41. Chương 41: Phán Xử Của Thần

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 41: Phán Xử Của Thần

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời nói của Mạnh Duy Nhất khiến Phương Việt ngẩn người.
Cậu nhìn bức tranh, đột nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác khó chịu dữ dội, thậm chí còn sinh ra ảo giác ngửi thấy một mùi đặc trưng của lửa.
"Tại sao lại nói như vậy?"
Cậu né tránh tầm mắt của Mạnh Duy Nhất, không kiềm chế được mà lùi về sau hai bước, không muốn nhìn thấy người đang bị lửa vây lấy trong bức tranh nữa.
Không biết vì sao cậu vô cùng để ý đến câu nói "Linh hồn bẩn thỉu cần ngọn lửa gột sạch" mang vẻ tàn nhẫn này.
"...Vào thời trung cổ, tòa thánh sẽ thiêu chết những kẻ dị đoan đi ngược với giáo lý."
Dường như Mạnh Duy Nhất đã nhận ra nỗi sợ mà cậu cố che giấu, nên lên tiếng giải thích.
Câu bổ sung này của hắn cũng không làm tâm trạng của Phương Việt khá hơn là bao, nhưng cậu lại sợ phản ứng bản năng của mình sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của họa sĩ, nên cậu đành do dự lên tiếng khen ngợi:
"Vẽ rất đẹp, phản ứng của nhân vật trong tranh rất chân thực, khiến tôi có cảm giác như mình cũng đã trải qua chuyện này."
Mạnh Duy Nhất lắc đầu: "Cậu không thích."
Phương Việt: "......"
Bị Mạnh Duy Nhất nhìn thấu rồi.
"Vậy thì không nhìn nó nữa."
Mạnh Duy Nhất hời hợt đáp, nhưng hành động tiếp theo của hắn rõ ràng không hề bình thản như giọng điệu của mình.
Hắn lấy ra một chiếc bật lửa chẳng biết từ đâu, ngón tay ấn nhẹ công tắc, sau đó tiến lên một bước rồi giơ tay ra muốn đốt bức tranh sơn dầu của mình, trông rất tùy tiện.
"Ơ! Cậu làm gì đó..."
Phương Việt nhanh tay lẹ mắt gỡ tay Mạnh Duy Nhất, khiến chiếc bật lửa rơi xuống đất, văng xa hai mét.
Thiên tài hội họa đúng là dễ nổi nóng thật!
Người xem tranh chỉ mới không thích thôi mà đã trực tiếp đốt luôn bức vẽ kỹ thuật cao như thế này.
Hơn nữa bây giờ hai người vẫn đang ở trong triển lãm, dù Mạnh Duy Nhất có là chủ thì hành động này vẫn rất vi phạm quy định, đúng không?
Quan trọng là bên ngoài trung tâm có máy kiểm tra an ninh, cậu ta mang bật lửa vào bằng cách nào chứ?
Phương Việt:......!
Sau trăm ngàn suy nghĩ, cuối cùng cậu vẫn e dè gỡ bàn tay đang nắm chặt ấy ra, cẩn thận xoa nắn vài lần.
Da Mạnh Duy Nhất rất trắng, cậu vừa xoa nắn đã để lại một vết đỏ trên tay hắn.
"Thứ cậu không thích thì không cần thiết phải tồn tại." - Mạnh Duy Nhất không rút tay về, hơi rũ mắt nhìn Phương Việt rồi ung dung "bày tỏ".
Ít nhất thì Phương Việt cũng xem những lời này như một lời "tỏ tình", cậu thậm chí còn nhận ra vài phần ngọt ngào trong đó, và kỳ lạ thay, cậu cảm thấy vui vẻ như mở cờ trong bụng.
"...Đây là tâm huyết của cậu, hơn nữa bây giờ chúng ta đang ở triển lãm, hành động này của cậu sẽ gây ra chuyện lớn đó." - Cậu dở khóc dở cười nói - "Hơn nữa tôi rất thích, thật đó."
Để tăng thêm độ tin cậy, cậu còn gật đầu một cái.
Sau khi nói xong những lời trái với cảm nhận của mình, Phương Việt không muốn tiếp tục truy cứu vì sao hắn lại tránh được máy kiểm tra an ninh để "làm xằng làm bậy" được nữa.
