38. Chương 38: Thần Là Vực Sâu – Buổi Hẹn Và Những Bức Tranh

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 38: Thần Là Vực Sâu – Buổi Hẹn Và Những Bức Tranh

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiết học sáng vừa tan, mấy cậu sinh viên vừa dọn dẹp sách vở vừa rủ nhau đi đánh bóng rổ sau bữa trưa để thư giãn.
Hoàng Tu Kỳ vừa định rủ Phương Việt thì đã thấy cậu ta đang dán mắt vào điện thoại, nở một nụ cười “kỳ lạ”.
Hoàng Tu Kỳ nhướng mày đầy ngạc nhiên nhìn cậu, cảm thán: “Cậu cười ngốc nghếch gì thế? Chẳng lẽ lại đắm chìm trong biển tri thức rồi à?”
“…Không phải.” – Phương Việt xoa mặt, có chút ngượng ngùng.
Để “chúc mừng” Mạnh Duy Nhất đã biết dùng Wechat một cách thành thạo, trưa nay hai người họ liên tục nhắn tin qua lại về những chủ đề vu vơ.
Đối phương gửi cho cậu rất nhiều meme đáng yêu, khiến cậu vui vẻ suốt hai tiết học.
“Xế chiều bọn tôi đi chơi bóng, cậu đi không?”
“Không đi được, tôi có việc rồi.”
Hoàng Tu Kỳ “hừ” hai tiếng: “Có chuyện gì à? Chẳng lẽ là đi hẹn hò?”
Phương Việt: “……”
Suýt nữa cậu đã thừa nhận rồi.
Vừa nghĩ tới đó là buổi hẹn hò, tim cậu bắt đầu đập rộn ràng.
Dù sao cậu cũng chưa hẹn hò bao giờ, không biết phải làm sao để tỏ ra bình thường một chút đây…
Trong lòng mang theo tâm trạng hồi hộp, sau khi ăn cơm xong, Phương Việt vẫy tay chào tạm biệt bạn học rồi một mình trở về ký túc xá, bắt đầu thay quần áo.
Thật ra cậu cũng chẳng có bộ nào quá “long trọng” để thay. Cuối cùng, cậu vẫn chọn một chiếc áo sơ mi và quần dài trông có vẻ lịch sự nhưng không quá nghiêm túc, chỉ là cậu cố tình chọn toàn màu đen để mặc.
Sau đó, cậu mở trình duyệt lên, tìm kiếm ba chữ “Mạnh Duy Nhất”, đọc kỹ phần giới thiệu vắn tắt về đối phương và các tác phẩm một lần nữa.
Phương Việt không có nhiều hứng thú hay năng khiếu về nghệ thuật. Cậu đồng ý đi triển lãm là vì có ý nghĩ khác, hiển nhiên không phải để học hỏi và tiếp thu nghệ thuật.
Nhưng để tránh việc đến đó mà không biết gì sẽ khiến Mạnh Duy Nhất buồn, cậu mới cẩn thận tìm hiểu trước.
Sau khi chuẩn bị xong, vẫn còn một chút thời gian nữa mới đến giờ hẹn. Phương Việt nhìn cuốn sách thần thoại trên bàn rồi suy nghĩ một lúc, cảm thấy chỉ vài phút thì không đủ để tĩnh tâm đọc sách, thế là cậu thành thạo mở trang web diễn đàn ra.
Trang web vẫn vắng tanh như thường lệ, từ tối qua đến giờ chỉ có thêm một bài viết mới.
“Về quan hệ của thần V và vực sâu, mình có một phỏng đoán nhỏ.
Bắt gặp từ khóa “thần V” quan trọng này trong bài viết, Phương Việt theo thói quen đọc ngay.
Cậu không chút chậm trễ nào mà nhấp vào, thấy chủ bài viết viết như sau: “Mình đọc đi đọc lại sách rất nhiều lần, tự nhận ra được chân tướng rồi.
Từ những thông tin có thể rút ra được từ trong sách, mặc dù M không nói rõ nhưng mình luôn cảm thấy sự thật đằng sau, rõ ràng không phải vực sâu chứa thần V, mà là thần hòa làm một với vực sâu… Thần là vực sâu, có ai đồng ý không?”
