Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 48: Ma Nhân Đỏ Máu (5)
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Neil cau mày: "Cậu khẳng định chắc nịch thế ư? Nhanh giải thích một chút đi."
"Không có gì để giải thích cả, chỉ là trực giác của tôi thôi."
Morren không biết phải giải thích thế nào, dứt khoát không trả lời.
Thật ra, nói là trực giác cũng khá mơ hồ, khó hiểu, đúng hơn thì nên gọi đó là một loại cảm giác.
Khi đọc sách về các vị thần, cậu luôn cảm thấy họ được miêu tả cực kỳ sinh động và chân thực.
Cậu hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh tượng thần giáng thế, cứ như thể cậu đã đích thân trải qua rồi vậy.
Hơn nữa, từ nhỏ đến giờ, cậu luôn cảm nhận được một cảm giác an toàn kỳ diệu, đặc biệt là vào những lúc gặp nguy hiểm.
Người xưa thường gửi gắm nguyện vọng và thỉnh cầu của mình cho thần linh, và cảm giác an toàn sâu trong lòng cậu tựa như thần linh đang phù hộ cho cậu vậy.
Nhưng cảm giác này rất mang tính cá nhân, nên Morren không có ý định dùng nó làm "chứng cứ".
Jack lẩm bẩm: "Cái này thì làm được gì... Đây hoàn toàn chỉ là phỏng đoán chủ quan mà thôi.
Sách cũ từng ghi lại rằng thần linh cần tín ngưỡng.
Bây giờ không còn ai tín ngưỡng nữa nên thần linh cũng không còn tồn tại.
Mà thật ra, tôi cũng không đồng ý với giả thuyết này, bởi vì tất cả mọi người ở thời kỳ trước đều tín ngưỡng cái gọi là thần linh chân lý, nhưng hiển nhiên đó đều là giả dối.
Thần linh chẳng qua chỉ là một chỗ dựa tinh thần thôi."
Morren không nghĩ như vậy, nhưng cậu cũng không muốn tham gia tranh luận.
Lúc này, trưởng thôn đã bước lên bục, hình như đám cưới sắp bắt đầu.
Mọi người đều giữ im lặng để tập trung vào lễ cưới.
Morren cũng vậy.
Cho đến khi cánh tay đặt trên đầu gối bỗng nhiên bị người khác chạm vào, cậu theo bản năng giật mình nhẹ.
Duy trông như thể chỉ vô tình chạm phải cậu.
Thế nhưng, chỉ là một cái chạm nhẹ trong một giây như vậy cũng khiến Morren nổi da gà ngay lập lập tức.
Cậu quay đầu sang, nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ phức tạp khó hình dung của Duy đang nhìn chằm chằm cậu.
Hắn hạ giọng nói: "Thần linh đã không còn tồn tại."
Morren chớp mắt, sau khi phản ứng lại, liền cười với Duy: "Hóa ra cậu nghĩ vậy à.
Quan điểm của mỗi người khác nhau là chuyện rất bình thường."
Hình như Duy còn muốn nói gì đó với cậu, nhưng cô dâu đã được đưa lên bục.
Tất cả các vị khách mời đồng loạt vỗ tay, Duy chỉ có thể lắc đầu với cậu, cuộc trò chuyện của hai người tạm thời bị gián đoạn.
Cô dâu nở một nụ cười rạng rỡ hạnh phúc và vui sướng, được trưởng thôn dẫn đến bên cạnh chú rể.
Morren chân thành gửi lời chúc phúc cho cặp đôi.
Sau khi nghe xong lời phát biểu của trưởng thôn, hai người mới chia sẻ câu chuyện tình yêu của mình.
Cô dâu ngượng ngùng cười, cầm bó hoa trong tay nhìn mọi người rồi nói: "Ban đầu tôi và anh ấy chỉ là bạn bè cùng trường.
