Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 61: Hải Yêu Ngày Tận Thế (2)
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi tỉnh lại, Morren phát hiện ra mình đang nằm trên một chiếc giường mềm mại.
Quần áo trên người cậu cũng được đổi sang một bộ khác có chất lượng vải vóc rất tốt.
Rõ ràng đây không phải giường tầng dành cho mười hai người ở khoang dưới cùng.
Ở đây không có mùi hôi thối nào hết, thậm chí còn tràn ngập hương thơm nhàn nhạt.
Căn phòng này vừa rộng rãi vừa sáng sủa, trang trí xung quanh cũng rất tinh xảo và lộng lẫy.
Rõ ràng đây là chỗ ở của những người thuộc tầng lớp thượng lưu.
"Cuối cùng thì cậu cũng tỉnh rồi. Hai trận mưa đã qua mà cậu vẫn chưa dậy, nếu còn ngủ nữa thì có khi thuyền đã cập bến mất thôi! Người nào không biết còn tưởng cậu cao quý hơn cả cậu chủ của chúng tôi ấy chứ."
Người đàn ông mặc âu phục đang ngồi trên chiếc ghế dựa bên cạnh cửa.
Anh ta nghe thấy tiếng động liền liếc mắt nhìn, giọng điệu có vẻ trách móc nhưng không quá gay gắt như lời nói.
Anh ta nói xong thì muốn đứng lên, nhưng còn chưa kịp nhấc chân thì một cái chân ghế bỗng dưng bị gãy.
Con tàu vốn đã chòng chành, nên cú ngã khiến anh ta mất thăng bằng hoàn toàn, ngã chỏng gọng và kêu rên một tiếng.
Morren vội vàng ngồi dậy, từ từ ngẫm nghĩ tình huống trước mắt.
Vài giây sau, cậu cuối cùng cũng đưa ra một kết luận: Sau khi cậu hôn mê, cậu chủ Victor, người cũng rơi xuống biển như cậu, đã được cứu và tỉnh lại, thậm chí còn sớm hơn cậu.
Nếu không thì với tư cách là một người hầu thân cận, người đàn ông kia không thể ung dung như thế được.
Nhưng mà sao cậu lại xuất hiện ở nơi này?
Cậu có phúc phần gì mà lại được ngủ trong một căn phòng sang trọng đến thế cơ chứ!
"Chất lượng kiểu gì vậy..."
Người đàn ông đứng lên, bực mình đạp cái chân ghế bị gãy một nhát, vừa xoa mông vừa cắn răng chịu đựng bước đến gần Morren: "Cậu chủ nhà chúng tôi nói, sau khi cậu tỉnh lại cũng không cần rời khỏi đây, cứ thoải mái nghỉ ngơi ở chỗ này."
"Là sao?" - Morren ngẩn ngơ.
Người đàn ông bĩu môi nói: "Làm sao tôi biết được chứ. Bây giờ cậu chủ đang được bác sĩ Devon khám tổng quát, dù sao thì trước khi cậu chủ quay lại, trách nhiệm của tôi là không được để cậu rời khỏi căn phòng này."
"...Tôi hiểu rồi." Morren nuốt nước miếng, vén chăn lên rồi đi xuống giường.
Sau khi cẩn thận vuốt lại chăn cho phẳng phiu, cậu thận trọng đứng sang một bên.
Có lẽ là cậu chủ muốn hỏi cậu điều gì đó cho nên mới yêu cầu cậu đứng ở đây đợi lệnh.
Biết đâu trước khi rơi xuống nước, hắn cũng nhìn thấy ảo giác kỳ quái kia, nên mới muốn hỏi rõ ràng một người "có kinh nghiệm" như cậu?
Morren đột nhiên nghĩ đến khả năng này, sắc mặt càng trở nên trắng bệch.
Thật ra trong lòng cậu có rất nhiều nghi vấn.