Bình luận 1: …Không dám nói. Nhưng mình cảm thấy còn có một quá trình chinh phục lẫn nhau ở giữa, còn bên nào chinh phục bên nào thì mọi người tự cảm nhận đi.
Bình luận 2: Ủa, sao dạo này nhiều bài mới về thần V với vực sâu thế? Bỗng nhiên có thêm người mới sao? Hay là thần thoại được truyền bá ra ngoài?
Bình luận 3: Rụt rè giơ tay ạ, mình cũng thấy thế. Nhất là ban đầu vực sâu ở dưới cây thần, trong trạng thái bị phong ấn. Sau khi cây thần đổ, thần V lựa chọn nhảy xuống, rõ ràng là vì muốn đóng kín cửa vực sâu lại và không để cho sinh vật bên trong thoát ra. Thế nhưng sau đó vẫn còn ma quỷ ăn mòn nhân gian? Mọi người suy nghĩ một chút, nói là thần V bị vực sâu đồng hóa nhưng mình lại càng nghiêng về khả năng thần V tự mình hóa thành vực sâu… Mình nói hơi trừu tượng, hiểu nhưng không thể diễn tả được ~ đừng ai mắng mình nhé.
Bình luận 4: Thảo luận những chuyện này có ý nghĩa gì chứ?
Bình luận 5: [Trả lời bình luận 4] Ngày nào cũng có người bôi nhọ thần V, có kẻ thừa cơ hội giậu đổ bìm leo… Kiểu bài như thế này bọn họ đọc được thì vui lắm. Chủ bài viết và bạn bình luận thứ ba nói không rõ ràng, nhưng mục đích cuối cùng vẫn là muốn nói thần V đã khiến nền văn minh nhân loại thứ nhất kết thúc. Nhìn thì khác với mấy bài viết trước đây nhưng vẫn cùng một giuộc cả thôi.
Bình luận 6: [Trả lời bình luận 5] Bạn ơi đừng tự bịa đặt những lời mình không nói được không? Mình cũng là tín đồ thần V mà? Bạn hơi nhạy cảm rồi đấy, không tiếp chuyện nữa.
…”
Chẳng hiểu gì cả!
Phương Việt cảm thấy cồn cào ruột gan, lại một lần nữa cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc.
Cậu mới đọc được một phần tư quyển sách, vẫn còn rất mơ hồ về tình tiết câu chuyện và thế giới quan của nó.
Cậu thực sự muốn biết mọi người trên mạng đang thảo luận về điều gì.
Hết lần này đến lần khác lại có chuyện xảy ra, khiến thời gian đọc sách của cậu bị kéo dài thêm.
Thấy đã đến giờ, cuối cùng Phương Việt soi gương chỉnh lại tóc và cổ áo một chút, sau đó đóng cửa rồi rời khỏi ký túc xá.
Mạnh Duy Nhất nói sẽ chờ cậu ở cổng phía Nam.
Cậu gửi cho đối phương một tin nhắn báo rằng mình đã ra khỏi ký túc xá, ngay sau đó bước nhanh ra ngoài trường.
Vừa bước ra, cậu đã có thể nhìn thấy một chiếc siêu xe ở đằng xa.
Phương Việt khựng lại một chút, chiếc xe đã chạy tới và đỗ ngay trước mặt cậu.
Cửa sổ ghế sau được hạ xuống, gò má kiêu ngạo của Mạnh Duy Nhất lộ ra.
Hắn quay đầu nhìn Phương Việt rồi nở một nụ cười vô cùng đẹp mắt.
Cậu lập tức thấy mừng thầm trong lòng, nhanh nhẹn mở cửa xe.
Người lái xe vô cùng chuyên nghiệp, mặc âu phục và đeo kính râm, giữ im lặng suốt quá trình.
Dù sao Mạnh Duy Nhất cũng tự tay gây dựng cơ nghiệp, Phương Việt tự nhủ với mình rằng đây đều là chuyện nhỏ, cần phải quen dần với nó.
Cậu cũng đã sớm biết đối phương sẽ làm như vậy.
Phương Việt có chút gò bó khi ngồi cùng Mạnh Duy Nhất ở ghế sau, nắm chặt hai bàn tay rồi đặt lên đầu gối như học sinh tiểu học.
