Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 45: Ma Nhân Đỏ Máu (2)
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay cả khi đã mang về nhà trọ thanh "thần kiếm" trong truyền thuyết, Morren vẫn còn chút bàng hoàng.
Cậu treo thanh kiếm cạnh đầu giường, rồi ngồi thẫn thờ một lúc trước khi bắt đầu sắp xếp hành lý.
"Cậu thật sự định mang nó theo sao?" Neil hỏi, giọng có vẻ không đồng tình.
Từ lúc rời khỏi tiệm vũ khí, Neil đã cảm thấy Morren bị lừa, mặc dù chủ cửa hàng đã cố ép cậu cầm thanh kiếm đi mà không lấy một xu.
Nhưng điều Neil lo lắng không phải chuyện tiền bạc, mà cậu ta nghi ngờ thanh kiếm bẩn thỉu này không có khả năng tiêu diệt Ma Nhân.
Mặc dù nó được thổi phồng là thanh kiếm mà ngài Mackin từng sử dụng, và quả thực Neil cũng không thể rút nó ra được, nhưng trong lòng cậu ta không tin những mánh khóe như vậy.
Neil chỉ nghĩ thanh kiếm đó là đạo cụ do chủ cửa hàng sắp đặt, và Morren tình cờ phá giải được nó.
"À thì, thật ra tôi thấy cảm giác cầm nó không tệ chút nào.
Cho dù không phải hàng thật đi nữa, thì cách nó được rèn cũng rất tốt." Morren trầm ngâm một lát rồi quay đầu sang chỗ khác đáp lời.
Neil bĩu môi: "Dù sao thì đến khi thật sự đối đầu với Ma Nhân, nếu thanh kiếm đó của cậu hỏng, tôi sẽ không thể chạy đến cứu cậu được đâu."
Morren chỉ cười, không nói gì.
Neil vừa buộc túi quần áo vừa nói tiếp: "Cậu đã biết ngày mai sẽ chia đội chưa? Tôi nghe ngóng bên ngoài, nghe nói sẽ chia thành sáu đội.
Lần này chủ yếu là đi điều tra và cứu những người còn sống ở các địa phương bị Ma Nhân xâm chiếm thôi."
Cậu ta vừa nói vừa không khỏi thở dài.
Thật ra thì nhiệm vụ kiểu này cũng đơn giản, nếu may mắn thì thậm chí không cần giao chiến với Ma Nhân.
Nhưng nó cũng nổi tiếng là nguy hiểm, rất nhiều học sinh đã hy sinh trong quá trình thực hiện nhiệm vụ chỉ vì một giây sơ suất.
Bởi vì công kích trực diện thì dễ tránh, nhưng rất khó đề phòng khi địch đánh lén.
Đã từng có một ví dụ mà ai ai cũng biết.
Đã từng có một con Ma Nhân ngụy trang thành người bị thương ở mắt, trà trộn vào nhóm những người sống sót và nhận sự cứu trợ của các chiến sĩ.
Nó giả vờ đi đứng không tiện, được một chiến sĩ cõng lên rồi nhân cơ hội đó cắn đứt cổ vị chiến sĩ kia.
"Không sao, chúng ta chỉ cần cảnh giác cao độ là được."
Nhìn vẻ hơi uể oải của Neil, Morren lên tiếng an ủi.
"Mong là sẽ không có chuyện gì xấu xảy ra."
Neil vỗ giường rồi nằm vật xuống.
Cậu ta nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì.
Morren lặng lẽ đi tắm và súc miệng, sau đó cũng chìm vào trạng thái "ngủ đông" yên tĩnh.
Cậu nhìn thanh kiếm làm bằng thép nguyên chất treo cạnh đầu giường, ánh trăng chiếu rọi vô số dấu vết của thời gian trên bề mặt vỏ của nó, trông có chút cũ nát.
Tất nhiên cậu cũng không tin.
Mặc dù thế giới này huyền ảo, nhưng không có chuyện cứ rút được kiếm ra là trở thành chiến sĩ hậu duệ của người xưa.
Có thể do sức lực của cậu khá lớn, mà trước đó đã có không ít người dùng sức để rút thanh kiếm này, nói không chừng là do đúng lúc nó bị lỏng ra.
Thế nhưng chủ cửa hàng thật sự là một người có cá tính, còn thẳng thắn nói rằng phải đưa món đồ chơi này cho cậu.