Cậu kéo tay Mạnh Duy Nhất rồi mau chóng rời khỏi bức vẽ thứ hai, tiếp tục đi sâu vào bên trong.
Gian hành lang này không giống với bên ngoài cho lắm, dài khoảng bốn đến năm mét, đại khái được treo lên năm bức tranh.
Đi đến bức tranh thứ ba, dây thần kinh của Phương Việt cuối cùng cũng được thả lỏng.
Xem ra phong cách của Mạnh Duy Nhất cũng tương đối đa dạng.
Bức tranh này có chút khác biệt so với hai bức mang phong cách u tối và hung tàn trước đó.
Màu chủ đạo là màu vàng ấm áp, mô tả cảnh tượng một nhóm người trẻ tuổi mặc trang phục kỵ sĩ đang giơ vũ khí chống lại một nhóm người khác.
Lần đầu tiên nhìn thấy nó, người ta có thể cảm thấy sức mạnh dữ dội và ý chí chiến đấu tràn trề.
Phương Việt chau mày, ngàn lần cũng không ngờ Mạnh Duy Nhất cũng có thể vẽ ra hình ảnh khiến người khác sôi sục nhiệt huyết chứ không phải cảm thấy lạnh sống lưng như thế này.
Cậu không lên tiếng mà lẳng lặng ngắm nhìn nó vài phút.
Chỉ cần phớt lờ Mạnh Duy Nhất đang nhìn cậu chăm chú, thì chuyến tự trải nghiệm triển lãm này có thể nói là rất tốt.
Người kỵ sĩ ở trung tâm bức tranh giống như là nhân vật chính.
Trên mặt cậu ta chỉ có ánh mặt trời và vẻ kiên nghị vững vàng, tư thế cầm kiếm đẹp trai, anh tuấn, ngay cả những sợi tóc màu nâu đậm đang bay lất phất cũng mang vẻ phóng khoáng không nói nên lời.
Những người khác rõ ràng không được tô đậm như cậu ta, dù trông họ vẫn hùng dũng, can đảm nhưng đều trở thành nhân vật làm nền.
Bức tranh thứ tư lại là một phong cách khác.
Màu xanh dương nhanh chóng đập vào mắt Phương Việt, ngoại trừ một chiếc bánh xe khổng lồ trên mặt biển, toàn bộ khung cảnh còn lại đều bị nước biển bao phủ, mang một vẻ vô cùng sạch sẽ và dễ chịu.
Khi phác họa mặt biển trong tranh, rất khó để tạo cảm giác chân thật và phong phú, nhưng Mạnh Duy Nhất lại làm được.
Thế nhưng Phương Việt là kiểu người không có khiếu nghệ thuật, nên không thể đưa ra những nhận xét mang tính chuyên gia được.
Ngoài việc cảm thấy nó rất đẹp ra thì cậu không còn ý kiến gì khác.
Nhưng dường như cậu phát hiện ra một ưu điểm rất nổi bật của Mạnh Duy Nhất.
Đó chính là hắn luôn có thể dùng cực ít nét vẽ nhưng vẫn khiến bức tranh sống động lạ thường, khiến người xem như lọt vào khung hình, có cảm giác như mình đang tự trải nghiệm, xuyên từ không gian hai chiều vào không gian bốn chiều.
Buổi chiều khi Phương Việt xem qua, cậu đã cảm thấy những bức họa của đối phương rất tuyệt, thế nhưng chúng chưa khiến cậu rung động đến mức này.
Có lẽ dạo này kỹ thuật của Mạnh Duy Nhất đã tiến bộ vượt bậc.
Tiếc là hắn không định công bố những bức vẽ ở hành lang này, nếu không chúng chắc chắn sẽ gây ra rất nhiều bàn luận.
Bức vẽ cuối cùng lại có chút bình thường không có gì lạ so với những bức tranh vô cùng đặc biệt khác ở đây.
Trong tranh có một chàng trai trẻ tuổi, mang vẻ học thức của người London, đang ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn trang viên bên ngoài.
Trên bàn cậu có một con mèo lông trắng ngà đang nằm ngửa bụng, dáng vẻ lăn lộn làm nũng vô cùng dễ thương.
Thân thể chàng trai này hình như có chút yếu ớt, da tái nhợt, những ngón tay đang vịn lên cửa sổ vừa nhỏ vừa mềm mại.
