44. Chương 44: Ma Nhân Đỏ Thắm (1)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 44: Ma Nhân Đỏ Thắm (1)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ rực rỡ, rọi toàn bộ lên khung cửa sổ và trên bàn học, chiếu lên trang sách khiến những con chữ trở nên chói mắt hơn.
Một tay Morren chống lên trán để che nắng.
Cậu tập trung đọc sách lịch sử, vẻ mặt vô cùng chăm chú.
"...Tại sao lại gọi là Ma Nhân Đỏ Thắm? Morren, em nói thử xem?"
Âm thanh giảng bài của giáo sư ngừng lại.
Sắc mặt ông lạnh lùng nhìn chằm chằm vị trí ngồi của Morren, yêu cầu cậu trả lời câu hỏi của mình.
Đáng tiếc là người bị gọi tên dường như đang đọc sách lịch sử quá say mê đến mức không nghe thấy gì.
"Này, giáo sư gọi cậu đấy!" - Neil đang ngồi cùng bàn đụng cùi chỏ của Morren, nháy mắt ra hiệu rồi nhỏ giọng nhắc - "Tại sao lại gọi là Ma Nhân Đỏ Thắm."
Morren lấy lại tinh thần, lúng túng đứng lên đáp: "À? À...!Có lẽ bởi vì, Ma Nhân có một đôi mắt đỏ thắm ạ."
Thật ra thì cậu cũng không rõ, cho nên chỉ căn cứ vào những đặc điểm của Ma Nhân mà mình đã gặp trước kia để nói bừa như vậy.
Cả lớp yên tĩnh không một tiếng động.
Vị giáo sư đứng trên bục khoanh tay, dùng thước gõ lên bàn một cái khiến cả lớp im phăng phắc, một lúc sau ông mới cho Morren ngồi xuống.
"Đây là một trong những lý do mà thôi.
Ngoại trừ đôi mắt đỏ thắm, trên da của chúng còn có những vết ban đỏ ẩn hiện rõ.
Đây chính là sự khác biệt rõ rệt nhất giữa người bình thường và Ma Nhân.
Thi thoảng sẽ có một số ít những Ma Nhân gian xảo trà trộn vào trong đám đông, nhưng những đặc điểm riêng của chúng không thể nào lừa dối được con người.
Tất nhiên những năm gần đây có phát hiện chỉ ra rằng Ma Nhân có xu hướng tiến hóa."
Ông giới thiệu phần kiến thức này xong thì nghiêm túc nhìn những đứa trẻ trong lớp, khẽ nhíu mày rồi tận tình khuyên bảo: "Tôi biết những anh hùng trẻ tuổi như các em thậm chí đã có kinh nghiệm thực chiến, những câu hỏi này của tôi không thể làm khó các em.
Nhưng các em phải biết, lý thuyết cũng là một yếu tố quan trọng, là con đường an toàn và hiệu quả hơn rất nhiều để các em hiểu được Ma Nhân.
Những kiến thức này đều là kinh nghiệm do những người đi trước đã chiến đấu với chúng mà tích lũy được, nghe một chút không có gì là thừa!
Thái độ chỉ coi trọng thực chiến là thứ mà tôi không muốn thấy, hy vọng về sau các em vẫn giữ được tinh thần học tập nghiêm túc và ham học hỏi! Tôi biết giờ học cận chiến sáng hôm nay rất mệt mỏi, nhưng không có nghĩa là khi học lý thuyết thì có thể thư giãn nghỉ ngơi, các em không được lơ là.
Nói không chừng một phần kiến thức trong đây sẽ trở thành yếu tố sống còn của các em khi trên chiến trường, nghe rõ chưa!"
Morren nghe lời nói đầy uy lực của giáo sư thì đỏ bừng mặt.
Lần răn dạy này hoàn toàn nhắm thẳng vào cậu, đều do cậu đã mất tập trung trong lớp.
Morren xấu hổ cúi đầu.