Hơn nữa, vẻ mặt của ông vô cùng chân thành, khiến Morren cảm thấy một áp lực lớn lao chưa từng có.
Cậu chắc chắn chưa từng nghĩ đến hành động cứu vớt loài người vĩ đại như vậy, nhưng cũng sẽ hết mình chém giết tất cả Ma Nhân làm hại loài người.
Cậu tin chắc rằng mỗi một chiến sĩ bình thường đều có thể sục sôi nhiệt huyết như thế.
Morren suy nghĩ một chút, ý thức bắt đầu chìm vào mê man.
Cậu nằm mơ.
Một tòa tháp đen hình trụ cao vút và chật hẹp xuất hiện trong giấc mơ.
Góc nhìn trong mơ đầu tiên tập trung vào nó, sau đó phóng ra toàn cảnh.
Xung quanh nó còn có rất nhiều tòa tháp lớn nhỏ tương tự ở đằng xa, có cái đã xiêu vẹo, có cái đã sụp đổ.
Morren trong mộng đang chật vật từ xa bước tới.
Cậu đi qua những bụi cây có gai và vũng lầy, cuối cùng leo lên tòa tháp cao đó.
Những bậc thang trong tòa tháp ấy rất hẹp.
Chúng tạo thành một đường xoắn ốc, bốn phía chỉ một màu đen nhánh.
Cậu dựa lưng vào tường, đặt hai cánh tay đang cầm kiếm ra trước người, cảnh giác bước lên phía trên.
Chẳng biết vì sao, trong lòng cậu dâng lên một cảm giác vô cùng nóng ruột và lo lắng.
Như thể người đang mắc kẹt trên đỉnh tháp là một người hết sức quan trọng đối với cậu.
Cuối cùng cậu leo đến tầng cao nhất, rồi nhìn thấy một cánh cửa sắt.
Cậu như đang hô hoán tên một người nào đó, kích động đập cửa muốn xông vào.
Thế nhưng giấc mơ đã dừng lại ở khung cảnh này.
Cả người Morren run lên, tỉnh dậy rồi hắt hơi một cái.
Giấc mộng này để lại cho cậu một ấn tượng sâu sắc.
Mặc dù nội dung của nó rất mơ hồ, nhưng cậu luôn cảm thấy nó còn ẩn chứa ý nghĩa nào đó khác.
Morren mơ màng chớp mắt, mất khá lâu mới tỉnh hẳn.
Trời đã trở lạnh.
Đêm qua cậu quên không đóng cửa sổ, gió thổi một đêm hình như đã khiến cậu hơi cảm lạnh.
Chỉ mong đây không phải một điềm xấu.
Cho đến khi bọn cậu xách túi hành lý đơn giản đến tập hợp tại trường học, thông báo nhiệm vụ đã được dán lên.
Quả thực nó chỉ là đi cứu những người còn sống như Neil đã nói.
Morren, Neil và hai người bạn cùng lớp nữa đã lập thành một đội.
Địa điểm mà đội của cậu cần đến là thôn Silecado.
Nơi này đã bị Ma Nhân tiến công cướp phá không lâu trước đây, giờ cần chiến sĩ đến cứu trợ và giải quyết hậu quả.
Khi thấy địa điểm của nhiệm vụ, trong lòng Morren lại thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vì có một khoảnh khắc nảy sinh cảm xúc như vậy, nên cậu không giải thích được sự hoài nghi trước đó của mình khi đã nghĩ hôm nay có thể sẽ phải đi đến địa phương thần bí trong giấc mơ kia.
Nghe đến tên của vùng nông thôn hẻo lánh kia, cậu mới yên tâm được.
Sau đó, tiểu đội của cậu bắt đầu vạch ra đường cứu viện.
Chạy từ thành lũy chính tới đó sẽ mất một khoảng thời gian, đến khi bọn cậu đến nơi thì chỗ đó cũng đã trở nên bết bát rồi.
Mặc dù tinh thần và thể lực đều sẽ tiêu hao trong hành trình này, thế nhưng bọn cậu cũng chỉ có thể xốc lại tinh thần, bởi vì đến gần địa điểm nhiệm vụ đồng nghĩa với việc sắp phải đối mặt với nguy hiểm.
