62. Chương 62: Hải Yêu Ngày Tận Thế 3

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 62: Hải Yêu Ngày Tận Thế 3

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bị ôm chặt trong lồng ngực ấm áp, phản ứng đầu tiên của Morren là sững sờ.
Sau đó, từ tận đáy lòng cậu dâng lên một cảm giác sợ hãi kỳ lạ.
Cơ thể Morren bỗng chốc mất hết sức lực, tay chân mềm nhũn tê dại, mỗi thớ da thịt như bị thiêu đốt khi tiếp xúc gần gũi với đối phương.
Cậu thậm chí còn quên cả giãy giụa.
"Thứ lỗi cho ta, lúc nào cũng đến chậm một bước..."
Victor tựa đầu lên hõm vai Morren, thấp giọng nói một câu không rõ ý nghĩa.
Hắn khẽ thở dài, thân mật cọ lên vành tai cậu, tựa như người yêu lâu ngày gặp lại.
Những sợi tóc mềm mại chạm vào da thịt khiến cậu thấy nhột nhột.
Cảm giác nhột ấy như có sức mạnh xuyên thấu, truyền thẳng vào lòng cậu.
Giọng nói cận kề, hành động bất thường và những lời khó hiểu ấy dồn dập ập đến, như một thứ vũ khí đánh tan tia lý trí cuối cùng của Morren.
Cậu còn cảm nhận được bàn tay đặt bên hông mình dường như hơi run rẩy, chứng tỏ hắn đang cố gắng kiềm chế lắm rồi khi thực hiện hành động càn rỡ này.
Morren mặc cho Victor ôm mình thật chặt.
Mãi đến khi tiếng sấm chớp rền vang bên ngoài, dội từng tiếng vào biển sâu, nước biển thậm chí còn vỗ lên khoang thuyền tầng ba, cậu mới chợt bừng tỉnh và vội vàng phản kháng.
"Cậu Victor, cậu có chuyện gì vậy? Cậu có thể buông tôi ra được không?" Morren giả vờ bình tĩnh nhìn Victor đang "nhiệt tình" kia, nâng tay đặt giữa hai người, có ý muốn đẩy hắn ra nhưng không dám dùng quá nhiều sức.
Dù sao Victor cũng là người có thể chất yếu đuối, cậu sợ lỡ tay làm cậu ấm này bị thương.
Bởi xét trên một khía cạnh nào đó, hắn được coi là ân nhân cứu mạng của cậu, dù biểu hiện hiện tại của hắn vô cùng kỳ quái.
Cũng may Victor tuy có vẻ "điên rồ", nhưng chưa đến mức bất chấp lý lẽ, nên không ôm chặt cậu thêm nữa.
Morren giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay hắn, chờ đến khi đối phương dịch chuyển cánh tay, cậu liền vội vàng dựa người sang bên cạnh.
"Xin lỗi, tôi hơi không hiểu lời cậu nói. Nhưng rõ ràng, chúng ta cần giữ khoảng cách vài bước thì mới có thể nói chuyện..."
Cậu vừa dứt lời, thân tàu đột nhiên rung lắc dữ dội một lần nữa.
Morren lảo đảo vài bước, không thể tự kiềm chế mà ngã về phía Victor, người mà cậu vừa nãy còn cố gắng thoát ra – giống như cậu đang nói một đằng làm một nẻo vậy.
Cậu lập tức cảm thấy vô cùng khó xử.
"A..."
Morren đụng phải lồng ngực của Victor, đôi chân hoàn toàn đứng không vững vì sự dao động lên xuống của con tàu.
Dù không có gì để chống đỡ, Victor vẫn đứng vững như núi Thái Sơn, thậm chí còn cực kỳ chu đáo nắm lấy cổ tay Morren, bảo vệ cậu trong vòng tay mình.
Bên ngoài khoang tàu vang lên vài tiếng còi chói tai.