Rõ ràng gương mặt không được miêu tả cụ thể, nhưng vẫn có thể khiến người ta nhận ra cậu ta đang hướng về thế giới bên ngoài.
Nhưng cái gọi là "bình thường không có gì lạ" cũng chỉ là so sánh với những tác phẩm khác của Mạnh Duy Nhất mà thôi.
Nếu bức tranh này được công bố ra ngoài thì cũng là một kiệt tác hiếm có.
Vốn dĩ Phương Việt đến đây với mục đích hẹn hò, nhưng đến rồi mới phát hiện mình thu hoạch được rất nhiều.
Những bức tranh ấy chạm đến lòng cậu, nghệ thuật chân chính quả thực có thể lay động lòng người.
Trong lòng cậu chỉ có thể cảm thán nhiều lần, Mạnh Duy Nhất đúng là thiên tài ngàn năm có một, danh xứng với thực trong giới mỹ thuật.
"Cậu thật là giỏi."
Cuối cùng cậu không nhịn được mà chớp mắt ca ngợi Mạnh Duy Nhất.
Mạnh Duy Nhất cười một tiếng, nhéo tay Phương Việt, tự nhiên đón nhận lời khen ngợi.
Khi đi ra ngoài trung tâm nghệ thuật thì đã tối rồi.
Vốn dĩ còn muốn cùng đi ăn một bữa, nhưng nhóm làm đề tài sáng tạo khởi nghiệp của cậu đang liên tục gọi điện, cậu chỉ có thể bất đắc dĩ rời đi trước.
Tài xế của Mạnh Duy Nhất đưa hai người về trường học.
Phương Việt vừa mở cửa xe định xuống, Mạnh Duy Nhất đột nhiên gọi cậu lại.
Phương Việt dùng tốc độ ánh sáng quay đầu lại, cho rằng Mạnh Duy Nhất muốn ôm tạm biệt.
"Bên cạnh trường học có một khu chơi Counter Strike thực tế, thứ năm tuần này cậu có rảnh không? Nếu cậu muốn đi, chúng ta có thể cùng đi..." - Hắn chậm rãi nói với cậu - "Cậu có thể rủ bạn cùng phòng đi cùng."
"Có chứ."
Phương Việt dứt khoát gật đầu, kể cả không rảnh cậu cũng sẽ sắp xếp cho rảnh.
Chơi CS thực tế là trò cậu chưa từng thử qua, thậm chí còn chưa chơi bản điện tử trên mạng, trong lòng không khỏi có chút tò mò và mong đợi.
Huống chi thứ năm cậu vốn không có tiết học.
"Ừ, trở về đi.
Ăn nhiều cơm vào nhé."
Mạnh Duy Nhất cười dịu dàng, xoa đầu Phương Việt.
Cậu hết sức hoài nghi có phải Mạnh Duy Nhất coi cậu là cún con không, mà thường xuyên vuốt đầu cậu như vậy.
Rõ ràng hắn là đàn em, nhưng lại luôn tỏ ra vẻ "cưng chiều" của một người đàn anh.
Nhưng cảm giác này ngược lại cũng không tệ lắm.
Cậu không phải kiểu đàn anh theo chủ nghĩa phải phân cấp bậc tuổi tác rõ ràng với đàn em.
Phương Việt gật đầu đồng ý, sau khi hẹn lịch cho chuyến đi ngày kia thì cả hai tách nhau ra.
Buổi tối sau khi cậu hoàn thành nhiệm vụ của nhóm, tắm rửa xong xuôi, bèn lấy cuốn sách thần thoại đã mấy ngày không mở ra để tập trung đọc.
Cậu vừa dùng khăn ướt lau khô tóc, vừa chuẩn bị toàn bộ công cụ hỗ trợ dịch, thậm chí còn mở một chiếc máy tính cá nhân để bất cứ lúc nào cũng có thể ghi chép lại.
Theo dự tính ban đầu của cậu, là nhất định phải đọc hiểu những gì mọi người thảo luận trên diễn đàn, cậu nghiêm túc lật lại trang sách mình mới đọc xong lần trước.
"...!
Khoảnh khắc cuối cùng khi vực sâu đóng lại, một con Dạ Oanh phá vỡ dòng chảy đặc quánh mà bay ra.
