49. Chương 49: Ma Nhân Đỏ Tươi - Bí Ẩn Tan Biến

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 49: Ma Nhân Đỏ Tươi - Bí Ẩn Tan Biến

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Động tác chém giết Ma Nhân dũng mãnh của Neil khựng lại, tay cầm kiếm theo quán tính vung một nhát vào không khí.
Con Ma Nhân vừa nhe nanh múa vuốt trước mặt cậu, thoáng chốc đã tan thành bùn đen, rơi xuống đất, rồi dần dần bốc hơi, sau đó biến mất hoàn toàn không để lại dấu vết.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?!" - Cậu ta lại hoảng sợ kêu lên lần nữa.
Phản ứng của mọi người cũng không khác gì Neil.
Họ sững sờ nhìn những vết máu còn sót lại trên mặt đất, nhưng đó lại là máu của chính họ.
Ngay cả xương cốt của Ma Nhân cũng không còn thấy đâu.
Nếu không phải tất cả đều bị thương dù nặng hay nhẹ, với nỗi đau chân thực đến thế, thì e rằng mọi người sẽ nghĩ rằng trận chiến ác liệt vừa rồi chỉ là ảo giác do họ tự tưởng tượng ra.
Jack ngơ ngác nhìn bả vai đang rỉ máu của mình, trên đó vẫn còn hằn dấu răng của Ma Nhân.
"Chuyện này chẳng lẽ...!chẳng lẽ điều này cho thấy Ma Nhân vẫn đang tiến hóa sao?" - Nữ chiến sĩ run rẩy nói.
Ba người dân sống sót được bảo vệ òa khóc nức nở.
Neil chậm rãi giơ thanh kiếm trong tay lên, phát hiện những vết máu đen của Ma Nhân dính trên kiếm cũng đã biến mất sạch.
Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?
Cậu ta ngạc nhiên một lúc, sau khi quan sát xung quanh thì phát hiện còn có một đồng đội đang đứng cách họ vài mét.
"Morren!" - Neil vừa gọi to tên người kia, vừa chạy nhanh tới - "Morren, các cậu..."
Khi cậu ta đến gần, cậu thấy một cánh tay đang chảy rất nhiều máu, một phần đã bị cắn đứt lìa rơi xuống đất.
Tất nhiên là con Ma Nhân đang gặm cánh tay ấy cũng đã biến mất, nhưng bằng chứng vẫn còn đó, thật chướng mắt.
Neil lập tức im lặng.
Cậu ta lúng túng đứng yên tại chỗ, không biết có nên nói vài lời an ủi sáo rỗng hay không.
Mặc dù nhìn thì có vẻ người cần an ủi không phải Duy, người đã mất đi cánh tay, mà là Morren - đồng đội của cậu ta...
"...Sau này, tôi sẽ là cánh tay của cậu."
Neil nghe thấy giọng mũi nghèn nghẹn của Morren.
Xem ra cậu đã nghĩ rằng việc bị Ma Nhân tập kích là lỗi của mình.
Cậu cho rằng lỗi của mình là không thể bảo vệ người đang cõng trên lưng trước sự bao vây tấn công của năm con Ma Nhân.
"Morren...!Bây giờ chúng ta mau trở về báo cáo chuyện này...!Nhanh chóng đến thị trấn của những người sống sót, để bác sĩ xử lý vết thương nhé." - Neil khó khăn lắm mới sắp xếp được lời nói, mặc dù trong lòng cậu ta vẫn nặng trĩu không thôi.
Dường như Morren không nghe thấy gì.
Cậu vẫn cúi thấp đầu, quỳ xuống trước mặt Duy, vừa tự trách vừa kiên quyết cam kết: "Sau này tôi sẽ là tay của cậu, nếu như cánh tay này không lành lặn được, tôi sẽ vĩnh viễn chăm sóc cậu."
Neil xoay người đi, không kiên nhẫn đứng nhìn thêm nữa.
Thật ra giữ được mạng đã là may mắn lắm rồi, nhưng bộ dạng bi thương của Morren như thể mọi đau đớn đều đổ dồn lên người cậu vậy...
Neil cũng không biết Duy bị thương là bởi hắn đã đỡ cho Morren một đòn.