Dù đang ở trong căn phòng tầng cao nhất, họ vẫn có thể nghe rõ tiếng huyên náo, những bước chân hỗn loạn và ồn ào.
"Tất cả mọi người vào bên trong! Chúng ta sẽ điều chỉnh hướng đi của tàu bất cứ lúc nào để ngăn ngừa lật thuyền. Mọi người đừng sợ hãi! Thủy thủ trực ca phải giữ vững vị trí công tác, đảm bảo các thiết bị máy móc vận hành bình thường..."
Nghe như giọng của thuyền phó, lời nói của ông ấy rất có tác dụng trấn an lòng người, nếu ngữ điệu không vội vàng như vậy thì có lẽ sẽ càng vững vàng và điềm tĩnh hơn nữa.
Lại gặp bão trên biển nữa rồi.
Từ khi ra khơi đến giờ, đây không phải lần đầu tiên, hơn nữa cơn bão lần này có vẻ lớn hơn những lần trước.
Trước đây Morren có nghe người hầu kia nói, lúc cậu hôn mê đã có hai trận mưa lớn trút xuống.
Vì an toàn, người ta đã sớm quyết định quay về điểm xuất phát.
Phải mất một thời gian nữa mới về gần lục địa, nhưng có lẽ thiên nhiên không muốn cho họ khoảng thời gian đó, nên bây giờ mưa không ngớt mà còn ngày càng nặng hạt, khả năng lật thuyền cũng càng lớn hơn.
Không chỉ có mưa gió giăng mắc, mà từng đợt sấm chớp liên tục không ngừng mới là điều đáng sợ nhất.
Sau khi đứng vững, Morren vội vã nói "cảm ơn", lập tức lùi sang một bên, chắp hai tay ra sau lưng, bám chặt vào mặt tường mới miễn cưỡng ổn định lại.
Cậu thấy tên người hầu kia cũng ngã vật ra đất vì cú rung chuyển vừa rồi, giờ vẫn đang nằm rúc ở một góc.
Không hiểu sao anh ta không hề kêu rên, vì phản ứng đó không hề phù hợp với phong cách lắm mồm lắm miệng thường ngày của anh ta.
Nhưng Morren cũng không quá chú ý đến anh ta, bởi toàn bộ sự chú ý của cậu đã bị Victor thu hút hoàn toàn.
Victor có đôi mắt màu trà nhạt ấm áp, giờ phút này chúng đang chăm chú nhìn Morren không rời.
Chúng tựa như một dòng suối màu nâu trà trong vắt, phản chiếu bóng dáng Morren, khiến cậu tưởng chừng sắp chìm đắm và sa lầy vào đó.
Cậu ấm được đồn đại là yếu đuối, chân mềm tay yếu, vô dụng, giờ đây thật sự khác xa những lời đồn thổi đó.
Hắn trông thật bình tĩnh, thật vững vàng.
Nhìn hắn, người ta sẽ vô thức tự hỏi, không biết liệu cơn lốc bên ngoài có thể thổi rối mái tóc hắn được không.
Victor nhẹ nhàng cất tiếng như thể đang nói điều gì đó với Morren.
Dưới những tiếng sấm liên hồi, cậu luôn cảm thấy nội dung câu nói đó còn quan trọng và lớn lao hơn cả sống chết của chính mình.
Morren nhìn chằm chằm đôi môi hắn, không hiểu sao lại không dám nghe câu nói sắp thốt ra ấy.
Cậu nắm chặt tay, cố ý quay đầu nhìn tầng mây đen đang kéo đến và những con sóng cuồn cuộn bên ngoài cửa sổ, tự nhủ nhịp tim dồn dập, thất thường của mình là do sợ hãi khi nhìn thấy bầu trời nổi giận.
Nhưng có những lời, cậu không thể không nghe thấy chỉ bằng cách tránh né ánh mắt.
"Ta thích em, muốn ở bên cạnh em."
