Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 5: Thần Thoại Về Nền Văn Minh
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lưu ý: Chương này có hình ảnh. Nếu không thấy, vui lòng bật chế độ hiển thị hình ảnh của trình duyệt.
Phương Việt cố gắng kìm lại những ngón tay đang run rẩy vì căng thẳng, theo bản năng nhấn F5 làm mới trang chủ, đúng lúc nhìn thấy một bình luận mới.
"Thành viên mới làm ơn lặn đi được không? Trong diễn đàn không được phép viết thẳng tên ra, khóa bài này lại đi, những người đến sau đừng trả lời thêm gì nữa. Lát nữa quản trị viên sẽ xóa bài này."
Một tài khoản có tên màu đỏ đã gửi bình luận, sau đó rất thẳng tay để lại một dải phân cách dài che đi nội dung.
Hành động ngăn cản này khiến Phương Việt vô cùng tò mò, bèn mở phần bình luận ra.
Cậu chợt nhận ra mình đang thở dốc, không bỏ cuộc mà nhấn làm mới thêm một lần nữa.
Lần này, cậu chỉ thấy dòng chữ đỏ tươi "Bài viết đã bị quản trị viên xóa bỏ" hiện lên lạnh lùng, cứng nhắc.
Thì ra đây chính là lý do cậu không thể tìm được thông tin nào chỉ bằng cách tra cứu cái tên "Vernes"? Không cho phép viết thẳng tên là quy định kỳ lạ gì vậy? Nếu không phải lần này cậu bị ma xui quỷ khiến, cậu nhất định sẽ không cách nào mò được vào cái góc bí ẩn này.
Phương Việt tiếc nuối thoát ra ngoài, sau đó đọc ngấu nghiến các bài viết khác.
Tất nhiên, đa số tiêu đề cậu đọc đều không hiểu, ví dụ như:
"Thảo luận: Sự phóng thích của Ma nhân, Dạ Oanh và Hải yêu rốt cuộc có phải do thần V* làm không?
"Quan điểm cá nhân: bảng xếp hạng giá trị vũ lực của thần linh trên Thiên Quốc theo thứ tự từ cao xuống thấp, bỏ qua thần V, mời mọi người góp ý."
"Mọi người không cảm thấy, khoảng thời gian từ nền văn minh nhân loại thứ nhất đến sự khởi đầu của nền văn minh nhân loại thứ hai thiếu mất một vòng hay sao?"
"Kể một chút về việc mọi người đã phát hiện ra cuốn thần thoại về nền văn minh nhân loại thứ nhất ở chỗ nào đi."
"Có người nào thử qua phương pháp hiến tế ở cuối sách chưa...!Chủ thớt có chút động tâm, không biết phá giải như thế nào nhỉ."
"Mọi người có biết họa sĩ MWY không? Tôi nghi ngờ cậu ta cũng tin truyện thần thoại, chẳng lẽ có mình tôi thấy thế thôi à? Lý do tôi viết ở dưới bình luận."
"Tôi có một loại cảm giác kỳ diệu, hình như đám người chúng ta chẳng qua là một công cụ, đang vô thức truyền thông tin cho một người nào đó."
......!
Cứ thế lướt đến cuối cùng, qua hơn hai mươi bài viết, Phương Việt cảm thấy như đang lạc vào sương mù. Cậu phải kết hợp đủ loại bình luận với phần giới thiệu của quản trị viên ở trang chủ mới miễn cưỡng chắp vá được một chút kiến thức cơ bản.
Dường như chủ đề thảo luận của diễn đàn này là một cuốn tiểu thuyết thần thoại của một nhà văn nước ngoài nào đó.
Cuốn tiểu thuyết này rất ít người biết đến, thậm chí không có bản dịch chính thức sang tiếng Trung.
Mấy người ở đây, cũng bởi vì có chút cơ duyên nên mới biết đến sự tồn tại của cuốn sách, hơn nữa còn thực sự hứng thú với hệ thống thần thoại được mô tả trong đó.
Thậm chí còn có người chân thành tin rằng thế giới trong đó là thật, ngay cả quy định không cho phép viết thẳng tên các vị thần được nhắc đến trong sách cũng là bởi họ cho rằng đó là hành động bất kính với thần.
Trong lòng Phương Việt có chút phức tạp, thế nhưng cậu cũng tự nhủ rằng thế giới rộng lớn như vậy, không thiếu chuyện lạ, cậu cần phải tìm hiểu.
Dù sao, trên đời này có những người tin vào thần thoại Hy Lạp, có người tin vào thần thoại La Mã, có người lại tin vào thần thoại Bắc Âu.
Những người này tin vào Nền văn minh nhân loại thứ nhất, mặc dù thực sự còn có những lỗ hổng, nhưng dường như cũng là điều dễ hiểu.