Cậu ta mím môi, tự than thở trong lòng.
Nếu Morren muốn chăm sóc đối phương, thì trừ phi cậu ấy xin được giấy phép từ lãnh đạo, nếu không, cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ, cậu ấy còn không ra khỏi được cổng trường, nói gì đến việc chăm sóc?
Điều này quá không thực tế.
Duy lặng lẽ nhìn Morren, không gật đầu cũng không nói lời nào.
Hắn để mặc đối phương cõng mình lên một lần nữa, từng bước đi về phía trước.
Hắn thả lỏng cánh tay còn lại của mình giữa không trung, khẽ gập bàn tay lại một chút.
Đầu ngón tay khẽ chuyển động, đột nhiên nâng lên rồi lại nhanh chóng hạ xuống.
Tựa như đang do dự trước một lựa chọn nào đó vậy.
Chỉ cần hắn nhúc nhích ngón tay, phần ký ức này sẽ bị thay đổi.
Các chiến sĩ cùng những người sống sót, bao gồm cả Morren đều sẽ quên đi trận chiến bất ngờ vừa rồi.
Không có người bị thương, cũng không có hành động hy sinh bản thân để cứu giúp, không có áy náy, cũng không có những giọt nước mắt rơi xuống.
Cuối cùng, hắn nhìn người chiến sĩ đang cõng mình, vẫn lựa chọn thả tay xuống.
Morren nói sẽ vĩnh viễn chăm sóc hắn.
Vĩnh viễn tức là, từng giây phút còn hơi thở, còn nhịp đập trái tim.
Duy chậm rãi cụp mắt xuống.
Những sợi tóc của hắn chạm nhẹ vào mái tóc nâu đậm của đối phương một cách thân mật đến lạ.
Lời cam kết vĩnh viễn này khiến hắn không muốn xóa đi ký ức này.
Bởi vì hắn đã chờ đủ lâu rồi.
Nhưng mà...
Hắn không muốn Morren mãi mãi cảm thấy áy náy và đau khổ, bởi nếu như vậy thì trong lòng em ấy cũng sẽ không nảy sinh được thứ tình yêu mà hắn mong muốn.
Con người là sinh vật rất yếu ớt.
Con người sẽ vì buồn đau mà rơi lệ.
Nếu như một người bị những cảm xúc tiêu cực lấp đầy, thì làm sao có thể chen vào thứ cảm xúc gọi là "yêu" được.
Hắn không cần sự vĩnh viễn "bị động" như thế này, mà chính hắn cũng tự có khả năng tạo ra sự "vĩnh viễn" của riêng mình.
Duy nhắm hai mắt lại, khẽ dụi đầu vào bả vai đối phương.
Bàn tay tái nhợt của hắn khẽ khép lại, bên cánh tay đã đứt lìa một nửa bỗng nhiên xuất hiện một chút tia sáng đen.
Giây tiếp theo, cánh tay ấy đã trở nên nguyên vẹn và khỏe mạnh.
Những chấm đen nhỏ bay lên, lơ lửng trên đỉnh đầu của mỗi người.
Những dấu vết của sự chật vật vì chiến đấu với Ma Nhân đột nhiên bốc hơi như cách mà đám Ma Nhân ban nãy đã biến mất.
Đây là sức mạnh của vực sâu.
Nực cười thay, ngay cả thần linh cũng không phải vạn năng, trước kia hắn chưa từng có năng lực như vậy.
Duy mở mắt ra, không biết có phải ảo giác hay không, nhưng vốn dĩ đôi mắt đen nhánh và sâu thẳm của hắn nay lại càng trở nên trầm đục, tựa như một vũng nước đen như mực.
Thế nhưng trung tâm của vũng nước ấy lại chứa đựng một vực nước xoáy và gió bão.
—— Sức mạnh của vực sâu, không thể dễ dàng sử dụng.
Vẻ mặt của Duy không thay đổi.
Hắn nâng hai tay lên choàng qua cổ Morren, ôm chặt lấy cậu.
Morren đang bước đi thì cảm nhận được động tác thân mật khó hiểu của Duy.
Cậu dừng chân, thấy ngượng ngùng không thôi, chân cũng nhũn cả ra.
