Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 56: Giam Cầm Trên Tháp Cao (5)
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Morren kịp trở về phòng.
Cậu vừa mới leo lên giường giả bộ ngủ say như thể chưa từng đi đâu thì Duy đã mở cửa bước vào.
Cậu không thể thở đều đặn nên vội vã ngồi dậy, giả vờ như vừa tỉnh giấc.
Nhưng cậu không phải một diễn viên chuyên nghiệp, bởi vì sự hoảng loạn lộ rõ trên nét mặt.
Cậu cúi đầu không nhìn Duy, nhưng hắn lại đi đến trước mặt cậu.
Bầu không khí lúng túng lạ thường.
Morren im lặng nắm chặt góc chăn, bỗng nhiên ngẩng đầu lên rồi nở một nụ cười vui vẻ: "...Về rồi hả? Sao anh đi lâu thế."
Dường như Duy không ngờ cậu sẽ hỏi những điều này nên có chút ngạc nhiên, sau đó cũng mỉm cười.
Hắn há miệng như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không cất lên nửa lời.
"Tại sao không nói gì vậy? Còn giận em à?" - Morren giả vờ như không có gì xảy ra mà bước xuống giường, chậm rãi cầm ly nước trên bàn lên rồi uống một hớp để kiềm chế cảm giác nghẹn ngào khó tả trong cổ họng.
"Không có gì" - Duy lắc đầu rồi hỏi ngược lại - "Làm sao mặt mũi tái nhợt như vậy?"
Hắn ân cần hôn cậu, nhưng dường như còn có những suy nghĩ khác ẩn giấu trong những nụ hôn ấy.
Cảm xúc khó tả, vừa sâu nặng vừa lộn xộn, cùng với những cơn gió lạnh lẽo đó khiến trái tim của Morren như bị ngâm trong nước muối, lạnh buốt và đau đớn.
"Chắc là bởi ban nãy ngủ không ngon, còn mơ thấy ác mộng." - Cậu thấp giọng đáp lại.
Cuộc đối thoại đơn giản này kết thúc, hai người lại im lặng.
Duy luôn luôn nhìn cậu.
Mà khi cậu co người lại vì cảm thấy khó chịu trước ánh nhìn đó thì hắn ngoảnh mặt đi, nhìn xa xăm bên ngoài cửa sổ rồi lạnh nhạt nói:
"Nghe người hầu nói, em muốn nhìn thấy biển khơi."
"......Đúng vậy."
Morren nhìn bóng lưng của Duy chăm chú.
Mỗi một chữ được nói ra, giọng của cậu lại nghẹn ngào lạ thường.
Sau khi nói xong, cậu không chờ hắn trả lời lại mà tiếp tục mở miệng như muốn lấp liếm: "Duy, anh có từng nhìn thấy đại dương không?"
Duy không xoay người lại mà nhẹ nhàng "ừ" một tiếng: "Đại dương đẹp lắm."
Hắn nhìn về một nơi xa xôi bên ngoài cửa sổ tựa như đang tận mắt nhìn thấy biển khơi.
"Đại dương vô biên vô tận.
Nhưng mà anh...!lại một lần nữa đứng ở nơi tận cùng của nó."
Nói xong từ cuối cùng, giọng nói của hắn đã thấp đến mức làm cho người ta nghe không rõ, tựa như đang lẩm bẩm một mình.
Morren miễn cưỡng cười lên.
Cậu nghe không hiểu, nhưng như thế đã đủ để cậu có được câu trả lời mà mình muốn.
"Chúng ta đã sống trong tháp cao từ nhỏ đến lớn..."
Anh nhìn thấy biển khơi ở nơi nào?
Còn một nửa câu nói châm chọc chưa kịp thốt ra.
Cậu bỗng dưng không thể cất lên một lời chất vấn rành mạch, chỉ có thể đột ngột chuyển sang hỏi một vấn đề khác: "......Duy, vì sao Ma Nhân lại xuất hiện?"
Cậu vịn tay lên bệ cửa sổ rồi mặc cho những cơn gió ẩm ướt bên ngoài phả lên mặt.