“…Tôi e là không có chút tế bào nghệ thuật nào cả, cậu đừng để bụng nhé.” – Cậu nhịn một chút, vẫn nói trước với đối phương.
Mạnh Duy Nhất không nói lời nào, nhưng lại im lặng nhìn sang rồi nắm lấy tay Phương Việt, chuyên tâm xoa nắn nó.
Tầm mắt Phương Việt dán chặt vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau của hai người họ, mọi giác quan trên người cậu chỉ có thể tập trung vào đó.
Cậu phát hiện Mạnh Duy Nhất dường như có sở thích chơi đùa với ngón tay người khác.
“Không sao, chẳng qua gần đây tôi có vẽ một số thứ muốn cho cậu xem.” – Mạnh Duy Nhất ung dung đáp lại.
Cân nhắc việc trên xe còn có người, Phương Việt không nói thêm gì khác mà chỉ gật đầu rồi chăm chú nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Thật ra cậu rất muốn hỏi Mạnh Duy Nhất xem rốt cuộc quan hệ giữa hai người họ là như thế nào.
Bây giờ họ đang mập mờ hay sao?
Phương Việt muốn lập tức nói rõ ràng, thế nhưng cậu cũng cảm thấy chỉ mới như vậy thì quan hệ giữa hai người chắc chắn là hơi nhanh.
Cậu mới biết Mạnh Duy Nhất khoảng một tuần lễ, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác như đã quen biết mấy đời rồi.
Mạnh Duy Nhất mang lại cho cậu một cảm giác an toàn và quen thuộc không gì thay thế được.
Phong cảnh bên ngoài cửa sổ lần lượt lướt qua.
Phương Việt nhớ lại lần đầu đi xem tarot, người trải bài nói với cậu rằng người yêu tương lai sẽ xuất hiện trong vòng một tháng.
Lúc ấy cậu còn rút được lá “Twin flames” với “Soulmate”, đó là hai lá liên quan đến linh hồn lại xuất hiện cùng một lúc.
Cậu hơi quay đầu lại nhìn sang, ánh mắt lặng lẽ nhìn Mạnh Duy Nhất.
Dường như đối phương cảm nhận được cái nhìn “lén lút” của cậu, mỉm cười bóp tay cậu một chút.
Phương Việt giả bộ bình tĩnh, không sợ hãi mà tiếp tục nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong đầu cậu đang nhớ lại lời phân tích của người trải bài.
Tính cách dịu dàng hình như đúng, không biết vẽ có tính là năng khiếu đặc thù hay không…
Cậu còn mang máng nhớ Chu Địch từng nhắc tới, cuộc tình này sẽ đi ngược lại với thế tục, khiến người xung quanh phản đối.
Nhưng điều này hình như không chính xác lắm.
Mặc dù tính hướng của cậu đúng là không phổ biến bằng, nhưng thái độ xã hội mấy năm gần đây ngày càng cởi mở và bao dung với chuyện này.
Bạn bè của Phương Việt đều biết tính hướng của cậu, mọi người cũng không có vẻ phản đối.
Cậu chìm trong suy nghĩ miên man, chiếc xe đã đỗ lại trước cổng trung tâm nghệ thuật.
Đã đến nơi.
Có lẽ vì triển lãm giới hạn số lượng người xem trong một khoảng thời gian, nên lúc này không có nhiều người ở bên ngoài.
Mạnh Duy Nhất sánh vai cùng Phương Việt bước vào, nhìn thế nào cũng không có dáng vẻ vốn dĩ nên có của một ông chủ triển lãm – ví dụ như việc có truyền thông báo chí đang đứng bên trong chuẩn bị sẵn để phỏng vấn chẳng hạn.
Thậm chí hắn cũng mua vé vào cửa.
Nếu không phải bên ngoài có treo bảng giới thiệu triển lãm là do Mạnh Duy Nhất mở, Phương Việt cũng cho rằng họ đi xem tác phẩm của người khác.
Toàn bộ các tác phẩm nghệ thuật bên trong đều thống nhất với chủ đề triển lãm, phong cách trang trí mang vẻ tối tăm mà hiện đại.
Phương Việt vừa bước vào thì phát hiện khắp nơi đen thui.