Phương Việt đại khái đã nắm được hai giả thuyết cơ bản:
Một là, Nền văn minh nhân loại đã từng tồn tại hai lần, chúng ta ở thời điểm hiện tại chính là Nền văn minh nhân loại thứ hai.
Hai là, Nền văn minh nhân loại thứ nhất ở Thiên Quốc tồn tại các quan niệm sau: có thần, có "Ma nhân", có "Dạ Oanh", có "Hải yêu", và thần có thể sa đọa.
Nhưng cậu không thể xác định những điều này có đúng hay không, vì vậy, cậu dự định tìm thời gian đọc nguyên văn cuốn tiểu thuyết.
Vừa nãy có bình luận trong một bài viết nói rằng, cậu ta tình cờ tiếp xúc với tác phẩm này ở khu vực văn học nước ngoài trong thư viện thành phố.
Phương Việt cũng nảy ra ý định muốn đi thử vận may.
Từ vị trí gốc của chiếc máy vi tính này, đi tới đó mất gần một giờ.
Trong đầu cậu phác thảo đại khái đường đi, sau đó lặng lẽ ghi nhớ địa chỉ trang web trong đầu, lúc này mới rời khỏi thư viện.
Cuối tuần này cậu có một hoạt động tình nguyện ở bảo tàng mỹ thuật, làm hướng dẫn viên cho một nhóm học sinh tiểu học đi trải nghiệm thực tế.
Vì vậy, cậu thản nhiên sắp xếp chuyến đi đến thư viện thành phố vào thứ Sáu.
Đi một lúc đã đến buổi trưa, Phương Việt không trở về ký túc xá mà đi thẳng đến nhà ăn.
Cậu bê phần cá kho mà mình cực kỳ yêu thích và mong đợi, tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Vừa mới ăn được miếng đầu tiên, một nam sinh vạm vỡ mặc áo bóng rổ, lộ ra cánh tay cơ bắp săn chắc, đột nhiên ngồi xuống đối diện.
Nếu không nhìn thấy gương mặt đang đỏ bừng một cách khó tả, thì sẽ cảm thấy toàn thân người này tỏa ra khí chất vô cùng mạnh mẽ.
Phương Việt nuốt miếng cá vào miệng, thuần thục dừng lại động tác.
Kiểu tình huống này cậu không trải qua một trăm thì cũng đã tám mươi lần. Nếu không lầm, câu đầu tiên mà chàng trai mạnh mẽ này nói sẽ là tỏ tình với cậu.
"À ừm, đàn anh Phương Việt..." – Chàng trai cúi đầu, ánh mắt không dám nhìn Phương Việt – "Em, em là sinh viên năm nhất, tên Khương Khương Khương..."
Phương Việt thấy hơi ngạc nhiên, cái tên này quả thực rất đặc biệt.
"...Khương Bác Uy, lần đầu tiên em thấy anh, em đã đã đã..." – Mặt mũi chàng trai kìm nén đến đỏ bừng, liếc mắt thật nhanh nhìn Phương Việt một chút. Sự ngượng ngùng hiện lên giữa hai hàng lông mày của cậu ta thật sự còn hơn cả con gái chưa chồng.
"Thật xin lỗi, cậu là người tốt." – Phương Việt chần chừ một chút, không nhịn được mà ngắt lời đối phương.
Cậu áy náy mỉm cười, trực tiếp từ chối lời tỏ tình.
Lời bày tỏ không thể thốt ra khỏi miệng, nghẹn lại trong cổ họng.
Chàng trai mạnh mẽ kia nhìn thấy rõ là đang dần uể oải, nhưng giây tiếp theo lại như được bơm thêm sức sống, khí thế hùng hổ tuyên bố với Phương Việt: "Không sao, em sẽ không từ bỏ việc theo đuổi anh. Một ngày nào đó, anh sẽ chấp nhận em!"
Không thể không nói, cậu ta thực sự giống kiểu nam chính – một chàng thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết.
Phương Việt bất đắc dĩ nở nụ cười, nói một câu thật lòng đầy chua xót: "Đừng, yêu tôi sẽ gặp xui xẻo, cậu mau dừng lại đi."
Dứt lời, cậu há miệng nuốt thật nhanh cơm trưa, muốn ăn cho xong rồi rời đi.
Một màn "thề nguyện" của chàng trai kia đã khiến mọi người xung quanh chú ý. Bây giờ cậu thà làm người có da mặt dày còn hơn là lãng phí thức ăn mà bỏ đi.
Chàng trai kia hình như cũng không coi đó là chuyện to tát. Sau khi bị từ chối, cậu ta đã không còn dáng vẻ ngượng ngùng ban đầu.