Cậu nhìn thôn Silecado ở đằng xa không một bóng người, trên đường đi bừa bãi những vết máu lẫn với cỏ khô rơi vãi trên mặt đất, thỉnh thoảng lại thấy một bộ xương chưa được gặm sạch nằm trong đó.
Một làn gió thổi đến, cuốn theo mùi máu tanh nồng nặc cùng bụi bặm xộc lên mũi.
Mỗi một chiến sĩ đều đã chứng kiến tình cảnh này nhiều lần từ khi còn nhỏ, nên bọn họ không thể nảy sinh quá nhiều tiếc thương và đồng cảm.
Việc bọn họ muốn làm là nhanh chóng đi vào, chém chết những con Ma Nhân chưa kịp rời đi, sau đó cứu những người sống sót còn lại.
Chậm một giây thôi cũng sẽ khiến số người sống sót gặp hiểm nguy tăng lên.
Mọi người nhìn nhau, vẻ mặt nghiêm nghị cùng bước vào thôn.
Cảm giác khi bước vào bên trong không khác gì khi đứng ngoài quan sát.
Nơi đây đã trải qua một đợt tập kích ào ạt như vũ bão, căn nhà nào cũng không một bóng người, trống rỗng không một cái xác.
Việc không có bất kỳ một thi thể vô cùng thê thảm nào đã thể hiện rõ một điều: tất cả đã bị Ma Nhân nuốt chửng rồi.
Mọi người đều tập trung lại cùng một chỗ, bởi vì điều sợ nhất khi thực hiện nhiệm vụ là tùy tiện tách nhau ra.
Ma Nhân chỉ thức tỉnh tính ma quỷ, chứ không mất đi trí khôn của con người.
Chúng là sinh vật rất xảo trá, và việc công kích chiến sĩ bị tách khỏi đội ngũ là một việc chúng rất thích.
Khi lục soát đến căn nhà thứ ba, bọn cậu phát hiện một cô bé đang trốn trong một cái hũ được giấu kín.
Cô bé đó đã sợ đến mức không nói nên lời, khi thấy đội của Morren cũng chỉ biết cất tiếng hét thất thanh rồi bật khóc.
Phản ứng của cô bé coi như cũng không tệ lắm, bởi vì cô bé bị mất giọng nên sẽ không gây ra động tĩnh lớn ảnh hưởng đến các chiến sĩ.
Trước kia còn có nhiều người dân vì tâm tình kích động mà kêu rên khiến Ma Nhân chú ý.
Những người sống sót được cứu sẽ được đưa đến một thị trấn đặc thù để sinh sống, bởi giờ cũng không phải lúc thích hợp để xây lại nhà cửa.
Vài địa điểm có khả năng bị Ma Nhân tập kích vốn dĩ đã tồn tại tai họa ngầm, hoặc là quá xa biển, hoặc là quá gần biên giới, hoặc là những vùng biên giới đã thất thủ.
Vấn đề này phải được trị tận gốc.
Sau khi thăm dò con đường đầu tiên xong xuôi, bọn họ phát hiện một con Ma Nhân đang ngồi ăn trong rừng cây của thôn.
Con Ma Nhân dùng đôi mắt đỏ tươi chứa đầy vẻ điên cuồng để nhìn bọn cậu chằm chằm.
Nó há khoang miệng nhầy nhụa máu me của mình rồi ngậm lại, tiếng gặm xương vang lên răng rắc.
Cho đến khi Morren cầm kiếm xông tới, nó mới chậm rãi dùng tứ chi đứng dậy, tựa như một con vật mà chạy nhanh vào khu rừng bên ngoài thôn.
Nó vừa chạy vừa quay đầu lại, nhe răng gầm gừ như đang cố tình khiêu khích.
"Đừng để nó trốn thoát!"
Một cậu thanh niên trong đội rống to, nhấc chân muốn đuổi theo.
"Đừng!" Một cô gái khác ngăn cậu ta lại, vẻ mặt nghiêm trọng lạ thường: "Ma Nhân mưu mô quỷ quyệt, có lẽ chúng đang dựng lên màn kịch này để dụ chúng ta đi theo.
Bây giờ phải mau chóng lục soát hết trong thôn rồi rời khỏi đây mới đúng!"
Morren cũng gật đầu theo, vừa lùi về sau vừa trầm giọng nói: "Cẩn thận một chút, chúng ta đẩy nhanh tác phong."
Cậu cũng có một linh cảm không ổn như vậy.