Giọng nói vừa dịu dàng vừa kiên quyết vang lên, mang theo một sức mạnh không cho người khác phản kháng.
Morren ngây người tại chỗ, như bị tia sét chớp nhoáng ngoài kia đánh trúng.
Victor không cho cậu cơ hội phản ứng, tiếp tục bình thản mở miệng: "Ta đã cân nhắc rất nhiều từ trước, nhưng giờ ta không muốn đi đường vòng nữa. Sinh mạng của con người vừa thất thường vừa ngắn ngủi, ta không có cách nào khác, chỉ muốn "bắt" em về mà thôi. Morren, em cũng thích ta như vậy, chúng ta đừng chần chừ thêm nữa."
...!Phải là một người ngông cuồng và tự đại đến mức nào mới có thể nói năng tùy tiện như vậy?
Chưa bàn đến nội dung kỳ quái của lời tỏ tình, riêng hành động của hắn đã đủ "phản nghịch" rồi.
Một cậu ấm thuộc tầng lớp tư bản, một người sống ở tầng lớp cao nhất, lại đột nhiên tỏ tình với một tên thủy thủ thuộc giai cấp thấp nhất, sinh ra và lớn lên ở khu ổ chuột – câu chuyện này hoang đường đến mức các tiểu thuyết gia chuyên viết về tình yêu đương thời cũng không dám viết.
Bởi vì họ sẽ phải nhận lấy những lời phê bình và chỉ trích nặng nề về tính "sai lệch nghiêm trọng" trong nội dung, và cũng sẽ chẳng có một áng văn chương chứa giá trị quan* lệch lạc nào như vậy được phát hành.
Điều này còn có thể khiến dân chúng phẫn nộ hơn cả những tác phẩm xuyên tạc lịch sử như "Loài người và Ma Nhân yêu nhau".
Thời đại phát triển đến ngày nay, giai cấp tư bản đã đạt đến đỉnh cao nhất.
Lối đi để vươn lên những tầng lớp cao hơn đã từng được mở ra ngắn ngủi, sau đó đóng kín hoàn toàn.
Năm mươi năm đầu còn có gia tộc Scott dùng bàn tay trắng dựng nên một đế chế thương mại, nhưng đến thời kỳ này thì điều đó đã là chuyện không thể xảy ra.
Tất cả chuyện này cần phải nhắc đến trận chiến cuối cùng với Ma Nhân từ hơn một trăm năm trước.
Gọi đó là "trận chiến cuối cùng" là bởi, trên thực tế trận chiến ấy không thảm khốc và cũng không có máu tanh.
Thậm chí nó không hề vĩ đại, mặc dù đã đạt được mục tiêu quét sạch Ma Nhân, thay đổi sứ mệnh của loài người.
Bởi vì Ma Nhân chết đi không phải do bị các chiến sĩ anh dũng tiêu diệt, mà là vào một ngày nào đó trên chiến trường, toàn bộ Ma Nhân đột nhiên biến mất.
Ban đầu, mọi người còn tưởng đó là dấu hiệu tiến hóa của Ma Nhân, hoặc là một âm mưu nào đó của chúng.
Loài người lo lắng đề phòng, ngày đêm phòng bị Ma Nhân lại xuất hiện một lần nữa.
Thế nhưng khi rất nhiều năm đã trôi qua, tất cả dấu vết đều cho thấy loài sinh vật tà ác vượt ngoài lẽ thường này đã thật sự bị diệt trừ hoàn toàn.
Đại khái trong khoảng năm mươi năm đầu, an ninh xã hội của loài người dần dần ổn định, họ lại một lần nữa nắm giữ chìa khóa hòa bình trong tay.
Khi đó, xã hội văn minh tràn đầy cơ hội phát triển, khắp nơi như chồi non bung nở vào ngày xuân.
Người nắm giữ hạt giống, người có phương pháp tưới nước, người thì nắm bắt con đường xây dựng tương lai loài người.
