Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 40: Dạ Oanh Nước Mắt Hóa Máu
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giọt máu đỏ tươi rơi vào giữa vực sâu đặc quánh, nhỏ xuống gương mặt của Vernes.
Vị thần linh không hề hay biết. Hắn nhắm mắt, yên tĩnh nằm trong vực sâu, tay vuốt ve một chiếc đầu lâu với vẻ trân trọng.
Gương mặt hắn điềm tĩnh, tựa như một pho tượng vĩnh viễn không thể bị quấy rầy.
Những vật chất tăm tối xao động, muốn chiếm lấy giọt máu hấp dẫn kia, nhưng rồi lại chần chừ, chỉ dám cuộn trào tại chỗ, không dám tiến tới.
Ngay cả bọn chúng cũng biết, lay tỉnh thần linh là một tội lỗi.
Thần sẽ không tỉnh lại lần nữa.
Kể từ khi nhận ra mọi ý nghĩ xấu xa đều nảy sinh từ chính bản thân, hắn đã quyết định an phận chốn vực sâu.
Chỉ cần hắn còn thức tỉnh, dục vọng sẽ nảy sinh, và vì dục vọng mà hắn sẽ rời khỏi vực sâu.
Vật chất trong vực sâu sẽ cùng hắn tiến xuống nhân gian.
Một khi đã chìm sâu vào đây, hắn quyết định chỉ có thể chấp nhận số phận gắn liền với vực sâu, cùng sống cùng chết.
Hắn có thể vì một thoáng kích động mà biến thành chim, biến thành tượng thánh, hay biến thành thần tử.
Thế nhưng hắn không thể dùng thân phận thật sự mà giáng xuống thế gian một lần nữa, vì một linh hồn mà hủy diệt muôn vàn linh hồn khác.
Hắn vốn không nên mở mắt ra lần nữa.
Cho đến khi trái tim bất ngờ hẫng một nhịp.
Khi vị thần linh thức tỉnh, hắn đưa tay ôm ngực.
Gương mặt hắn không cảm xúc, ngước mắt nhìn dòng chảy đen thui đặc quánh. Lông mi hắn khẽ run, hầu kết chuyển động, và các ngón tay co rút.
Đôi đồng tử màu trà của hắn lúc sáng lúc tối theo từng hơi thở dốc, cuối cùng tối sầm lại, giống như màu đen tuyệt vọng dưới vực sâu.
Rất giống hắn, không phải sao?
Đám chất lỏng đặc quánh đột nhiên sôi trào, tựa như những cơn sóng lớn giận dữ cuốn phăng mọi thứ và bắn lên vô số bọt nước.
"Tại sao phải e ngại những điều vụn vặt như thế? Ngươi vốn dĩ chỉ quan tâm một linh hồn mà thôi."
Âm thanh trong vực sâu nói như vậy.
"Chẳng phải nên cảm ơn những linh hồn ngu xuẩn kia sao? Nếu không thì cứ để cậu ta chết, chôn cùng đám còn lại cũng chẳng sao."
Bọn chúng còn nói như vậy.
Giây tiếp theo, trong vực sâu đã không còn một bóng người.
Trên bầu trời xuất hiện một quầng sáng, đó chính là cánh cửa vực sâu đang mở ra.
Những vật chất lao đến rất nhanh, vọt lên, chen chúc với nhau, cố gắng thoát khỏi vực sâu để tự do hoành hành.
Nhưng chúng bị chặn lại tại chỗ.
Cánh cửa kia không phải phong ấn của cây thần, không phải thứ giam cầm thần linh.
Vô số vật chất nóng chảy ngưng tụ cùng nhau, lập tức bị tiêu diệt tan tành.
Chúng giống như vô số những con kiến dơ bẩn đang rơi xuống, gần như tan rã hết trên không trung.
Chúng thậm chí còn không ý thức được rằng, từ khoảnh khắc vị thần linh thức tỉnh, chúng sẽ không còn tồn tại được nữa.