Từ lúc bước vào thôn không thấy một con Ma Nhân nào, lục soát hết một con đường thì mới có một con Ma Nhân xuất hiện một cách rất quang minh chính đại, vừa đúng lúc cho bọn cậu nhìn thấy, nghĩ thế nào cũng cảm thấy đó là một cạm bẫy.
Nếu như đuổi theo, có thể đội của cậu sẽ gặp cả đội quân Ma Nhân đang chờ sẵn.
Tới lúc đó, e rằng mấy người bọn cậu khó có thể lấy một chọi bốn, huống chi còn phải luôn bảo vệ những người sống sót trói gà không chặt, chắc chắn sẽ lâm vào kết cục trở thành thực phẩm nhét kẽ răng cho Ma Nhân.
Nhưng cậu có chút nghĩ không ra, số lượng Ma Nhân nhiều như vậy, thật ra không cần thiết phải dùng mưu kế để lừa bọn cậu đuổi theo.
Chúng chỉ cần lập tức ào ạt tiến công là được rồi.
Tội gì phải tốn công vô ích?
Là do các cậu đang nghĩ nhiều rồi lỡ thả con Ma Nhân kia ra, hay là nó thật sự có mục đích khác?
Morren không có thời gian suy nghĩ thông suốt về vấn đề này, thời gian cấp bách lắm rồi.
Sau khi trải qua tình huống này, sự lo âu hiện rõ trên ấn đường của mọi người cũng không vơi đi.
Mọi người chạy từng bước nhỏ về phía trước, tiếp tục lục soát từng căn nhà.
Cũng may khu này không rộng, khoảng chừng hai mươi mấy phút sau là mọi người đã lục soát hết.
Bọn cậu còn tìm thấy một người đàn ông và một người phụ nữ may mắn sống sót.
Họ vẫn còn có thể tự thân vận động, chẳng qua sắc mặt khá hoảng sợ.
Sau đó, các chiến sĩ nhanh chóng đưa họ rời đi.
Nhiệm vụ cứu người đã hoàn thành.
Chỉ tiếc rằng việc khắc phục hậu quả khá phiền phức, nên mọi người quyết định đi trước rồi bàn sau.
Morren dẫn đầu, một chàng trai khác đi ở cuối đội.
Neil cõng bé gái và nữ chiến sĩ còn lại đang bảo vệ hai người sống sót thì đi ở giữa.
Bọn họ tiến về cánh cổng duy nhất trong thôn để rời khỏi nơi này.
Nơi đó hẳn là còn sót lại một thi thể bị Ma Nhân gặm mất một nửa, theo lý mà nói thì về sau bọn họ nên tiến hành chôn cất cho người đó.
Thế nhưng, khi Morren đi được nửa đường thì lại phát hiện có một người đang ngồi trước cổng thôn.
Điều này khiến tim cậu hẫng một nhịp, lập tức chuẩn bị chiến đấu.
Nhưng khi nhìn kỹ hơn thì cậu lại nhận ra đó dường như là con người.
Đôi con ngươi màu đen đã chứng tỏ thân phận của đối phương.
Thanh niên ấy mang một sắc mặt tái nhợt, khuôn mặt vốn dĩ rất anh tuấn nhưng giờ lại đang dính rất nhiều vết máu và bùn đất xám đen.
Hắn mệt mỏi ngồi dưới đất và nhìn Morren chăm chú.
Bên cạnh hắn là thi thể không lành lặn đầm đìa máu tươi mà ban nãy Morren nghĩ đến, nhưng dường như phản ứng của hắn vẫn rất bình tĩnh.
Một người sống sót lại xuất hiện ở đây một cách không có căn cứ?
Morren dừng bước.
Cậu nghe thấy những lời thúc giục của đồng đội, trong lòng dâng lên một nỗi khiếp sợ khó hiểu.
Nói là khiếp sợ cũng không quá chính xác.
Cậu không có cách nào để diễn tả rõ cảm giác đó.
Khi cậu và người đang ngồi ở đằng xa nhìn nhau, cậu không nhịn được mà nắm chặt tay, trái tim rung động đến mức mất kiểm soát.
...Đây là sợ hãi, hay là cảm xúc nào khác?
Morren nuốt nước miếng rồi bước tới.
__________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Con ma tên V: Không dụ dỗ được em đi tới, ta đành phải tự thân vận động (nhìn trời.jpg).