Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 57: Đồng Quy Vu Tận
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tạch tạch ——"
Kiếm laser trong tay Phương Việt đâm trúng áo giáp của Ma Nhân, một giọng điện tử thông báo 'tử vong' vang lên ngay lập tức.
"Hung thủ" Phương Việt dùng tốc độ nhanh như chớp lùi về sau chiếc thùng sắt lớn, trên gương mặt cậu nở một nụ cười vui vẻ.
Cậu đã bắt đầu hưởng thụ trò chơi này rồi đấy.
Từ lúc mở màn đến giờ, cậu như cá gặp nước, không chỉ hạ gục được nhiều người mà còn chưa bị "lây nhiễm" chút nào.
Khác với đa số thành viên phe người, từ đầu đến giờ cậu đã lựa chọn đơn độc chiến đấu, cho nên đối thủ cũng chỉ là một vài Ma Nhân đi lẻ một mình.
Không biết bên Mạnh Duy Nhất như thế nào rồi, dù sao bọn cậu cũng ở hai phe khác biệt, nơi xuất phát cũng ở hai doanh trại khác nhau.
Mặc dù sân chơi không lớn, chỉ như một sân tập thể dục thông thường trong trường, nhưng hai người bọn cậu đến giờ vẫn chưa gặp nhau.
Người đàn ông vừa bị Phương Việt bắn trúng vẫn còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hắn nhìn xung quanh không thấy ai, nhưng lại đột nhiên "qua đời" tại chỗ.
Hắn hốt hoảng che kín con chip đang phát ra âm thanh vang dội trên áo giáp của mình, bất đắc dĩ cầm khẩu súng sơn của phe Ma Nhân, quay về điểm tập kết, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Tôi chết rồi, tôi chết rồi, đừng bắn tôi nữa! Tôi là Ma Nhân tốt bụng, còn chưa hạ gục ai đâu."
Phương Việt chỉnh lại mũ sắt của mình rồi cảnh giác nhìn xung quanh một lần, chầm chậm bước tới tòa nhà hai tầng có những viên gạch đỏ được lát xi măng bừa bộn, chỉ có thể miễn cưỡng gọi là "tháp" kia.
Bởi vì hạ gục được rất nhiều quân địch, cho nên cậu đã đứng thứ ba trên bảng xếp hạng phe người.
Có xếp hạng là bởi sau khi trò chơi này kết thúc, phe thắng sẽ được thưởng một phần quà nho nhỏ.
Mặc dù giá trị của nó có thể không cao, nhưng hình thức xếp hạng này rất kích thích ý chí thắng thua của người khác, cho nên họ luôn cố gắng leo lên ba hạng cao nhất.
Thực ra, cậu đã hạ gục nhiều địch nhất, nhưng vì không tích lũy được điểm nhiệm vụ nên tổng điểm bị giảm xuống.
Ngoại trừ dùng kiếm laser để chém Ma Nhân, phe người còn phải thực hiện nhiệm vụ đi tìm "Ngọn lửa văn minh", mỗi một lần tìm thấy thì có thể được cộng mười điểm.
Nghe thì to tát vậy, nhưng thực ra đó chỉ là một đạo cụ nhựa hình ngọn lửa.
Còn Ma Nhân thì hầu như đều ẩn núp ở bên trong căn nhà này.
Phương Việt vượt qua làn đạn lạc rồi chạy đến chân tháp, nơi tạm thời chưa có ai đến.
Nhưng khi cậu vừa mới bước tới cửa thì đã thấy một người mặc áo chống đạn màu đỏ tươi của Ma Nhân, trông vô cùng nổi bật.
Người đó đứng bên tường và quay lưng về phía cậu.
Phương Việt đang tính toán đánh lén thì chợt nhận ra bóng lưng nổi bật kia sao mà quen thuộc đến vậy...!
Trong tất cả những người tham gia trò chơi, chỉ có một mình Mạnh Duy Nhất là có vóc dáng như thế này.
Phát hiện này không những không khiến cậu từ bỏ ý định đánh lén, mà còn khiến cậu càng thêm hưng phấn.
Kiểu trò chơi như thế này phải gặp người quen mới vui chứ!
Vũ khí của phe Ma Nhân có lợi thế vượt trội.