Cánh cửa kia, được khống chế và cai quản bởi chủ nhân của vực sâu.
— Vốn dĩ chỉ có thể cùng diệt vong, làm sao có thể cùng tồn tại?
Mọi âm thanh chìm vào tĩnh mịch.
Chỉ còn một cái đầu lâu ở lại.
Nó lăn đi khi một cơn gió dưới vực sâu thổi đến.
Tiếng động ấy vang lên, vô cùng giống một tiếng thở than đầy bi ai.
.......!
"Cộc cộc"
Đại Tô đang chỉnh sửa bản thảo giấu dưới mép giường, bỗng nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.
Nàng giật mình, vội vàng cất giấu những dòng chữ không thể bị phát hiện kia về chỗ cũ một cách cẩn thận, rồi vội vã ra mở cửa.
"Thần nữ Đại Tô, vài ngày tới cô không cần đến bệnh viện làm việc nữa. Linh mục phái tôi tới để thông báo chỉ thị từ cấp trên: tất cả nhân viên thần chức của cả đại lục phải tham gia vào quá trình săn lùng và tiêu diệt toàn bộ loài chim, bắt đầu thực hiện từ hôm nay."
Người thông báo không chờ Đại Tô kịp hoàn hồn, nói xong đã quay người rời đi.
Đại Tô vịn tay lên chốt cửa, chớp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lùng giết tất cả các loài chim?
Lại đến rồi, những phán quyết tùy tiện của Tòa Thánh lại tới rồi.
Nàng hít một hơi thật sâu, nặng nề nhắm chặt mắt và siết chặt nắm đấm trong tay, tự nhủ mình phải nhẫn nại.
Sau khi mở mắt, nàng đã giả vờ thản nhiên bình tĩnh.
Khi đang định quay vào phòng thì một vị thần tử khác xuất hiện, vừa chạy vừa lớn tiếng hô: "Tất cả mọi người lập tức đến thánh đường!"
Bước chân của Đại Tô dừng lại, yên lặng đi ra.
Nàng đóng kỹ cửa phòng, cùng rất nhiều thần tử, thần nữ khác đang hoang mang không rõ chuyện gì đang xảy ra, đi tới thánh đường.
Khi nàng đến nơi, thấy linh mục với gương mặt đầy vẻ trầm trọng đang đứng đó, bên cạnh là một vị thần tử.
Rõ ràng ông mới hơn bốn mươi tuổi nhưng lại không thể đứng vững nếu không có người đỡ.
Chỉ nhìn dáng vẻ của vị linh mục, Đại Tô đã biết nhất định đã có chuyện chẳng lành xảy ra.
Điều kế tiếp họ phải tiếp nhận chắc chắn là một tin tức xấu chưa từng có.
Nàng chuẩn bị tâm lý xong xuôi, lặng lẽ siết chặt tay, tỏ vẻ cung kính lắng nghe.
"Các con, thần tử Morren đã mắc phải tội lỗi kinh khủng..." - Giọng nói của linh mục run rẩy dữ dội, vừa nói vừa nghẹn ngào không thốt nên lời.
Thế nhưng chỉ một câu như vậy đã đủ.
Tất cả im lặng không một tiếng động, rất lâu sau mới có những tiếng xì xào nhỏ bắt đầu xuất hiện.
Đại Tô cũng cảm thấy khiếp sợ tương tự, hơi thở như ngừng lại trong một giây.
Bọn họ hiểu Morren rất rõ.
Vì hiểu, cho nên sau khi nghe những lời hoang đường đó, một chữ họ cũng không thốt lên được.
"...Sau khi nó bị thiêu sống trước toàn bộ người dân hôm nay, nhà thờ Paddinglitan cần cử một vị thần chức tới Tòa Thánh, ghi chép lại toàn bộ quá trình, và trở về thuật lại... để làm gương, làm một bài học."