Trước khi mất ý thức, cậu không thể đứng ở góc độ của người khác để nhìn thấy hiện trường một cách trọn vẹn vì mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Nhưng sự vô lý trong chuyện đó, Morren coi như là người đã đích thân trải qua, nên cậu có tư cách phát biểu nhất.
Lan can trên tàu được thiết kế không hề thấp, theo lý thuyết thì không thể liên tiếp xảy ra chuyện người ta chủ động nhảy xuống biển được.
Nếu như sự an toàn của con tàu này chưa được kiểm nghiệm, gia tộc Scott làm sao dám sử dụng nó?
Họ càng không thể nào đưa cậu ấm "cao quý" nhà mình đi theo.
Mặc dù cậu ấm này được đồn đại rằng hắn vốn không phải người được giới tư bản chiều chuộng, nhưng mạng của hắn vẫn đáng giá hơn người khác rất nhiều.
Thế nhưng, con tàu vững chắc này lại liên tiếp xảy ra hai sự kiện rất nguy hiểm.
Đối với người trong cuộc như Morren mà nói, cậu vô cùng rõ ràng rằng mình không hề tìm đường chết, cái cảm giác không khống chế được cơ thể đó thậm chí đã khắc sâu vào linh hồn cậu, mỗi lần nghĩ đến là mỗi lần phát run cả lên.
Mà bộ dạng của cậu ấm kia lại còn say sóng choáng váng đến mức không thể đứng vững...!
Dù sao Morren cũng không tận mắt chứng kiến, nên cậu không dám khẳng định có phải hắn dùng sức để nôn mửa nhiều quá nên mới ngã xuống hay không.
Trong lòng rối bời không thôi, cậu đứng ở một góc trong phòng và không dám có bất kỳ cử động nhỏ nào.
Cho đến khi tiếng mở cửa vang lên, cậu vẫn còn đang đắm chìm trong những suy nghĩ ngổn ngang của mình.
"Cậu chủ! Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi ạ!" Người đàn ông mặc âu phục vồn vã tiếp đón, hệt như một con cún lớn đang vẫy đuôi không ngừng.
Morren nghe thấy giọng nói của anh ta thì lập tức ngẩng đầu lên, đây là lần thứ hai cậu nhìn thấy Victor - cậu ấm suốt mười ngày chưa từng xuất hiện vì bị say sóng.
Dáng vẻ của hắn dường như hơi khác với lúc mà cậu nhìn lướt qua trên boong tàu.
Bây giờ trông Victor vừa thong dong vừa anh tuấn, còn có vẻ...!Morren không có cách nào hình dung ra được.
Cậu thấy có vẻ như trạng thái của hắn đã khá khẩm lên một chút.
Chẳng biết vì sao nhưng Morren lại không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của đối phương, nên bèn hốt hoảng cúi đầu xuống.
Việc Victor dễ say sóng là một trong những chủ đề bàn tán của các thủy thủ vào buổi đêm.
Mặc dù Morren chưa từng tham gia, nhưng cũng bị động tiếp thu khá nhiều quan điểm của người khác.
Bọn họ nói hắn rõ ràng không biết bơi, nhưng lại không biết tự lượng sức mình mà vẫn muốn đi lên tàu để chứng minh bản thân cho cha hắn.
Kết quả là, hắn vừa không có năng lực, lại còn ngày đầu tiên ra khơi đã dính lời nguyền say sóng, thậm chí còn không ra khỏi phòng.
Theo lý thuyết thì hắn là người nắm quyền trên con tàu này, nhưng thực tế địa vị còn không cao bằng Quark - người được coi là "phó lãnh đạo" mà gia tộc Scott phái tới.
Trong những lời bàn luận của họ về Victor đều mang theo một vẻ khinh thường rất rõ ràng.
Tất nhiên bản chất của sự coi khinh đó có lẽ chỉ là kết quả của cảm giác ghen tị và ham muốn được trộn lẫn trong lòng bọn họ mà thôi.