Súng sơn của bọn họ chỉ cần bắn trúng bất cứ vị trí nào trên mũ hoặc áo giáp của phe người thì họ sẽ lập tức bị coi như đã "lây nhiễm" rồi bị loại khỏi cuộc chơi.
So với nó thì kiếm laser đòi hỏi độ chính xác cao hơn, người chơi phe người phải đâm trúng ngực của Ma Nhân thì chip cảm ứng mới ghi nhận.
Vì để cân bằng lại sự chênh lệch này, số lượng bên phe người đông hơn nhiều, nhưng nếu dưới tình huống một chọi một thì cơ hội thắng của phe người là rất nhỏ.
Điều này khá là phù hợp với bối cảnh của trò chơi.
Cũng bởi vì thế cho nên Phương Việt lựa chọn chiến thuật vừa di chuyển vừa ẩn nấp, nhẹ nhàng tiến lên, tập kích bất ngờ rồi nhanh chóng rút lui.
Lối chơi khôn vặt như vậy tuy không hợp với tính cách quang minh lỗi lạc của cậu, nhưng Phương Việt lại cảm thấy rất vui vẻ.
Bây giờ cậu cũng rất muốn làm như vậy với Mạnh Duy Nhất.
Cậu bước nhẹ như mèo để nhích lại gần, đang chuẩn bị ra tay thì Mạnh Duy Nhất đột nhiên quay người lại, dọa cậu giật mình.
Mạnh Duy Nhất như thể đã sớm đoán được cậu sẽ đến đây.
Hắn cười nhạt giơ súng sơn trong tay lên, giống như một người thợ săn đang kiên nhẫn chờ con mồi sập bẫy.
Nhưng mà Phương Việt không nghĩ tới, trong thời khắc khẩn cấp như thế này, thế mà cậu lại còn có thể để ý đến vẻ ngoài của đối phương.
Mạnh Duy Nhất đội chiếc mũ sắt trông có vẻ ngốc nghếch mà vẫn đẹp trai, ngay cả khi mặc bộ giáp đỏ tươi xấu xí kia, hắn vẫn toát lên khí chất đặc biệt.
Trước kia hắn không mặc quần áo sặc sỡ bao giờ, không ngờ rằng màu đỏ cũng khá hợp với hắn, còn tôn lên ngũ quan điển trai và đôi mắt sáng ngời của hắn...!
Chết tiệt, trúng mỹ nhân kế rồi.
Nghe được tiếng cười nhẹ quen thuộc, Phương Việt vội vàng tập trung giơ kiếm laser của mình.
Cậu nhanh chóng chạy tới đằng sau đống rơm rạ rồi núp về phía bên phải, mặc dù không che chắn được bao nhiêu, nhưng cũng mang lại cho cậu một cảm giác an toàn kha khá.
Cậu một tay giữ chặt chiếc mũ sắt to đùng trên đầu, vừa thương lượng với đối phương: "Chờ chút, bọn mình vừa mới gặp mà đã sát hại lẫn nhau thì có phải hơi quá đáng rồi không!"
"Tôi thấy bình thường mà." - Mạnh Duy Nhất cười nói.
Tuy hắn nói như vậy, nhưng lại không có xu hướng muốn nổ súng.
Hắn giữ chắc súng sơn trong tay, tỏ rõ ý muốn chờ Phương Việt chuẩn bị xong.
"Này là cậu nói đấy nhé."
Phương Việt nhân lúc hòa hoãn, vội vàng vươn tay ra ngoài, đâm thẳng kiếm vào chip trên giáp của Mạnh Duy Nhất, sau đó lập tức lách người ngồi thụp xuống.
Động tác của cậu quá nhanh nên cũng không có thời gian xác nhận kĩ lại xem đã đâm trúng hay chưa.
May mắn là có âm thanh điện tử vang lên, cũng coi như giữ thể diện cho cậu.
Nhưng Phương Việt còn chưa kịp vui vẻ thì đã thấy trên người mình cũng đã dính đầy màu sắc sặc sỡ rồi.
Thôi được rồi, cậu và Mạnh Duy Nhất cùng nhau 'chết' trong game.
Phương Việt cúi đầu, không nhịn được mà cười lên.