Linh mục dằn lại giọng nói đang biến đổi của mình, cố gắng giơ cao bông hoa màu tím trong tay và mở miệng: "Người được chọn, hãy để thần linh quyết định."
Nói xong, ông ném bông hoa lên.
Nó bay lên không trung chỉ nửa giây rồi rơi trúng vào đầu Đại Tô.
Đại Tô ngơ ngẩn cầm bông hoa xuống, đặt nó vào lòng bàn tay, không chớp mắt nhìn nó một lúc lâu.
"Là con, Đại Tô."
Là con, Đại Tô.
Là con...!
Trái tim nàng đập loạn.
Đại Tô đột nhiên lắc đầu, hoảng hốt xóa đi ký ức về ngày đó.
Nhiệt độ xung quanh dâng cao, cánh tay giơ đuốc của nàng cũng đã nhức mỏi.
Nàng đứng giữa quảng trường của đại lục, xung quanh là đống củi sắp bốc cháy.
Đại Tô vẫn cảm thấy không muốn tin những chuyện đã xảy ra mấy ngày nay là sự thật.
"Đốt chết hắn, đốt chết hắn!" - Mọi người hô lớn.
Những vị quan chức cấp cao ngồi trên bục nở nụ cười từ bi.
Giáo hoàng đích thân đến đây để chủ trì buổi lễ thanh lọc này.
Mỗi nhà thờ đều phái người tới tham dự và giám sát.
Nhìn một đám người mặc áo khoác trắng tinh đứng cạnh nhau, cảnh tượng vô cùng hùng tráng.
Đại Tô ngậm chặt miệng.
Nàng há miệng thở dốc giữa đám đông, thế nhưng vẫn thấy nghẹt thở như cũ.
Không khí nơi này bẩn thỉu đến nỗi nàng thậm chí muốn nôn mửa.
"Đốt chết hắn!" - Mọi người bắt đầu thét lên chói tai.
Chỉ vì người chịu án đã lên đài hành hình.
Morren với bộ dạng chật vật giờ đây đang bị trói lên cọc gỗ.
Đó là vị thần tử đã từng ở cùng một nhà thờ với nàng.
Phần da thịt lộ ra ngoài của cậu có những vết máu loang lổ, quần áo trên người cũng đã dính đầy bụi bẩn và cỏ dại.
Cánh tay cậu bị trói về đằng sau, sợi dây thừng to thắt quanh cổ, có thể nhìn thấy những vết bầm tím, đỏ ửng ngay bên dưới.
Ánh mắt cậu vẫn sáng ngời như mọi khi, nhưng vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng và bất an.
Môi cậu đã khô nứt, thế nhưng vẫn mấp máy nói gì đó.
Cách quá xa, Đại Tô không nghe rõ cậu nói điều gì.
Nhưng nàng nghe rõ những lời mà người ở hàng trước nhục mạ cậu.
Họ nói Morren tu luyện tà thuật, lây lan dịch bệnh từ loài chim, giết một vị linh mục tôn kính và vô số người bình thường.
Họ nói Morren là tên ác ma, đến nước này mà vẫn còn truyền bá những lời bất kính với thần linh, xúc phạm uy tín của Tòa Thánh.
Họ như thể phát điên, không đợi Giáo hoàng hạ lệnh đã ném đuốc.
Đống củi tiếp xúc với lửa, nhanh như chớp bốc cháy hừng hực.
Chỉ trong chớp mắt, đống củi vây quanh Morren đã bị ngọn lửa nuốt chửng.
Cây đuốc trên tay Đại Tô rơi xuống.
Nàng đau khổ che mặt, không muốn nhìn cảnh tượng đó.
Nàng liên tục bị người khác xô đẩy, cho đến khi ngã ra ngoài đám đông.
Trong lòng dâng lên một nỗi xót xa tột cùng, tinh thần nàng mê man, nức nở.