Không phải cậu có ý xem nhẹ giờ học lý thuyết, thế nhưng quả thực là trong lòng cậu đang có chuyện bận tâm, sau giờ học phải xin lỗi giáo sư ngay mới được.
Bởi vì cúi đầu quá thấp, cậu lại thấy được nguyên nhân chính khiến cậu mất tập trung - sách lịch sử.
Nó đang mở ra một trang giới thiệu về những người dẫn dắt nhân loại đã sớm nhận thức được tương lai trong thời đại lạc hậu.
Trong đó có một nhà văn tên là Anna - vị tác giả đã sáng tác rất nhiều tác phẩm văn học để vạch trần xã hội cực đoan và người dân ngu muội bị giáo triều thống trị nhân danh chân lý.
Trong sách của tác giả còn giới thiệu qua về khí hậu, phong tục tập quán và quan niệm về thần linh của một thời đại xa xôi hơn nữa.
Những thứ này là sách cấm ở thời đại của tác giả, phần lớn đều bị tay sai của tòa thánh thiêu rụi.
Thế nhưng cũng có những quyển sách được người dân giữ gìn thật cẩn thận để lưu truyền đến đời sau, trở thành tài liệu lịch sử tham khảo quý giá hiện nay.
Morren hiển nhiên rất kính trọng vị vĩ nhân này, nhưng từ ngữ vô thưởng vô phạt dùng để giới thiệu Anna trong sách khiến cậu thấy hơi khó chịu.
Cụ thể là một điểm khiến cậu khó chịu, đó chính là đại từ "bà" mà người viết sách dùng để thay thế tên Anna.
Không có hình ảnh hay nét chữ rõ ràng, sao có thể xác định nhà văn vĩ đại này là phụ nữ cơ chứ?
Thật ra thì Morren cũng biết mình đang để ý đến một chuyện quá đỗi vụn vặt, dù sao Anna cũng là cái tên dành riêng cho con gái.
Nhưng trong đầu cậu không thể kiềm chế được mà cứ cố chấp suy nghĩ, tìm tòi.
Nói không chừng Anna là một người có suy nghĩ rất khác biệt, là một quý ông không muốn để người khác nhìn thấu thì sao?
Thế nhưng giờ không phải là lúc thích hợp để cậu đào sâu vấn đề này.
Morren khép sách lại, nghiêm túc nghe giáo sư giảng những kiến thức tiếp theo.
"Về nguyên nhân Ma Nhân hình thành, đây là kiến thức căn bản nhất, có người nào chủ động muốn nói một chút không?" - Ánh mắt của giáo sư sắc bén, liếc qua gương mặt của mỗi người.
Cả lớp yên lặng như tờ, Morren vì "lấy công chuộc tội" nên lựa chọn phát biểu, đứng dậy rồi cất cao giọng trả lời: "Lời phán quyết của thần linh xảy ra vào trăm năm trước, mưa đen nuốt chửng những người có suy nghĩ tà ác, sau đó họ trở nên quái dị, mất đi nhân tính, bị ma quỷ biến chất.
Ma Nhân xuất hiện như vậy.
Chúng không mất đi khả năng sinh sản, vì thế cho nên số lượng tăng lên nhanh chóng."
"Nói hơi ngắn gọn quá, cần phải chính xác hơn nữa." - Giáo sư khẽ gật đầu, nhưng thật ra là có ý khen ngợi.
Tuy nhiên từ trước đến giờ ông sẽ không khen một học sinh nào hết.
"Câu hỏi tiếp theo sau đây chắc các em đều rất rõ ràng, cả lớp cùng nhau trả lời.
Nhược điểm của Ma Nhân là gì?"
"Sợ nước!"
Giáo sư hỏi một người thì cả lớp im phăng phắc, đến khi yêu cầu cả lớp đồng thanh thì mới chịu lên tiếng, đây là tình trạng chung của học sinh từ xưa đến nay rồi.
Giáo sư "ừ" một tiếng, không quên bổ sung: "Nói kĩ hơn một chút, là ghét nước.
Nhược điểm không phải là điểm chí mạng.