Cậu vỗ nhẹ lên chiếc áo giáp dính đầy màu sơn đỏ, bước đến bên cạnh Mạnh Duy Nhất, khẽ nói: "Đây là lần đầu tiên tôi bị bắn trúng đấy, nhưng 'chết' dưới tay cậu thì cũng rất ổn.
Quay về doanh trại để hồi sinh đi, tôi cảm thấy tôi có thể leo lên top được..."
Nhắc mới nhớ, cậu có chú ý bảng xếp hạng bên Ma Nhân, nhưng mà chưa thấy tên của Mạnh Duy Nhất đâu.
Rõ ràng hắn là người hẹn cậu đi chơi CS thực tế, nhưng có vẻ hắn không mấy hăng hái, trong khi cậu lại sôi nổi thích thú như vừa khám phá ra một thế giới mới.
Phương Việt muốn tách nhau ra, nhưng Mạnh Duy Nhất lại níu tay cậu lại.
"Cậu phải chịu trách nhiệm với tôi." Hắn nói với giọng điệu đầy ẩn ý.
"Cậu cũng 'giết' tôi mà, phụ trách kiểu gì bây giờ?" Người vốn dĩ không biết đùa như Phương Việt, không hiểu sao lúc này lại bắt đầu đùa giỡn, cậu vừa hỏi vừa nở nụ cười với hắn.
Mạnh Duy Nhất không nói gì, dùng hành động để thay cho câu trả lời một cách dứt khoát.
Hắn nhẹ nhàng cầm tay Phương Việt và kéo cậu đến gần mình, chậm rãi cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má cậu.
Phương Việt không ngờ hắn sẽ làm như vậy.
Mặt mũi cậu đỏ bừng, cả người cứng đờ như một bức tượng đá.
Thật ra thì đó chỉ là một nụ hôn thoáng qua, ngắn ngủi và dịu dàng mà thôi.
Bởi vì hai người đều đang đội mũ sắt cồng kềnh, lúc chúng va vào nhau còn phát ra tiếng 'cộp', phá hỏng hoàn toàn bầu không khí lãng mạn.
Nhưng mà trái tim của Phương Việt đang đập nhanh vô cùng.
Đặc biệt là sau khi làm vậy, Mạnh Duy Nhất còn nhìn thẳng vào mắt cậu và nói: "Tôi đã 'giết' cậu, nên cậu cũng có thể làm lại như vậy với tôi."
.......Đây chẳng phải là lời dụ dỗ trắng trợn sao?
"Chút nữa hẵng nói, trước tiên đi..."
Mặc dù Phương Việt rất động lòng, nhưng lý trí của cậu vẫn chiếm ưu thế, bèn bình tĩnh ho nhẹ vài tiếng, rồi bắt đầu chạy trốn về doanh trại của phe người.
Mãi cho đến khi rẽ sang một đường và không còn cảm nhận được ánh mắt nóng rực phía sau nữa, cậu mới dừng lại rồi sờ lên vị trí vừa được Mạnh Duy Nhất hôn, yết hầu cậu khẽ chuyển động.
Khoảnh khắc môi chạm má không quá một giây vừa rồi, cậu không thể cảm nhận được gì khác nữa.
Điều cứ luẩn quẩn mãi trong đầu cậu là hơi thở của Mạnh Duy Nhất và khoảng cách gần gũi đến mức cậu liên tục nuốt nước bọt.
Cậu chỉ bị súng sơn bắn trúng một lần, nhưng lại luôn cảm thấy rõ ràng mình đã mất hẳn hai 'mạng'.
Phương Việt nhận thấy mình đúng là thất bại.
Cậu than thở đi về doanh trại của phe người, nghĩ rằng trong mắt người khác, mình hẳn trông rất mệt mỏi.
"Chết rồi mà chú còn vui vẻ như vậy hả? Rõ ràng là đang hớn hở." - Một người đàn ông cầm kiếm laser đi tới, đập một cái lên bả vai của cậu.
Phương Việt: "......."
Anh trai, đừng vạch trần tôi như thế chứ!
.......!
Nửa phần sau của trò chơi, Phương Việt liên tục tụt hạng.
Không vì lý do gì khác ngoài việc cậu 'quấn quýt' với một Ma Nhân.