Rõ ràng đã biết mặt tối của Tòa Thánh, nàng biết rõ đến vậy, thế nhưng khi nhìn thấy một người từng sống sờ sờ bên cạnh mình bị gán cho một cái danh xấu xí không hề có chứng cứ, nàng vẫn không thể nào chấp nhận được.
Không biết đã qua bao lâu, nàng chỉ nghe thấy tiếng sấm ầm ầm vọng lại.
Đại Tô để mặc cho tiếng gào khóc của mình hòa lẫn vào những tiếng sấm.
Nước mưa sẽ dập tắt trận hỏa hoạn này hay sao?
Linh hồn trong sạch có thể được gột rửa sạch sẽ hay sao?
Đại Tô không rõ câu trả lời.
Cho đến khi nàng cảm nhận được nước mưa làm ướt thân thể, tiếng hô hào giận dữ của mọi người đã ngừng lại từ lúc nào không hay.
Nàng không ngẩng đầu khỏi khuỷu tay, chỉ mở mắt nhìn giọt nước mưa chảy trên người, dần dần mất đi sức lực để khóc.
Nước mưa từng sánh đậm mấy ngày trước đã rơi xuống mảnh đất này trong một khoảng thời gian ngắn, giờ lại một lần nữa liên miên không dứt, càn quét khắp đại lục.
Cả người Đại Tô phát rét.
Nàng rụt rè đưa tay hứng những giọt mưa, nhìn chúng biến thành thể rắn khi chạm vào ngón tay mình rồi lập tức tan biến.
Thế nhưng khi nàng ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy rất nhiều người đang bị dòng nước màu đen cuốn đi.
Nước mưa biến thành những thực thể siết cổ những người kia, khiến họ không thể nào lên tiếng được.
Đại Tô run sợ, nhưng ánh mắt không rời mắt khỏi cảnh tượng đó.
Nàng nhìn những giọt nước mưa đen kia như thể chất dẫn lửa, những người bị chúng vây lấy đều lập tức bốc cháy. Ngay cả những vị quyền cao chức trọng của Tòa Thánh trên bục cao cũng không thể may mắn tránh khỏi, thậm chí ngọn lửa trên người họ còn dữ dội hơn.
Từng giọt nước mưa đen rơi xuống từ bầu trời cao đều khiến mọi thứ bốc cháy, khiến hỏa hoạn ngày càng nghiêm trọng.
Hình ảnh thê thảm và quỷ dị đến vậy, nhưng Đại Tô không hề nghe thấy một tiếng thét chói tai hay than khóc nào.
Nàng lùi về phía sau, ngay cả nước mắt cũng đã khô lại vì sợ hãi.
Nàng cho rằng mình đang chạy trốn khỏi ngọn lửa, nhưng thật ra từ đầu đến cuối chúng đều không vây quanh người nàng.
Morren đã bị thiêu thành tro bụi rồi sao?
Đại Tô chỉ vừa nghĩ đến khả năng này, lập tức thấy khó thở, đôi mắt bắt đầu đau nhói.
Nàng hoảng hốt quỳ rạp trên đất, ngước nhìn giữa màn mưa đen kịt.
Trên chiếc cọc gỗ còn lại chút hài cốt cháy rụi...!
Còn có một người nữa - một người đang ôm lấy đống xương cháy xém.
Đại Tô ngơ ngẩn, há hốc mồm và thở hổn hển.
Nàng không tự chủ được lùi về sau, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Đây có phải sự khởi đầu của một tai họa khác hay không?
Người đứng trên cọc gỗ vô cảm xoay người lại. Đại Tô vừa nhìn thấy, mọi động tác chật vật của nàng lập tức dừng lại.
Nàng ngã xuống tại chỗ.
Nơi đây không còn một âm thanh nào nữa.
Bầu trời bị trận mưa dày đặc bao phủ, biển lửa trên mặt đất lan ra khắp nơi.
Tất cả mọi thứ, trở về bóng tối.