Dễ thấy nhất là, những người xuất sắc dẫn đầu trên chiến trường thương mại đã thành công trong việc nâng cao chất lượng cuộc sống của con người.
Cánh tay họ vươn thật xa và rộng, bao trùm lên mọi nhu cầu của con người như ăn mặc, đi lại và ăn sâu vào từng chi tiết trong sinh hoạt.
Sau đó họ lại tiếp tục chinh phục những vùng đất mà con người chưa biết, cố gắng tạo nên thành tựu giữa tầng lớp thượng lưu, ví dụ như việc thăm dò đại dương.
Bởi thế cho nên, quả cầu tuyết tư bản càng lăn càng lớn, cuối cùng chất thành một xã hội phân tầng giai cấp vô cùng khắc nghiệt.
Nhìn lại lần nữa, những người nghèo đã không còn gì cả, nên tất cả họ chỉ có thể tụ tập lại và trở thành những viên gạch dưới chân tư bản mà thôi.
"Luận về tội lỗi của người nghèo" đột nhiên âm thầm ra đời và phát triển vì vậy.
Đa số mọi người đều cho rằng, năng lực và thiên phú của một người đã được định đoạt từ trước.
Nếu anh là người nghèo khó, thì hiển nhiên anh vốn dĩ nên là người như vậy.
Biết đâu kiếp trước anh chính là một Ma Nhân, kiếp này được tái sinh để trả tội.
Ngay cả tầng lớp nghèo khổ cũng tự nghĩ như vậy.
Chỉ cần anh có xuất thân bần hàn, cho dù anh có cố gắng đến bao nhiêu để kiếm tiền, anh vẫn thuộc về tầng lớp thấp kém nhất, anh sẽ không được tôn trọng.
Thế nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng, sự cố gắng nhiệt tình của người nghèo sẽ không giảm đi, bởi vì chính họ cũng tin rằng quá trình bán mạng cho tư bản đồng nghĩa với việc họ đang chuộc tội.
Vì vậy tất cả sự bóc lột đều được hợp lý hóa, tư bản trở thành người cứu rỗi tội nhân.
Nhưng nếu mối quan hệ "cứu rỗi" ấy lại phát triển thành phương diện "tình yêu" và "kết duyên bạn đời", thì nó sẽ không bao giờ được chấp nhận và tha thứ.
Dòng máu cao quý chỉ có thể kết hợp với người cùng tầng lớp mà thôi.
Tất nhiên, quan niệm như vậy không có nghĩa là người nghèo sẽ tôn trọng người giàu từ tận đáy lòng.
Ngược lại, họ sẽ nảy sinh một hiện tượng là vừa phục vụ nhưng cũng vừa coi tư bản như kẻ thù.
Lòng người rất phức tạp, đám thủy thủ tụ tập bàn luận về Victor chính là một ví dụ điển hình.
Tóm lại, giữa giàu và nghèo tồn tại một sự chênh lệch trời vực.
Tầng lớp thượng lưu tư bản và những thủy thủ sống ở tầng lớp thấp nhất như đứng ở hai đầu thế giới, giữa họ là một khoảng cách không thể vượt qua.
Trong thời đại này, việc chàng hoàng tử yêu "cô bé lọ lem" hiếm có chẳng khác gì việc Ma Nhân biến mất hoàn toàn từ một trăm năm trước.
Huống chi, người mà cậu ấm Victor này yêu cũng chẳng phải cô bé lọ lem nào cả, mà lại là một thằng nhóc bẩn thỉu.
Morren chấn động đến mức á khẩu.
Lồng ngực cậu phập phồng mãnh liệt, đầu óc rối bời thành một mớ hỗn độn.
Victor bày tỏ quá mức chân thành khiến trong lòng cậu thực sự xuất hiện một khoảnh khắc rung động.
Phát hiện này khiến cậu không khỏi khinh bỉ bản thân.
