đề chính ra, ở triển lãm hồi đó còn có bức tranh tươi sáng lần đầu tiên xuất hiện này của Mạnh Duy Nhất.
Cậu nghĩ đến việc người muốn tham quan triển lãm này sẽ rất đông, nhất định sẽ khó mà mua được vé.
Phương Việt suy nghĩ thêm một chút, đột nhiên nhận ra đối phương là một người họa sĩ nổi tiếng cả trong và ngoài nước, tuổi còn trẻ mà đã công thành danh toại, lại còn là một người có ảnh hưởng lớn trong xã hội như trong truyền thuyết, chứ không giống một sinh viên bình thường như cậu.
Lúc trước tiếp xúc, cậu lại vô tình quên mất rằng hai người bọn cậu khác nhau một trời một vực.
Phương Việt im lặng trong giây lát, nhận lấy tấm vé, bỗng nhiên không hiểu sao lại nắm lấy bàn tay trắng ngần đang cầm tấm vé kia.
Cậu nghĩ, chuyện tình yêu sao lại tồn tại vấn đề có xứng đôi hay không cơ chứ?
Chỉ cần bọn họ có tình cảm với nhau, chỉ vì cảm thấy thân phận không xứng mà sinh ra buồn phiền và tiêu cực thì đúng là tự coi thường bản thân.
Rất khó tưởng tượng một người thường xuyên xấu hổ và thiếu tự tin như cậu lại sẽ có quan điểm như vậy.
Có thể do cậu chỉ dễ căng thẳng chứ không hề nhát gan, nhất là trong chuyện tình yêu – thứ mà cậu chưa có cơ hội trải qua.
Cậu thậm chí còn cảm thấy, Mạnh Duy Nhất có là ánh trăng sáng cao quý không thể chạm tới thì có làm sao đâu? Nếu như hai người bọn cậu yêu mến lẫn nhau, kể cả đối phương có là thần linh thì cậu cũng có can đảm theo đuổi.
Phương Việt nghĩ một lúc thì bị kích thích nên liền hành động như vậy, cậu chỉ muốn biết tâm ý của người kia.
Mặc dù khi kịp nhận ra hành động của mình, cậu lại bắt đầu thấy ngượng ngùng, thế nhưng vẫn không hề hối hận.
“……”
Vẻ mặt của Mạnh Duy Nhất hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không rút tay ra, để yên cho từng ngón tay của Phương Việt luồn vào từng kẽ tay mình.
Sau đó, hắn cười khẽ một tiếng, lập tức đan chặt mười ngón tay lại với nhau.
Có lẽ là do hiệu ứng tâm lý, cho nên Phương Việt luôn cảm thấy trong nụ cười của Mạnh Duy Nhất có ý gì đó khác lạ khiến cậu đỏ mặt ngượng ngùng.
Nhất là khi đối phương còn vuốt ve ngón tay cậu, cực kỳ mập mờ!
Nhiệt độ hai bàn tay áp sát vào nhau chân thực như vậy, trong lòng bàn tay cậu cũng đổ mồ hôi, vậy mà cậu cũng không muốn buông ra.
Phương Việt tự nghi ngờ bản thân mình có phải mắc chứng “thèm” tiếp xúc da thịt rồi hay không.
Dưới ánh mắt sâu thẳm đang chăm chú nhìn cậu, cậu cúi đầu rồi ho nhẹ hai cái, chậm rãi đáp lại: “Rất bằng lòng.”
– bằng lòng đi triển lãm tranh
– cái gì cũng bằng lòng..