Nhìn Phương Việt ăn cơm, ánh mắt cậu ta tràn đầy yêu thương, hơn nữa còn định đưa tay qua lau khóe miệng chẳng dính chút thức ăn hay nước nào của Phương Việt, trong miệng còn lẩm bẩm "Đừng xấu hổ".
Phương Việt vội vàng ngả đầu về phía sau, chân mày nhíu chặt.
Cậu cảm thấy mình đang bị xâm phạm.
Thế nhưng, cậu còn chưa kịp lên tiếng mắng, chàng trai đã bật dậy, hét lên.
Có một bạn học bê bát mì đi ngang qua, không cẩn thận trượt chân, cả bát mì trực tiếp đổ lên đầu chàng trai.
Nước và sợi mì chảy dọc xuống cổ, vì nóng nên vẻ mặt chàng trai hoàn toàn mất kiểm soát.
Cậu ta trông giống như một con khỉ đang nhảy nhót, một bên hất mì xuống, một bên không ngừng lấy cổ áo mình lau chùi nước canh dính trên ngực.
Trong lúc âm thanh tranh luận "Thật xin lỗi." và "Mày không có mắt à?" vang lên, Phương Việt bình tĩnh bê bát đũa lên, cất về chỗ quy định, thản nhiên bước ra ngoài.
Vừa mới trở lại ký túc xá, Hoàng Tu Kỳ đã chạy ra đón.
Dáng vẻ cậu ta giống như vừa mới rời giường, tóc tai còn rối bù, nhưng sắc mặt lại có chút nghiêm trọng: "Cuốn sách kia còn không? Rốt cuộc có phải của Mạnh Duy Nhất không?"
"Tôi cũng không biết."
"Cậu gặp hắn rồi còn gì, Mạnh Duy Nhất là con lai, nhìn một cái là nhận ra mà."
"Ồ, vậy hẳn là hắn rồi. Sao thế?" – Phương Việt nhớ lại ngũ quan sắc sảo của đối phương, sáng tỏ mà gật đầu.
"Mẹ kiếp, tôi nói cho cậu biết, tuyệt đối đừng tiếp xúc với hắn nhé. Sáng sớm nay tôi cùng đàn em nói chuyện phiếm, nó bảo họa sĩ nhỏ đỉnh thì đỉnh thật, nhưng mà tâm lý có vẻ u ám..."
"Hả?"
"Cậu đừng nói với ai khác nhé, tôi cũng là nghe đàn em kể lại, nó ở cùng trọ với Mạnh Duy Nhất." – Hoàng Tu Kỳ "suỵt" một cái, sau đó bổ sung – "Tất nhiên cũng không hẳn là như vậy, có thể là cuộc sống và phong cách của hắn khá là kỳ dị. Dù sao thì cậu cũng đừng tìm hắn giao du đấy."
Phương Việt không nhúc nhích, đứng yên tại chỗ.
Cậu suy nghĩ một lát, hỏi: "Mạnh Duy Nhất...!lúc trước cậu nói hắn vẽ cái gì cũng ký tên M vào đúng không?"
"Ừ đúng."
Cung phản xạ bị đứt của Phương Việt rốt cuộc cũng được nối liền. Tên viết tắt của Mạnh Duy Nhất không phải là MWY hay sao!
Buổi sáng cậu thấy một bài viết mà chẳng hiểu người ta nói gì, ở đó có nhắc tới vị họa sĩ tin tưởng vào nền văn minh nhân loại thứ nhất, thật sự giống hệt người đang ở gần mình...!
Thậm chí, biệt danh M cũng là một trong những chứng cứ mà chủ thớt lúc đó liệt kê ra.
Thế nhưng, Phương Việt lúc này vẫn không biết mấy việc này có liên quan gì đến nhau. Hiểu biết của cậu về câu chuyện đó vẫn còn quá ít.
Cậu nhớ lại, từ lúc vô tình gặp gỡ cho đến khi thấy bóng dáng đối phương rời khỏi thư viện, càng nghĩ càng cảm thấy có lý.
Nói không chừng, trang diễn đàn kia cũng là do Mạnh Duy Nhất mở ra và quên tắt đi.
Mà suy đoán những thứ này thì có liên quan gì đến cậu cơ chứ?
Phương Việt ngừng một chút, gạt tất cả những chuyện này ra khỏi đầu, bước từng bước đến ngồi xuống ghế, học môn vật lý mà mình thích nhất ở đại học.
___________________________________
*Thần V: trong raw ghi là thần W vì pinyin của Vernes là wéi ěr niè sī - 维尔涅斯, mình sẽ đổi lại thành thần V trong Vernes luôn.
*Mạnh Duy Nhất a.k.a 孟维一 a.k.a mèng wéi yī a.k.a MWY
*Chim Dạ Oanh:
.