Ngón tay cậu siết rất chặt, những khớp xương trắng bệch nổi lên.
"Bởi vì một trận mưa"
"Tại sao trời lại mưa?"
"Bởi vì hơi nước ngưng tụ."
"......Em thấy không phải như thế.
Trong loài Ma Nhân có một tên thủ lĩnh, Ma Nhân tồn tại được là nhờ hắn.
Anh biết không?"
Cậu kiềm chế giọng nói đang run rẩy của mình, cố tỏ ra thờ ơ khi nhắc đến.
Duy không nói thêm gì nữa mà lẳng lặng quay người nhìn cậu.
Trong đôi mắt kia không có ý định che giấu bí mật nào.
"Hôm nay em ra ngoài."
Morren nói tới đây, bỗng dưng có một cảm giác trút được gánh nặng trong lòng.
Cậu hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại.
"......Trong đống đổ nát ở tầng dưới, em nhìn thấy thi thể đã thối rữa của anh."
Morren kể lại một cách bình thản, nếu như không để ý đến vẻ mặt khó coi thì không thể phát hiện được nội tâm đang dậy sóng của cậu.
"Hoặc là, em phải nói, đó là thi thể của chiến sĩ đã hy sinh khi thực hiện nhiệm vụ vào một năm trước tại Silecado đúng không?" - Cậu khó khăn cất tiếng.
Khi đó cậu nâng thanh kiếm sáng bóng kia lên, nhìn thấy trên đó là đôi mắt đen ngòm 'bệnh hoạn' của chính mình.
Cậu nhớ hết mọi thứ rồi.
".......
"Anh có thể đừng làm vậy được không, cho em một cơ hội để nói nhé? Anh có thể điều khiển sự sống hay cái chết của em, có thể thao túng sự tỉnh táo hay mê man của em, nhưng mà, đừng dùng mưu mẹo với em Duy à."
Morren vừa nói, tâm trạng cũng càng thêm kích động bởi vì cậu nhớ lại những ngày ngọt ngào giả tạo vừa qua.
Điều này khiến cậu vừa tức giận vừa hổ thẹn, hai loại tâm trạng ấy chỉ vì chính bản thân cậu.
Từ đầu đến cuối, Duy vẫn nhìn cậu chăm chú hệt như lần đầu họ gặp mặt.
Ánh mắt đó như thể có chứa một làn sương mù khiến người ta chẳng nhìn thấu, nhưng lại khiến cậu theo bản năng mà nảy sinh cảm giác yêu thương tha thiết.
Thế nhưng hắn chẳng phải một kẻ sống sót nhỏ bé, yếu ớt cần cậu cứu giúp, càng không phải người bạn cùng trường sớm tối kề cận, mà lại là kẻ đứng đầu thế lực tà ác, là Ma Nhân mạnh nhất.
Hắn là thủ lĩnh, điều này có nghĩa là gì đây?
Cha mẹ của Morren đều chết dưới tay Ma Nhân.
Dân chúng trên đại lục cũng bởi vì sự tấn công và xâm chiếm của Ma Nhân mà từng ngày đều phải trải qua cảnh chia lìa vô cùng đau thương.
Ma Vương giơ tay lên là có thể quyết định sự sống của mấy chục ngàn sinh mạng.
Mà bây giờ, hắn chẳng cần làm gì mà chỉ cần hắn muốn, Morren sẽ lại trở thành một đứa ngu ngốc mặc cho người ta chi phối một lần nữa.
Còn Morren - một chiến sĩ dự bị sống vì sứ mệnh diệt trừ Ma Nhân, một chiến sĩ sẽ dâng hiến cả đời mình cho con người, được định sẵn là sẽ hy sinh trên chiến trường, lại có tình cảm với kẻ địch của chính mình.
Không phải cậu chưa bao giờ chú ý đến sự khác thường của Duy, mà là cậu không muốn tin tưởng.
Mãi cho đến khi cậu tận mắt nhìn thấy đối phương ra lệnh cho Ma Nhân.
Bởi vì những thứ này, bọn họ đã không thể có tương lai.