Từ trước đến giờ đã từng có rất nhiều sai lầm, ví dụ như có học sinh đã nhầm lẫn hai điều này mà tùy tiện dùng nước để tấn công Ma Nhân, cuối cùng hy sinh dưới nanh vuốt của chúng.
Các em phải lấy đó làm bài học cho mình.
Giờ học hôm nay kết thúc ở đây, tiếp theo tôi sẽ giao một ít bài tập về nhà của tuần này." - Giáo sư sắp xếp lại chồng sách giáo khoa trên tay, giọng nói hơi ngừng lại - "Tuần tới lại đến tháng đi thực hành, hi vọng các em có thể bình an trở về...!nộp bài tập đầy đủ."
Mọi người cũng có thể nghe ra vẻ quan tâm ẩn sau những lời nói cứng rắn của vị giáo sư có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng bên trong ấm áp này.
Cứ hết một học kỳ thì sẽ đến một tháng đi thực hành, các lớp khác nhau lần lượt chia nhóm thực hiện nhiệm vụ.
Khoảng thời gian này đến đồng nghĩa với việc họ lại bắt đầu thực sự phải chiến đấu với Ma Nhân.
Từ khi nhập học tới nay, Morren đã trải qua chuyện đó hai lần, thương tích đều là chuyện nhỏ.
Bạn học mới cùng nhau ôn bài ngày hôm qua, hôm sau đã không may tử trận khi đánh nhau với Ma Nhân cũng là chuyện thường.
Mỗi một chiến sĩ được lựa chọn thì đều có thái độ bình thản đối mặt với cái chết và dũng khí không sợ hiểm nguy từ nhỏ.
Tuy rằng bọn họ không sợ tính mạng mình gặp nguy hiểm, thế nhưng vẫn không thể chịu đựng được quá nhiều cuộc chia ly.
Đến khi đó, bầu không khí trong lớp cũng sẽ trở nên nặng nề hơn rất nhiều.
Tiếng chuông tan học vang lên, giáo sư đưa bài tập cho học sinh ngồi bàn thứ nhất, sau đó kẹp sách vào nách rồi rời khỏi phòng học.
Sau khi nhìn giáo sư đã ra khỏi lớp, gương mặt của Neil hiện rõ vẻ lo âu, nhìn Morren rồi hỏi: "Hôm nay cậu bị sao đó?"
"Không sao, tôi chỉ là mất tập trung thôi."
Morren cầm sách lịch sử trong tay, ngừng một giây để trả lời sau đó tiếp tục thu dọn đồ đạc.
"Cậu mất tập trung mới là chuyện lạ, trước kia cậu ngồi trong lớp lý thuyết nghiêm túc lắm mà." Neil cầm bài tập được giao đến, sau khi liếc nhanh qua vài lần thì nhét nó vào trong cặp sách - "Đi thôi, ăn chút gì đó.
Tôi nhớ món bánh pancake mà dì Danny làm quá, qua tháng thực hành không biết còn có thể đến ăn được hay không."
Hai người cùng nhau đi về ký túc xá.
Trên hành lang lối đi được trưng bày nhiều pho tượng của các vị danh nhân.
Lúc đi ngang qua pho tượng của vị nữ sĩ đáng kính nhất, bọn cậu phải dừng lại cúi chào.
Đó là một pho tượng khắc họa một phụ nữ lớn tuổi, vóc người không cao lắm đang nhắm mắt lại.
Bà chính là hiệu trưởng đầu tiên của học viện đào tạo trừ ma này, nữ sĩ Đại Tô.
Đây chính là một người phụ nữ huyền thoại.
Rõ ràng bà được tiếp nhận nền giáo dục truyền thống của tòa thánh, thế nhưng cuối cùng lại trở thành một trong số ít những người minh mẫn và độc lập.
Nghe nói chính bản thân bà đã từng trải qua sự phán xét của thần, cũng từ lúc đó mà đôi mắt của bà bị bệnh.
Morren và Neil cung kính cúi chào trước mặt bà, sau đó đi về ký túc.