Đến lúc tổng kết điểm số, cậu nhìn thứ hạng đội sổ của mình mà không khỏi lắc đầu.
Đúng là hồng nhan họa thủy mà.
Cũng may vẫn có Mạnh Duy Nhất cùng cảnh ngộ với mình.
Phương Việt thấy hơi buồn cười, bèn lấy điện thoại ra chụp lại thành tích đội sổ của cả hai để làm kỷ niệm.
"Ở hai phe khác nhau cũng không khiến điểm của bọn mình..."
Cậu vừa mới nói ra thì mới phát hiện lời mình nói có vẻ không thỏa đáng và dễ gây hiểu lầm, nên vội vàng ngậm miệng lại, nghiêm túc chuyển sang chuyện khác: "Cũng đến giờ ăn tối rồi, cậu muốn ăn gì không?"
"Thế còn lần đầu tiên gặp nhau ở tháp gạch thì sao?" Hắn hỏi một câu không rõ ý tứ.
Đúng là Mạnh Duy Nhất vẫn nghe được nửa câu nói ban nãy của cậu.
"Cậu nói cái lần chúng ta cùng 'chết' đấy à?"
"Ừ." - Mạnh Duy Nhất gật đầu.
"Tôi là người chơi phe người, cậu là kẻ địch của tôi.
Còn với tư cách là Phương Việt,..." Phương Việt bình tĩnh cụp mắt, muốn nói nhưng lại ngập ngừng.
Cậu hơi cảm thấy việc hai người các cậu bàn luận về một trò chơi na ná thể loại anh hùng và yêu quái thì có hơi kỳ cục, nhưng mà cậu vẫn trầm ngâm nói ra: "'Giết' cậu là người chơi phe người, còn người ở bên cạnh cậu sau đó là Phương Việt."
Cậu nói xong thì lập tức ngượng ngùng.
Dù sao ý nghĩa của nó cũng tương tự như một lời bày tỏ, chỉ là kín đáo hơn mà thôi.
Phương Việt không chờ Mạnh Duy Nhất đáp lại, nhanh chóng kéo kéo tay áo đối phương và liên tục nói: "Mau đi ăn cơm thôi, vừa nãy chơi xong mất sức nhiều lắm."
Sau đó cậu sải bước dài để đi ra ngoài.
Chủ cửa hàng này cũng thật tài tình, có thể tìm được một khu đất rộng để chơi CS thực tế ngay gần trường học, giữa khu phố sầm uất như thế này.
Xung quanh có rất nhiều hàng ăn.
Hai người bọn cậu chọn đại một quán ăn, miễn sao lấp đầy dạ dày là được.
Sau khi ngồi xuống, Phương Việt dùng điện thoại để đặt món thì thấy có thông báo mời đánh giá trò chơi thoát hiểm mật thất vừa nãy hiện ra.
Bởi vì cậu đang chơi dở trò đó thì thua cuộc, nên có ấn tượng rất sâu sắc.
Cậu vẫn thắc mắc hai vấn đề là "Chẳng lẽ không có ai khác chọn vai ác ma sao?" và "Câu chuyện nguyên vẹn của mật thất cùng các tình tiết tiếp theo sẽ ra sao?", cho nên bèn nhấn vào phần bình luận bên dưới chủ đề "Khế ước ác ma".
Đa số bình luận không có thông tin gì nhiều, chỉ có một bình luận ngắn kể lại nội dung câu chuyện: "Chủ cửa hàng rất có tâm, máy móc thiết bị và câu đố đều khéo léo, độc đáo, mới mẻ, nhưng điều hấp dẫn mình nhất vẫn là nội dung của câu chuyện này. Mặc dù kết cục rất cảm động khi chủ nhân căn nhà được người yêu cứu ra, nhưng mình thấy tiếc cho ác ma Jack quá huhuhu, nếu như có thể khai thác thêm về ác ma và kết cục của hắn thì sẽ hay hơn nhiều."
Không ít người đồng ý với bình luận này.
Nhưng Phương Việt lại chú ý đến, bọn họ gọi ác ma là "Jack".
Cậu nhìn chăm chú vào cái tên đó, thấy có vẻ hơi chướng mắt, không khỏi nhíu mày.