Mấy trăm năm sau đó, mọi chuyện trên nhân gian đều do con chim dưới vực sâu này tạo ra.
...!
Trong năm mươi năm, con chim đầu tiên ấy đã tạo ra vô số Dạ Oanh.
Chim non ăn thịt uống máu, ký sinh trong thân xác con người, hút cạn máu của con người trước khi họ tử vong; sau khi người và chim hợp làm một thể, chim chết thì người chết theo."
Phương Việt thở ra một hơi dài, ngón tay lật sách có chút không linh hoạt.
Cậu không kiềm chế được mà nhớ tới con Dạ Oanh mấy tối nay cậu đều nhìn thấy bên ngoài cửa sổ.
Cũng may con chim kia ồn ào thì ồn ào thật đấy, nhưng vẫn khá dễ thương, không phải thuần túy là ma quỷ giống như trong sách viết.
"...!
Trong nhà thờ, có một vị thần tử mang theo đống thi thể đến tòa thánh.
Không ngờ rằng trong nội bộ tòa thánh lại có người bị Dạ Oanh ký sinh.
...!
Thần tử bị bắt, vài ngày sau sẽ bị trừng phạt bằng cách thiêu sống trước toàn thể dân chúng.
Không ngờ trên trời lại đổ mưa đen, hỏa hoạn càng ngày càng nghiêm trọng.
Hầu như không ai may mắn thoát được."
Phương Việt sửng sốt.
Lối văn phong tự sự của quyển sách này từ trước đến nay rất khách quan và lạnh nhạt, không hề nghiêng về một cảm xúc nào, từng câu đều được viết đơn giản và sơ lược nhưng luôn có thể chạm đến nội tâm của cậu.
Đọc đoạn này xong, cả người cậu không thấy ổn chút nào.
Mặc dù tác giả không nói rõ, nhưng qua những chi tiết thì vị thần tử này nhất định không thể nào là hung thủ.
Không chỉ vậy, một câu miêu tả đằng sau còn khiến cậu liên tưởng đến bức vẽ thứ hai ở buổi triển lãm chiều nay.
Vừa nhìn thấy câu này, trong đầu cậu tức thì hiện ra hình ảnh.
Cậu hoàn toàn có thể tưởng tượng ra các nhân viên tòa thánh đang giãy giụa và thống khổ đến mức nào.
"Hầu như không có ai may mắn thoát được", điều này thật sự là một bi kịch.
Tâm trạng của Phương Việt không thể kiểm soát mà trở nên nặng nề.
Hôm nay cậu không đọc nổi nữa.
Trong lòng bực bội, ức chế lạ thường.
Đúng lúc cũng không còn sớm nữa, Phương Việt rửa mặt xong rồi lên giường.
Trước khi đi ngủ, cậu còn xem mấy video hài hước mà cậu hiếm khi xem để thả lỏng tâm trạng, sau đó chúc ngủ ngon Mạnh Duy Nhất rồi chìm vào giấc ngủ.
Cậu quên khép lại cuốn sách thần thoại đang để trên bàn.
Buổi tối, bạn cùng phòng đi về từ phòng tự học mở cửa, mang theo một cơn gió nhẹ thổi lên sách, khiến nó lật sang trang tiếp theo, nội dung trên đó hiện ra:
"...!
Trận mưa đen rơi xuống triền miên ba ngày, nước mưa khác thường, đen thui lại sền sệt.
Người có ý niệm tà ác, người ngu muội dốt nát, người tham lam đòi hỏi, người làm xằng làm bậy, bị mưa xối lên sẽ gặp yêu ma quỷ quái.
Chỉ có những người một lòng hướng thiện, người sáng suốt minh mẫn, người hồn nhiên lương thiện, người rõ ràng phải trái, người sống thật với bản tính mới có thể tiếp tục xây dựng nền văn minh.
Đời sau gọi cơn mưa này là lời phán xử của thần..."
Thế nhưng Phương Việt đã ngủ, nên không có cách nào đọc được.
Không có Dạ Oanh ở bên ngoài hót chiêm chiếp suốt đêm, cậu đã sớm yên ổn chìm vào giấc mộng đẹp.
Đèn trong phòng được tắt đi, trang sách ấy ẩn mình trong bóng tối, lẳng lặng chờ đợi cơ hội được người khác nhìn thấy.