"...Lâu rồi không gặp, ta rất nhớ em." - Victor ung dung nói.
Giọng nói của hắn trầm khàn hấp dẫn, ngữ điệu ôn hòa chậm rãi mang theo một cảm giác khá tình tứ.
Victor hoàn toàn phớt lờ người hầu đang cúi người để tranh công, chỉ mỉm cười rồi bước đến gần "mục tiêu" đã xác định từ trước của mình.
Tốc độ di chuyển của hắn không nhanh, nhưng Morren cảm thấy khó thở và lúng túng một cách bất lực khi hắn đang từng bước ép sát đến mình.
Tuy trái tim đang đập cực nhanh, Morren lại không thể biết mình đang "sợ" điều gì.
"...Cũng chỉ mới hơn một tiếng thôi, thưa cậu chủ." - Người đàn ông kia đang càu nhàu phủ nhận ở phía sau.
Anh ta há miệng ra như muốn nói tiếp, nhưng khi ngẩng đầu lên và đối diện với ánh mắt của cậu chủ nhà mình thì đột nhiên im bặt.
Lòng bàn tay vô thức toát mồ hôi, anh ta cảm thấy ánh mắt lạnh như băng kia như hóa thành thực thể và đâm xuyên qua cơ thể mình.
Anh ta nuốt nước miếng, ngơ ngác đứng tại chỗ, thậm chí còn cẩn thận hít thở từng chút một.
Đôi chân của anh ta không nghe theo khống chế mà run lên, đây là phản ứng bản năng của con người khi cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần.
Mãi cho đến khi cảm giác tựa như một loài động vật ăn cỏ đang bị một loài động vật ăn thịt tấn công này qua đi, anh ta mới dần dần cảm thấy khiếp sợ.
Cậu chủ nhà Scott, cái người từ trước đến giờ vẫn hòa nhã, yếu đuối, sao lại có thể tỏ ra một bộ dạng như thế?
Hơn nữa sao anh ta lại có thể bị cậu chủ dọa sợ đến mức như kia?
Người đàn ông đó định thả lỏng và to gan chen lời nói thêm, lấy đó làm tiền đề che giấu khoảnh khắc mất thể diện ban nãy.
Thế nhưng khi anh ta muốn mở miệng lần nữa thì lại nhận ra rằng, sự sợ hãi vẫn còn ở đó.
Chỉ vì một ánh mắt, anh ta đã mất đi cảm giác thảnh thơi khi đối diện với cậu ấm mà mình sớm chiều tiếp xúc trong một căn phòng.
—— Cậu chủ nhà anh ta, dường như có điểm nào đó, không giống với trước kia...!
Sự khác nhau ấy khiến cảm giác sợ hãi và khủng hoảng dâng lên từ sâu thẳm trong linh hồn của anh ta.
Người hầu hoảng sợ cúi đầu, không dám cất lên một tiếng nào nữa.
Nhờ câu nói bép xép kia của người hầu, Morren mới nhận ra Victor vừa nói gì với cậu.
Cậu và hắn quen thuộc đến vậy à?
Lâu rồi không gặp? Tính cả bây giờ thì tổng cộng bọn cậu mới gặp nhau đúng hai lần.
Victor cũng hơi mất giá quá rồi.
Hắn lại có thể thân thiện với thủy thủ thuộc tầng lớp dưới cùng đến vậy, thân thiện đến một mức quái lạ.
Cậu không biết nên đáp lại như thế nào, chỉ miễn cưỡng nở một nụ cười thiện chí.
Morren cẩn thận duy trì khoảng cách đúng mực với cậu ấm kia, khi thấy hai người càng lại gần nhau thì cậu càng lùi về sau vài bước để kéo giãn khoảng cách.
Thế nhưng hiển nhiên là Victor không hề muốn như vậy.
Hắn "đuổi" Morren đến mức cậu dính sát vào tường, sau đó...!
Ôm lấy cậu vào lòng như thể đã quen biết từ rất lâu về trước..