"Sao, sao thế?" - Cậu dè dặt nghiêng đầu hỏi.
"Tôi mệt."
Duy trả lời hết sức tự nhiên.
Ngữ điệu hơi chậm rãi của hắn mang một vẻ thờ ơ, lại như đang chứa đựng chút giận dỗi nho nhỏ.
Khi nói chuyện, hắn không hề né tránh khoảng cách rất gần với Morren, dường như răng môi đều muốn chạm vào vành tai của cậu.
Morren giật mình, hơi thở nóng rực kia khiến cậu chớp mắt liên tục.
Cậu lặng lẽ bước nhanh hơn, an ủi: "Không sao, chúng ta sắp đến nơi rồi."
Gương mặt cậu không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong lòng lại đang thầm khinh bỉ chính bản thân mình.
Thế mà cậu lại cảm thấy giọng nói của Duy như thể đang quyến rũ mình, đúng là không biết xấu hổ...
Cậu vừa mới nói xong thì đã không nhịn được mà bước chậm lại.
Sắp tới thị trấn đồng nghĩa với việc cậu sắp phải tạm biệt Duy.
Vốn dĩ họ chỉ là những người xa lạ tình cờ gặp gỡ, nhưng cậu nhất định sẽ quý trọng hai ngày gặp gỡ Duy này.
Cậu cũng không nói được cảm xúc của mình đối với Duy là gì.
Dù sao ngay từ lần đầu nhìn thấy đối phương, cậu đã rất muốn làm bạn với hắn, rất muốn trở nên thân thiết với hắn hơn...
Mọi người nhanh nhẹn bước đi, mà bước chân của cậu ngày càng nặng trĩu.
Khi đã đến thị trấn nhỏ dành cho người sống sót, trên gương mặt của Morren đã không còn bất kỳ nụ cười nào.
Dưới sự hướng dẫn của nhân viên phụ trách, bọn cậu nhanh chóng ghi tên những người sống sót và phân chia nhà ở.
Sau khi hoàn thành tất cả các thủ tục thì đã là chạng vạng tối.
Có lẽ đồng đội của cậu đều nhận ra cậu và Duy khá hợp nhau, nên cuối cùng họ để cho hai người bọn cậu có vài phút nói lời tạm biệt.
"...Sau này nếu như có cơ hội, tôi có thể gặp cậu không?" - Morren cảm thấy hơi bồn chồn.
Cậu lặng lẽ dùng ngón tay chọc vào lòng bàn tay của mình - "Học viện trừ ma cho học sinh nghỉ hai ngày trong một tháng, lần nghỉ gần nhất đại khái rơi vào mùng năm tháng sau, nếu cậu bằng lòng thì tôi có thể..."
Cậu gồng hết dũng khí để nói ra, bởi vì cậu cũng không chắc chắn Duy có muốn làm bạn với cậu hay không.
Nếu cậu khiến đối phương cảm thấy phiền hà thì thật sự không tốt chút nào.
Duy nhìn cậu không chớp mắt, bỗng nhiên nắm lấy tay Morren.
Vẻ mặt của hắn nghiêm túc, rũ mi mắt, nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay của cậu giống như muốn in dấu vân tay của hắn lên đó vậy.
Hắn thản nhiên nói một câu: "Chúng ta sẽ nhanh chóng gặp lại."
"Ừa...!Vậy tạm biệt nhé!"
Morren coi những lời này của hắn là lời đồng ý, cảm thấy vui vẻ trong lòng.
Cậu vừa đi vừa vẫy tay, trở về đội ngũ dưới ánh mắt trêu chọc của Neil rồi lên đường trở về trường học.
Mặc dù tiếp theo, cậu sẽ phải đối mặt với những rắc rối vì không hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ, nhưng tâm trạng của cậu cực kỳ thoải mái.
Trong đầu cậu không ngừng tưởng tượng xem ngày mùng năm tháng sau khi mình gặp Duy thì sẽ có chuyện gì xảy ra, nên chuẩn bị quà cáp thế nào mới ổn, thậm chí đã lặng lẽ lên kế hoạch cho ngày hôm đó.
Khi đó cậu vẫn không biết, "nhanh chóng" trong miệng của Duy tức là...
Ngay ngày thứ hai.