Họ mới gặp nhau khoảng chừng hai lần, yêu thích sao lại rẻ rúng đến vậy?
Nhưng nếu sự rung động ấy không phải yêu thích, thì là cái gì đây chứ...!
Chẳng lẽ cậu có khát vọng leo lên tầng lớp giàu có?
"Tôi..." Cậu vừa mở miệng, thân tàu bất thình lình rung lắc dữ dội, cửa sổ bị gió lớn thổi vỡ tan.
Những cơn gió biển gào thét mang theo mùi tanh tưởi lập tức tràn ngập vào trong phòng.
Mùi đó không phải mùi đặc trưng của biển, mà lại là một mùi khiến người ta không khỏi liên tưởng đến máu tanh.
Lời Morren muốn nói cũng nghẹn lại ở cổ họng.
Cậu hoảng sợ nhìn vào màn mưa lớn, thấy một sinh vật đuôi cá thân người với gương mặt tái nhợt như người chết và ngũ quan xiêu vẹo, đang từ trong biển lao đến cửa sổ phòng như một con thằn lằn.
Nó cố tình nhắm vào căn phòng này, như thể có thứ gì đó vô cùng thu hút nó ở đây.
Hình dáng con quái vật giống hệt con người kia quá đáng sợ, mà ngũ quan kỳ dị trên khuôn mặt nó lại càng tạo nên một cảm giác thô bạo và khủng khiếp.
Trên người nó còn có vài chỗ trầy da rách thịt, vô số chất lỏng sền sệt màu đen chảy xuống từ những vết thương đó, khiến bộ dạng hiện tại càng trở nên kinh tởm.
Điều khiến người ta run rẩy hơn cả là đôi mắt của con quái vật ấy.
Chúng có hai đồng tử màu trắng xám mang vẻ tà ác kỳ dị vô cùng.
Đây chính là sinh vật mà Morren đã nhìn thấy trước khi rơi xuống biển...! Đó không phải ảo giác, mà thực sự có yêu quái tồn tại dưới biển sâu!
Chỉ vì một cái nhìn thoáng qua, cậu đã bị dọa đến mức mất giọng.
Morren theo bản năng lùi lại phía sau, thậm chí còn tưởng tiếng kêu the thé bên tai là do chính mình phát ra.
Nhưng rồi cậu thấy tên người hầu đang che mặt gào thét vài tiếng, sau đó từng bước từng bước tiến đến gần cửa sổ – đây chắc chắn là một hành động tự sát.
"...!Quả thực là ngu xuẩn đến phát ghét." Victor đột nhiên lạnh lùng nói.
Có lẽ hắn không nói đến tên người hầu, mà là nói với quái vật.
Hắn vừa lãnh đạm cất giọng, vừa nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve Morren đang run rẩy phía sau lưng.
"Không được đi qua!"
Morren hốt hoảng giơ tay ngăn tên người hầu đang bị "gọi mời" xuống biển kia lại.
Trên thực tế, cậu đã sợ đến mức tê dại cả người, ngay cả cơ thể còn không có cách nào chạy trốn chứ đừng nói đến sức lực để ngăn cản người khác.
May thay anh ta đã dừng lại trước khi cậu kịp ra tay, sau đó ngã gục tại chỗ.
Khi anh ta vừa ngừng động tác, một tia sét từ trên trời bổ thẳng xuống thân mình con quái vật.
Không có bất kỳ tiếng kêu nào vang lên, con quái vật tuột xuống biển với vẻ đau đớn rồi biến mất khỏi tầm mắt Morren.
Vô số dịch nhầy màu đen dính lên khung cửa sổ bên ngoài, khiến căn phòng mang một vẻ kỳ dị vô cùng.
__________________________
*Giá trị quan: Là hệ thống các quan điểm, niềm tin, phán đoán và lựa chọn được hình thành dựa trên cảm quan và tư duy của một người.