Trừ sàn nhà có lắp đèn chỉ dẫn được thiết kế tỉ mỉ, thì chỉ có một hàng nến được treo trên mỗi bức tranh trên tường, đảm bảo người xem có thể tự thưởng thức tác phẩm.
Cậu đang chuẩn bị xem từng bức một thì bị Mạnh Duy Nhất kéo tay, nhẹ giọng nói bên tai cậu: “Tranh tôi muốn cho cậu xem không ở chỗ này.”
Hả? Còn bày trò thần bí?
Phương Việt ngạc nhiên, thành thật đi theo hắn tới một hành lang không người, trong lòng có chút mong đợi.
Mạnh Duy Nhất nói những bức tranh đó được vẽ gần đây, còn đặc biệt muốn cho cậu xem, liệu có khả năng là sáng tác vì chính cậu hay không?
Có lẽ sẽ giống như bức “Thần yêu người đời” – là những bức tranh mang cảm giác ấm áp và chữa lành.
Trong bức tranh kia, thần linh tặng bông hoa hồng đại diện cho tình yêu cho người đời.
Mạnh Duy Nhất hoàn toàn có thể vẽ tiếp một bức nữa để bày tỏ rõ ràng ý nghĩa của nó, chuyện này cũng không phải là không thể.
Trong lòng Phương Việt mừng thầm, nhưng khi cậu đứng dưới một nơi có ánh đèn mờ nhạt thì hoàn toàn ngẩn ngơ.
Trước mặt cậu không có bức tranh tượng trưng cho tình yêu hay tươi đẹp gì cả.
Ngược lại, Mạnh Duy Nhất dẫn cậu đến một bức tranh trông rất kỳ quái.
Bức vẽ đó được đặt trong khung tròn, phần lớn diện tích có màu đen khiến nó trở nên hơi bẩn.
Ở chính giữa có một cái cây khô héo trông rất thật, trên cành cây có một ít vết máu đỏ tươi.
Thế nhưng khi nhìn xuống dưới, thân cây bị chẻ thẳng làm đôi, bên trong đó chứa những vật chất khá kinh tởm đang tràn ra bên ngoài, trên vết nứt còn có lửa bùng lên.
Phương Việt vừa nhìn thấy bức tranh này thì nổi da gà. Cậu vừa không thoải mái, lại vừa cảm thấy một loại cảm giác sảng khoái khó hiểu và vô cùng mâu thuẫn.
Phía dưới bức tranh cũng không được đề tên và giới thiệu sơ qua nội dung.
Phương Việt bình tĩnh nhìn cành cây dính máu trong tranh vài lần, không chờ Mạnh Duy Nhất dẫn dắt mà tự động đi tới bức thứ hai.
Đập vào mắt cậu là một ngọn lửa lớn sinh động như muốn bùng ra từ trong trang giấy.
Bức tranh được chia làm hai nửa.
Một nửa trên là đám người mặc áo khoác đồng phục thần chức thời trung cổ bị che mất nửa người dưới, biểu cảm của họ thống khổ và cố gắng vùng vẫy.
Một nửa dưới là biển lửa đang cắn nuốt tất cả.
Bầu trời chỉ có một sắc đen đơn độc.
Không biết có phải Mạnh Duy Nhất cố ý tạo hiệu ứng hay không, mà trông có vẻ không được tô đều màu cho lắm, khiến cả một vùng trời trông đặc quánh lại.
Tác phẩm này ẩn chứa năng lượng tiêu cực rất lớn.
Có lẽ do biểu cảm của đám người trong tranh quá chân thực, khiến Phương Việt cũng bị lây cảm giác bị lửa thiêu đốt cùng nỗi tuyệt vọng trong đó.
Nó khiến cậu hít thở không thông.
Cậu có chút khó chịu xoa ngực, nhỏ giọng hỏi: “Bức tranh này có ý nghĩa gì?”
Mạnh Duy Nhất sánh vai đứng bên cậu.
Hắn dùng vẻ mặt hết sức lạnh nhạt nhìn bức tranh, như thể trong mắt hắn, đám người đang khốn khổ kia chỉ là một đàn kiến hôi mà thôi.
“Linh hồn bẩn thỉu cần ngọn lửa gột sạch.” – Hắn thờ ơ nói.