Cho đến một lần đi thực tế bên ngoài, khi đó, vì ham chơi nên tôi bị tách khỏi đội ngũ, chẳng may gặp phải một tên côn đồ chặn lại, anh ấy đã cứu tôi.
Vì bảo vệ tôi, anh ấy còn bị ngã đến gãy tay."
Cô vừa dứt lời, đã dùng ánh mắt chan chứa tình yêu nhìn sang chú rể của mình.
Neil với đôi mắt long lanh nhìn lên bục cao: "Oa oaa, anh hùng cứu mỹ nhân. Giống hệt trong tiểu thuyết tình yêu vậy, lãng mạn thật.
Có phải tình yêu rất dễ nảy sinh trong những tình huống cấp bách thế này đúng không?"
Nữ chiến sĩ nghe thấy lời cảm thán của Neil, lên tiếng nói: "Đầu tiên là mưa dầm thấm đất, sau đó họ lại trải qua một chuyện quan trọng đến khắc cốt ghi tâm, vì thế nên mới yêu nhau.
Chắc chắn tình yêu của họ sẽ mãi bền chặt, không thể phá vỡ.
Nhưng mà cũng đều giống nhau cả thôi."
Morren nghe đám bạn không có chút kinh nghiệm yêu đương nào đang nói chuyện, bỗng nhiên cảm thấy hơi cô đơn.
Họ được coi là chiến sĩ, e rằng kiếp này cũng không có cơ hội trải nghiệm yêu đương.
Cậu nghĩ đến đây, đột nhiên không tự chủ được mà quay người nhìn Duy.
Cậu cũng không biết tại sao mình lại làm như thế, nhưng cậu lại vừa vặn nhìn thấy dáng vẻ đang suy tư của hắn.
Duy đang suy nghĩ gì vậy?
Tại sao rõ ràng cậu đang ngồi cạnh hắn, thế nhưng lại cảm thấy hai người bọn cậu cách xa nhau đến vậy?
Morren ngồi không nhúc nhích ngắm nhìn gò má tuấn tú của Duy, mãi đến khi hắn cũng quay sang nhìn, cậu mới giật mình quay lại nhìn lên bục, đôi tai đã đỏ ửng.
Sau đám cưới còn có những món ngon và rượu quý được chuẩn bị sẵn cho mọi người, nhưng đội ngũ của Morren đã xin phép rời đi ngay sau khi tham dự buổi lễ.
Rời khỏi thôn làng này, ước chừng nửa ngày nữa là có thể đến được thị trấn dành cho người sống sót.
Sở dĩ những người sống sót cần phải tập trung ở một chỗ mà không được di cư sang các thôn làng khác trong trấn là bởi, mọi người cần tiến hành khám xét những người dân đó một lượt và trấn an tinh thần họ.
Vết thương trên chân của Duy chưa lành, nên Morren lại cõng hắn lên.
Khi tiếp tục đi trên con đường mòn vắng vẻ, không hiểu sao họ luôn cảm thấy nơi này yên lặng một cách kỳ lạ, ngay cả tiếng lá cây xào xạc cũng không có.
Morren vừa đi, sau lưng dâng lên một cảm giác sợ hãi.
Cậu đứng cuối đội ngũ, thi thoảng lại quay đầu nhìn về sau, cảm giác như thể đang có vật gì đó đi theo họ.
Nhưng trực giác của cậu đã sai lầm, bởi "vật" nào đó không phải ở đằng sau lưng, mà là ẩn mình trong những bụi cây lớn hai bên đường.
Những sự việc bất ngờ phát sinh đều khiến người ta không kịp ứng phó.
Có khoảng hơn mười con Ma Nhân điên cuồng đang ẩn mình trong đó.
Vào giờ phút này, chúng dùng tốc độ cực nhanh để xông tới.
"Gầm gừ..."
Đám Ma Nhân gầm gừ dùng tứ chi lao tới như những con dã thú.
Khi chúng ăn thịt hoặc chuẩn bị ăn tươi nuốt sống con người, chúng sẽ vĩnh viễn biến thành bộ dạng động vật mà không thèm ngụy trang nữa.