Nực cười ở chỗ, mấy phút trước khi cậu thăm dò hắn, trong lòng còn mang một cảm giác mong đợi một cách nực cười.
Cậu mong đợi rằng Duy chỉ là một người bình thường chẳng có năng lực gì.
Yết hầu Morren khẽ chuyển động rồi nhẹ nhàng nói: "Anh là Ma Vương."
Đó là một câu khẳng định.
Ngón tay của Duy đột nhiên run lên.
Morren thấy thế bèn theo bản năng lùi về sau, sợ mình lại bị khống chế lần nữa nên chỉ có thể cố gắng giả bộ bình tĩnh: "Anh không cần sử dụng bất kỳ mưu mẹo nào với em đâu, chỉ cần ngày nào em còn tỉnh táo, em sẽ luôn...giết chết anh."
Giọng cậu lạc đi hẳn khi nói đến ba chữ cuối ấy, khó có thể tưởng tượng giọng nói vừa thấp vừa yếu như vậy cũng có thể khiến cậu không thể nói thành lời.
Nếu như không đặt trong tình cảnh thế này, người ta nghe được có khi sẽ cười vài tiếng.
Vẻ mặt của hai người nặng nề đến thế.
".......
"Anh không muốn nói gì với em hay sao? Em sẽ giết anh đấy." - Morren nhìn xuống đất, lặp đi lặp lại - "Em sẽ giết chết anh."
Những câu nói lặp lại của cậu thà là lời cảnh báo còn hơn là lời tự thôi miên chính mình như hiện tại.
"Đó là nguyện vọng của em sao?" - Cuối cùng thì Duy cũng lên tiếng.
Giọng nói của hắn không khác ngày thường là bao, thậm chí vẫn mang vẻ dịu dàng như lúc hắn dỗ dành Morren ăn cháo vào sáng sớm hôm nay.
"......Không phải."
Morren ngẩng đầu lên, thấy bất lực như đang đấm vào bao cát.
Cậu ngắm nhìn cái người vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mặt.
Khoảnh khắc đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của đối phương, lồng ngực của cậu nhói đau.
Cậu chợt bật cười:
"Anh sẽ thực hiện nguyện vọng của em đúng không?"
- Em biết anh sẽ.
Morren lùi tới mép giường, rút từ dưới gầm giường ra một thanh kiếm rỉ sét.
Tư thế cầm kiếm của cậu thành thạo, bởi vì cậu đã vung nó lên trăm ngàn lần, cũng từng cầm nó để chém chết Ma Nhân, thế nên trường hợp ngày hôm nay cũng chẳng có gì đặc biệt cả.
"Em muốn đánh với anh một trận."
Cậu hít một hơi, cố hết sức cất cao giọng.
Morren để kiếm ở trước ngực rồi làm tư thế nghênh chiến, giả vờ thoải mái mà né tránh ánh mắt của đối phương: "Đừng coi thường em, cũng đừng nhường em.
Anh đã từng chứng kiến kĩ năng của em rồi."
- Nếu như anh là người bình thường thì tốt biết bao.
Khi em hoàn thành việc làm trái mệnh lệnh xong xuôi, em muốn cùng anh chết trận.
Đây sẽ là kết cục lãng mạn nhất của chúng ta.
".....Đó là nguyện vọng của em sao?" - Duy hỏi lại lần nữa.
"Vâng."
- Nếu như nguyện vọng ấy chỉ là "cùng nhau chết đi", đúng thế.
"Anh biết rồi."
Morren chờ câu trả lời này của hắn, giây tiếp theo đã lập tức vung kiếm về phía Duy.
Mà từ đầu đến cuối, người bị tấn công lại đứng không nhúc nhích tại chỗ, cũng không hề có ý muốn né tránh đòn tấn công này.
Lông mi Morren khẽ run lên, nhưng động tác ra tay không hề chậm trễ.
Cậu đâm kiếm thẳng vào ngực Duy.
Khi nghe tiếng vang sắc bén ấy vang lên, cậu tự lừa dối bản thân mà cho rằng đã có được sự giải thoát.