Bọn họ đặt sách vở xuống, vội vã chạy ra ngoài trong ánh tà dương để tìm đồ ăn.
Những học sinh bây giờ vẫn còn đi lại bên ngoài nhất định là những người sắp phải đi thực hiện nhiệm vụ trong tháng thực hành, bởi vì thời điểm chạng vạng tối là lúc họ chạy quanh trường để rèn luyện thể lực.
"Sau khi ăn cơm xong có muốn đi mua một ít đồ không?" - Neil lặng lẽ thì thầm vào tai Morren, nói với vẻ thần bí - "Nghe nói cửa hàng vũ khí có đồ mới, là thanh kiếm được đúc y hệt thanh kiếm mà ngài Mackin đã sử dụng năm xưa."
Ngài Mackin là người không ai không biết, không ai không rõ.
Ông thuộc nhóm những chiến sĩ anh dũng đầu tiên chống lại Ma Nhân, nghe nói mới gần mười hai tuổi mà ông đã ra trận diệt địch rồi.
Khi còn sống, ông đã giết rất nhiều Ma Nhân, cuối cùng hiên ngang hy sinh trên chiến trường.
Cho tới ngày nay, trong tất cả mọi người thì ông vẫn là một chiến sĩ có nhiều cống hiến vĩ đại nhất, cũng là đối tượng mà đa số các học sinh trong học viện trừ ma kính trọng và ngưỡng mộ nhất.
"Đi xem một chút đi."
Ngay cả Morren cũng không chống cự được cám dỗ này.
Hai người đi tới cửa hàng vũ khí mạnh nhất đế quốc bên ngoài trường học.
Nếu như những cửa hàng khác tuyên truyền một cách ngạo mạn như thế thì người ta chắc chắn sẽ khịt mũi coi thường.
Nhưng cửa hàng này có lẽ thật sự có tay nghề như vậy, chỉ là giá cả hơi đắt.
Các chiến sĩ sẵn sàng ra trận đều được chu cấp khá hậu hĩnh, trong tay Morren có không ít tiền tiết kiệm.
Lần trước cậu cũng đặt làm một thanh kiếm ở nơi này, chỉ tiếc là trong tháng thực hành lần trước, vì thiếu người nên cậu chưa thể đổi được.
Khi bọn cậu đi vào cửa hàng thì người phục vụ trong quán đã về nhà rồi, chỉ còn mỗi chủ quán đang ngủ gật trên bàn.
Ông nghe thấy tiếng động bèn mở mắt, lười biếng cất tiếng chào đón rồi lại ngả người về chỗ cũ.
"Chú ơi, cháu muốn xem thanh kiếm giống thanh kiếm của ngài Mackin!" - Neil hưng phấn xoa hai tay vào nhau.
Nhìn một cái là biết ông chủ quán đã bị hỏi như vậy rất nhiều lần, vẻ mặt có chút phiền toái.
"Mấy đứa nhóc ranh, đấy không phải đồ mà mấy đứa có thể sử dụng, đừng hỏi."
Biểu cảm của Neil đơ ra: "Đùa chứ, cũng chỉ là thanh kiếm cùng kiểu dáng thôi mà, cũng có phải hàng thật đâu, làm gì đến mức..."
Lúc Neil và ông chủ cửa hàng đang cãi vã, Morren đã nhìn xong bốn phía trong cửa hàng vũ khí này.
Khi cậu nhìn thấy một thanh kiếm có vỏ gỉ sét được treo trên bức tường phía Tây thì đã nghe thấy ông chủ phản bác lại: "Ai bảo nó không phải hàng thật đấy! Đây chính là thanh kiếm ngài Mackin chính tay sử dụng."
"Xì, ai tin.
Loại bảo bối như thế đã sớm bị quan trên bảo quản rồi." - Gương mặt của Neil không nói nên lời - "Chú muốn kiếm khách hàng cũng không cần dùng chiêu trò hài hước như vậy đâu."
Hai người cãi tay đôi, ông chủ quán bị chọc giận, giờ phút này trên mặt ông không còn một chút buồn ngủ nào.