Chúng thể hiện ra như vậy cũng đồng nghĩa với việc chúng cho rằng đội ngũ của Morren chắc chắn sẽ chết, không thể phản kháng.
"A a a, cứu tôi với!"
Mấy người dân sống sót hét lên chói tai, thậm chí cô gái yếu đuối trong số đó đã lập tức ngã sõng soài ra đất.
Sau khi các chiến sĩ phát hiện Ma Nhân liền nhanh chóng rút kiếm.
Họ khá hốt hoảng, chỉ có thể chật vật chống đỡ trận tập kích bất ngờ này.
Có lẽ Morren là người khó chống đỡ nhất, vì trên lưng cậu còn có một người đang dựa vào mình.
Một tay cậu che chắn cho Duy ở phía sau, một tay vội vàng rút kiếm.
Đây không phải lần đầu tiên cậu chém giết Ma Nhân, nhưng lại là lần đầu trái tim lại hoảng loạn đến thế.
Cậu không sợ chết, nhưng cậu sợ mình không thể bảo vệ được người mà mình muốn bảo vệ.
Neil hai tay cầm kiếm, trong lúc vung kiếm đỡ đòn của Ma Nhân, vội vàng quay đầu kêu to một tiếng: "Có chuyện gì thế?! Tại sao nơi này lại có Ma Nhân mai phục!" Nhưng rồi cậu ta lại phải nhanh chóng đối phó với một con Ma Nhân thứ hai đang lao đến từ đằng sau.
Câu hỏi của cậu ta cũng là nỗi lòng của mọi người, thế nhưng bây giờ không ai có cách nào để trả lời.
Ai nấy cũng phải ứng phó với ít nhất hai con Ma Nhân đang bao vây.
Mà tình cảnh của Morren lại càng vô vọng hơn, tổng cộng có năm con Ma Nhân đang vây quanh cậu và Duy từ mọi phía.
Thậm chí chúng còn nhạy bén dồn Morren ra một chỗ khác, tách cậu ra khỏi đồng đội.
Tình huống sau đó đã biến thành cậu cõng Duy rồi đơn độc chiến đấu.
"Để tôi xuống đi..."
Morren làm ngơ yêu cầu của người trên lưng mình.
Tất nhiên cậu không thể để Duy xuống, một người đi lại bất tiện mà bị bỏ lại ở đây thì chỉ có một con đường chết.
"Phập!"
Cậu vung kiếm đâm trúng tim một con Ma Nhân, sau đó nhấc chân đá văng con thú hung hãn còn lại.
Morren không ngừng quan sát xung quanh, từ đầu đến cuối không quên đỡ Duy để hắn không bị ngã.
Mùi máu tanh tràn ngập khoang mũi, nhưng tạm thời bây giờ cậu vẫn chưa bị thương.
Năng lực của đám Ma Nhân này hình như không hề mạnh.
Chẳng qua bộ dạng chúng trông hung ác, chứ có vẻ như chúng còn chưa tiến hóa hoàn toàn.
Tốc độ công kích rất nhanh, nhưng sơ hở cũng rất nhiều.
Chúng không giống như những Ma Nhân mà cậu đã chạm trán trước kia, nói chung là có chỉ số thông minh thấp.
Vì vậy cho nên, mặc dù phải đối mặt với rất nhiều Ma Nhân đang vây quanh, Morren vẫn có thể thành thạo vung những đường kiếm điêu luyện cùng khả năng cận chiến rất tốt của mình khiến chúng ngã nhào.
Morren có thời gian quan sát tình huống của đồng đội, phát hiện tạm thời không ai bị thương.
Cậu đang muốn chạy qua cứu trợ thì nghe thấy Duy nói nghiêm giọng: "Cẩn thận!"
Cậu phản ứng không kịp, quay người sang phải thì thấy một con Ma Nhân vốn đã bị đánh gục lại lặng lẽ bò dậy, tiến gần chỗ cậu, há miệng khoe hàm răng sắc nhọn, muốn cắn xuống.