"......Anh còn nhớ không, cái đêm cuối cùng ở ký túc ấy."
Cậu ngẩng đầu nhìn gương mặt của Duy, run rẩy rút kiếm ra.
- Vào cái đêm em xác định được tình cảm của mình, anh hãy làm như mình đã nói, phải thực hiện nguyện vọng của em đấy nhé.
Duy vẫn đứng vững tại chỗ như thể nhát kiếm đó không gây ra chút thương tổn nào cho hắn.
Vết thương trên người Duy tỏa ra một làn sương đen đang lay động trong không khí.
Trên thân kiếm dính một chút chất lỏng màu đen đậm đặc.
Morren cũng không thèm để ý mà xoay tay lại, đâm ngược nó vào lồng ngực của mình như đang sợ nếu chậm trễ một giây thôi thì sẽ bị hắn ngăn cản.
Cảm giác đau đớn dâng lên, hiển nhiên là cậu không thể bình yên vô sự như Duy.
Chỗ bị đâm thủng chậm rãi phá hủy các chức năng sinh lý và ăn mòn sinh mạng của cậu.
Cuối cùng cậu cũng đã thử được một lần khôn ngoan hiếm hoi trong đời mình.
Morren cố ý đâm kiếm vào chỗ không hiểm yếu, cho nên cậu có thể có một chút thời gian để nói ra vài lời.
"Đừng cứu em."
- Em chỉ có thể chết đi thôi, bởi vì em yêu phải Ma Nhân mất rồi.
Cậu ngã vào lòng của Duy.
Rõ ràng cùng bị thương nặng như nhau, nhưng sinh mạng của hai người hoàn toàn khác biệt.
Morren đã sớm biết sẽ như thế.
Nhưng cậu bằng lòng làm vậy, để cho cậu và Duy cùng nhau hy sinh trên chiến trường.
Kẻ sống sót là thủ lĩnh hay là ai khác, cậu cũng không quan tâm.
"......Đêm hôm đó, em muốn nói với anh vài lời, nhưng mà không thể nói hết..."
- Em thích anh.
Morren dùng một vẻ mặt bình thản để nhìn Duy, hô hấp càng ngày càng gấp gáp và yếu ớt.
So với đau đớn tột cùng ban đầu, giờ phút này cậu lại thấy cơ thể mình nhẹ nhõm khó tả.
"...Anh biết."
Morren chưa nói, Duy đã mở miệng.
Hắn biết.
Bởi vì hắn nuốt chửng sức mạnh khổng lồ từ vực sâu rồi trở nên cực đoan.
Hắn đã tính toán thôi miên Morren trở thành người bạn đời quý giá, chỉ nhận thức được rằng mình là người yêu của hắn.
Morren cứ ngơ ngác ở cạnh hắn, ngoại trừ nghe hắn sai khiến thì chỉ biết nghe theo bản năng của chính mình.
Tiếc rằng hắn đã sai ngay từ đầu.
Tiếng nổ rền vang, ngọn tháp chọc trời đột nhiên rung lắc dữ dội.
Có vô số đá vụn và đất cát rơi xuống từ những góc khuất trong căn phòng, người đang ngồi giữa phòng hóa thành làn sương dày đặc, tan biến trong nháy mắt và cuốn theo thân thể của người kia, biến mất khỏi nơi này.
Ngọn tháp không còn một bóng người cứ thế sụp đổ trong cơn địa chấn rồi biến thành phế tích.
"......
Mà ở một nơi rất xa và sâu thẳm trong lòng đại lục, các chiến sĩ đang chiến đấu anh dũng không ngừng với Ma Nhân đột nhiên phát hiện, đội quân địch khổng lồ và khó nhằn trong nháy mắt tan biến.
Cùng lúc đó, trong thành lũy có không ít người bất thường ngã xuống.
Điểm giống nhau giữa bọn họ chính là, sau khi chết, trong miệng họ trào ra một búi lông chim rất dày.
Tất cả chỉ bởi...
Vực sâu "tự sát".
—— Trích từ 《 Thần thoại không tên 》.