Ông vừa nói "Mày chờ đấy", vừa kích động đứng lên, thở phì phò xê dịch ghế rồi bước lên, nhấc thanh kiếm mà Morren vừa mới nhìn thấy xuống, động tác vô cùng cẩn thận.
"Chú vận dụng quan hệ để tìm được thanh kiếm thần thánh này mà mày lại không tin.
Chú nói cho mà biết, kiếm có linh hồn, chỉ có hậu duệ của ngài Mackin, một dũng sĩ chân chính như thế mới có thể rút ra thanh kiếm này, đám trẻ ranh tóc còn chưa mọc đủ như các ngươi thì sau này biết điều mà tránh xa ra cho chú!"
"Có bản lĩnh thì để cháu thử một chút!"
"Thử một chút thì thử đi!"
Ông chủ cửa hàng thế mà cũng là một người dễ nổi nóng, bị Neil nói một chút đã như vậy rồi.
Tình cảnh này làm người ta dở khóc dở cười.
Vốn dĩ Morren im lặng đứng nhìn ở một bên, lại thấy Neil dùng hết sức lực, nghiến răng nghiến lợi, gầm gừ.
Thậm chí cổ cậu ta đã nổi gân xanh, thế nhưng lưỡi kiếm lại thật sự không chịu nhúc nhích.
"Hừ." - Ông chủ hất cằm kiêu ngạo, lạnh lùng "hừ" một tiếng.
"...Morren, cậu thử xem, tôi vẫn không tin."
Neil kiệt sức buông tay ra, gương mặt hiện lên vẻ lúng túng.
Cậu ta nâng tay quẹt mồ hôi trên trán, cầm thanh kiếm kia đưa cho Morren.
Ông chủ cũng không có ý định ngăn cản, như thể đang muốn chứng kiến vẻ mặt thất bại của bọn cậu.
Morren cũng làm theo, cảm thấy khá hài lòng với chuyện này.
Thật ra cậu rất thích thanh kiếm đó, khi nhìn thấy nó được treo trên tường thì đã thấy ưng rồi.
"Hừ, mấy đứa không cần vật lộn đâu.
Chú nói rồi, chỉ có vị dũng sĩ kế nhiệm mới có thể rút ra..."
Giọng nói mỉa mai của ông chủ ngừng lại.
Ông dùng ánh mắt không thể tin nổi mà nhìn về phía Morren, miệng há to đến mức có thể nuốt chửng một quả trứng gà.
—— Mà Morren cúi đầu nhìn lưỡi kiếm đã được rút ra khỏi vỏ trong tay mình, bị lưỡi thép sáng loáng đã trải qua phong sương kia chiếu rọi đến lóa mắt.
Cậu luống cuống chớp mắt mấy cái, nhìn hai người đang đứng sững như trời trồng trước mặt mình, có chút không biết phải làm sao bèn tra kiếm vào bao một lần nữa.
Nếu như cậu nói cậu hoàn toàn không dùng sức thì sẽ có người tin hay sao?
Chí ít là ông chủ cửa hàng sẽ không tin.
Cậu chỉ thấy ông chú phải mất một lúc lâu mới phản ứng lại rồi run rẩy đi tới.
Khi Morren cho rằng đối phương sẽ bắt cậu đền bù vì đã làm hỏng đạo cụ, thì ông lại kéo tay cậu, môi không ngừng run rẩy và liên tục lắc đầu rồi lẩm bẩm: "Ngài, ngài chính là dũng sĩ hậu duệ tiếp theo sẽ cứu rỗi loài người! Dũng sĩ ơi!"
Morren: "......!"
Cậu cảm thấy mình bị gán cho một danh hiệu quá lớn.
Morren cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng.
____________________
Tác giả có lời muốn nói: Câu chuyện "Khế ước ác ma" không liên quan đến các kiếp trước đâu nhé, nếu như mọi người thấy hứng thú thì mình sẽ viết thành ngoại truyện sau khi hoàn thành truyện chính.