"Gầm gừ--" Nước miếng của nó giàn giụa, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất.
Ánh mắt đỏ tươi hiện lên đầy vẻ thèm khát, nhìn chằm chằm vào gáy cậu.
Trong lúc nguy cấp, Duy cảnh báo Morren xong thì không do dự giơ tay mình ra, tự hy sinh để cứu cậu.
Ma Nhân tất nhiên sẽ không từ chối bữa trưa tự dâng đến miệng, nó hung ác cắn xuống.
"A..."
Duy cau mày rên lên một tiếng đau đớn.
Morren không còn thời gian để ngây người.
Cậu cắn răng chịu đựng cảm xúc tức giận khó tả trong lòng, nhanh chóng cầm kiếm chém đứt đầu Ma Nhân.
Thậm chí khi cái đầu của nó rơi xuống, nó vẫn còn đang ngoác miệng nhai cắn.
Điều mà Morren không thể chấp nhận được đó là, chỉ mới bị Ma Nhân cắn đúng một giây mà cánh tay Duy đã bị nó gặm đứt.
Cậu không dám nhìn nửa cánh tay đang nằm trên đất, không ngừng cầm kiếm đâm xuống quả tim trơ trụi của con Ma Nhân giả chết thêm lần nữa.
Morren nhìn qua xác chết của Ma Nhân, cậu đâm nó đến mức máu me be bét.
Dòng máu đen thui sền sệt chảy ra ngoài, mãi đến khi nó đã hoàn toàn mất đi dấu hiệu của sự sống thì cậu mới run run khuỵu gối xuống rồi đặt Duy lên mặt đất.
"Thật xin lỗi... đều do tôi."
Morren quỳ xuống trước mặt Duy.
Cậu xé một đoạn vải trên tay áo, dùng nó buộc lên vị trí bị đứt lìa của hắn, sau đó sơ cứu cho hắn.
Trông cậu có vẻ khá bình tĩnh.
Nếu không nhìn kỹ đến những ngón tay run rẩy không ngừng khi băng bó cho Duy, nếu không nghe thấy tiếng nức nở của cậu thì sẽ thực sự bị biểu cảm của cậu đánh lừa.
Duy nâng cánh tay còn lại lên, trên trán rịn mồ hôi lạnh vì đau đớn, sắc mặt vốn đã tái nhợt giờ đây đã hoàn toàn mất đi sức sống.
Thế nhưng khi hắn ngước mắt nhìn thấy vẻ mặt của Morren, khuôn mặt hắn cũng cứng lại.
"Tại sao cậu lại khóc?" Hắn khàn giọng hỏi.
Đây không phải là điều mà người vừa mất đi cánh tay một cách vô cùng đau đớn nên chú ý đến.
Đôi mắt đen nhánh của Duy dần trở nên âm u.
Khi Morren đã cúi đầu, không còn dùng ánh mắt ướt át nhìn chăm chú hắn nữa, mọi vẻ đau đớn vì bị thương đều biến mất trên khuôn mặt hắn.
Nơi đó chỉ còn lại vẻ hoài nghi và xót xa nhỏ bé đến mức khó nhận ra.
"Tại sao cậu khóc?" Duy hỏi lại lần nữa, cánh tay còn lại nhẹ nhàng vỗ lên vai Morren.
Morren không trả lời, nhưng trên mặt đất lại xuất hiện vài giọt nước mắt thấm xuống đất cát.
Ở nơi cậu không nhìn thấy được, Duy đột nhiên vô cảm ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hắn lạnh như băng, hờ hững nhìn những thi thể Ma Nhân rải rác, quan sát chúng đang ngay lập tức hóa thành một chất lỏng màu đen rồi bốc hơi vào không khí.
Thế nhưng bàn tay hắn vẫn dịu dàng, khe khẽ vuốt ve bả vai Morren.